BA MƯƠI PHÚT SAU MƯỜI HỒI CHUÔNG
Uớt đẫm mồ hôi, bộ đồng phục trên người Jesper dính đầy mạt sắt. Hai tay anh đau nhức, và cơn đau đầu ở thái dương bên trái của anh dường như đã nhất quyết không rời vị trí. Trong suốt gần nửa tiếng đồng hồ, anh tập trung vào duy nhất một mắt xích trong sợi xích chạy từ đầu bên trái của trục tời tới một trong những cái khe trên bức tường đá, sử dụng năng lực của mình để làm nó yếu đi, còn Wylan thì dùng cái kéo để cắt xích. Lúc đầu họ còn thận trọng vì sợ rằng mình sẽ cắt đứt xích và làm cổng đóng quá sớm, nhưng chất thép cứng hơn họ tưởng, và công việc tiến triển với một tốc độ chậm rãi phát bực. Khi chuông đồng hồ điểm bốn mươi lăm phút, Jesper hoảng hốt thực sự.
“Chúng ta cứ mở cổng lên thôi,” anh gằn giọng. “Chúng ta sẽ kích hoạt Quy trình Đen, sau đó bắn vào cái tời cho tới khi nó hỏng.”
Wylan vén mấy lọn tóc xoăn trên trán và liếc Jesper một cái. Anh có thể thấy máu tứa ra từ những chỗ phồng rộp bị vỡ trên bàn tay cậu nhóc khi cậu ta dùng kéo chặt vào sợi xích. “Anh thích súng đến thế à?”
Jesper nhún vai. “Tôi không thích giết người.”
“Thế súng ống thì có gì hay?”
Jesper lại tập trung vào mắt xích. “Tôi không biết. Âm thanh. Cách mà cả thế giới thu lại, chỉ còn mình cậu và mục tiêu. Tôi từng làm việc với một người sản xuất súng ở Novyi Zem biết tôi là một Sáng Chế Gia. Chúng tôi đã cùng làm ra những thứ rất điên rồ.”
“Để giết người.”
“Cậu cũng chế bom mà, thiếu gia. Ngưng phán xét tôi đi nhé.”
“Tên tôi là Wylan. Và anh nói đúng. Tôi chẳng việc gì phải phán xét anh.”
“Đừng có bắt đầu chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
“Đồng ý với tôi,” Jesper đáp. “Con đường chắc chắn để đi tới tiêu vong đấy.”
“Tôi cũng chẳng thích việc giết chóc. Tôi thậm chí còn không thích hoá học.”
“Thế cậu thích cái gì?”
“Âm nhạc. Những con số. Các phương trình. Chúng không giống như ngôn từ. Chúng… chúng không bị trộn lẫn vào nhau.”
“Giá như cậu có thể nói chuyện với các cô gái bằng phương trình toán học.”
Một sự im lặng kéo dài, sau đó, mắt không rời khỏi cái rãnh mà họ đã tạo ra trên mắt xích, Wylan hỏi lại: “Chỉ các cô gái thôi sao?”
Jesper cố nén nụ cười. “Không. Không phải chỉ các cô gái.” Thật đáng tiếc khi tất cả bọn họ khả năng cao sẽ cùng bỏ mạng đêm nay. Đồng hồ cả bắt đầu điếm mười một hồi chuông. Jesper bắt gặp ánh mắt của Wylan. Họ đã hết thời gian.
Jesper đứng bật dậy, phủi sơ chỗ mạt sắt dính trên quần áo và mặt mũi. Sợi xích này có cầm cự đủ lâu không? Hay là quá lâu? Họ sẽ biết ngay thôi. “Vào vị trí nào.”
Wylan đứng vào bên cạnh tay quay bên phải, còn Jesper nắm lấy tay quay bên trái.
“Sẵn sàng để nghe tiếng phán quyết chưa?” Anh hỏi.
“Anh chưa nghe thấy cha tôi nổi giận thôi.”
“Óc hài hước của cậu ngày càng phù hợp với Barrel đấy. Nếu chúng ta sống sót, tôi sẽ dạy cậu chửi thề. Theo tiếng đếm của tôi nhé,” Jesper nói. “Hãy để cho Lâu Đài Băng biết băng Cặn Bã đã ở đây.”
Anh đếm đến ba, và họ bắt đầu quay hai cái tay quay, cẩn thận giữ nhịp đồng bộ với nhau và nhìn theo cái mắt xích yếu. Jesper đã chờ đợi một tiếng động đinh tai, nhưng ngoài vài tiếng cọt kẹt và lạch cạch, hệ thống hoạt động êm ru.
Thật chậm, cổng thành bắt đầu nâng lên. Mười centimét. Hai mươi.
Biết đâu lại chẳng có gì xảy ra, Jesper nghĩ thầm. Biết đâu Matthias nói dối, tất cả cái gọi là Quy trình Đen này chỉ là một trò lừa gạt để ngăn không cho người ta tìm cách mở cổng thành.
Khi loạt chuông điểm giờ của Đồng hồ Cả chấm dứt, âm thanh tiếp nối rền vang và kinh hoàng như một đợt sóng triều của những tiếng vọng chồng lên nhau, lan ra khắp Bạch Đảo, hào băng, thành tròn. Hồi chuông báo hiệu Quy trình Đen. Không còn đường lùi nữa rồi. Hai người đồng loạt thả tay quay để cho cánh cổng đóng lại. Nhưng mắt xích vẫn không chịu đứt.
“Coi nào,” Jesper thốt lên, dỗ ngọt chỗ kim loại cứng đầu. Một Sáng Chế Gia giỏi hơn chắc đã nhanh chóng kết thúc chuyện này.
Một Sáng Chế Gia dùng parem có lẽ đã biến sợi xích thành một bộ dao và có dư thời gian để ngồi uống một tách cà phê. Nhưng anh không phải là cả hai trường hợp đó, và anh đã hết cách. Anh tóm lấy sợi xích, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình để cố tạo áp lực lên cái mắt xích. Wylan cũng bắt chước theo. Suốt một lúc lâu họ treo người, giằng kéo sợi xích như hai con sóc điên rồ chưa làm chủ được động tác leo trèo, vào bất cứ lúc nào đám lính canh cũng có thể tràn vào sân, và họ sẽ phải ngừng cái trò điên rồ này để tự vệ. Cánh cổng vẫn vận hành bình thường, họ đã thất bại.
“Lẽ ra cậu nên hát cho nó nghe,” Jesper nói trong sự tuyệt vọng.
Thế rồi, sau một kháng lực cuối cùng, mắt xích gãy lìa.
Jesper và Wylan rơi thịch xuống sàn trong khi sợi xích tuột khỏi tay họ, một đầu rút vào trong cái khe trên tường, đầu kia bị cuốn theo trục tời quay tít.
“Chúng ta thành công rồi!” Jesper reo lên giữa tiếng chuông báo động, nửa hào hứng nửa kinh hoàng. “Tôi sẽ yểm trợ cậu. Xử lí cái tời đi!”
Jesper nhặt khẩu súng trường lên và áp sát một khe tường trông xuống cái sân phía dưới, chuẩn bị tinh thần đón nhận sấm sét từ địa ngục.