Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1979 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
jesper

MƯỜI MỘT HỒI CHUÔNG

Jesper chờ đợi bên khe hở của bức tường. Một khe bắn tỉa, vị trí hoàn hảo đối với anh. Chúng ta vừa làm cái gì vậy? Anh tự hỏi trong đầu. Nhưng máu anh đang sôi sục, khẩu súng khoác trên vai anh, thế giới này bỗng có ý nghĩa trở lại.

Vậy đám lính gác đâu? Jesper cứ tưởng chúng sẽ ùa ra sân ngay khi anh và Wylan kích hoạt Quy trình Đen.

“Tôi xong rồi!” Wylan reo lên từ phía sau lưng anh.

Jesper không thích từ bỏ một cứ điểm ngon trước khi biết được mình đang đối đầu với những gì, nhưng họ không còn thời gian nữa, và họ cần phải rút lên mái nhà. “Thôi được rồi. Ta đi nào.”

Họ chạy nhanh xuống thang. Ngay khi sắp sửa lao qua vòm cửa của vọng gác, sáu tên lính ùa vào trong sân. Jesper khựng lại và giơ tay lên.

“Quay lại,” anh nói với Wylan.

Những cậu ta đang chỉ tay về phía bên kia sân. “Anh nhìn kìa.”

Đám lính không tiến về phía vọng gác, tất cả sự chú ý của họ tập trung vào một người mặc trang phục màu nâu olive đứng bên cạnh một gờ đá. Bộ đồng phục đấy…

Một phụ nữ vừa đi xuyên qua tường, đám sương khói mang hình người đông đặc lại bên cạnh kẻ lạ mặt kia. Chị ta cũng mặc trang phục màu nâu olive.

“Tiết Hải Sư,” Wylan nói.

“Người Shu.”

Tốp lính khai hoả, hai Tiết Hải Sư biến mất trước khi xuất hiện trở lại phía sau lưng những tên lính, hai tay giơ lên.

Những tên lính la hét và làm rơi vũ khí. Một đám sương mù đỏ quạch hình thành trên đầu chúng. Đám sương dày lên trong lúc tốp lính kêu gào, da thịt chúng dường như teo tóp lại.

“Đó là máu của họ,” Jesper nói, mật đắng dâng lên tận cổ anh. “Thánh thần ơi, hai Tiết Hải Sư kia đang rút cạn máu của bọn họ.” Những tên lính đã hoàn toàn khô kiệt.

Máu tạo thành những khối lơ lửng hình người đỏ rực, loang loáng trôi nổi giữa không trung, rồi đổ ập xuống đất đúng lúc tốp lính ngã gục, lớp da chùng tạo thành những nếp gấp gớm ghiếc trên cơ thể khô héo.

“Quay trở lên cầu thang,” Jesper thì thào. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây.”

Nhưng đã quá muộn. Nữ Tiết Hải Sư biến mất và xuất hiện lại trên cầu thang. Chị ta đu người trên lan can và đạp vào ngực Wylan, làm cậu ngã đè lên Jesper. Hai người lăn lông lốc xuống mặt sân lát đá đen.

Khẩu súng trường bị giật khỏi vai Jesper và quăng ra xa. Anh cố đứng dậy, nhưng nữ Tiết Hải Sư đã túm lấy tóc anh. Tiếp đó anh thấy mình nằm bên cạnh Wylan, trong khi hai Tiết Hải Sư đứng lừng lững bên trên. Họ giơ tay lên, và Jesper thấy đám mây màu đỏ bắt đầu hình thành. Anh sắp bị rút kiệt máu. Anh cảm thấy sức lực của mình bắt đầu cạn dần. Anh nhìn sang bên trái, nhưng khẩu súng nằm quá xa tầm với.

“Jesper,” Wylan hổn hển nói. “Kim loại. Làm gì đi.” cậu ta bắt đầu hét lên.

Trong nháy mắt, Jesper chợt hiểu. Đây là một cuộc đấu mà anh không thể thắng nếu dùng súng. Không còn thời gian để suy nghĩ hay nghi ngại nữa.

Phớt lờ cơn đau xé da xé thịt, anh tập trung mọi sự chú ý vào những mạt sắt bám trên bộ quần áo của mình. Anh không phải là một Sáng Chế Gia giỏi, nhưng đối phương không biết anh là một Grisha. Anh giơ tay, và những mảnh kim loại bay lên khỏi người anh, hình thành một đám mây lấp lánh. Đám mây lơ lửng giữa không khí trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi phóng thẳng về phía hai Tiết Hải Sư.

Nữ Tiết Hải Sư rú lên khi bị chỗ kim loại cắm sâu vào da thịt. Chị ta cố gắng biến đi. Nam Tiết Hải Sư cũng làm điều tương tự. Cơ thể bọn họ hoá lỏng, nhưng rồi rắn đặc trở lại. Khuôn mặt của họ xám xịt, lấm tấm những mảnh kim loại. Jesper không dừng lại. Anh đẩy những mảnh kim loại vào bên trong các cơ quan nội tạng, mỗi lúc một sâu hơn. Anh có thể cảm thấy hai Tiết Hải Sư cố gắng điều khiển các phân tử kim loại. Nếu đó là một viên đạn, hoặc một lưỡi dao, có lẽ họ đã thành công, nhưng những vết cắt cứa của mạt sắt quá nhiều và quá nhỏ. Người phụ nữ ôm lấy bụng mình và khuỵu xuống. Gã đàn ông thét lên, ho khạc ra những bụm máu đen lẫn mạt sắt.

“Cứu tôi với,” người phụ nữ nấc lên. Những đường nét của cơ thể chị ta mờ đi, rung rinh khi nó cố gắng biến thành một màn sương.

Jesper thả tay xuống. Anh và Wylan lùi ra xa khỏi hai Tiết Hải Sư đang hấp hối.

Liệu họ có chết không? Có phải anh vừa giết hai đồng loại của mình? Jesper lại nghĩ tới cái băng-rôn với những dải vải màu đỏ, xanh, tím treo trên tường.

Wylan kéo tay anh. Khuôn mặt cậu ta tái nhợt, các mạch máu hằn rõ. “Jesper, chúng ta phải đi thôi.”

Anh chậm rãi gật đầu.

“Ngay bây giờ.”

Jesper buộc đôi chân mình hoạt động, buộc cơ thể anh bám theo Wylan, đu sợi dây leo lên mái nhà. Anh thấy chóng mặt và váng vất. Những người còn lại đang trông cậy vào anh, anh biết điều đó. Anh phải đi tiếp. Nhưng anh cảm thấy như vừa bỏ lại một phần con người anh ở đâu đó dưới cái sân kia, một phần mà anh chưa từng nhận thức được tầm quan trọng, và hư ảo như một màn sương.

« Lùi
Tiến »