Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1978 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
matthias

MƯỜI MỘT HỒI CHUÔNG

“Con bé đẹp đấy,” Brum nói. “Đẹp bốc lửa. Cậu đã rất mạnh mẽ khi không bị nó xỏ mũi.”

Tôi đã bị xỏ mũi rồi, Matthias nghĩ thầm, và không chỉ vì sắc đẹp của cô ấy.

“Chuông báo động…’’Anh đáp.

“Đồng bọn của nó, chắc chắn là thế.”

“Nhưng…”

“Matthias, người của tôi sẽ lo chuyện đó. Lâu Đài Băng rất an toàn.” Ông ta liếc nhìn về phía buồng giam Nina, “chúng ta có thể ấn cái nút đó ngay bây giờ.”

“Cô ta sẽ không gây nguy hiểm sao?”

“Chúng tôi đã kết hợp jurda parem với một loại thuốc ngủ để làm cho bọn chúng dễ bảo hơn. Chúng tôi vẫn đang tìm một tỉ lệ thích hợp, nhưng rồi sẽ ra thôi. Hơn nữa, kể từ liều thứ hai, cơn nghiện sẽ làm nốt việc kiểm soát chúng.”

“Không phải liều đầu tiên à?”

“Cái đó tuỳ theo từng Grisha.”

“Các ông đã làm chuyện này bao nhiêu lần rồi?”

Brum bật cười. “Tôi không đếm. Nhưng tin tôi đi, con bé sẽ chỉ muốn đòi thêm jurda parem và không dám hành động chống lại chúng ta. Đó là một sự chuyển biến đáng kinh ngạc. Tôi nghĩ cậu sẽ thích.”

Bụng Matthias thắt lại. “Vậy ông vẫn để tay khoa học gia kia sống sót à?”

“Hắn đã làm hết sức để tái tạo quy trình sản xuất ma dược, nhưng đó là một việc phức tạp. Một số lô có hiệu quả, số khác chỉ là đồ bỏ. Chừng nào còn sử dụng được, chừng đó hắn vẫn sống.” Brum đặt tay lên vai Matthias, ánh mắt ông ta dịu lại. “Tôi không thể tin nổi cậu đang ở đây, khoẻ mạnh và đứng ngay trước mặt tôi. Tôi cứ nghĩ cậu đã chết.”

“Tôi cũng nghĩ ông đã chết.”

“Khi thấy cậu trong phòng khiêu vũ, tôi gần như không nhận ra cậu, dù là trong bộ đồng phục này. Cậu đã thay đổi rất nhiều…”

“Tôi buộc phải để cho ả phù thuỷ thay đổi diện mạo.”

Khuôn mặt Brum hiện rõ sự ghê tởm. “Cậu đã để cho nó…”

Không hiểu sao khi nhìn thấy nét mặt đó nơi một người khác, Matthias cảm thấy xấu hổ với cách mà anh đã phản ứng với cô.

“Đó là việc phải làm,” anh đáp. “Tôi cần cô ta tin rằng tôi về phe cô ta.”

“Mọi chuyện đã kết thúc rồi, Matthias. Giờ cậu đã an toàn, giữa những đồng môn của mình.” Brum bỗng nhíu mày. “Có gì đó làm cậu chưa yên lòng.”

Matthias di chuyển dọc theo hành lang và nhìn vào căn buồng bên cạnh buồng giam Nina, rồi cái kế tiếp, và cái tiếp nữa. Brum theo sau anh. Một số Grisha đang rất tăng động và đi qua đi lại. Số khác áp mặt vào kính cửa sổ, hoặc chỉ nằm dài dưới sàn. “Ông không thể nào biết thông tin về parem từ nhiều hơn một tháng được. Nơi này được xây dựng từ bao giờ rồi?”

“Tôi đã cho xây nó gần mười lăm năm về trước, nhờ sự chuẩn thuận của nhà vua và hội đồng.”

Matthias kinh ngạc thốt lên. “Mười lăm năm? Vì sao?”

“Chúng ta cần một nơi để giam giữ các Grisha sau khi xét xử chúng.”

“Sau khi xét xử? Khi Grisha được tuyên có tội, bọn họ sẽ bị tử hình.”

Brum nhún vai. “Nó vẫn là bản án tử hình, chỉ có điều là thời hạn thi hành án được trì hoãn lâu hơn thôi. Đã từ lâu chúng tôi nhận ra rằng các Grisha là một nguồn lực hữu ích.”

Một nguồn lực. “Ông đã nói là bọn họ cần phải bị xoá sổ. Rằng họ là một tai ương của thế giới tự nhiên.”

“Thì đúng là như vậy, khi bọn chúng cố giả dạng làm người bình thường. Chúng không thể suy nghĩ một cách đúng đắn, không thể sống nhân nghĩa. Chúng sinh ra là để bị kiểm soát.”

“Vì vậy mà ông muốn có parem?” Matthias bàng hoàng hỏi lại.

“Chúng tôi đã thử nghiệm những biện pháp của riêng mình suốt nhiều năm trời, với thành công ở mức độ hạn chế.”

“Nhưng ông đã thấy jurda parem có tác dụng như thế nào, và các Grisha có thể làm được gì dưới ảnh hưởng của nó.”

“Một khẩu súng không phải là con quỷ. Lưỡi dao cũng vậy. Jurda parem bảo đảm sự vâng lời. Nó làm cho bọn Grisha trở lại đúng với bản chất của chúng.”

“Một Hạ Quân?” Matthias hỏi lại, giọng lạc đi vì khinh bỉ.

“Một đội quân thì chỉ được tạo thành từ các chiến binh. Còn những sinh vật đó, chúng được sinh ra để làm vũ khí. Chúng được sinh ra để phục vụ các chiến binh của Djel.” Brum vỗ vai anh. “Matthias này, tôi nhớ cậu lắm. Niềm tin của cậu luôn tuyệt đối như thế. Tôi thấy mừng là cậu ngần ngại không muốn dùng đến phương tiện này, nhưng đây là cơ hội để chúng ta tung một cú đánh quyết định. Cậu có biết vì sao các Grisha khó bị tiêu diệt đến thế không? Bởi vì chúng không thuộc về thế giới này. Nhưng chúng rất giỏi việc giết lẫn nhau. Chúng gọi đó là ‘tương đồng kêu gọi tương đồng’. Hãy chờ cho đến khi cậu thấy được những gì chúng tôi đã thực hiện, những món vũ khí mà đám Sáng Chế Gia đã giúp chúng tôi chế tạo.”

Matthias ngoái nhìn đoạn hành lang vừa đi qua. “Nina Zenik đã dành cả năm trời ở Kerch để giành lại tự do cho tôi. Tôi không nghĩ đó là hành động của một con quỷ.”

“Một con rắn có thể nằm yên trước khi tấn công không? Một con chó có thể liếm tay cậu trước khi cắn cổ cậu không? Grisha có thể tỏ ra tử tế, nhưng điều đó không thay đổi được bản chất của chúng.”

Matthias ngẫm nghĩ điều ông ta vừa nói. Anh nhớ đến hình ảnh Nina hoảng sợ đứng trong buồng giam khi cánh cửa đóng sầm lại. Anh đã rất muốn cô bị bắt giữ, bị trừng phạt như anh từng bị. Thế nhưng, sau tất cả những gì họ trải qua, anh không còn ngạc nhiên trước nỗi đau đớn mà anh cảm thấy khi chứng kiến ước mong của mình trở thành hiện thực.

“Tay khoa học gia người Shu ấy thế nào?” Anh hỏi Brum.

“Cứng đầu lắm. Vẫn còn chưa hết thương tiếc cha mình.”

Matthias chẳng biết gì về cha của Yul-Bayur, nhưng có một câu hỏi quan trọng anh cần phải đặt ra. “Hắn có được an toàn không?”

“Kho bạc là nơi an toàn nhất trên đảo.”

“Ông giữ hắn ở đây cùng với các Grisha sao?”

Brum gật đầu. “Kho tiền đã được chuyển đổi thành phòng thí nghiệm cho hắn.”

“Và ông chắc chắn là nó an toàn?”

“Tôi cầm chìa khoá chính đây,” Brum vừa nói vừa vỗ vỗ vào mặt dây chuyền đeo trên cổ. “Chưa kể hắn còn được canh gác ngày đêm. Chỉ một số ít người biết hắn đang ở đây. Đã khuya rồi, và tôi cần bảo đảm Quy trình Đen đang được triển khai, nhưng nếu cậu muốn, sáng mai tôi sẽ dẫn cậu đi xem hắn.” Brum vòng tay ôm Matthias một cái. “Và ngày mai chúng ta sẽ xem xét việc phục chức cho cậu.”

“Tôi vẫn đang bị kết tội buôn bán nô lệ.”

“Chúng ta có thể dễ dàng bắt con bé đó kí vào một văn bản rút lại lời khai. Tin tôi đi, một khi đã nếm thử jurda parem, nó sẽ làm mọi điều cậu yêu cầu và hơn thế nữa. Sẽ có một buổi điều trần, nhưng tôi xin thề là cậu sẽ được khoác áo drüskelle một lần nữa, Matthias à.”

Áo drüskelle. Matthias từng mặc nó với một niềm tự hào vô bờ. Và những gì mà anh cảm thấy với Nina đã làm anh cực kì xấu hổ. Nhưng nó vẫn ở trong anh, có lẽ nó sẽ luôn ở đó. Sự hận thù đã tồn tại trong anh suốt một thời gian quá dài, không thể biến mất chỉ sau một đêm. Nhưng giờ đây nỗi xấu hổ là một tiếng vọng, và tất cả những gì anh cảm thấy là sự tiếc nuối - cho quãng thời gian đã bỏ phí, cho nỗi đau anh đã gây ra, thậm chí là cho điều anh sắp làm bây giờ.

Anh quay nhìn Brum, người đàn ông đã trở thành người cha, người dẫn dắt của anh. Khi anh mất gia đình, chính Brum đã thu nhận anh để đào tạo thành một drüskelle. Matthias lúc đó còn nhỏ, đầy uất hận, và hoàn toàn thiếu kĩ năng. Nhưng anh đã trao những gì còn lại trong trái tim mình cho lí tưởng. Một lí tưởng sai lầm. Một sự dối trá. Anh đã nhận ra điều đó lúc nào? Lúc anh giúp Nina chôn cất bạn cô ư? Hay từ lâu trước đó, khi cô ngủ trong vòng tay anh vào cái đêm đầu tiên lên được đất liền? Hay là khi cô cứu anh khỏi vụ đắm tàu?

Nina đã phản bội anh, nhưng cô làm thế để bảo vệ người của mình. Cô làm anh tổn thương, nhưng cô đã làm mọi cách trong khả năng để sửa chữa chuyện đó. Cô đã cho anh thấy qua hàng ngàn cách thức khác nhau rằng cô là một người đáng kính trọng, mạnh mẽ, hào hiệp và nhân đạo, thậm chí còn hơn bất kì người nào anh từng biết. Nếu cô là như thế thì các Grisha thực ra không xấu. Họ cũng giống như bất kì ai - đầy tiềm năng để làm những việc cực tốt, lẫn những chuyện cực tệ. Chính việc lờ đi điều đó mới biến Matthias thành kẻ xấu.

“Ông đã chỉ dạy tôi rất nhiều,” anh nói. “Ông dạy tôi trọng danh dự và sự mạnh mẽ. Ông cho tôi những công cụ để báo thù khi tôi cần chúng nhất.”

“Và với những công cụ đó, chúng ta sẽ xây dựng một tương lai xán lạn, Matthias. Thời của Fjerda cuối cùng cũng đã tới.”

Matthias ôm Brum một cái.

“Tôi không biết liệu ông có sai về các Grisha hay không,” anh nói một cách nhẹ nhàng. “Tôi chỉ biết là ông đã sai về cô ấy.”

Anh ôm Brum thật chặt. Cái ôm mà anh đã được học trong những phòng tập của trại drüskelle, nơi anh sẽ không bao giờ được nhìn thấy một lần nữa. Anh siết chặt Brum trong khi ông ta giãy giụa trong chốc lát, rồi mềm oặt đi.

Khi Matthias buông tay ra, Brum đã bất tỉnh. Nhưng anh không nghĩ sự dữ dằn trên khuôn mặt ông ta chỉ là do anh tưởng tượng. Anh sẽ ghi nhớ nó. Anh sẽ ghi nhớ nét mặt này. Anh cuối cùng đã trở thành một kẻ phản bội thực sự, và anh sẽ mang theo gánh nặng đó suốt đời.

Sau khi bước vào phòng khiêu vũ, Matthias và Kaz đã lảng vảng quanh một hốc tường gần cầu thang. Họ thấy Nina bước vào trong bộ váy vảy cá lấp lánh đầy táo bạo đó, và rồi Matthias đã trông thấy Brum. Cú sốc của việc gặp lại ông ta nhanh chóng nhường chỗ cho sự kinh hoàng khi anh nhận ra ông ta đang bám theo Nina.

“Brum đã biết,” anh nói với Kaz như thế. “Chúng ta phải giúp cô ấy.”

“Hãy khôn ngoan vào, Helvar. Anh có thể cứu cô ấy, đồng thời giúp chúng ta có được Yul-Bayur.”

Matthias đã gật đầu trước khi hoà mình vào đám đông.

“Sự ngay thẳng…’’Anh đã nghe thấy Kaz nói với theo sau lưng mình như thế. “Cũng giống như một thứ nước hoa rẻ tiền.”

Anh đã chờ Brum cạnh cầu thang. “Thưa…”

“Không phải lúc này.”

Matthias buộc phải tiến thẳng ra đứng trước mặt ông ta. “Thưa chỉ huy.”

Lúc đó Brum mới dừng lại. Khuôn mặt ông ta tỏ vẻ giận dữ vì bị chặn đường, rồi thoáng bối rối, và cuối cùng là ngỡ ngàng. “Matthias?” Ông ta đã thì thầm như thế.

“Thưa chỉ huy,” Matthias vội nói ngay. “Xin hãy cho tôi ít phút để giải thích. Có một Grisha đang hiện diện ở đây tối nay, với ý định sát hại một trong các tù nhân của ông. Nếu ông đi với tôi, tôi có thể trình bày âm mưu đó với ông và cách thức ngăn chặn nó.”

Brum đã ra lệnh cho một drüskelle khác giám sát Nina, còn mình thì theo chân Matthias tới một góc tường bên dưới cầu thang. “Nói đi,” ông ta ra lệnh, và Matthias kể cho Brum nghe sự thật, một sự thật trần trụi: vụ thoát chết của anh sau tai nạn đắm tàu, lời tố cáo của Nina khiến anh bị kết tội buôn bán nô lệ và bị tống vào Cổng Địa Ngục, lời hứa về một lệnh ân xá. Anh gán tất cả mọi thứ cho Nina, nhưng không hề đả động đến Kaz cùng những người còn lại trong nhóm. Khi Brum hỏi lại xem có phải Nina hành động một mình hay không, anh chỉ đáp là mình không biết.

“Cô ta tin rằng tôi đang đợi để đưa cô ta qua cây cầu bí mật. Tôi cắt đuôi cô ta ngay khi có thể và đi tìm ông.”

Một phần trong Matthias cảm thấy tởm lợm vì những lời nói dối tuôn ra dễ dàng đến thế từ miệng anh, nhưng anh không thể phó mặc Nina cho sự định đoạt của Brum.

Lúc này, anh đang nhìn Brum, với cái miệng hơi há ra trong lúc ngủ. Một trong những điều anh nể phục nhất nơi ông ta là sự không nhân nhượng, sẵn sàng làm những việc ghê gớm để bảo vệ lí tưởng. Nhưng Brum cũng lấy sự ngược đãi Grisha làm niềm vui thú, điều mà ông ta sẵn sàng làm với Nina và Jesper. Có lẽ những nhục hình ghê gớm chưa bao giờ gây khó cho Brum như chúng đã từng làm khó anh. Chúng không phải là một bổn phận thiêng liêng được miễn cưỡng thi hành vì sự an nguy của Fjerda. Chúng là niềm vui đối với ông ta.

Matthias lấy chiếc chìa khoá đeo trên cổ Brum ra, rồi lôi ông ta vào một buồng giam trống, để ông ta dựa vào tường trong tư thế ngồi. Matthias không muốn bỏ mặc ông ta ở đó với cái cằm gục xuống ngực, đôi chân choãi ra, mất hết phẩm giá. Anh không thích sự nhục nhã mà ông ta sẽ cảm thấy, sự ê chề của một chiến binh bị phản bội bởi người ông ta tin tưởng và yêu quý. Anh đã kinh qua nỗi đau đó.

Matthias áp trán mình vào trán Brum một lần cuối, trong giây lát. Anh biết ông ta không thể nghe thấy, nhưng anh vẫn nói. “Cuộc đời mà ông đang sống, mối thù mà ông đang cảm thấy, nó là thuốc độc. Tôi không thể uống nó được nữa.”

Matthias khoá cửa buồng giam lại, trước khi nhanh chóng đi theo hành lang tới chỗ Nina, tới nơi lớn lao hơn.

« Lùi
Tiến »