Cô Makioka à? - Sáng hôm sau, ở ga Tokyo, một cô gái nhỏ nhắn trong trang phục Tây phương nhanh nhẹn bước tới, xáp lại chỗ Sachiko. “Em Mitsuyo đây.”
“Ồ, con gái chị Itani à...”
“Lâu lắm mới gặp cô. Nhẽ ra mẹ em phải đến đón cô, nhưng mẹ nhiều việc quá ạ.” Mitsuyo liếc nhìn đồng hành lí. “Em gọi người nhà tàu mang giúp nhé?” Mitsuyo chộp ngay một nhân viên đường sắt. “Đây chắc là tiểu thư Yukiko, còn đây là tiểu thư Koi-san. Không biết là bao lâu rồi nhỉ. Các cô tử tế với mẹ em quá. Nghĩ mà coi, cả ba cô cất công lên đây, cám ơn các cô ạ. Hôm qua mẹ nói chuyện về các cô, mẹ vui lắm đó.”
Hai, ba món lặt vặt như hộp đựng mỹ phẩm nằm lại sau khi nhân viên nhà ga đã mang hành lý khổ lớn đi. “Để em, thôi nào, để đó em cầm cho.” Mitsuyo giật luôn mấy cái túi ba chị em đang cầm, cô gái chen vào đám đông.
Sachiko và hai em gái từng gặp Mitsuyo một, hai lần hồi cô còn là nữ sinh ở trường cấp ba Kobe. Giờ cô không còn sót lại chút dáng dấp tỉnh lẻ nào, nếu không tự giới thiệu khéo chẳng ai nhận ra. Itani vóc người cao và mảnh khảnh. Mitsuyo hồi nhỏ thấp bé, giờ cũng chẳng lớn hơn là bao. Theo trí nhớ của Sachiko, cô bé có làn da bánh mật, mặt tròn, hơi mũm mĩm. Bây giờ khuôn mặt trắng trẻo hẳn ra, Sachiko thấy cả thân hình cũng thon lại luôn. Bàn tay Mitsuyo không nhỉnh hơn tay một cô bé mười hai, mười ba tuổi. Mitsuyo thấp hơn Taeko chừng một đốt ngón tay nhưng nhỏ nhắn như một chú chim, đối lập hẳn với Taeko trong bộ kimono và áo khoác nặng nề. Như mẹ Mitsuyo nói, tính con bé hơi “xông xáo”. Cách ăn nói cũng giống mẹ đến buồn cười. Mồm miệng liến thoắng chứng tỏ Mitsuyo rất lọc lõi. Mỗi lần cô gái kém mình cả mười tuổi đầu này gọi mình là “tiểu thư Yukiko”, Yukiko lại thấy gờn gợn trong cổ.
“Ra tận ga đón thế này, quý hóa quá. Chắc em bận lắm nhỉ?”
“Có gì đâu, có gì đâu! Nhưng nói thật với các cô, tháng này tụi em rất bận đấy, sắp đến dịp lễ mà. Còn cả việc của mẹ em nữa.”
"Hôm nọ có cuộc biểu dương lực lượng Hải quân nhỉ?”
“Cả sau hôm biểu dương lực lượng ấy, có một cuộc họp của Hội Cần Đế 29 . Giờ đang là mùa lễ ở đền Yasukuni, ngày 21 có diễu hành. Ôi, Tokyo náo nhiệt lắm. Khách sạn không còn chỗ. Đấy, em nhớ ra, khách sạn Đế Quốc họ đón gấp đôi số khách có thể tiếp nhận. Có phòng cho các cô, những phòng không thoải mái lắm đâu.”
“Phòng nào cũng được mà.”
“Một buồng nhỏ xíu vì chỉ có thế. Thấy hai cái giường đơn, bên em phàn nàn nên được đổi một cái lấy giường đôi.”
Mitsuyo kể lể trong lúc mọi người ngồi trên xe đi lại trong thành phố, còn nữa: Cô đã cố kiếm vé Kabuki đúng ngày nhưng cả Tokyo đang náo loạn lên, mua vé theo cách bình thường phải đặt trước cả chục ngày, rồi nhờ tòa soạn tạp chí, cô tưởng rằng sẽ săn được vé ngày mốt, thế rồi mẹ cô với ông Mimaki - chắc mẹ cô đã miêu tả ông ta với nhà mình rồi - cũng đòi đi theo, thế thì kiếm sáu vé ngồi liền nhau hơn là chuyện không tưởng.
“Đây, phòng đây. Hầu như không có ánh nắng, các cô chịu khó vậy ạ.” Mitsuyo dẫn ba chị em vào phòng, đặt hành lý xuống, rồi ra cửa. “Mẹ em chắc là quay về ngày thôi. Mẹ dặn nhắc các cô là mẹ sẽ qua. Thôi, xin phép các cô nhé, em phải về tòa soạn. Em lại thăm các cô sau. Các cô cần mua hộ gì không? Cần thì bảo em, số điện thoại của em đây.” Mitsuyo mở ví lấy danh thiếp. Những móng tay trên bàn tay nhỏ xíu sơn đỏ rực, màu đỏ không ai có thể hy vọng thấy được ở bất kì đâu.
Sachiko muốn đi làm tóc ngay hôm đó, nhưng ba người phải nghỉ ngơi. Mà Itani sắp qua gặp, không thể để chị ta đến ngay lúc đang ngủ. Họ đành nới lỏng đai obi, nằm một lúc. Sachiko lo cho mình thì ít, mà lo cho Yukiko thì nhiều. Có lẽ nhờ tiêm hoóc-môn nên vết nám trên mắt Yukiko không còn nổi bật nữa, mặc dù chưa biến mất hẳn. Nhưng lúc này, Yukiko sắp tới tháng, vết nám có xu hướng sậm màu lên khi cô mệt mỏi. Sachiko ngó khuôn mặt bơ phờ, chị kết luận rằng quan trọng nhất là để em gái được nghỉ ngơi.
“Có nên đợi đến mai không, Yukiko? Chắc em mệt rồi.”
“Hôm nay cũng được mà.”
“Tiệc bắt đầu lúc 5 giờ, mai tha hồ rộng rãi thời gian. Hay chúng mình nghỉ một chút rồi ra Ginza chơi. Phải mua sắm gì chứ.”
“Em nằm ra luôn đây.” Taeko đang ngả ngớn trên chiếc ghế bành, rõ là nơi thoải mái nhất trong phòng. Vừa vào là cô đã phải chiếm cứ ngay. Trong lúc các chị nói chuyện, Taeko cởi đai obi, chỉ để lại một dây lưng mảnh để giữ hai vạt kimono lại. Cô nằm vật ra cái giường đôi. Trước kia, cô là người cuối cùng để lộ ra mình kiệt sức. Taeko sẽ bỏ lại những cô chị thiếu năng lượng phía sau, việc tôi tôi làm, nhưng sự hoạt bát thuở ấy đã biến mất. Vất vả chút đỉnh là Taeko đã ngồi thụp xuống ghế, vung vẩy hai chân, hoặc tựa lên khuỷu tay ngáp vặt thở dài, mặt khác, Taeko không giữ kẽ từ xưa, gần đây càng kém duyên. Vẫn chưa hồi phục hẳn sau trận ốm, có lẽ Taeko hơi quá nuông thân mà ăn uống quá đà.
“Chị cũng nằm xuống đi Yukiko.”
Yukiko gật đầu, cô để chiếc khăn choàng và đai obi mà Taeko ném lên ghế sang một bên. Yukiko ngồi xuống, không tháo obi. Cô định ngủ cạnh Taeko nhưng thấy không có tâm trạng nằm cạnh em gái lúc này. Giường đôi nhưng nhỏ hơn cỡ thông thường: Yukiko định nhường giường đơn cho chị Sachiko. Vậy nhưng không phải Taeko, mà Yukiko lại thiếp đi.
Sachiko nằm xuống chiếc giường đơn, không biết chị có nhận thấy sự chu đáo của Yukiko hay không. Yukiko ngủ ngon lành trên ghế, còn Sachiko và Taeko nằm mở mắt trên giường.
“Út này, đi tắm đi.” Yukiko ngủ trong lúc Sachiko Taeko lần lượt đi tắm. Đến bữa trưa, Sachiko và Taeko gọi Yukiko dậy, nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi Itani đầu. Đến 3 giờ chiều họ quyết định đi mua sắm. Nhất định phải mua được món quà chia tay. Chẳng có món đồ Tây nào phù hợp cả, phải tìm món gì thật độc đáo chỉ Nhật mới có để làm vui lòng người nước ngoài. Đôn đáo tìm kiếm một hồi, họ quyết định chọn mua một chiếc hộp đựng trang sức khảm xà cừ là quà Sachiko tặng, một bộ trâm đồi mồi đính ngọc trai là quà của Yukiko và Taeko. Chuyến đi khiến cả ba mệt phờ.
“Thôi, đi thế thôi.” Taeko quay lại khách sạn sau khi uống trà ở quán Colombin mặc dù ba chị em hãy còn cần mua thêm nữa. Trong phòng (lúc đó là 4 giờ rưỡi chiều), họ thấy một bông hoa lan, bên cạnh là tờ giấy ghi chú cạnh danh thiếp của Itani: “Về phòng nhớ gọi tôi. Mọi người đi uống trà nhé.”
“Không uống trà nữa đâu!” Không thể kéo Taeko ra khỏi chiếc ghế bành cô đã quay về trấn giữ. Hai người kia ngồi trên giường. Chưa đầy mười phút sau điện thoại reo.
“Chắc là Itani đấy” Sachiko nói, nhấc ống nghe lên. Itani bảo ra ngoài từ sáng sớm, hy vọng mấy chị em bỏ qua. Chị ta vừa về mấy phút trước. Chị sẽ gọi trà, hẹn mọi người ngoài hành lang.
“Cám ơn, cám ơn chị. Em đang định gọi cho chị đấy. Cám ơn. Tụi em xuống ngay.”
“Thôi cho em xin kiểu.” Taeko nói. “Hai chị đi uống trà với chị ấy đi.”
Sachiko bảo đừng có thất lễ với Itani, hai chị cũng mệt có kém gì em. Thế rồi cả ba cùng xuống hành lang.