Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 28

Itani vội quá quên không nói giờ tàu chạy. Sachiko gọi điện đến nhà thì chị ta đã ra ngoài. Người nghe điện thoại nhất định giấu. Itani đã dặn dò kỹ lưỡng là không được để ai đến tiễn. Vào buổi tối, Sachiko nhắm lúc Itani có nhà lại gọi điện thoại tới. Chị bảo, sau khi nghe Itani kể chuyện, chị muốn gặp Itani ít nhất một lần nữa, và rốt cuộc Itani tiết lộ chị ta sẽ đi chuyến tàu nhanh lúc 9 giờ 30 xuất phát từ ga Sannomiya. Cả gia đình đến nhà ga, và lần đầu tiên kể từ đám giỗ mùa thu năm ngoái, Teinosuke lại bắt gặp mình hộ tống ba chị em, cả ba người diện những bộ kimono đẹp nhất của mình.

“Sao chị Út lại mặc kimono thế?” Etsuko ngỡ ngàng nhìn đăm đăm từ bên kia bàn ăn. Taeko mặc một bộ kimono lụa in những bông hoa trà lớn màu trắng trên nền xanh lục. Thấy xung quanh mình những bộ trang phục diễm lệ như vậy, Etsuko phấn chấn như lúc đi ngắm hoa anh đào hàng năm.

“Chị mặc kimono trông thế nào hả Etsuko?”

“Chị mặc đồ Tây nhìn xinh hơn.”

“Kimono làm em trông béo đấy Út ạ.” Sachiko nói.

Taeko bắt đầu mặc trang phục truyền thống ngay cả ở nhà. Cô có đôi chân đẹp, khi mặc quần áo kiểu Tây, cô có nét xinh xắn của một thiếu nữ. Với đôi chân bị giấu sau lớp áo kimono, Taeko trông lùn hẳn. Có lẽ trong lúc cố gắng tăng cân, cô đã ăn hơi quá. Taeko giải thích: mặc dù tuần hoàn máu của cô tốt, nhưng kể từ hồi ốm dậy, bàn chân và cẳng chân của cô rét không chịu nổi khi mặc đồ Tây.

Teinosuke nói: “Đàn bà lúc trẻ thích mặc đồ Tây, đến khi có tuổi lại quay về kimono. Cô Út lớn rồi đấy.”

“Nhìn Itani mà xem. Chị ta từng đến Mỹ, đáng nhẽ chị ta nên mặc quần áo Tây cho hợp với công chuyện làm ăn. Nhưng có thấy chị ấy mặc gì ngoài kimono chưa?”

“Chẳng bao giờ,” Sachiko nói. “Nhưng chị ta mới thực sự là có tuổi. Mà mua cái gì tặng chị ấy bây giờ nhỉ?”

“Hay là thế này, không cần đả động gì đến chuyện lấy chồng, em cứ đi gặp Itani ở Tokyo. Kể cả không nhắc đến việc ấy thì vẫn phải gặp chị ta.” Teinosuke bảo.

“Anh nói phải.”

“Nhẽ ra anh nên đi nhưng anh bận quá. Em với Yukiko cùng đi, nếu cô Út cũng tham gia thì càng tốt.

“Em cũng muốn đi. Lần cuối em lên Tokyo là lúc nào ấy nhỉ? Mùa này thời tiết dễ chịu, em phải đi chơi bù vì đã bỏ lỡ mùa hoa anh đào mới được.” Taeko nói.

Khác với các chị của mình, Taeko không thân thiết mấy với Itani. Là khách quen của tiệm làm đẹp nhưng cô cũng than phiền Itani lấy đắt quá, nên thỉnh thoảng kiếm hàng khác. Tuy vậy cô thích tính tình vô tư cởi mở, tác phong phóng khoáng như đàn ông của Itani. Bị gia đình Makioka từ một năm ngoái, Taeko cảm thấy thế gian thật khắc nghiệt, và những người từng gắn bó nhìn cô thật lạnh lùng. Chỉ có Itani là không đổi, vẫn nhân từ và độ lượng như ngày nào. Cửa tiệm làm đẹp của Itani là nơi phát tán đủ chuyện thị phi, chắc chắn chị ta biết rõ cặn kẽ những điều sai quấy của Taeko, nhưng chị chỉ tập trung vào ưu điểm của cô mà thôi. Taeko rất vui khi nghe nói Itani nhắc đích danh tiểu thư Koi-san, hy vọng tiểu thư lên Tokyo nữa. Mỗi khi xuất hiện đối tượng hôn phu tiềm năng cho Yukiko, Taeko lại tự thấy mình như một vết nhơ của họ Makioka, nên khi biết tới lời mời của Itani, cô hiểu chị ta có ngụ ý rằng cô Út không phải là con sâu làm rầu nồi canh, rằng gia đình nên nhìn nhận những đức tính của cô và để cô ngẩng đầu trước thiên hạ. Taeko thực sự phải đến Tokyo.

“Thế em có đi luôn không Út? Càng đông càng vui mà.”

“Nhưng người quan trọng nhất..” Sachiko nhìn Yukiko, cô đang mỉm cười lặng lẽ. “Người quan trọng nhất nhà có vẻ không nhiệt tình nhỉ?”

“Dạ?”

“Yukiko bảo ba chị em đi cả thì Etsuko bị bỏ lại một mình.”

“Trong ba người, Yukiko nhất định phải đi. Cứ để Etsuko ở lại trông nhà hai, ba ngày.” Teinosuke nói.

“Ồ, mọi người đừng lo cho con.” Etsuko đã người lớn lắm. “Cứ để con trông nhà. Có chị O-Haru nữa mà.”

“Nhưng Yukiko hãy còn việc phải suy nghĩ.”

“Là gì vậy?”

Yukiko chỉ cười, Sachiko lên tiếng hộ em gái. “Em nó bảo, vì Itani thì nên đi, nhưng đi rồi chưa biết chừng phải ở lại một thân một mình.”

“Dĩ nhiên vấn đề là ở đó.”

“Hay chúng mình tránh mặt đằng Tokyo.” Taeko bảo.

“Không, không thể làm vậy được. Anh chị mà phát hiện thì lôi thôi to đấy.” Teinosuke phản bác.

“Yukiko bảo là cứ nói với nhà chị cả, rằng em nó sẽ lên Tokyo sau, nhưng lần này em nó về cùng chị hai.”

Taeko nói: “Nhưng nếu chị ghét Tokyo đến thế, thì sao có thể ưng người đàn do Itani giới thiệu được?”

“Phải rồi, còn chuyện đó nữa chứ.” Etsuko đồng tình với Taeko. “Đành là chị sẽ phải lấy chồng, nhưng sao lại lấy chồng Tokyo?”

“Em hiểu cả những chuyện như vậy ư Etsuko?”

“Chị Yukiko không thích Tokyo? Phải không chị Yukiko?”

“Con nên giữ im lặng, Etsuko ạ.” Sachiko bảo.“Cơ mà phần chị, chị thấy thế này: Ông Mimaki kia xuất thân con nhà thế tập, có dòng máu của đất Cố đô. Chắc ông ta cũng sẵn lòng chuyển về miền Tây. Với lại ông ta chỉ thuê trọ ở Tokyo thôi mà.”

“Nhất là nếu nhà mình tìm được việc cho ông ta ở Osaka. Ông ta là người Kyoto đấy.”

“Cứ cho là dân cùng một miền Tây này, thì người Kyoto với người Osaka khác nhau lắm. Phụ nữ Kyoto không sao, chứ chị chịu không nói chuyện với đàn ông Kyoto được.”

“Giờ là lúc nào mà còn đi bắt lỗi.” Teinosuke nói.

“Cũng có khi ông ấy sinh ở Tokyo, nhưng qua Mỹ với Pháp lâu như vậy rồi, chắc sẽ không giống người kinh đô lắm đâu.”

“Em chưa bao giờ thích Tokyo cả.” Yukiko nói. “Nhưng có lẽ người Tokyo cũng có ưu điểm.”

Mọi người có thể đợi đến dịp gặp gỡ ở Tokyo để tặng quà chia tay cho Itani. Theo gợi ý của Teinosuke, sau bữa tối, năm người họ đã đi mua một bó hoa ở Kobe. Etsuko sẽ cầm hoa tặng Itani. Sân ga những tưởng xôn xao với thân hữu chúc điều tốt lành, kỳ thực lại khá quạnh hiu vì Itani đã giấu kí giờ tàu chạy. Song vẫn có chừng hai, ba chục người đứng bên tàu, có cả gia đình anh em của Itani. Nhà Makioka trong cảnh tụ tập rất nghiêm trang ấy thì cảm thấy ái ngại không dám bỏ áo khoác, rốt cuộc không có cơ hội khoe những bộ kimono đã được lựa chọn kĩ càng. Sachiko cũng được nói vài lời với Itani. “Gia đình rất biết ơn chị đã ghé thăm sáng hôm trước,” Sachiko bảo. “Tôi đã kể với Teinosuke, mọi người đồng ý rằng đến phút cuối mà chị Itani vẫn còn lo lắng cho mấy chị em nhà tôi, thật chẳng có cách nào để báo đáp. Bây giờ, cả ba chúng tôi cảm thấy cần phải đến bữa tiệc chia tay chị hơn bao giờ hết.” Teinosuke cũng nói thêm vào những lời cám ơn của vợ. Itani nói, tuyệt vời, có đủ ba chị em! Tôi sẽ đợi, ngày hôm sau nhất định tôi sẽ điện thoại thông báo chi tiết. Chị nhoài người qua cửa sổ, nhắc lại những lời dặn dò khi tàu lăn bánh rời ga.

Tối hôm sau có điện thoại từ khách sạn Đế Quốc, Itani nói, từ đây đến buổi chia tay còn ba hôm nữa, bắt đầu vào 5 giờ chiều ở khách sạn Đế Quốc. Khách có tất cả chín người: Itani và con gái Mitsuyo; ông bà Kunishima và con gái ông Mimaki và gia đình Makioka đại diện đến từ Kobe. Rồi Itani hỏi gia đình mình ở đâu thế? Chắc là trú tại nhà chính đằng Shibuya phải không, nhưng ở khách sạn Đế Quốc tiện hơn nhiều, hay là qua đây ở đi. Sắp có lễ mừng hai ngàn sáu trăm năm Lập Quốc, khách sạn nào ở Tokyo cũng kín phòng. Rất may là bà con của ông Kunishima lại đặt sẵn một phòng và gợi ý sẽ nhường cho gia đình Makioka vào đó ở, còn họ đến đằng Kunishima ở nhờ. Taeko cũng đi cùng, còn Yukiko Cố tình tránh mặt nhà chị cả và che giấu lý do cô lên Tokyo nên tốt nhất không nên báo chí cả biết. Thành ra Sachiko thấy tuy mình có ích kỉ, nhưng vẫn phải nhờ Itani sửa soạn cho một phòng khách sạn. Ba chị em sẽ lên đường đi Tokyo tối ngày mai hoặc sáng ngày kia. Mặc dù muốn tiễn Itani ở Yokohama, nhưng họ không thể xa Ashiya quá lâu được, nên đành mong Itani lượng thứ vì chỉ dự tiệc chia tay mà thôi. Ba chị em sẽ ở lại hai đêm, tính cả cả đêm tiệc chia tay. Nhưng họ lại muốn xem tuồng Kabuki và có thể sẽ ở lại một đêm thứ ba. Itani đáp rằng chị ta cũng muốn đi xem, hay là để chị đặt vé?

Nhà Makioka mua vé nằm cho chuyến tàu tối mai, và suốt cả ngày ba chị em tất bật sửa soạn. Sachiko với Yukiko phải uốn tóc nhưng không biết đi đâu vì chủ tiệm không còn là Itani nữa. Nếu có bé Út ở đây, hẳn nó đã mách cho tiệm khác. Sao con bé đến muộn thế nhỉ? Thế là cả buổi sáng trôi đi, đến chiều Taeko mới trình diện, sóng tóc chỉn chu. Taeko làm gì cũng tính trước sau, cô đã tự đến một tiệm làm đẹp khác. Cái con bé xấu tính này. Hai chị đã đợi Taeko đến rủ. Nhưng Taeko chẳng hề bối rối: khách sạn Đế Quốc có tiệm làm đẹp mà. Quả đúng thế. An tâm rồi, ba Cô quay sang lựa xem mang bộ nào theo, dọn đồ vào một va-li lớn, một va-li nhỏ, và một túi xách. Mặc xong được bộ quần áo thì cũng gần đến giờ tàu chạy.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »