17.
Dạo ấy, Chúa Taka mới chừng mười hai hay mười ba tuổi, nếu tôi nhớ không lầm.
Sau này, Taka phụng sự dưới quyền Nobu. Nhưng hiện thời y được ở lại Kiyosu cho đến khi nào trưởng thành. Thỉnh thoảng, y thăm viếng Phu nhân Oichi.
Taka thuộc gia tộc đã từng cai trị miền bắc Omi với chư hầu của mình là gia tộc Asai. Vì lẽ đó, y có quyền trở thành chủ nhân của nửa vùng Omi.
Tuy nhiên, đúng vào thời gian ấy, ông của y lại quy y và lui về chân núi Ibuki sống đời ẩn dật. Tất cả đất đai ấy bị Asai chiếm giữ và gia đình y đâm ra túng quẫn.
Vì thế sau khi Odani thất thủ, Nobu mới chọn người thiếu niên ấy làm võ sĩ cho mình, với dự định phong y làm một đồng minh ở bắc Omi khiến y mãi mãi chịu ơn ông.
Nhưng sau này, vào tháng Sáu năm 1582, Taka góp phần vào cuộc khởi loạn chống Nobu, và là kẻ tham dự cuộc công phá thành lũy ở Nagahama. Rồi đến năm 1600, chàng lừa kẻ thừa kế Chúa Hide và tự ẩn mình trong lâu đài riêng ở Otsu, đánh bật mười lăm ngàn quân tấn công trong khi chỉ có ba ngàn người dưới tay mình.
Đấy là chuyện về sau. Lúc này y vẫn còn là một thiếu niên ở Kiyosu, chưa để lộ dấu hiệu nào chứng tỏ sau này y tai ác đến thế.
Taka ở vào cái tuổi thường là nghịch ngợm nhất đời. Tuy nhiên, bởi lẽ lớn lên trong một hoàn cảnh tối tăm, y mang một vẻ u sầu quanh mình. Ngay cả khi đến thăm phu nhân, y ăn nói rất ít và cư xử nhũn nhặn đến nỗi tôi không ngờ là y có mặt.
Vì mẹ y là em gái của Asai Naga nên y gọi Phu nhân Oichi là mợ. Nàng rất yêu mến y, cũng do một phần thương nhớ Mampu. Nàng nói:
- Cứ xem tôi là mẹ của cháu và khi rảnh nhớ đến thăm tôi.
Nàng vô cùng tử tế với y và ca ngợi y nồng nhiệt.
- Cậu con trai này trầm lặng, nhưng có một cái gì đó đẹp đẽ ở nơi cậu ta. Tôi tin là cậu cũng rất thông minh.
Vâng, chừng bảy tám năm sau y mới lấy Ohatsu chứ lúc đó các cô con gái của phu nhân còn quá trẻ. Tôi ngờ là y thầm yêu thích Ochacha hơn là Ohatsu, và những cuộc viếng thăm của y phải chăng chỉ để được thấy nàng trong thoảng chốc.
Không ai chú ý đến điều ấy, nhưng tôi tin rằng y có lý do nào đó để ngồi nghiêm trang bên phu nhân hàng giờ, hầu như không nói gì, trầm mặc và tự chủ như người trưởng thành.
Nếu không thế, tại sao y lại thường đến một nơi chẳng có gì lý thú đối với y, ngồi đó âm thầm chịu buồn tẻ?
Nhưng chỉ có tôi là cảm thấy thế. Khi tôi thì thào với các người hầu khác “Cậu bé đó dường như đang để ý đến Ochacha!” thì mọi người đều cười và bảo rằng tôi suy đoán như vậy bởi vì tôi mù.
Không ai cho điều tôi nói là có ý nghĩa.