Vào ngày thứ ba, hôm cuối cùng ở Tokyo, ba chị em bận từ sáng đến chiều.
Sachiko thoạt tiên định dành cả ngày này để thư thả xem tuồng, sáng hôm sau ghé Shibuya rồi mua sắm xong xuôi vào buổi chiều, sau đó lên tàu đêm về nhà. Nhưng chị đã ngán đi tàu đêm lắm rồi, hậu quả nhãn tiền là việc thiếu ngủ. Chị chỉ mong được quay về chiếc giường ở nhà càng sớm càng tốt. Chính Taeko nói như vậy trước, và Yukiko lập tức đồng tình. Cả ba chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng đến Shibuya rồi về. Tóm lại là bấy giờ ba chị em định nhảy lên tàu tốc hành Chim Én ngay sáng mai, khoảng thời gian giữa lúc đi mua sắm buổi sáng và đi xem hát buổi chiều thì tận dụng luôn mà đến Shibuya chào chị cả, bảo taxi đỗ đó chờ năm, sáu phút thôi. Sachiko hiểu được cảm giác của các em. Taeko lúc nào cũng không ưa nhà chính rồi, còn Yukiko về Ashiya đã được hơn một năm. Mùa thu năm ngoái khi nhà chính ra lệnh cho Taeko phải quyết định xem lên Tokyo hay ra khỏi họ Makioka, Yukiko cũng phải đứng trước lựa chọn tương tự, nhưng trường hợp của cô Ba thì không rõ ràng như của cô Út, thành thử Yukiko không biết anh chị nghiêm túc đến mức nào, thôi thì cứ lờ đi. Kể từ đó không thấy nhắc nhở gì đến Yukiko nữa. Chắc là Tatsuo, từng bị Yukiko mắng cho một trận, đã quyết định thôi không mạo hiểm chọc giận em vợ, hoặc cũng có thể xem như trục xuất Yukiko cùng với Taeko. Bề gì Tsuruko khả năng cao sẽ nhắc đến việc này, và Sachiko thì cũng ngần ngại lên Shibuya chẳng kém gì Yukiko. Hồi đi chơi hồ núi Phú Sĩ, chị cũng chỉ gọi điện cho Tsuruko, một phần vì bị dị vật bay vào mắt, nhưng phần nhiều bởi chị sợ bị kẹt giữa hai làn đạn. Tsuruko khéo lại chuyển lời chồng và Yukiko phớt lờ một lần nữa. Và Sachiko cũng có lý do riêng để tránh mặt chị cả. Bản thân chị không hoàn toàn lường hết, nhưng cũng ít nhiều lạnh gáy trước bức thư trả lời của Tsuruko về bệnh tình của Taeko. Vì tất cả những lý do trên, chị ước không phải qua gặp nhà chính mà về Ashiya sớm nhất có thể, nhưng chồng chị đã nói, nếu chị cả với anh rể phát hiện ra họ lên Tokyo mà không sang chào thì sẽ lôi thôi to. Với lại, lần này khả năng chị cả sẽ nhắc đến việc cưới xin của Yukiko, đằng nhà chính cần phải chuẩn bị một chút. Thực sự bản thân Sachiko không mấy kỳ vọng. Tối nay chị đã có hẹn với Mimaki, cũng đã giao lưu với nhà Kunishima, họ có vẻ sung sướng gánh vai trò mai mối, nhà Makioka đã thấy được hoàn cảnh bên ấy ra sao. Cảm giác cố hữu về việc gia đình Makioka không được phép đi quá xa đã rời bỏ Sachiko rồi. Chị có ấn tượng rõ rệt rằng mặc dù không có kế hoạch trước, buổi gặp gỡ tối qua vẫn là buổi coi mắt đàng hoàng kết quả tốt đẹp cho cả đôi bên. Điều làm chị hài lòng hơn cả là thái độ văn minh của Mimaki và gia đình Kunishima với Taeko. Họ gần như thay phiên nhau cố gắng nói chuyện với cô theo cách thiện chí và hòa nhã nhất. Xem ra họ đã có tâm thể bỏ qua lầm lỡ của con bé, dường như còn cảm thông với nó nữa, vả lại trước thái độ không có chút gì kẻ cả ấy, Taeko mười phần cởi mở và thoải mái, sẵn lòng mua vui cho đối phương bằng những lời nhận xét dí dỏm hay trò bắt chước mà nó cực giỏi. Sachiko nghĩ đến tình cảm của Taeko dành cho Yukiko mà thấy ngấn lệ, thương chị Ba nên con bé mới sắm vai hài. Hình như Yukiko cũng để ý. Phần Yukiko, con bé cũng hoạt bát hẳn ra. Mimaki có nói mấy lần rằng sẽ mua nhà Kyoto hoặc Osaka, song Sachiko cảm nhận rằng với một người chồng như ông thì Yukiko sống ở Tokyo hay Osaka thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Đợi đến khi chắc chắn Tatsuo đã rời nhà đến cơ quan, Sachiko mới qua thăm Tsuruko và tóm lược cho chị mọi chuyện: kế hoạch của Itani, ba chị em lên Tokyo dự tiệc chia tay, sẽ về trên chuyến tàu tốc hành sáng mai; lát nữa đi xem tuồng Kabuki với Itani, chỉ còn khoảng thời gian ngắn rảnh rỗi này nên phải tranh thủ dừng chân ở Shibuya vài phút trước khi đến nhà hát; Sachiko chưa báo cáo được gì chắc chắn, nhưng ở buổi tiệc chia tay có đề cập tới đối tượng tiềm năng cho Yukiko.
Mấy chị em lang thang ở Ginza cả buổi sáng. Sau khi đi qua ngã tư Ginza đến ba, bốn lần rồi ăn trưa ở tiệm Hamasaku, họ gọi một chiếc taxi. Taeko luôn miệng than mệt. Trong buồng riêng của nhà hàng Hamasaku, cô nằm hẳn xuống chiếu cói, lấy gối tựa ra kê đầu, và khi các chị vào trong taxi, cô nói mình sẽ không đi nữa. Gia đình đã từ mặt cô, chị Tsuruko chỉ thấy nhục nhã còn cô cũng không muốn thấy mặt chị cả. Sachiko nói, CÓ thể lắm, nhưng nếu cô Út ở lại không đi, khéo lại thành bất kính. Anh rể Tatsuo thấy thế nào là chuyện của anh ấy, nhưng chị cả chắc sẽ không trầm trọng hóa việc “trục xuất” đó đâu. Chị ấy thấy cô Út chắc sẽ mừng, nhất là cô Út vừa ốm dậy. Út đi với các chị mới được. Nhưng Taeko đáp: thôi, phiền toái lắm, em thà đi uống cà phê đâu đó rồi tới thẳng nhà hát Kabuki trước. Thế là Sachiko và Yukiko đi mà không có Taeko.
Khi hai chị em đến nhà chị cả, ông tài xế nói không muốn đợi. Hai người phải năn nỉ ông ta - không quá mười lăm, hai mươi phút đầu, chúng tôi dĩ nhiên sẽ trả tiền công chờ. Họ đi lên phòng khách ở trên lầu. Chiếc bàn sơn son, câu đối của Rai Shunsui treo ngoài cửa, những cái giá trang trí sơn mài - mọi thứ đều nguyên vẹn. Mấy đứa trẻ trừ Umeko lên năm đều đi học nên ngôi nhà yên ắng hơn hẳn so với nó trong trí nhớ của Sachiko.
“Thôi, em bảo ông tài xế cứ đi cũng được.”
“Liệu có tìm được xe khác không ạ?”
“Có đủ hãng taxi cơ mà. Nếu không thì đi tàu điện ngầm. Từ trạm tàu điện đến nhà hát Kabuki nhõn vài bước chân.”
“Tháng này ở nhà hát Kabuki diễn vở nào thế?” Câu hỏi của Tsuruko hơi bất ngờ.
“Vở Ibaraki và Hoa Cúc , còn gì nữa em không rõ.” Umeko lên gác, Yukiko dắt cháu xuống nhà chơi để hai chị nói chuyện với nhau.
“Con Út đâu?”
“Ban nãy nó đi cùng tụi em, nhưng rồi nó bảo có lẽ nên tránh đi thì hơn.”
“Sao vậy? Nó nên qua đây chứ?”
“Em cũng nghĩ thế. Nhưng tụi em hai, ba bữa nay bận bù đầu, bé Út Có vẻ đuối lắm. Nó vẫn chưa khỏe hẳn mà chị.”
Kể từ lúc nói chuyện với Tsuruko, mối hậm hực mơ hồ trong lòng Sachiko tan biến. Ở xa, chị có thể bất bình với chị cả, nhưng mặt đối mặt thế này, chị ấy vẫn là Tsuruko hòa nhã. Bỗng dưng bị hỏi ở nhà hát Kabuki đang diễn kịch gì, Sachiko thấy ba người thật ác ý khi cùng nhau đi lại không rủ chị cả. Giả sử Tsuruko cứ bàng quan như mọi ngày thì chị đã chẳng bận tâm gì, nhưng chị cả không hiểu sao đến giờ vẫn còn nét ngây ngô, vừa nghe thấy từ“Kabuki” là đã mong mỏi được xem cùng các em. Phải chăng mười phần có đến tám, chín là khối tài sản mà nhà chính vẫn khư khư giữ chặt đã hầu như tan theo sự sụp đổ của thị trường chứng khoán, nên chỉ vào những dịp rất đặc biệt, như hôm nay chẳng hạn, Tsuruko mới có thể đi xem hát? Để vỗ về chị cả, Sachiko bèn khoa trường tiền đồ của Yukiko một chút. Chị nói: Ông Mimaki là sốt sắng nhất, chỉ đợi xem ý nhà Makioka chúng mình thôi. Nhà mình hễ gật đầu, là ắt sẽ dàn xếp được đám cưới. Lần này chắc chắn chúng em sẽ có tin vui cho anh Tatsuo và chị. Dù sao cứ để Teinosuke gặp gỡ người đàn ông này đã, rồi em sẽ nói thêm với chị sau.”
“Ông Mimaki và mẹ con chị Itani sẽ đi xem Kabuki với tụi em.” Sachiko đứng dậy ra về. “Chắc chắn tụi em sẽ sớm gặp lại chị.”
Tsuruko theo Sachiko xuống nhà.“Yukiko phải cố mà tươi tỉnh vào.”
“Lần này nó khác hẳn, hoạt bát lắm. Nó nói đến là nhiều. Em biết mọi chuyện kiểu gì cũng xong.”
“Chị cũng hy vọng vậy. Nó ba mươi tự rồi.”
“Em chào chị. Hẹn gặp lại chị.” Yukiko đợi dưới nhà, đã ra ngoài trước Sachiko.
“Chào các em. Cho chị gửi lời thăm bé Út.” Tsuruko tiễn hai em ra cửa, Sachiko và Yukiko vào trong xe rồi chị vẫn còn nói rốn:
“Thế Itani đi nước ngoài à? Chị có nên đến gặp không?”
“Không cần đâu ạ. Mà chị còn chưa gặp Itani bao giờ kia mà.”
“Nhưng biết chị ta đang ở đây, thì ít ra chị cũng phải sang giới thiệu bản thân chứ? Bao giờ tàu nhổ neo?”
“Ngày 23. Cơ mà chị ấy dặn đừng ai ra tiễn.”
“Hay chị ra khách sạn?”
“Không cần đâu mà.”
Lúc ông tài xế đạp ga, Sachiko để ý thấy Tsuruko đang rơm rớm. Lạ thật, Itani đi sao chị ấy lại khóc? Nước mắt chị chảy dài khi xe lăn bánh.
“Chị cả khóc kia. Sao chị ấy lại khóc vì Itani?” Yukiko bảo.
“Chắc là vì chuyện khác. Itani chỉ là cái cớ.”
“Theo chị có phải vì chị Tsuruko muốn chúng mình rủ đi xem Kabuki không?”
“Hẳn thế rồi. Chị ấy muốn xem Kabuki.”
Ngượng ngùng sợ bị các em bắt quả tang khóc vì không được xem Kabuki, nhưng xem ra rốt cuộc Tsuruko vẫn không kiềm chế được nữa.
“Chị ấy có bảo em phải về không?”
“Không ai nhắc đến chuyện đó cả. Chị cả chỉ tiếc vụ xem tuồng thôi.”
Yukiko nhẹ cả người.
Vì ngồi tách nhau ra nên mấy chị em và Mimaki không có cơ hội trò chuyện. Nhưng ông ta có vào phòng ăn với họ, trong hai quãng giải lao năm phút và mười phút, ông hỏi ý họ có muốn ra hành lang không. Tuy là người thông thạo phong tục nước ngoài, Mimaki thú nhận mình không biết gì về nghệ thuật sân khấu cổ truyền cả. Họ thấy ông không Có gì là không đáng tin. Mitsuyo cười chê Mimaki không phân biệt được hai kiểu hát xướng nagauta với kilomoto .
Itani nghe thấy mấy chị em nhắc đến chuyến tàu tốc hành buổi sáng thì bảo vậy chia tay nhau ở đó. Chị ta rất vui khi để lại được cho họ một “món quà” như vậy, mặc dù còn có nhiều vấn đề chi tiết đáng nhẽ chị muốn được tự mình xử lí, nhưng chị đoan chắc Mitsuyo sẽ sớm viết thư trình bày. Mimaki đề nghị cùng nhau đi bộ về khách sạn. Itani gọi Sachiko tách ra khỏi mấy người kia, như mọi lần chị ta lại tuôn một tràng trong nháy mắt: Chị Sachiko thấy đó, ông Mimaki sốt sắng lắm, nhà Kunishima gặp Yukiko tối hôm trước xong thì khéo còn mê tiểu thư hơn cả ông Mimaki, ông Mimaki hy vọng tháng sau qua thăm đằng Ashiya lúc nào đó, và để gặp cả Teinosuke nữa, phần ông Kunishima, sau khi được nhà Makioka bật đèn xanh, sẽ sắp xếp một cuộc thăm dò ngài Tử tước. Mimaki và Mitsuyo hứa sáng mai sẽ ra ga tàu, chào bốn người kia sau khi uống trà quán Colombin. Ba chị em cùng Itani đi bộ về khách sạn.
Itani tiễn họ về tận cửa phòng, vừa đi vừa nói. Sachiko đã tắm xong, đến lượt Yukiko vào. Taeko vẫn mặc bộ quần áo lúc xem tuồng, đang nằm uể oải tựa vào tay ghế, sàn nhà dưới chỗ cô Có một tờ báo trải ra. Đi bộ về thì cũng vất vả, nhưng bơ phờ đến thế kia thì hơi thái quá.
“Chị biết em không khỏe Út ạ, nhưng có còn vấn đề nào khác không? Hay là lúc về em qua gặp bác sĩ Kushida đi?”
Taeko hững hờ gật đầu. “Khỏi cần đi bác sĩ em cũng biết có vấn đề gì rồi.”
“Hở? Vậy em làm sao?”
Taeko tựa đầu vào ghế, lờ đờ ngước nhìn chị gái. “Có vẻ như em bầu ba, bốn tháng gì đó.” Cô nói với vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Sachiko thở hổn hển, nhìn chằm chằm như muốn khoan một lỗ qua mặt em gái. Phải một lúc chị mới có thể cất tiếng hỏi:
“Con của cậu Kei à?”
“Của Miyoshi. Chắc là Yukiko đã nghe về Miyoshi từ bà già kia.”
“Gã nhân viên quầy bar ư?”
Taeko gật đầu. “Chắc chắn đấy là lí do em mệt.”
“Em muốn sinh con à?”
“Không hẳn là muốn... Nhưng nếu không như thế thì sao cắt đuôi được cậu Kei.”
Sau một cú sốc, Sachiko luôn cảm thấy máu bị rút đi khỏi những ngón tay của mình. Chi run bần bật. Trộm nghĩ việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để quả tim đập thình thịch này lắng xuống, chị không nói gì với Taeko nữa. Chị loạng choạng xoay người tắt đèn trần, bật đèn ngủ rồi bò lên giường. Chị vờ ngủ lúc Yukiko từ phòng tắm bước ra. Taeko xoay xở đứng dậy và đi tắm.