BA MƯƠI PHÚT SAU MƯỜI HỒI CHUÔNG
“Chúng tôi còn phải đợi đến bao giờ?” Một người đàn ông mặc đồ nhung màu đỏ rượu lên tiếng. Đám lính gác phớt lờ ông ta, nhưng các vị khách khác đang dồn đống cạnh lối vào cùng Inej hùa theo phản đối. “Tôi tốn bao nhiêu tiền để đến đây…” Ông ta nói tiếp. “Không phải để giậm chân đứng chờ trước cửa như thế này.”
Tên lính đứng gần họ nhất đáp với giọng đều đều chán chường: “Đội phụ trách chốt kiểm soát đang bận giải quyết những người khách khác. Ngay khi họ rảnh tay, các ông sẽ được đưa trở ra ngoài đó và tạm giữ để chờ xác minh lại danh tính.”
“Tạm giữ?” Người đàn ông la lên. “Làm như chúng tôi là bọn tội phạm vậy!”
Inej đã nghe nhiều phiên bản khác nhau của màn đối đáp vừa rồi trong suốt cả tiếng đồng hồ vừa qua. Cô liếc nhìn về phía cái sân nằm giữa toà đại sứ và cổng thành. Nếu muốn kế hoạch này thành công, cô phải cực kì khôn khéo và bình tĩnh. Mặc dù nó chẳng phải là một kế hoạch đúng nghĩa, và cô cũng chẳng bình tĩnh chút nào. Sự quyết đoán và lạc quan mà cô có được trước đó không lâu đã hoàn toàn biến mất. Cô chờ đợi trong khi thời gian trôi qua, mắt quan sát đám đông. Khi chuông Đồng hồ Cả điểm bốn mươi lăm phút, cô biết mình không thể chờ đợi thêm. Cô phải hành động ngay.
“Tôi thấy đủ rồi đấy,” Inej nói lớn tiếng. “Đưa chúng tôi quay lại chốt kiểm soát, hoặc thả chúng tôi ra ngay.”
“Đội phụ trách chốt…”
Inej chen lên phía trước nhóm người và nói: “Chúng tôi nghe mãi điệp khúc đó rồi. Đưa chúng tôi ra khỏi cổng là xong.”
“Yên lặng,” tên lính ra lệnh. “Mọi người là khách ở đây.”
Inej chọc ngón tay vào ngực anh ta. “Vậy hãy đối xử với chúng tôi như khách.” Đoạn cô bắt chước giọng điệu của Nina. “Tôi muốn được đưa ra cổng ngay lập tức, đồ tóc vàng bị thịt.”
Tên lính túm lấy cánh tay cô. “Cô muốn đi ra cổng lắm hả? Vậy thì đi. Cô sẽ không thể quay lại được đâu.”
“Tôi chỉ…”
Một giọng nói khác vang vọng khắp sảnh tròn. “Dừng lại! Anh kia, tôi bảo dừng lại!”
Inej đã ngửi thấy mùi nước hoa của mụ ta - mùi huệ tây, sang trọng và ngọt ngào. Một mùi hương nồng nàn. Cô thấy buồn nôn. Heleen Van Houden, chủ nhân và cũng là người điều hành Nhà Viễn Xứ hay còn gọi là Vườn Thú - nơi có tiền bạn sẽ mua được cả thế giới, đang gạt đám đông ra để bước tới.
Cô có nói là Dì Heleen rất thích thể hiện chưa nhỉ?
Tên lính gác ngỡ ngàng khựng lại khi Heleen lao tới chỗ anh ta. “Thưa bà, sau đêm nay cô gái của bà sẽ quay lại với bà. Giấy tờ của cô ta…”
“Con bé này không phải là của tôi,” Heleen đáp, đôi mắt nheo lại đầy hiểm độc. Inej đứng im, ngay cả cô cũng không thể biến mất khi không có đường nào để đi. “Đây là Bóng Ma, cánh tay phải của Kaz Brekker, một trong những tên tội phạm nguy hiểm nhất Ketterdam.”
Mọi người xung quanh nhất loạt quay lại nhìn họ.
“Sao mày dám tới đây, đóng giả làm người của Vườn Thú?” Heleen rít lên. “Cái nơi từng cho mày ăn ngon mặc đẹp như thế? Adjala đâu rồi?”
Inej mở miệng, nhưng sự hốt hoảng làm cô nghẹn lời. Lưỡi cô tê dại và vô dụng. Một lần nữa, cô đang nhìn thẳng vào đôi mắt của mụ đàn bà đã đánh đập và đe doạ cô, kẻ mua cô đúng một lần để rồi bán cô hết lần này tới lần khác.
Heleen túm lấy cánh tay Inej lay mạnh. “Con bé của tao đâu?”
Inej nhìn xuống những ngón tay đang bấu vào da thịt mình. Trong một thoáng, tất cả nỗi kinh hoàng bùng lên trở lại trong lòng cô, và cô thực sự là một con ma đang thoát ra khỏi cái thân xác chỉ cho cô toàn nỗi đau. Không. Một thân xác đã đem lại cho cô sức mạnh. Thân xác này đã đưa cô qua những mái nhà của Ketterdam, phục vụ cô trong những trận chiến, và đưa cô leo lên sáu tầng lầu trong bóng tối của một cái ống khói đầy bồ hóng.
Inej nắm lấy cổ tay của Heleen và vặn ngược sang bên phải. Mụ ta rú lên, đầu gối khuỵu xuống, trong khi đám lính canh lao tới.
“Tôi đã quăng cô gái của bà xuống hào băng rồi,” Inej quát vào mặt mụ, cô gần như không nhận ra giọng nói của mình nữa. Bàn tay còn lại của cô tóm lấy cổ mụ và siết lại. “Thà cô ta ở đó còn hơn là dính với bà.”
Ngay sau đó, những cánh tay khoẻ mạnh chộp lấy Inej, lôi cô ra khỏi mụ Heleen.
Inej thở hổn hển tim đập thình thịch. Mình đã có thể giết mụ, cô nghĩ thầm trong bụng. Mình đã cảm thấy mạch đập của mụ trong tay. Lẽ ra mình nên giết mụ ta.
Heleen đứng dậy, ho sặc sụa trong lúc những người khác kéo đến giúp mụ. “Nếu con bé này ở đây, tức là Brekker cũng đang ở đây!” Mụ ré lên.
Ngay lúc đó, như thể đồng tình với mụ, tiếng chuông cảnh báo Quy trình Đen bắt đầu vang lên, ồn ào và đay nghiến. Sau một giây im lặng theo quán tính, toàn bộ sảnh tròn bắt đầu nhốn nháo khi lính gác vội vàng về vị trí và các chỉ huy bắt đầu ra lệnh.
Một trong các tên lính, rõ ràng là đội trưởng, gào lên câu gì đó bằng tiếng Fjerda. Từ duy nhất mà Inej hiểu được là nhà tù. Hắn tóm lấy áo choàng của cô và quát lên bằng tiếng Kerch: “Cô đi cùng ai? Mục đích của cô là gì?”
“Tôi sẽ không nói,” Inej đáp.
“Cô sẽ phải nói nếu chúng tôi muốn,” hắn sừng sộ.
Tiếng cười khùng khục của mụ Heleen vang lên đắc thắng. “Mày coi như tiêu rồi. Cả thằng Brekker nữa.”
“Cầu đã bị đóng,” người nào đó tuyên bố. “Không một ai được đi tới hay rời khỏi đảo trong đêm nay!” Những vị khách giận dữ quay quắt tìm một ai đó để phản đối và yêu cầu giải thích.
Đám lính gác lôi Inej qua sân, trước ánh mắt kinh ngạc của những vị khách, rồi ra khỏi cổng thành, trong khi tiếng chuông vẫn réo vang không dứt. Họ không buồn tỏ ra lịch sự hay nhã nhặn nữa.
“Tao đã nói rồi mày sẽ lại mặc váy áo lụa là của tao mà, linh miêu,” Heleen quát với theo cô từ trong sân. Cánh cổng đã bắt đầu hạ xuống trong lúc đám lính khác phong toả nó theo đúng Quy trình Đen. “Giờ mày sẽ bị treo cổ trong bộ váy đó.”
Cánh cổng đóng sầm lại, nhưng Inej dám thề là cô vẫn nghe được tiếng cười của mụ Heleen.