Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1977 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
nina

BA MƯƠI PHÚT SAU MƯỜI HỒI CHUÔNG

Nina cầu mong sao cho sự hốt hoảng của cô không thể hiện ra. Brum có nhận ra cô không? Ông ta trông vẫn y như thế: mái tóc vàng dài điểm bạc ở hai bên thái dương, cái cằm nhọn được viền bởi một hàm râu ngắn, bộ đồng phục drüskelle hai màu đen và bạc, ống tay áo bên phải có thêu hoạ tiết đầu sói màu bạc. Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi cô gặp ông ta, nhưng cô sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt hay ánh mắt xanh quyết đoán này.

Lần cuối cô gặp Brum là lúc ông ta khệnh khạng đi tới đi lui trước mặt Matthias và các drüskelle đồng môn của anh trong khoang tàu. Matthias. Anh có thấy sư phụ Brum của anh vẫn còn sống và đang nói chuyện với cô chưa? Liệu lúc này anh có đang quan sát họ không? Cô cố cưỡng lại thôi thúc đảo mắt tìm kiếm dấu hiệu của anh và của Kaz trong đám đông.

Những khoang tàu ấy rất tối, cô chỉ là một người trong đám tù nhân bẩn thỉu và sự hãi. Giờ đây cô sạch sẽ, thơm phức. Tóc cô có màu khác, làn da cô được đánh phấn. Cô thầm cảm ơn bộ trang phục lố lăng của mình. Brum xét cho cùng vẫn chỉ là một người đàn ông. Hi vọng Inej nói đúng, và ông ta thích ngắm một cô nàng Kaelish tóc đỏ với chiếc váy khoét cổ sâu.

Cô cúi người thi lễ và ngước lên nhìn Brum qua hàng mi rợp. “Rất hân hạnh.”

Ánh mắt ông ta lướt qua cơ thể cô. “Tôi cũng vậy. cô đến từ Nhà Viễn Xứ, đúng không? Kep ye nom?”

“‘Nomme Fianna,” cô đáp bằng tiếng Kaelish. Ông ta đang thử cô chăng? “Nhưng ông có thể gọi tôi bằng bất cứ cái tên nào mà ông thích.”

“Tôi tưởng các cô gái Kaelish của Vườn Thú khoác áo choàng ngựa cái màu đỏ?”

Cô dẩu môi. “Cô nàng Zemeni trong nhóm tôi đã giẫm lên và làm rách áo rồi. Tôi nghĩ cô ta cố tình chơi xấu.”

Cô gái đáng ghét. Chúng ta có nên đi tìm cô ta để trừng trị không?”

Nina cười khúc khích. “Ông định làm điều đó như thế nào?”

“Người ta nói hình phạt phải phù hợp với tội lỗi, nhưng tôi lại thấy nó nên phù hợp với kẻ phạm tội. Nếu cô là tù nhân của tôi, tôi sẽ bỏ công sức ra tìm hiểu xem cô thích hay không thích điều gì, tất nhiên là cả những thứ cô sợ nữa.”

“Tôi nào có biết sợ điều chi,” cô đáp cùng một cái nháy mắt.

“Thật à? Hay nhỉ. Người Fjerda đánh giá lòng can đảm cao lắm đấy. Cô thấy đất nước chúng tôi thế nào?”

“Một nơi tuyệt vời,” Nina thốt lên. Nếu ông chỉ thích toàn băng và băng. Cô cố tỏ ra cứng cỏi. Nếu ông ta đã nhận ra cô là ai thì cô có thể biết ngay bây giờ. Còn nếu ông ta chưa nhận ra thì cô vẫn cần phải tìm được Bo Yul-Bayur. Thật hả hê làm sao nếu moi được thông tin đó từ Jarl Brum huyền thoại, cô sát lại gần hơn. “Ông có biết nơi mà tôi thực sự muốn thăm viếng không?”

Brum đáp lại với giọng điệu huyền bí không kém. “Tôi rất muốn biết mọi bí mật của cô.”

“Ravka.”

Môi trên của gã drüskelle cong lên. “Ravka? Một vùng đất của sự báng bổ và man rợ.”

“Đúng, nhưng được gặp một Grisha… Ông có hình dung được sự háo hức đó không?”

“Xin đảm bảo với cô, nó chẳng đáng để háo hức đâu.”

“Ông chỉ nói vậy vì ông đang đeo dấu hiệu của sói. Điều đó đồng nghĩa ông là một… drüskelle, đúng không?” Cô vờ như gặp khó khăn trong việc phát âm chữ Fjerda đó.

“Tôi là chỉ huy của họ.”

Nina trố mắt. “Nếu vậy hẳn ông đã chiến thắng rất nhiều Grisha trên chiến trường.”

“Chẳng vinh dự gì mấy khi đánh nhau với những sinh vật đó. Tôi thà đối đầu với ngàn kiếm sĩ có danh dự còn hơn là một trong những đứa phù thuỷ tởm lợm với năng lực phi tự nhiên ấy.”

Khi các ông kéo đến với nào súng trường, nào xe tăng, khi ông giết hại những đứa trẻ và thiêu huỷ xóm làng vô hại, không lẽ chúng tôi không được sử dụng những vũ khí chúng tôi sở hữu? Nina cắn chặt mặt trong của má.

“Ở Kerch có Grisha mà, đúng không?” Brum hỏi cô.

“Tôi có nghe nói, nhưng chưa bao giờ thấy một Grisha nào ở Vườn Thú hay trong khu Barrel. Ít nhất là theo những gì tôi biết.” Cô có nên nhắc tới jurda parem không nhỉ? Một cô gái của Vườn Thú có thể biết được nhiều thứ đến thế hay không? Cô dựa vào Brum, cong môi lên để tạo thành một nụ cười tinh quái pha chút tội lỗi, và hi vọng nét mặt mình thể hiện sự háo hức hơn là tò mò.

“Tôi biết họ rất đáng sợ, nhưng… họ đang khiến tôi run lên đây này. Tôi nghe nói năng lực của họ là không có giới hạn.”

“Ờ thì…” Gã drüskelle ậm ừ.

Nina có thể nhận thấy Brum đang đấu tranh với điều gì đó trong lòng. Tốt nhất là chiến thuật rút lui. Cô nhún vai. “Nhưng có lẽ đó không phải là chuyên môn của ông.”

Liếc qua vai Brum, cô bắt gặp ánh mắt của một chàng quý tộc trẻ mặc chiếc áo lụa màu xám.

“Đêm nay cô có muốn gặp một Grisha không?”

Ánh mắt cô lập tức quay trở về với Brum. Tất cả những gì mình cần là một cái gương. Brum đang giam giữ các tù nhân Grisha ở một nơi nào đó sao? Điều cô muốn là những thông tin về Bo Yul-Bayur và jurda parem, nhưng một khởi đầu như thế này có lẽ cũng không tệ. Và nếu cô có thể đưa Brum ra một chỗ vắng…

Cô vỗ nhẹ bàn tay lên ngực ông ta. “Ông chỉ trêu tôi thôi.”

“Bà chủ của cô có phiền nếu cô lỉnh đi đâu đó không?”

“Đó là lí do chúng tôi tới đây mà, đúng không? Để lỉnh đi đâu đó.”

Brum chìa cánh tay ra. “Vậy ta đi chứ?”

Nina mỉm cười và quàng tay qua cánh tay ông ta. Brum dịu dàng vỗ nhẹ cánh tay cô. “Cô gái ngoan.”

Nina cảm thấy buồn nôn. Có lẽ tôi nên làm cho ông bị bất lực, Nina nghĩ thầm trong lúc Brum đưa cô rời khỏi phòng khiêu vũ và băng qua một cái sân đầy tượng điêu khắc bằng băng - một con sói ngậm chặt con chim ưng đang giãy giụa giữa hai hàm răng, một con rắn quấn mình quanh con gấu.

“Thật là… nguyên thuỷ,” cô thì thào.

Brum chậc lưỡi và một lần nữa vỗ nhẹ cánh tay cô. “Chúng tôi có một nền văn hoá chiến binh.”

Chẳng phải sẽ rất hay nếu kết liễu ông ta ngay bây giờ sao? Cô ngẫm nghĩ trong lúc rảo bước. Làm cho nó giống với một cơn đau tim? Bỏ mặc ông ta trên tuyết lạnh? Nhưng cô có thể chịu được ánh mắt thèm thuồng của Brum thêm một lúc, miễn là điều đó đồng nghĩa với việc xoá sổ jurda parem khỏi thế giới này.

Hơn nữa, nếu Bo Yul-Bayur đang ở đây, thì Brum chính là người sẽ đưa cô đến chỗ ông ta. Các lính gác ở trước cửa phòng khiêu vũ đã dễ dàng cho họ đi qua với một cái nhướng mày và nhếch mép.

Ngay trước mặt họ, Nina trông thấy một cái cây bạc to lớn ở giữa một khoảng sân tròn. Tán cây xoè rộng tạo thành một mái vòm lấp lánh. Cây tần bì linh thiêng, vậy là họ đang ở trung tâm đảo. Bao quanh khoảng sân ở hai phía là những hàng cột trụ, nối với nhau bằng vòm cuốn. Nếu bản vẽ của Matthias và Wylan là chính xác thì toà nhà ngay phía sau kia chính là kho bạc.

Nhưng thay vì dẫn Nina băng qua sân, Brum rẽ trái vào một con đường men theo hàng cột. Đúng lúc đó, Nina trông thấy một nhóm người khoác áo choàng đen có mũ trùm đầu đang di chuyển về phía cái cây.

“Họ là ai vậy?” Nina hỏi, dù cô đã đoán được câu trả lời.

“Các drüskelle”

“Ông không phải đi cùng họ sao?”

“Đây là một buổi lễ để cho các tập sự mới vào được đàn anh đón tiếp, chứ không dành cho các sĩ quan và chỉ huy.”

“Chắc ông đã từng tham gia buổi lễ như thế này?”

“Mọi drüskelle trong lịch sử đều được đưa vào đội ngũ qua cùng một nghi lễ như thế này, kể từ khi Djel ban phép cho những người đầu tiên trong chúng tôi.”

Nina cố gắng không đảo mắt. Phải rồi, một cái nguồn suối vĩ đại tràn trề chọn ra vài gã đàn ông để lùng bắt những con người vô tội và sát hại họ. Nghe hợp lí gớm.

“Đó là điều mà Hringkälla kỉ niệm,” Brum nói tiếp. “Và mỗi năm, nếu tìm được những người xứng đáng gia nhập đội ngũ, các drüskelle sẽ tập trung lại bên cây tần bì linh thiêng, nơi họ một lần nữa có thể nghe được giọng nói của thần linh.”

Djel sẽ bảo các ông là một đám cuồng tín, mê mụ vì quyền lực. Hẹn năm sau gặp lại.

“Mọi người đã quên rằng đây là một đêm thiêng,” Brum nói khẽ. “Họ tới cung điện để chè chén, nhảy nhót và ăn nằm với nhau.”

Nina phải cắn chặt lưỡi trong miệng. Brum hứng thú với cái áo khoét sâu của cô thì khác chắc.

“Những chuyện đó xấu xa vậy sao?” cô hỏi với giọng trêu ghẹo.

Brum mỉm cười và siết chặt cánh tay cô. “Không, nếu chúng ta điều độ.”

“Sự điều độ không phải là chuyên môn của tôi.”

“Tôi có thể thấy điều đó,” Brum đáp. “Tôi thích vẻ mặt của một phụ nữ thích tận hưởng cuộc sống.”

Tôi thích bóp cổ ông thì có, cô nghĩ thầm trong khi lướt ngón tay trên cánh tay ông ta. Nhìn Brum, cô biết mình không chỉ trách tội ông ta vì những chuyện mà ông ta đã gây ra với đồng bào của cô, mà vì cả những điều ông ta đã gây ra cho Matthias. Ông ta đã tiếp nhận một chàng trai quả cảm, nghèo khó và nuôi dưỡng anh bằng sự căm thù. Ông ta đã bịt miệng lương tâm anh bằng định kiến và lời hứa hẹn về một tiếng gọi linh thiêng mà có lẽ chỉ là tiếng gió lao xao trên tán lá của một cội cây già.

Họ đã đi hết hàng cột. Nina chợt nhận ra Brum cố ý đưa cô đi một vòng quanh sân. Chắc ông ta không muốn dắt một cô gái làng chơi đi qua chốn linh thiêng. Đạo đức giả.

“Chúng ta đang đi đâu đây?” Cô hỏi.

“Tới kho bạc.”

“Ông định quyến rũ tôi bằng nữ trang à?”

“Tôi không nghĩ những cô gái như cô cần được quyến rũ. Có phải thế không?”

Nina bật cười. “Ồ, mọi cô gái đều thích được chú ý mà.”

“Thế thì đó là điều cô sẽ có. Và cả sự hào hứng mà cô đang tìm kiếm nữa.”

Không lẽ Yul-Bayur đang ở trong kho bạc? Kaz đã nói ông ta sẽ ở trong chỗ an ninh nhất của Lâu Đài Băng. Nó có thể là cung điện, nhưng cũng có thể là kho bạc. Tại sao không? Nó chỉ là một toà nhà hình tròn, xây bằng thứ đá trắng hào nhoáng, nhưng kho bạc không có cửa sổ, không có lối trang trí kì dị, cũng không có những cái vảy rồng. Nó trông giống như một nấm mộ. Đứng gác trước cánh cửa vững chắc không phải là hai lính gác thông thường, mà là hai drüskelle.

Bỗng dưng Nina cảm thấy áp lực của việc đang làm. Cô đang đi một mình với một trong những gã đàn ông tàn bạo nhất Fjerda, người sẽ thẳng tay tra tấn, thậm chí hạ sát cô nếu biết được cô thực sự là ai. Kế hoạch là tìm một ai đó có thể cung cấp thông tin về vị trí hiện tại của Bo Yul-Bayur, chứ không phải thân mật với tay drüskelle cao cấp nhất trên Bạch Đảo. Đôi mắt cô quét nhanh qua đám cây cối, những lối đi xung quanh và mê cung cây nằm sát bên cạnh sườn đông của kho bạc, hi vọng nhìn thấy một bóng người đang di chuyển, để biết cô không hoàn toàn đơn độc. Kaz đã thề sẽ đưa cô rời đảo, nhưng kế hoạch ban đầu của Kaz đã tan tành mây khói, và rất có thể kế hoạch này cũng vậy.

Hai drüskelle không buồn chớp mắt khi Nina và Brum đi qua, mà chỉ phác một cử chỉ chào kín đáo. Brum lấy sợi dây chuyền đeo trên cổ ra. Trên đó có một mặt dây chuyền hình tròn nho nhỏ. Ông ta ấn nó vào một vết lõm gần như vô hình trên cửa, xoay nhẹ. Nina cảnh giác quan sát ổ khoá. Cái này có lẽ nằm ngoài khả năng phá khoá của Kaz Brekker.

Tiền sảnh dạng vòm bán trụ lạnh lẽo và trống trải, được chiếu sáng bởi cùng thứ ánh sáng rực rỡ như ở trong các buồng biệt giam dành cho Grisha tại khu vực nhà tù. Không có đèn hơi đốt hay ánh nến. Không có gì để cho các Tiết Khí Sư hoặc Tiết Hoả Sư điều khiển.

Nina nheo mắt. “Chúng ta đang ở đâu đây?”

“Kho bạc cũ. Kho tiền đã được dời đi nhiều năm về trước. Nơi này đã được chuyển đổi công năng để trở thành một phòng thí nghiệm.”

Phòng thí nghiệm. Mấy chữ đó khiến cho bụng Nina thắt lại. “Vì sao ạ?”

“Cái cô nàng nhỏ nhắn tò mò này…”

Tôi cao gần bằng ông đấy, cô nhủ thầm.

“Toà nhà kho bạc vốn dĩ rất an toàn và nằm ở vị trí tốt trên Bạch Đảo, do đó nó là một lựa chọn hợp lí cho công năng như vậy.”

Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng nỗi sợ trong lòng Nina càng lớn thêm. Ngực cô thắt lại. Nina bước đều với Brum trên một hành lang có trần dạng vòm, ngang qua những cánh cửa trắng muốt, mỗi cái đều có một ô cửa sổ kính để nhìn qua.

“Ta đến nơi rồi.” Brum dừng lại ngay trước một cánh cửa có vẻ giống hệt những cái khác.

Nina nhòm qua lớp kính. Căn phòng cũng giống như những buồng giam ở tầng trên cùng của nhà tù, nhưng tấm gương hai chiều nằm ở phía bên kia, choán hết phân nửa bức tường đối diện. Trong phòng, cô thấy một cậu bé mặc bộ kefta màu xanh dương bẩn thỉu đang đi tới đi lui, lẩm nhẩm nói một mình, tay nọ gãi tay kia. Đôi mắt cậu ta trống rỗng, mái tóc bù xù. Cậu ta trông giống như Nestor ngay trước khi chết. Grisha không bao giờ bị bệnh, cô nghĩ thầm. Nhưng đây là một kiểu bệnh khác.

“Trông cậu ta có vẻ không đáng sợ.”

Brum tiến đến sát phía sau lưng Nina. Hơi thở của ông ta phả vào tai cô cùng với câu nói: “Ồ, tin tôi đi, cậu ta đáng sợ lắm đấy.”

Nina sởn gai ốc, nhưng vẫn cố tình ngả nhẹ người vào ông ta. “Vì sao cậu ta lại ở đây?”

“Tương lai.”

Nina quay lại và đặt hai tay lên ngực Brum.

“Còn nữa không?”

Ông ta thở hắt ra một cách sốt ruột và dẫn cô tới cánh cửa kế tiếp. Một cô gái đang nằm nghiêng, mái tóc xoã tung che khuất mặt. Cô ta mặc một chiếc áo dơ dáy, hai cánh tay đầy những vết bầm. Brum gõ nhanh vào lớp kính, khiến Nina giật mình.

“Có vẻ còn sống,” ông ta nói. Nhưng cô gái không cử động gì. Brum lướt ngón tay trên một cái nút đồng nằm cạnh ô cửa sổ. “Nếu cô muốn xem một màn trình diễn, tôi sẽ nhấn cái nút này.”

“Nó có tác dụng gì?”

“Rất kì thú. Màu nhiệm, thật đấy.”

Nina đã đoán ra, cái nút có lẽ sẽ cung cấp cho cô gái một liều jurda parem theo cách nào đấy. Để làm trò tiêu khiển cho cô xem. Cô kéo Brum ra xa. “Được rồi.”

“Tôi tưởng cô muốn xem một Grisha sử dụng sức mạnh?”

“Ồ, có chứ, nhưng cô ta trông chẳng vui gì cả. Còn nữa không?”

“Gần ba mươi.”

Nina ngập ngừng. Hạ Quân đã gần như tan tác sau cuộc nội chiến Ravka. Cô không thể tin nổi có đến ba mươi Grisha ở đây. “Tất cả đều trong tình trạng như thế này sao?”

Brum nhún vai và dẫn cô đi vào một hành lang khác. “Một số khá hơn. Số khác tệ hơn. Nếu tôi tìm cho cô một người hoạt bát, cô sẽ thưởng tôi cái gì nào?”

“Cho ông xem phần thưởng sẽ dễ hơn là miêu tả nó bằng lời,” cô nhại tiếng gừ gừ của con mèo.

Nina đã xem quá đủ những Grisha ốm đói và hoảng loạn. Cô cần Yul-Bayur. Brum hẳn phải biết ông ta đang ở đâu. Kho bạc gần như vắng tanh. Họ không nhìn thấy một lính gác nào trong này. Nếu cô có thể lừa Brum vào một hành lang đủ xa lối vào để hai drüskelle đứng trước cửa không nghe thấy thì… Cô có thể tra tấn một drüskelle cứng cỏi được không? Cô có thể làm ông ta khai ra được không? Cô nghĩ là mình làm được. Cô sẽ bịt mũi và bóp nghẹt thanh quản của ông ta. Chỉ một vài phút thiếu không khí là ông ta sẽ nhũn như con chi chi.

“Hay là chúng ta tìm một góc yên tĩnh nào đó?” Nina đề xuất.

Brum ưỡn ngực làm dáng. “Lối này, dirre.” Bé cưng, trong tiếng Kaelish.

Ông ta dẫn Nina đi vào một hành lang vắng lặng, đoạn mở khoá một cánh cửa bằng cái chìa tròn của mình.

“Chỗ này chắc là được,” ông ta vừa nói vừa nghiêng mình. “Một chút riêng tư, một chút quyến rũ.”

Nina nháy mắt và yểu điệu đi ngang qua Brum. Cô tưởng đâu đó sẽ là một kiểu văn phòng hoặc phòng nghỉ của lính gác. Nhưng căn buồng không có bàn ghế, cũng không có giường nệm. Nó hoàn toàn trống trải, ngoại trừ một lỗ thoát nước ở giữa sàn.

Nina quay người đúng lúc cánh cửa buồng đóng lại.

“Không!” Cô gào lên, tay cào cấu bề mặt cánh cửa. Nó không hề có tay nắm.

Khuôn mặt của Brum xuất hiện nơi ô cửa sổ, tự mãn, với đôi mắt lạnh lùng. “Chắc ta hơi quá lời về sự quyến rũ, nhưng riêng tư thì trong ấy có thừa, Nina à.”

Cô lùi lại.

“Đó là tên của ngươi, đúng không?” Ông ta nói. “Ngươi tưởng ta không nhận ra ngươi sao? Ta vẫn còn nhớ gương mặt bướng bỉnh của ngươi trên con tàu đó, và bọn ta có hồ sơ về mọi Grisha đang hoạt động của Ravka. Ta đã dành thời gian tìm hiểu tất cả bọn họ, kể cả những người mà ta chỉ mong đã bị biển khơi nuốt chửng.”

Nina giơ tay lên.

“Cứ làm đi,” Brum nói tiếp. “Làm nhãn cầu của ta nổ tung trong hốc mắt đi. Bóp nát trái tim trong ngực ta đi. Cánh cửa này sẽ không mở ra, và trong lúc ngươi chưa kịp làm mạch đập của ta ngừng lại, ta sẽ ấn cái nút này.” Nina không thấy được cái nút đồng, nhưng cô có thể hình dung ngón tay Brum đang đặt trên đó. “Ngươi có biết nó dùng để làm gì không? Ngươi đã thấy hiệu quả của jurda parem rồi đấy. Có muốn thử không? Nó rất hiệu quả dưới dạng bột, nhưng ở dạng khí thì thậm chí còn hiệu quả hơn.”

Nina chết lặng.

“Cô gái thông minh.” Nụ cười của Brum làm lông tay cô dựng ngược. Tôi sẽ không cầu xin, cô tự nhủ. Nhưng cô biết mình sẽ làm thế. Một khi ma dược đã ngấm vào cơ thể, cô sẽ không tài nào ngăn nó lại được. Cô hít một hơi đầy không khí sạch. Một cử chỉ vô ích, thậm chí trẻ con, nhưng cô quyết tâm nín thở càng lâu càng tốt.

Nhưng rồi Brum ngừng lại. “Không. Sự trả thù này không dành cho ta. Ngươi nợ một người khác nhiều hơn.” Ông ta rút lui khỏi cửa sổ, và chỉ giây lát sau, khuôn mặt Matthias đã choán đầy ô kính. Anh nhìn cô với ánh mắt cứng rắn.

“Sao lại…” Cô thì thầm, không chắc họ nghe thấy từ phía bên kia cánh cửa.

“Không lẽ cô tin rằng tôi có thể phản bội lại đất nước mình hay sao?” Giọng nói của Matthias chất chứa đầy sự ghê tởm. “Rằng tôi sẵn sàng từ bỏ lí tưởng đã theo đuổi cả đời? Tôi đã báo cho Brum ngay khi có thể.”

“Nhưng anh đã nói…”

“Tổ quốc là trên hết, Zenik. Đó là điều cô sẽ không bao giờ hiểu được.”

Nina đưa tay lên bịt miệng.

“Tôi có thể sẽ không bao giờ được trở lại làm một drüskelle,” anh nói. “Tôi có thể sẽ sống với cái mác ‘buôn nô lệ’ trên trán, nhưng tôi sẽ tìm được cách khác để phụng sự Fjerda. và tôi sẽ xem cô bị chuốc jurda parem ra sao. Tôi sẽ xem cô phản bội lại những người cô yêu quý cũng giống như cô đã yêu cầu tôi phản bội lại người thân của tôi.”

“Matthias…”

Anh đấm vào cửa sổ. “Đừng gọi tên tôi.” Rồi anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và không khoan nhượng như biển bắc. “Chào mừng đến với Lâu Đài Băng, Nina Zenik. Giờ thì nợ nần giữa chúng ta đã hết.”

Từ đâu đó ngoài kia, hồi chuông thông báo Quy trình Đen bắt đầu ré lên.

« Lùi
Tiến »