Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1939 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
nina

Nina leo cầu thang theo sau Kaz. Hết bậc đá này tới bậc đá khác, dưới ánh đèn khí đốt chập chờn. Cô quan sát anh kĩ lưỡng. Anh đi với một nhịp độ khá nhanh, nhưng dáng điêu lại cứng nhắc. Tại sao anh nhất quyết đi lên trên này? Thời gian không phải là vấn đề, nên có lẽ ngay từ đầu Kaz đã có ý định như vậy. Có thể anh muốn ém lại một số thông tin với Matthias. Hoặc là anh khăng khăng muốn tất cả mọi người phải tiếp tục suy đoán.

Họ dừng lại ở mỗi chiếu nghỉ, nghe ngóng đám lính đi tuần. Nhà tù có rất nhiều âm thanh, và thật khó để không nhảy dựng khi nghe thấy chúng - những giọng nói vọng xuống cầu thang, tiếng loảng xoảng đóng mở của các cánh cửa. Nina nhớ lại sự hỗn loạn đầy bạo lực ở cổng Địa Ngục, những khoản tiền đút lót đi từ tay người này sang người khác, lớp cát nhuộm máu. Cả một trời khác biệt so với cái nơi sạch sẽ này. Người Fjerda chắc chắn rất chú trọng việc giữ ngăn nắp mọi thứ.

Trên đường họ đi lên tầng bốn, những giọng nói và tiếng bước chân đột ngột vang lên khắp cầu thang. Nina và Kaz vội lùi vào trong chiếu nghỉ tầng ba và lách qua một cánh cửa dẫn vào các buồng giam. Tên tù nhân trong xà lim gần họ nhất bắt đầu la lên. Nina nhanh chóng giơ tay bóp nghẹt đường thở của hắn. Hắn nhìn cô trân trối, mắt lồi ra, tay bấu lấy cổ họng. Cô làm chậm nhịp tim của hắn, khiến hắn bất tỉnh, đồng thời nhả bớt sức ép ở thanh quản để hắn thở được. Họ cần hắn im lặng, chứ không cần hắn chết.

Tiếng ồn lớn dần khi đám lính gác đi xuống cầu thang. Nina nín thở, mắt quan sát cánh cửa, tay giơ lên sẵn sàng. Kaz không có vũ khí, nhưng anh cũng thủ thế, chờ đợi cánh cửa bật mở. Tuy nhiên, đám lính tiếp tục đi ngang qua chiếu nghỉ để xuống các tầng lầu bên dưới.

Khi tiếng ồn tắt dần, Kaz ra hiệu cho cô, và hai người lách qua cánh cửa để ra ngoài trở lại, nhẹ nhàng khép cửa sau lưng, rồi tiếp tục đi lên.

Bảy hồi chuông vang lên khi họ tới được tầng trên cùng. Một giờ đã trôi qua kể từ khi họ làm bất tỉnh đám tù nhân ở khu vực chờ. Họ có bốn mươi lăm phút để kiểm tra các phòng biệt giam, gặp nhau tại chiếu nghỉ, và quay xuống tầng hầm. Kaz ra hiệu cho cô đi theo hành lang bên trái cầu thang, trong khi anh tiến vào hành lang bên phải.

Cánh cửa kêu ken két ồn ào khi Nina đẩy nó để bước vào trong hành lang. Những ngọn đèn lồng ở đây được treo cách nhau khá xa, và bóng tối giữa chúng đủ dày để người ta có thể ẩn mình. Cô mừng thầm vì điều đó, nhưng cũng thấy hơi ghê. Các buồng giam ở đây cũng khác. Cửa buồng làm bằng sắt đặc thay cho các chấn song, có một lỗ nhòm ở ngang tầm mắt cho phép quan sát bên trong. Tầm mắt của người Fjerda. Nina khá cao nhưng cô phải kiễng chân để nhòm qua những cái lỗ.

Hầu hết các tù nhân đang ngủ hoặc nghỉ ngơi, thu mình trong một góc, hay nằm ngửa, vắt tay lên trán. Những người còn lại ngồi dựa lưng vào tường, mắt nhìn vô định. Thỉnh thoảng, cô bắt gặp một tù nhân đang rảo bước trong buồng giam, và phải lập tức lùi lại. Không có ai trong số họ là người Shu.

“Ajor?” Một người gọi cô bằng tiếng Fjerda. Nina phớt lờ ông ta và đi tiếp, tim đập thình thịch.

Sẽ thế nào nếu Bo YuL-Bayur bị nhốt ở một trong những buồng biệt giam này? Cô biết đó là một khả năng rất thấp, nhưng… cô có thể giết chết ông ta tại chỗ: cho ông ta chìm vào một giấc ngủ sâu, không đau đớn, rồi làm ngừng tim. Cô sẽ nói với Kaz là cô không tìm thấy ông ta. Thế nếu Kaz tìm thấy Bo Yul-Bayur thì sao? Cô có thể đợi cho tới khi họ đã rời khỏi Lâu Đài Băng để tìm một giải pháp, nhưng ít nhất cô cũng có thể trông đợi sự giúp sức của Matthias. Thoả thuận của họ đúng là kì lạ.

Tuy vậy, trong lúc đi tới lui qua các hành lang, hi vọng của cô tắt dần. Thêm một dãy buồng giam nữa, cô tự nhủ, rồi quay trở xuống tầng hầm mà không phải lo nghĩ gì cả. Nhưng khi tiến vào hành lang cuối cùng, cô nhận thấy nó ngắn hơn những cái khác. Chỗ đáng ra phải có các buồng giam lại chỉ có một cánh cửa thép chắn ngang lối đi, dưới khe cửa có ánh sáng lọt qua.

Một cảm giác bất an lướt qua Nina khi cô lại gần cánh cửa, nhưng cô vẫn mở nó ra. Nina phải nheo mắt lại trước thứ ánh sáng rực rỡ như ban ngày nhưng lại không nóng. Cô không thể xác định được nguồn phát ra nó. Cô nghe thấy tiếng cánh cửa sau lưng kèn kẹt khép lại, và kịp tóm lấy mép của nó ở giây cuối cùng. Linh cảm mách bảo cô cần phải có chìa khoá mới mở được cửa từ phía trong này. Cô đưa mắt tìm kiếm thứ gì đó để chặn cửa, và đành phải xé một mảnh quần nhét vào khe cửa.

Chỗ này thật lạc quẻ. Tường, sàn, và trần có màu trắng, sạch sẽ đến nhức mắt. Một bên tường của hành lang được lắp những tấm kính láng hoàn hảo. Sản phẩm của Sáng Chế Gia. Cũng giống như cái nhà kính bày vũ khí dưới kia. Không một người thợ Fjerda nào có thể làm nổi một bề mặt kính nhẵn đến thế. Chắc chắn năng lực của Grisha đã được sử dụng để làm ra loại kính này. Có những Grisha không phục vụ bất kì quốc gia nào và họ có thể đã làm thuê cho chính phủ Fjerda. Nhưng liệu họ có sống sót sau những công việc như thế này không? Đây giống như công sức của nô lệ thì đúng hơn.

Nina đi một bước, rồi một bước nữa. Cô liếc qua vai ra phía sau. Nếu một lính gác bước qua cửa, cô sẽ không có nơi nào để nấp. Vậy thì đi tiếp đi, Nina.

Cô nhòm qua ô kính đầu tiên. Căn buồng cũng trắng toát như ngoài hành lang, và được chiếu sáng bởi cùng một thứ ánh sáng rực rỡ không đổi như vậy. Trong buồng trống rỗng, không có bất cứ đồ đạc nào - không ghế băng, không chậu rửa, cũng không có xô. Thứ duy nhất phá vỡ không gian tuyền một màu trắng là lỗ thoát nước ở chính giữa sàn nhà, bao quanh bởi nhiều vệt màu đỏ.

Nina di chuyển tới căn buồng tiếp theo. Nó giống hệt như căn buồng trước và cũng trống rỗng. Căn buồng thứ ba và thứ tư cũng thế. Nhưng ở trong căn phòng thứ tư, cô bắt gặp một đồng xu nằm cạnh lỗ thoát nước. Không, không phải một đồng xu, mà là một cái cúc áo. Một cúc áo nhỏ có khắc hình cái cánh, biểu tượng của một Tiết Khí Sư. Nina cảm thấy cánh tay mình nổi da gà. Có phải những buồng giam này được làm ra bởi đám Grisha nô lệ để nhốt các tù nhân Grisha? Lớp kính này, những bức tường và mặt sàn kia, có phải được làm ra để chống lại năng lực của Sáng Chế Gia? Trong phòng hoàn toàn không có kim loại. Không có ống dẫn nước, để Tiết Hải Sư không thể phát huy năng lực. Cô cũng ngờ rằng lớp kính mà mình đang nhìn qua được tráng gương ở mặt bên kia để một Độc Tâm Y không thể nhìn thấy mục tiêu của mình. Những buồng giam này được thiết kế để giam giữ các Grisha. Như cô.

Nina bước nhanh hơn. Bo Yul-Bayur không có ở đây, và cô chỉ muốn ra khỏi nơi này ngay lập tức. Cô rút miếng vải ra khỏi khe cửa rồi bước ra ngoài thật nhanh, không thèm bận tâm xem cửa có đóng lại sau lưng mình hay không. Hành lang phía ngoài dường như tối đi so với thứ ánh sáng rực rỡ trong kia. Nina lập cập chạy trở lại điểm hẹn. Cô biết mình đang bất cẩn, nhưng không tài nào xoá được hình ảnh những buồng giam trắng toát kia ra khỏi đầu. Lỗ thoát nước. Những vết màu đỏ cạnh đó. Có phải các Grisha đã bị tra tấn trong đó, để buộc họ thú nhận những tội ác chống lại loài người?

Cô đã nghiên cứu về Fjerda - các lãnh đạo của họ, ngôn ngữ của họ. Cô thậm chí từng mơ đến việc làm gián điệp trà trộn vào trong Lâu Đài Băng như lúc này, để tấn công thẳng vào trái tim kẻ thù mà cô căm ghét tột độ. Nhưng giờ đây, khi đã ở trong này, cô chỉ muốn đi ra. Cô đã quen với Ketterdam, với những chuyến phiêu lưu do việc tham gia cùng băng Cặn Bã mang lại, với cuộc sống nhàn hạ ở Nhà Hồng Bạch. Nhưng ngay cả ở đó, liệu cô có được an toàn không? Một đô thị nơi cô không thể bước đi ngoài phố mà không sợ hãi? Mình muốn về nhà. Nỗi nhớ xoáy mạnh vào cô, một nỗi đau thể xác thực sự. Mình muốn về Ravka.

Đồng hồ Cả bắt đầu điểm phút thứ bốn mươi lăm. Cô đang bị muộn giờ. Nhưng cô vẫn cố gắng bước chậm lại trước khi mở cánh cửa trông ra cầu thang. Không có ai ở đó, kể cả Kaz. Cô bước tới hành lang đối diện, thò đầu qua cửa quan sát để xem anh có đang đi đến hay không. Không, chỉ có các cánh cửa sắt và những khoảng tối, không có dấu hiệu nào của anh.

Nina chờ đợi, không biết phải làm gì. Họ đã hẹn nhau tại chiếu nghỉ với mười lăm phút còn lại trước khi đồng hồ điểm giờ. Liệu anh có đang gặp rắc rối nào đó hay không? Nina ngần ngừ, rồi lao vào hành lang mà Kaz phụ trách tìm kiếm. Cô chạy ngang qua các buồng giam, tới lui giữa các hành lang, nhưng vẫn không thấy Kaz đâu cả.

Đủ rồi, cô nghĩ bụng khi đi tới cuối đường. Hoặc là Kaz bỏ rơi cô và đã xuống dưới hầm gặp những người khác, hoặc anh đã bị bắt và lôi đi đâu đó. Dù thế nào thì cô cũng phải tới lò thiêu. Một khi gặp được những người còn lại, cô và họ sẽ bàn xem phải làm gì.

Nina đua tốc độ quay trở lại và mở toang cánh cửa dẫn ra cầu thang. Hai lính gác đang đứng trò chuyện ở đầu cầu thang. Trong một thoáng họ trố mắt nhìn cô, quai hàm trễ xuống.

“Sten.” Một tên la lên bằng tiếng Fjerda ra lệnh cho cô đứng im, trong lúc chúng luống cuống tìm súng. Nina giơ hai cánh tay lên, những ngón tay siết lại thành nắm đấm, và nhìn hai tên lính ngã xuống. Một tên ngã trên chiếu nghỉ, nhưng tên kia ngã xuống cầu thang, khẩu súng của hắn bị cướp cò, vãi đạn tứ tung vào tường đá, làm tiếng ồn đinh tai dội xuống cầu thang. Kaz sẽ giết cô. Còn cô sẽ giết anh ta.

Nina vội vàng băng qua hai tên lính và xuống thang. Khi cô xuống đến chiếu nghỉ thứ ba thì cánh cửa bật mở, một tên lính lao ra cầu thang. Nina ngoắc tay, và cổ hắn gãy rắc. Cô lao đi trước cả khi cơ thể hắn chạm sàn.

Đúng lúc đó, chuông Đồng hồ Cả bắt đầu vang lên. Không phải hồi chuông điểm giờ đều đặn, mà là tiếng ré lanh lảnh đinh tai - hồi chuông báo động.

« Lùi
Tiến »