Itani vào vấn đề ngay lập tức, trong lúc mọi người đang uống trà chị ta đã kể xong mọi chuyện. Chị vừa được thông báo qua điện thoại là đã kiếm được vé Kabuki cho ngày mốt. Chỉ có ba chị em Makioka là ngồi cạnh nhau thôi, chị ta sẽ ngồi cùng con gái Mitsuyo còn Mimaki sẽ phải ngồi một mình. Giữa cuộc chuyện trò có vẻ như rất thong dongấy, ba chị em biết được thêm nhiều chi tiết quan trọng: Itani không chỉ kể cho nhà Kunishima và Mimaki về Yukiko, mà còn cho họ xem tấm ảnh coi mắt Sachiko để lại cho chị ta nữa. Tấm ảnh được hưởng ứng nhiệt liệt, tối hôm trước ai cũng đồng tình khen Yukiko trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều; Mimaki ưng chọn Yukiko làm vợ rồi đấy, nhà Makioka không phản đối gì thì chỉ cần cô ưng là ông sẽ sửa soạn cưới liền tay, vì Itani chẳng muốn giấu diếm gì nên đã kể với họ là chị ta biết hết cả gia đình Makioka, về mối quan hệ của đằng nhánh Ashiya với nhà chính trên Shibuya, cả mâu thuẫn giữa Yukiko và Taeko ở đằng này và với Tatsuo ở đằng kia; Mimaki ý chừng không nao núng, xem ra những thông tin này chẳng có dấu hiệu khiến ông chùn bước trước quyết định đã đưa ra. Là người sống phóng đãng, Mimaki hiểu lí lẽ hơn số đông và có lẽ chẳng buồn quan trọng những chuyện nhỏ nhặt trong nội bộ gia đình, trong mọi trường hợp, Itani thấy ông là người rất cởi mở. Yukiko và Taeko đánh hơi thấy câu chuyện đang rẽ sang những chủ đề tế nhị nên uống trà xong là hai cô lỉnh mất.
“Tôi có kể với ông ta về vết nám rồi.” Itani hạ giọng và liếc nhìn bóng Yukiko đang khuất dần. “Tôi kể hết cho ông ấy. Để sau này người ta khám phá ra thì hỏng.”
“Chị nói rất phải. Làm vậy mọi người sẽ thoải mái với nhau. Yukiko đã đi tiêm hoóc-môn rồi, dĩ nhiên, chị thấy đó, vết nám hầu như không còn rõ nữa. Lấy chồng vào là vết nám mất hẳn luôn. Chị giải thích cả chuyện đó nữa nhé?”
“Ô, giải thích cả rồi. Ông ấy còn bảo là thích quan sát xem vết nám biến mất thế nào cơ!”
“Thật hả!”
“Còn nữa, về tiểu thư Koi-san. Tôi không biết chị nghe ngóng được chừng nào, nhưng người ta đồn thổi đủ điều. Đồn đại có đúng chăng nữa cũng không cần phải lo. Trong gia đình bao giờ chẳng có một đứa khác những người còn lại, tự tôi thấy vậy cũng có cái hay. Còn ông Mimaki bảo chẳng sao cả, tôi có định lấy cô em đâu.”
“Ông ấy đúng là hợp tình hợp lý.”
“À, chị cũng biết đấy, người có quá khứ ăn chơi lúc nào cũng hiểu chuyện. Ông ấy nói mình không có liên quan gì với cô em, bảo tôi cứ kể tất. Nếu ông ấy không muốn nghe, thì tôi cũng chẳng bép xép ra làm gì.” Để ý thấy vẻ nhẹ nhõm trên mặt Sachiko, Itani tiếp tục khai thác. “Nhưng tiểu thư Yukiko nghĩ gì? Cái đó mới là vấn đề.”
“Vâng, việc ấy quả thực...”
Thực tình, lần đầu tiên Sachiko thực sự quan tâm đến đối tượng. Mãi trước đó, chị còn kiên quyết lên đường chỉ để đến dự buổi tiệc chia tay. Mặc dù không hoàn toàn xem buổi coi mắt như chẳng có, thái độ của Sachiko vẫn là hờ hững, chỉ lúc nào gặp được người đàn ông thì mới xem chuyện này là nghiêm túc vì chị vẫn sợ gia đình mình hoài công rồi thất vọng. Chị còn chưa thực sự bàn bạc với Yukiko. Giả sử mọi điều kiện đều ổn thỏa, thì Yukiko vẫn cứ phân vân một vấn đề đã nhắc đến lúc trước: ông Mimaki sống ở Tokyo. Nói thực, gia đình chẳng thể dung túng Yukiko mãi, mà Yukiko chắc không bướng nữa đâu, nhưng chính Sachiko mới là người âm thầm hy vọng có thể tìm được cho Yukiko một ngôi nhà đâu đó quanh Osaka hoặc Kobe. Chị không muốn phải để em gái lên Tokyo sống. Sachiko bảo, tôi hỏi để mình tôi biết thôi, không rõ ông Mimaki định sống ở đâu? Tôi nghe nói ngài Tử tước ở Kyoto sẽ mua nhà cho ông ấy, chuyện đó khả thi chứ? Mặc dù không có ý phản đối, nhưng chị cũng băn khoăn lẽ nào cứ phải sống ở Tokyo? Sao Mimaki không chuyển về miền Tây dưới này? Itani đáp, cũng hợp lí. Chị ta chưa nghĩ đến việc hỏi Mimaki, nhưng giờ sẽ hỏi. Chị bảo mình thích ở Tokyo. Thế nhà Makioka không thích Tokyo à?
“Không phải thế,” Sachiko vội vã sửa lại câu trả lời. “Không có vấn đề gì cả.”
Itani nói: vậy hẹn gặp lại cả nhà sau nhé. Có thể Mitsuyo sẽ gặp Mimaki sau bữa tối, nên Itani hy vọng mọi người sẽ qua phòng chị ta. Khoảng 8 giờ có điện thoại. Itani kêu biết mọi người mệt rồi nhưng ông Mimaki vừa tới, hy vọng cả ba chị em qua gặp. Sachiko giúp Yukiko thay đồ. Trong lúc chị và Taeko sửa soạn, Itani chạy sang giục.
“Mời chú.” Mitsuyo mở cửa. “Trong này sợ là bừa bộn quá, chú bỏ qua nhé.”
Căn phòng chật ních đồ đạc, có năm sáu cái va-li, rương hòm, thùng các-tông, mấy món quà chia tay và những món đồ dùng để đem sang Mỹ.
“Thôi thôi. Chú thì thế nào cũng được.” Mimakingồi xuống một cái hòm sau màn giới thiệu. Trong phòng chỉ có bốn cái ghế, được nhường cho Itani và mấy chị em Makioka. Mitsuyo ngồi trên giường.
“Giờ có hẳn khán giả luôn.” Mimaki tiếp tục cuộc chuyện trò bị gián đoạn bởi ba chị em. “Chị trình diễn cho mọi người xem đi chứ?”
“Ấy không, thưa ông.”
“Ơ kìa, tôi sắp tiến chị xuất ngoại đấy, đằng nào chị chẳng phải cho tôi xem.”
“Không có đâu. Hôm xuất hành tôi sẽ mặc kimono.”
“Thôi nào, cả đoạn đường dài mặc kimono ?”
“Không mặc suốt quãng đường. Nhưng nếu chịu được, thì tôi không có ý định mặc đồ Tây đâu.”
“Ý này tệ quá. Không mặc sao chị còn may làm gì?” Mimaki quay sang mấy chị em Makioka. “Tụi tôi đang nói chuyện ăn mặc của chị Itani. Các cô đã thấy chị ấy mặc đồ Tây bao giờ chưa?”
“Chưa bao giờ ạ. Chị ấy còn chẳng cho chúng em liếc trộm chị mặc đồ Tây. Thỉnh thoảng chúng em cũng thắc mắc.” Sachiko nói.
“Ai cũng vậy cả. Cháu Mitsuyo đây này, nó nói chưa bao giờ thấy mẹ mặc đồ Tây. Ít nhất chúng mình cũng phải được thấy cảnh đó một lần.” Ông ta quay sang Itani. “Hay là chị thử mặc tạm trước cho cả bọn chúng tôi xem một tí thôi?”
“Mọi người bắt tôi thoát y ngay tại chỗ đấy à?”
“Vâng, cứ tự nhiên. Hay là bọn tôi ra hành lang chờ vậy?”
“Chú Mimaki này, đừng trêu mẹ cháu nữa. Mẹ mặc gì thực ra chú nào quan tâm đâu!”
Itani tận dụng cơ hội lái sang chuyện khác. “Tôi để ý thấy tiểu thư Koi-san dạo này mặc kimono.”
“Đừng có đánh trống lảng.”
“Phải, cô Út nhà này gần đây chăm mặc kimono hẳn. Mặc nhiều hơn cả đồ Tây nữa.”
“Các chị ấy bảo em đó là dấu hiệu tuổi tác.” Giống như Sachiko, Taeko không ngại giọng địa phương Osaka của mình.
Mitsuyo săm soi bộ kimono sáng màu từ trên xuống dưới. “Em nói thế này các cô bỏ quá cho, chứ em thấy tiểu thư Koi-san mặc đồ Tây trông xinh hơn. Dĩ nhiên không phải là cô mặc kimono không đẹp.”
“Tôi tưởng quý cô đây tên Taeko chứ nhỉ. Koi-san là cái gì?”
“Thực tình! Anh là dân Kyoto mà cũng không biết Koi-san nghĩa là gì?"
“Nhưng Koi-san là tiếng Osaka mà. Chắc ở Kyoto không dùng từ ấy.” Sachiko giải thích.
Itani bưng ra một hộp sôcôla, rõ ràng là một món quà từ ai đó, nhưng mọi người vừa mới ăn tối và chỉ muốn uống trà thôi. “Mẹ ơi, phải gọi cái gì cho chú Mimaki nhỉ?” Mitsuyo nhờ mẹ gọi khách sạn mang whisky lên. Mimaki không ngại uống. “Để chai rượu đó, ông ta nói với người phục vụ. Vừa nói chuyện ông ta vừa vui vẻ nghiêng chai Scotch ngang khuỷu tay. Itani dẫn dắt câu chuyện cho trôi chảy. Chị ta hỏi nhiều việc, trong đó có nhắc đến liệu ngôi nhà mới có nhất thiết phải ở Tokyo không, và Mimaki cũng tâm sự nhiều điều về bản thân và tương lai của mình. Mitsuyo đã nói rằng ông là người Kyoto nhưng thực ra gia đình toàn sống ở Tokyo kể từ đời ông, chính Mimaki cũng sinh ra ở Tokyo. Cha Mimaki là người thuần Kyoto nhưng mẹ là dân phố cổ Tokyo, thành thử ông mang một nửa dòng máu Kyoto, một nửa dòng máu Edo. Thời trẻ ông khá thờ ơ với Kyoto, số phận lôi kéo ông sang châu Âu, sang Mỹ, nhưng gần đây ông mới cảm nhận được cái lòng hoài cổ về thành phố gốc gác tổ tiên. Chuyện này có lẽ là tất yếu: cha của ông lần hồi phải lòng Kyoto, và đã rời bỏ ngôi nhà ở Tokyo mà lui về Saga, ngoại thành Kyoto. Thị hiếu của Mimaki đang ngả dần về Nhật Bản. Ông khởi sự nhận ra vẻ đẹp của kiến trúc Nhật cổ, và trước khi trở thành kiến trúc sư, ông đã có ý định học tập về kiến trúc thuần Nhật, sau đó sẽ đem đến phong vị Nhật Bản đậm đà cho những thiết kế của mình. Ông đã tự hỏi, nên chăng để phục vụ việc học tập, mình nên đi tìm việc ở khu vực Kyoto và sống ở đây một thời gian. Và ông mới phát hiện ra và vùng Kobe-Osaka sẽ hoan nghênh kiểu nhà ông hy vọng có thể xây. Phóng đại một chút, thì có thể nói rằng tương lai của Mimaki nằm ở Osaka và Kobe. Không biết các cô khuyên nên ở vùng nào? Sachiko nêu quan điểm, chị hỏi hiện thân phụ của Mimaki sống ở đầu và kết luận rằng chỉ có vùng bình nguyên Saga phía tây kéo đến khu vực đồi núi quanh Nam Thiền Tự là khu vực phù hợp nhất ở Kyoto. Và thế là họ nói chuyện đến đêm. Uống tới một phần ba chai whisky mà Mimaki vẫn hoàn toàn làm chủ được bản thân. Càng uống ông lại càng hóm hỉnh. Mitsuyo cũng ngang tài ngang sức, hai người đối đáp qua lại đến là duyên. Màn hầu chuyện gần như chuyên nghiệp, gia đình Makioka quên hết cả mệt mỏi. Lúc Mimaki đột ngột đứng dậy đã là gần 11 giờ. Thôi chết - ông sẽ lỡ chuyến tàu điện cuối cùng mất. Mitsuyo bảo cô cũng phải đi luôn.
Mấy chị em ngủ đến 9 giờ rưỡi sáng hôm sau. Không thể đợi nhà hàng mở cửa, Sachiko gọi bánh mì nướng mang lên phòng và sau đó lên đường cùng Yukiko đến salon làm đẹp Shiseido. Có một cửa hàng làm đẹp dưới tầng hầm của khách sạn Đế Quốc, nhưng đêm qua Mitsuyo gợi ý các cô đến tiệm Shiseido, ở đó họ uốn tóc bằng thuốc Zotos ở nhiệt độ thấp thì các cô sẽ không bị cháy tóc. Trước họ có đâu mười hai, mười ba khách xếp hàng, không biết còn phải đợi đến bao giờ. Ở tiệm làm đẹp của Itani mấy chị em lúc nào cũng được ưu tiên, đảo danh sách đăng kí lúc nào cũng được, nhưng ở đây không trí trá như thế. Phòng chờ toàn người lạ, những người đàn bà Tokyo không ai có vẻ là muốn bắt chuyện cả. Hai chị em nói khẽ nhưng vẫn ngượng ngùng với chất giọng địa phương miền Tây lơ lửng trên đầu, cảm giác như mình đang ở giữa lòng một đất nước thù địch vậy. Họ chỉ dám bẽn lẽn ngồi nghe giọng Tokyo rành rọt quanh mình. Một bà nói, động thế nhỉ. Một bà khác đáp: Đương nhiên, hôm nay là ngày hoàng đạo cho việc cưới hỏi, tiệm nào ở cái thành phố này chẳng kín người. Sachiko nhớ lại: hôm nay là ngày hoàng đạo. Có lẽ Itani đã cố tình chọn ngày để mang lại may mắn cho Yukiko. Ngày càng có nhiều khách hàng đổ vào, và hai, ba người chen lên trước hàng. Họ nói rằng rất xin lỗi nhưng cần phải xong trước một giờ nhất định nào đó. Lúc ấy là 2 giờ chiều, mà hai chị em đến từ trước giờ trưa, họ bắt đầu tự hỏi không biết trước 5 giờ có xong được không. Sachiko nén giận tự nhủ mình sẽ không bao giờ đến tiệm Shiseido nữa. Sáng nay rõ ràng chị ăn chưa đủ. Chị đang đói cồn cào. Yukiko còn tệ hơn. Con bé hay nói dạ dày mình nhỏ hơn đa số mọi người, và đúng là tới bữa Yukiko thường ăn ít, nhưng con bé cũng nhanh đói hơn cả. Sachiko lo lắng nhìn bộ dạng câm lặng thiểu não của cô. Liệu Yukiko có thể xỉu vì đói không? Con bé có đủ sức chịu đựng đến khi uốn xong tóc không? Cuối cùng cũng đến lượt họ, Yukiko vào trước, đến lượt Sachiko xong thì đã 5 giờ kém. Đang dợm về thì có điện thoại gọi đến hỏi bà Makioka. “Sẵn sàng chưa? Nhưng 5 giờ rồi mà?” Đó là Taeko gọi từ khách sạn. “Rồi, rồi, tụi chị tới liền nè.” Sachiko quên khuấy, lại nói giọng địa phương. Hai chị em chạy vội ra cửa.
“Nhớ nhé, Yukiko, không đến tiệm làm đẹp lạ vào ngày hoàng đạo.”
Trong lúc vội vàng vào khách sạn đến buổi tiệc chia tay, Sachiko lướt qua ít nhất là năm người đàn bà chị đã gặp ở tiệm Shiseido vào buổi chiều, ai nấy đều ăn mặc trang trọng.
“Không đến tiệm làm đẹp lạ vào ngày hoàng đạo.” Sachiko bảo Itani.