Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11.

11.

Đúng vào giờ ngọ ngày hai mươi chín, vòng thành ngoài thất thủ. Sau đó, quân thù tràn tới nội thành, Chúa Naga với năm trăm samurai thân tín chọc thủng hàng ngũ của chúng, phá cho rối tung, và đột ngột rút lui.

Bọn công thành bèn thả khói đen mù mịt và lại xông vào lần nữa. Nhưng tất cả những kẻ cố leo tường thành đều bị hất ngã lăn quay. Không một tên giặc nào qua thoát. Và vì thế trận công phá ngừng lại, chờ sáng mai.

Chính vào lúc đó Chúa Naga nghe tin tức về cha. Cuối cùng chàng hay rằng lão tướng đã tự sát hôm qua. Chàng kêu lên: “Thật không ngờ. Bây giờ chẳng còn gì phải sống. Chỉ còn cách chiến đấu trả thù cho hương hồn của cha và rồi theo gương cha giữ tròn danh dự”.

Vào mười giờ sáng, chàng dẫn khoảng hai trăm người xông thẳng vào trận tuyến quân thù, tàn sát bọn công thành đông nghịt.

Nhưng lực lượng của Katsuie và Hide vây chặt chàng đến nỗi khi chỉ còn độ chừng năm mươi quân, chàng cố rút vào nội thành qua trùng vây. Nhưng trong lúc ấy, quân thù đã tràn ngập đại nội và phá cổng từ bên trong.

Vì thế Naga lui vào một ngôi nhà gần cổng thành và tự sát theo lối seppuku tại đó. Người phụ sát chết theo chàng lập tức và sáu tùy tùng cũng theo gương.

Người ta đồn rằng kẻ thù được lệnh của Nobu cố hết sức bắt sống chàng. Nhưng khi một dũng tướng vĩ đại muốn chết, thì khó mà bắt được. Họ chỉ còn cách phá cửa vào nhà sau đó và lấy đầu chàng thôi.

Có ba chiến tướng bị bắt sống. Chúa Mima và con trai ngài Shimbei cùng với Chúa Iwami chịu mối nhục bị trói như tù nhân bình thường và bị áp giải tới Nobu. Ông ta chào họ:

- Các ngươi đó à! Các ngươi xui chủ tướng Naga của các ngươi chống lại ta, làm nhọc ta mấy năm qua phải không?

Là người có dũng khí, Chúa Iwami đáp:

- Chủ tướng của tôi không phải là một tướng hai mặt như ngài.

Nobu giận dữ quát:

- Láo! Một samurai ngớ ngẩn để bị bắt sống mà biết gì?

Và ông ta cầm giáo gõ lên đầu chàng. Nhưng Chúa Iwami vẫn không nao núng.

Chàng khinh bỉ hỏi:

- Ngài thích thú đánh một người bị trói tay chân sao? Một đại tướng mà có thái độ lạ lùng như thế.

Nobu cho hành hình chàng ngay.

Còn Chúa Mima thì có thái độ nhẫn nhục hàng phục.

- Tại sao ông hàng? Ông là một anh hùng từ lúc còn trẻ. Người ta đồn ông là một con sư tử trên chiến trường mà.

- Tôi già rồi nên mới thế này.

Nhưng dù Nobu hứa tha mạng và dùng ông, Chúa Mima chỉ xin được phép đi khỏi đây.

- Tôi không muốn điều gì khác.

Nobu bảo:

- Nếu thế thì ta sẽ trông nom con trai ông là Shimbei.

- Không!

Chúa Mima kêu lên và quay sang con mình:

- Con phải từ chối! Đừng bị lừa thành – tên hèn nhát!

Nobu phá ra cười:

- Ông không tin ta chớ gì, lão già ngớ ngẩn? Ta có vẻ là kẻ nuốt lời à?

Sau đó, sứ quân thật tình dùng Shimbei.

« Lùi
Tiến »