Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16.

16.

Gia đình nàng đã xây cho nàng một tòa lâu nhà tráng lệ, và cung ứng mọi thứ nàng cần. Tuy nhiên, ngoài niềm vui nhìn thấy các con gái lớn dần, ngày ngày nàng chỉ đọc kinh chứ không làm gì khác.

Vì không khách viếng thăm, nàng sống một cuộc đời buồn tẻ và cô đơn như thể nàng đã trở nên một ẩn sĩ thực thụ. Trước đây, quanh nàng luôn luôn đông đảo rộn rịp và nàng vui hưởng mọi trò tiêu khiển, nhưng giờ thì cả ngày nàng sống khép mình trong một căn phòng u tối.

Thời gian như trăng treo nặng nề trên đôi bàn tay nàng, cả những ngày ngắn ngủi mùa đông đối với nàng cũng đâm ra dài dặc. Tự nhiên là hình ảnh người chồng quá cố sẽ chập chờn trước mắt nàng, và nàng âu sầu gợi nhớ từng kỷ niệm, nhớ thương một quá khứ đã mất đi mãi mãi.

Xuất thân từ một gia đình quân nhân, nàng chịu đựng những ưu phiền với một nghị lực mạnh mẽ, nó giúp nàng hiếm khi để rơi nước mắt trong đời. Nhưng rồi sức mạnh dường như tan rã. Nàng đắm mình vào nỗi đau thương. Nếu tình cờ đi dọc hành lang ngang qua căn phòng cô đơn của nàng, ta có thể nghe tiếng nấc nghẹn ngào. Bất kỳ hoài niệm nào cũng đem đến cho nàng nhiều ngày than khóc.

Cứ thế một năm trôi qua, và rồi năm khác, như thể trong một giấc mơ. Chúng tôi thường van nàng rời nhà dạo chơi, như đi ngắm hoa đào mùa xuân hay xem lá đỏ mùa thu, nhưng nàng bảo:

- Tôi không đi đâu. Còn các bạn tại sao không đi?

Nàng sống tách biệt hoàn toàn với thế giới. Niềm an ủi duy nhất của nàng là được gần các con gái. Đáng mừng là ba đứa con nàng đều khỏe mạnh. Họ lớn nhanh đến nỗi dường như có thể thấy rõ mỗi ngày một cao hơn.

Ngay cả bé Kogo cũng đã biết chập chững và tập nói bi bô. Nhưng chính đó là nguồn gốc ưu phiền khác. Nhìn bé, Phu nhân Oichi tự nhủ: “Giá như cha bé có thể nhìn thấy bé bây giờ!”.

Là một người mẹ, điều làm nàng đau hơn cả là ký ức về cái chết của bé Mampu. Nàng không thể quên được. Vì quá vô tâm, nàng đã giao con trai cho kẻ thù để rồi bé phải chết thảm. Đầy căm hận đối với kẻ đã lừa mình, nàng không thể nào kham nổi nỗi đau của mình.

Ngoài ra, dù không hé môi, nàng hẳn lo lắng khôn nguôi về đứa con trai út còn ẩn náu tại đền Fukuden. Cậu bé ra sao rồi? May là cậu bé bình yên bởi không ai hay biết có cậu trên đời, nhưng nàng bặt tin từ khi chia cách đứa trẻ sơ sinh.

Chính vì thế mà nàng càng tôn thờ các cô con gái hơn, cho họ tất cả niềm thương yêu mà nàng không còn cho đứa con trai nào được.

« Lùi
Tiến »