Pekka Rollins nhét một nắm jurda vào trong má rồi ngả người trên ghế để quan sát nhóm ranh con thảm hại mà Doughty đã dẫn tới. Rollins sống ngay phía trên Cung Lục Ngọc, trong một dãy phòng lớn với toàn bộ diện tích được phủ nhung màu xanh lá cây và thếp vàng. Gã thích sự lấp lánh - từ quần áo, bạn bè, cho tới các cô bồ.
Đám trẻ con đang đứng trước mặt gã hoàn toàn không ra một phong cách gì. Chúng mặc những bộ trang phục của Hài kịch Thô lỗ, nhưng không một ai được vào phòng làm việc của gã mà không để lộ mặt, thế nên tất thảy bọn chúng đều bỏ mặt nạ xuống. Gã nhận ra một số đứa. Rollins từng hi vọng thu nạp được con nhỏ Độc Tâm Y Nina Zenik, nhưng hiện tại trông con bé giống như không sống nổi tới cuối tháng - thân hình xương xẩu, da trũng sâu ở nhiều chỗ, hai bàn tay run lẩy bẩy. Có vẻ như gã đã tránh được một khoản đầu tư phí phạm. Con bé dựa người vào một thằng nhóc Fjerda to xác, đầu cạo trọc và có đôi mắt xanh dữ tợn, có lẽ từng là lính, cả một núi cơ bắp. Không hiểu Kaz Brekker tìm đâu ra mấy đứa này?
Thằng nhỏ đứng bên cạnh là người Shu, nhưng trông nó trẻ con đến mức không thể nào là tay khoa học gia mà tất cả mọi người đang muốn sở hữu. Ngoài ra, Brekker sẽ chẳng bao giờ đem một món hời như thế tới Cung Lục Ngọc. Đứa kế tiếp, gã dĩ nhiên phải biết, vì nó chính là Jesper Fahey. Tay thiện xạ đang mang những khoản nợ lớn khủng khiếp với gần như mọi sòng bạc ở khu Đông Stave. Sự lỡ miệng của Jesper đã giúp cho Rollins biết Brekker đem quân đi đánh quả tại Fjerda. Mất thêm một chút dò la cùng nhiều khoản tiền mua chuộc, Rollins nắm được thời gian và địa điểm xuất phát của chuyến đi - nhưng hoá ra thông tin đó không chính xác. Brekker đã đi trước Rollins và băng Kim Sư một bước. Sau cùng, thằng nhóc và đồng bọn đã xoay xở đột nhập vào Lâu Đài Băng thành công.
Chuyện đó hoá ra lại tốt. Nếu không có Kaz Brekker, chắc Rollins giờ này vẫn đang ngồi trong buồng giam của cái nhà tù chết tiệt đó, chờ một màn tra tấn khác hoặc phơi thây trên cọc nhọn.
Sau khi Brekker phá khoá buồng giam của gã, Rollins không rõ mình sẽ được giải cứu hay bị sát hại. Gã đã nghe nhiều tin đồn về Kaz Brekker kể từ khi thằng nhóc nổi lên trong đám Cặn Bã - cái thứ thảm hại mà Per Haskell gọi là băng nhóm. Rollins cũng từng thấy thằng nhóc vài lần trong khu Barrel. Thằng nhóc không biết từ đâu ra đó là nguồn cơn của hàng đống rắc rối, nhưng nó chỉ là một đứa cấp dưới, chưa lên tới vị trí thủ lĩnh, chỉ là một con chó cắn càn đối với Rollins.
“Chào Brekker,” Rollins đã nói như thế. “Đến đây để hả hê à?”
“Không hẳn. Ông biết tôi chứ?”
Rollins nhún vai. “Đương nhiên, cậu là thằng nhãi chuyên đi cướp khách của tôi.”
Vẻ mặt của Brekker sau câu nói đó khiến Rollins ngạc nhiên. Một sự thù hận tuyệt đối, sâu sắc, vô tận. Mình từng gây chuyện gì với thằng vô lại này à? Nhưng chỉ vài giây sau, vẻ mặt đó đã biến mất, và Rollins tự hỏi phải chăng gã chỉ tưởng tượng ra như thế.
“Cậu muốn gì, Brekker?”
Thằng nhóc đứng đó, đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng và giận dữ. “Tôi muốn cho ông một ân huệ.”
Rollins đã để ý tới đôi chân trần và bộ quần áo tù của Brekker. Thằng nhóc cũng không đeo đôi găng tay đen huyền thoại - một phụ kiện nực cười, “có vẻ như cậu không ở trong một vị trí thuận lợi để gia ân cho bất kì ai, nhóc à.”
“Tôi sẽ không khoá cánh cửa này. Ông không ngu đến mức săn lùng Bo Yul-Bayur mà không có ê-kíp hỗ trợ. Hãy đợi thời cơ thuận lợi và chuồn ra ngoài.”
“Vì sao cậu giúp tôi?”
“Ông không được chết ở đây.”
Không hiểu sao câu nói đó nghe như một lời nguyền.
“Tôi nợ cậu, Brekker,” Rollins nói với theo Brekker như thế khi thằng nhóc rời khỏi buồng giam, trong đầu gã gần như không tin nổi sự may mắn của mình.
Lúc đó Brekker đã ngoái nhìn gã với hai con mắt đen kịt. “Đừng lo, Rollins, rồi ông sẽ trả nợ cho tôi.”
Có vẻ như giờ là lúc thằng nhóc tới để đòi nợ. Đứng giữa phòng làm việc xa hoa của Rollins, Brekker tựa như một vết mực đen với khuôn mặt u ám, đôi tay đặt trên cái đầu quạ của cây gậy chống. Thực ra Rollins không ngạc nhiên khi gặp lại Brekker. Tin tức cho thấy cuộc đổi chác giữa thằng nhóc và Van Eck đã không được xuôi chèo mát mái. Lão thương gia cho người dò la hang ổ và những nơi thường lui tới của Kaz Brekker, nhưng không để ý Cung Lục Ngọc. Lão ta chẳng có lí do gì để làm chuyện đó.
Rollins thậm chí còn không nghĩ Van Eck đã biết gã sống sót quay về từ Fjerda.
Khi Brekker đã giải thích xong mọi lẽ, Rollins nhún vai đáp: “Cậu bị lật kèo rồi. Theo tôi, cậu nên giao Kuwei cho Van Eck để khép lại vụ này.”
“Tôi đến đây không phải để xin lời khuyên.”
“Đám thương gia đó mê những khoản thuế mà chúng ta đóng. Bọn họ nhắm mắt trước những vụ trộm cắp và đột nhập lẻ tẻ, nhưng muốn chúng ta quanh quẩn trong khu Barrel này và để yên cho họ làm ăn. Nếu cậu gây chiến với Van Eck, tất cả chuyện đó sẽ thay đổi.”
“Van Eck đã đi quá giới hạn. Nếu Hội đồng Thương buôn biết…”
“Và ai sẽ là người báo cho bọn họ đây? Một con chuột cống đến từ khu ổ chuột tồi tệ nhất của Barrel chắc? Đừng có tự lừa dối mình nữa, Brekker. Thôi bỏ đi, để dành sức mà chiến lúc khác.”
“Lúc nào tôi cũng chiến đấu hết. Ông đang bảo tôi cứ thế mà bỏ đi sao?”
“Này, nếu cậu muốn tự bắn vào chân mình, cái chân lành ấy, thì tôi sẽ vui lòng chứng kiến chuyện đó. Nhưng tôi sẽ không liên minh với cậu. Không phải để chống lại một thương gia. Không ai muốn điều đó. Cậu không phải đang kích động một cuộc chiến băng nhóm, Brekker à. Cậu sẽ bị thị tuần, quân đội và hải quân của Kerch tiêu diệt. Bọn họ sẽ đốt trụi Thanh Gỗ cùng lão Per Haskell, đồng thời lấy lại Cảng số Năm.”
“Không phải tôi đang muốn ông liên minh với tôi, Rollins.”
“Vậy cậu muốn cái gì? Nó là của cậu. Trong chừng mực cho phép.”
“Tôi cần chuyển một tin nhắn tới thủ đô của Ravka.Thật nhanh.”
Rollins nhún vai. “Dễ như bỡn.”
“Và tôi cần tiền.”
“Sốc chưa. Bao nhiêu?”
“Hai trăm ngàn kruge.”
Rollins cười muốn sặc. “Còn gì nữa không, Brekker? Viên ngọc lục bảo Lantsov? Một con rồng khạc ra cầu vồng?”
“Ông có thừa tiền, Rollins. Và tôi đã cứu mạng ông.”
“Vậy lẽ ra cậu nên thương lượng lúc ở trong buồng giam đó. Tôi không phải là nhà băng, Brekker. Mà cho dù có là thế, với tình hình hiện tại của cậu, tôi phải nói rằng cậu là một rủi ro tín dụng khá lớn.”
“Tôi không muốn mượn tiền.”
“Cậu muốn tôi cho cậu hai trăm ngàn kruge á? Thế tôi được gì với hành động hào phóng đó nào?”
Quai hàm của Brekker cứng lại. “Phần của tôi tại Quạ Đen và Cảng số Năm.”
Rollins ngồi thẳng người lại. “Cậu định bán phần hùn của mình à?”
“Phải. Và thêm một trăm ngàn nữa cho một bức tranh gốc của DeKappel.”
Rollins ngả người ra sau và đan các ngón tay vào nhau. “Như thế không đủ, cậu biết đấy. Không đủ để gây chiến với Hội đồng Thương buôn.”
“Với nhóm của tôi thì như vậy là đủ.”
“Cái nhóm này á?” Rollins cười khẩy. “Tôi không thể tin nổi các cậu lại là nhóm đột nhập thành công Lâu Đài Băng.”
“Ông cứ tin đi.”
“Van Eck sẽ chôn sống cậu.”
“Những người khác cũng từng cố làm điều đó. Nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn từ cõi chết trở về.”
“Tôi tôn trọng sự kiên quyết của cậu, nhóc à. Và tôi hiểu. Cậu muốn có tiền, cậu muốn Bóng Ma quay về, cậu muốn một phần trong số Van Eck…”
“Không,” Brekker cắt ngang, giọng thằng nhóc nửa phần the thé, nửa phần gầm gừ. “Khi tôi tính sổ với Van Eck, tôi sẽ không chỉ lấy lại những gì của mình. Tôi sẽ phá huỷ cuộc đời lão. Tôi sẽ chôn vùi tên tuổi lão. Van Eck sẽ không còn gì nữa cả.”
Pekka Rollins không thể đếm nổi những lời đe doạ mình từng nghe, những người gã từng giết hoặc chứng kiến bị giết, nhưng ánh mắt của Brekker vẫn khiến gã lạnh sống lưng. Một cơn thịnh nộ trong thằng nhóc đang gào thét đòi thoát ra, và Rollins không muốn có mặt ở đó khi nó xổng chuồng.
“Mở két đi, Doughty.”
Rollins đưa tiền cho Brekker, rồi bắt thằng nhóc viết lệnh chuyển toàn bộ phần hùn ở Quạ Đen cũng như mỏ vàng cảng số Năm. Khi gã bắt tay để xác nhận thoả thuận, Brekker suýt nữa làm trật các khớp đốt ngón tay của gã.
“Ông vẫn chưa nhớ ra tôi đúng không?” Thằng nhóc hỏi.
“Sao tôi phải nhớ ra cậu?”
“Chưa thôi.” Lại là ánh nhìn đen kịt đó trong đôi mắt của Brekker.
“Thoả thuận thế nhé,” Rollins nói, chỉ muốn nhanh chóng tống khứ đám ranh con quái dị.
“Thoả thuận.”
Khi chúng đã đi khỏi, gã nhìn qua ô cửa sổ lớn trông xuống tầng chơi bài của Cung Lục Ngọc.
“Một món hời bất ngờ của ngày hôm nay, Doughty à.”
Doughty làu bầu đồng tình trong lúc quan sát những hoạt động đang diễn ra bên dưới - đổ xúc xắc, chơi bài, quay roulette, những món tiền thắng thua, và một phần ngon lành trong tất cả những chuyện này sẽ rơi vào túi Rollins.
“Thằng nhóc đó làm gì với đôi găng tay vậy ạ?” Tay vệ sĩ thắc mắc.
“Làm màu ấy mà, tao đoán thế. Ai mà biết được? Ai thèm quan tâm chứ?”
Rollins quan sát Brekker và nhóm của thằng nhóc di chuyển qua sảnh chơi bài đông đúc. Chúng mở cánh cửa dẫn ra đường, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi gã nhìn theo bóng đổ của bọn ranh con mặc áo choàng đeo mặt nạ dưới ánh đèn đường - một thằng thọt đi cùng những đứa nhóc mặc đồ cải trang. Đúng là một ê-kíp quái đản. Brekker là một tên trộm khôn lanh và cứng đầu, Pekka nhủ thầm. Sáng tạo nữa. Nhưng khác với đám bù nhìn thảm hại ở Lâu Đài Băng, Van Eck đã sẵn sàng nghênh chiến. Brekker sắp bước vào một cuộc chiến thực sự. Thằng nhóc sẽ không có cơ may nào.
Rollins thò tay tìm chiếc đồng hồ trong túi. Đã đến giờ đổi ca của mấy đứa chia bài, và gã muốn đích thân giám sát chuyện đó.
“Thằng con hoang,” gã thốt lên.
“Có chuyện gì vậy, thưa ông?”
Rollins giơ sợi dây xích đồng hồ lên. Một củ cải đang treo toòng teng ở nơi từng gắn cái đồng hồ đính kim cương của gã. “Thằng con hoang đó…” Bỗng trong đầu gã sực nhớ ra một điều. Rollins lục tìm cái bóp tiền. Nó đã biến mất. Cũng giống như chiếc ghim cài cà vạt, đồng xu Kaelish mà gã đeo trên cổ lấy hên, và cặp khoá vàng nơi đôi giày của gã. Khéo gã phải kiểm tra cả mấy vết trám răng cũng nên.
“Nó móc túi ông sao?” Doughty bàng hoàng hỏi.
Không ai dám qua mặt Pekka Rollins. Không một ai. Nhưng Brekker đã làm điều đó, và Rollins tự hỏi phải chăng đó chỉ là sự khởi đầu.
“Doughty, tao nghĩ tao với mày tốt hơn nên cầu nguyện cho Jan Van Eck là vừa.”
“Ông nghĩ Brekker sẽ thắng ông ta à?”
“Cũng khó đấy, nhưng nếu không cẩn thận, lão ta sẽ tự dẫn xác lên đoạn đầu đài và để cho Brekker tròng dây thòng lọng vào cổ.” Rollins thở dài. “Tốt hơn hết chúng ta nên hi vọng Van Eck giết được thằng nhóc đó.”
“Tại sao vậy?”
“Bởi vì nếu không thì tao sẽ phải làm chuyện đó.”
Rollins chỉnh lại cái cà vạt không còn được cài ghim của mình rồi đi xuống tầng chơi bài. Vấn đề của Kaz Brekker có thể tạm gác lại. Bây giờ phải đi kiếm tiền đã.