Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1251 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18.

18.

Phải rồi, Phu nhân Oichi ở lại Kiyosu từ mùa thu năm 1573 sau khi lâu đài Odani thất thủ cho tới mùa thu năm Nobu qua đời. Kéo dài chín năm tất cả.

Thời gian như tên bay, người ta nói thật đúng, khi ta quay nhìn lại, đó là điều hiển nhiên. Tuy thế, chín năm lại dài biết bao đối với một người sống trong hiu quạnh. Xa mọi phiền nhiễu, không biết cả chiến tranh nào đã xảy ra.

Cứ thế, Phu nhân Oichi dần dà quên nỗi đau buồn của mình, dù nàng cũng không nhận thức rõ rệt điều đó. Nàng cầm lại đàn Koto và tiêu khiển trong âm nhạc.

Tôi làm theo nàng, bắt đầu tập lại đàn Samisen và ca hát, không chỉ vì tôi thích thế mà còn vì muốn giúp nàng vui lên. Tôi luyện tập công phu ngõ hầu làm hài lòng nàng.

Đó là lúc mà những bài ca nhỏ mang tên Ryutatsu rất phổ biến, chẳng hạn như bài này:

Em tuyết sương trinh trắng

Rã tan giữa đêm này

Trong vòng tay tôi ấm.

Tôi thường đem nó ra hát xướng cho các bà các cô nghe. Bây giờ thì các khúc Ryutatsu đã lỗi thời nhưng dạo đó rất nổi. Mọi người, không kể sang hèn, đều hát. Có lần khi quan Thái chính Hide đang xem tuồng Nô ở lâu đài Fushimi của ông, ông cho gọi Ryutatsu đến hát trên sân khấu được chúa Yusai đánh trống con đệm theo.

Nhưng các bài ca ấy chỉ vừa mới lan truyền khi tôi đến Kiyosu. Thoạt tiên, tôi dạy các thị nữ, lấy quạt gõ nhịp và hát nhỏ không để ai nghe. Họ thích các bài gợi tình như khúc “tuyết sương trinh trắng” và bất kỳ khi nào tôi hát, họ đều rũ ra cười.

Không bao lâu, Phu nhân Oichi nghe thấy và bảo:

- Làm ơn hát cho tôi nghe nữa chứ!

Tôi cố từ chối, nói rằng nó không hợp với một phu nhân quyền quý. Nhưng nàng đòi nghe cho bằng được. Từ đó tôi thường hát nàng nghe. Nàng đặc biệt ưa chuộng bài “Mưa xuân êm ái hơn, đừng cho hoa đào rơi!” và bảo tôi hát luôn. Nói chung, dường như nàng thích các bài đa cảm, u sầu như thế này:

Mưa đông lạnh và tuyết

Chỉ rơi, từng khi thôi

Nhưng vì ai, tôi khóc

Nước mắt rơi liên hồi.

Hoặc như là:

Những khi lòng đang yêu

Đừng để ai nhìn thấy

Nhưng cố mà nhớ lấy

Khi giả vờ là đâu biết thương yêu.

Có lẽ những lời ca ấy động chạm đến tâm tình sâu kín của tôi... Dẫu sao, khi hát lên, trái tim trút cạn, tôi cảm thấy một sức mạnh bí ẩn trong tôi và cảm thấy chính mình thêm vào giai điệu, ca hát bằng giọng đam mê, nồng ấm hơn.

Những ai nghe tôi hát đều xúc động theo tôi. Nỗi e dè ngượng ngập của tôi biến mất.

Tôi cũng rất chú tâm luyện tập đàn Samisen và ứng biến cho các khúc dạo hào hứng giữa các câu, làm cho bài hát quyến rũ hơn. Nói thế có vẻ kiêu ngạo nhưng thật tình tôi là người đầu tiên đệm Samisen cho các bài ca loại đó. Còn dạo ấy hầu hết mọi người chỉ biết lấy trống nhỏ mà gõ nhịp theo.

Đấy là nói về nhạc, chứ tôi luôn nghĩ rằng không ai may mắn hơn người có giọng ca thiên phú lại thêm biết cách ca hát. Chính Ryutatsu thoạt tiên chỉ là một tay bán thuốc ở Sakai nhưng vì là người có tài ca hát bẩm sinh, ông ta vinh dự cả đời. Nào được trình diễn trước thái chính đại thần, nào được Chúa Yusai đệm trống.

Dĩ nhiên, người tìm ra một phong cách mới là một bậc thầy. So với ông ta, tôi thật vô nghĩa.

Nhưng do chút tài mọn của mình, tôi được Phu nhân Oichi ưa chuộng. Suốt chín năm ở Kiyosu tôi được hầu cận nàng, có mặt bên nàng trong mọi cuộc tiêu khiển.

Con người có đủ loại ước vọng, biết sao mà nói. Biết đâu có người lấy làm tiếc cho tôi. Nhưng chín năm đó quả là những năm hạnh phúc nhất đời tôi. Vì thế tôi chẳng mảy may ganh tỵ với Ryutatsu.

Dầu sao đi nữa, chơi Samisen hết lòng với chúa của mình, làm khuây nỗi lòng phiền muộn của nàng bằng cách hát những bài nàng ưa thích rồi được nàng khen tặng hết lời – tất cả những điều đó không hạnh phúc hơn là được phụng sự Ngài Hide sao?

Vì tôi không thể có niềm vui ấy nếu như không mù, tôi không hề hối tiếc khuyết tật của mình cho đến tận hôm nay.

« Lùi
Tiến »