15.
Trong lúc đó, Chúa Nobu không muốn Phu nhân Oichi biết gì về cái chết của con trai nàng, vì thế không ai cho nàng hay. Nhưng vì có chuyện bêu đầu, hẳn nàng có nghe phong thanh lời đồn. Hoặc nghe, hoặc do linh tính nàng như đã nhận biết. Rõ ràng là có điều gì đó đã đè nặng lên tâm hồn nàng. Từ lúc ấy, những chuyến viếng thăm của Hide dường như chỉ làm nàng khổ sở hơn.
Một hôm, nàng bảo ông:
- Tôi lo lắm, không có tin gì từ Echizen, lại còn những cơn ác mộng. Không biết con trai tôi ra sao?
Ông trả lời như vô tội:
- Thì tôi cũng có rõ gì hơn phu nhân đâu. Có lẽ nên gởi người đưa tin khác...
- Nhưng tôi biết rằng chính ông đi đón nó.
Giọng nàng trầm tĩnh nhưng căm giận. Theo các thị nữ, lúc đó gương mặt nàng tái đi và nàng nhìn ông giận dữ. Sau chuyện đó, mối quan hệ giữa ông và nàng trở nên căng thẳng, và cuối cùng ông tránh nàng.
Lúc đó, Sứ quân Nobu vừa chiếm được một số địa phận mới, đã ban bố những mệnh lệnh cần thiết trong việc khen thưởng người của mình và quyết định số phận các tù binh.
Vào ngày chín tháng Mười, ngài trở lại lâu đài của mình ở Gifu mừng hội hoa cúc.
Hằng năm đều có đại yến, nhưng người ta đồn lần này khung cảnh thật là huy hoàng tráng lệ. Tất cả các chúa đại danh, lớn cũng như nhỏ, đều đua nhau phục sức lộng lẫy mà đến bái kiến Nobu.
Từ lâu, Phu nhân Oichi cáo bệnh, ẩn mình ở Omi không muốn tiếp ai.
Nhưng cuối cùng, vào ngày mười tháng ấy, nàng đem theo các tì nữ và tôi lên đường trở về nhà cũ của nàng ở Kiyosu, lâu đài của Nobu ở địa hạt Owari.
Lúc ấy, Nobu đang đặt bản doanh ở Gifu, nên phu nhân thích về lâu đài yên tịnh Kiyosu hơn.
Nhưng vì nàng muốn thăm ngôi đền ở đảo Chikubu trên đường đi, chúng tôi lên thuyền tại Naga.
Vào mùa này, đỉnh Ibuki phủ đầy tuyết và một luồng gió lạnh thổi qua hồ. Dù vậy, đó là một buổi mai trong sáng mát lành, có thể nhìn thấy rõ núi non xa.
Các tỳ nữ bám lấy mạn thuyền, khó chịu khi ra xa bờ. Họ khóc khi nghe ngỗng trời kêu trên không và tiếng đập cánh của chim âu. Họ thấy buồn não nuột cả khi nghe lau sậy rì rào trong gió và nhìn thấy bóng cá bơi dưới nước.
Khi thuyền đến gần đảo Chikubu, Phu nhân Oichi bảo:
- Dừng lại đây một chốc.
Tất cả chúng tôi ngạc nhiên và băn khoăn không biết nàng định làm gì. Nhưng rồi nàng bảo mang một bài vị nhỏ ra mui thuyền. Nàng cung kính chắp tay chúc xuống mặt nước mà cầu nguyện.
Có lẽ thuyền đang ở đúng nơi tấm bia mộ được thả xuống đáy hồ.
Và chúng tôi nhận ra rằng nàng đã có ý định này khi nàng tỏ ý muốn thăm viếng hòn đảo.
Trong khi con thuyền buông trôi ở đó mà đong đưa theo sóng, phu nhân thắp hương, nhắm mắt lại tập trung tư tưởng và gọi pháp danh chồng.
Nàng ngồi như vậy lâu đến nỗi tôi nghe các người đứng gần phải nắm giữ chéo áo nàng vì e nàng có thể lao mình qua mạn thuyền, lấy đáy hồ làm ngôi mồ nước của mình.
Nhưng tất cả tôi nhận biết là tiếng lần chuỗi hạt trên tay phu nhân, và mùi thơm lừng của nén hương.
Sau đó, Phu nhân Oichi lên đảo, và qua đêm trong đền. Hôm sau nàng đi Sawayama, lại ngủ đêm ở đấy.
Cuối cùng, sau một cuộc hành trình êm ả, nàng bình an và về đến lâu đài Kiyosu.