Jesper muốn nhỏm dậy, nhưng rốt cuộc vẫn ngồi yên trên băng ghế, quyết giữ chỗ của mình. Có cảm giác như những luồng lo âu và kích động đang rung lên dưới da anh, và việc Wylan ngồi căng thẳng gõ ngón tay vào đầu gối ngay bên cạnh chỉ càng làm tình hình tệ thêm. Anh không nghĩ mình có thể chờ đợi lâu hơn được nữa. Đầu tiên là con thuyền, kế đến là chuyến đi trên tuyết, và giờ thì anh bị kẹt trong một phòng giam cho tới khi đám lính gác đến điểm danh buổi tối.
Chỉ có bố anh là hiểu được sự hiếu động của con trai mình. Ông đã cố cho Jesper tiêu hao sức lực ở nông trại, nhưng công việc quá nhàm chán. Đại học lẽ ra phải cho anh một định hướng, nhưng anh lại rẽ sang con đường khác. Anh co rúm người khi nghĩ tới điều mà bố sẽ nói nếu biết con trai mình bỏ mạng trong một nhà tù Fjerda. Nhưng liệu ông có bao giờ biết được hay không? Nghĩ tới chuyện đó thật quá sức chịu đựng của anh.
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Sẽ thế nào nếu họ không thể nghe được tiếng chuông Đồng hồ Cả trong này? Đám lính gác sẽ điểm danh tù nhân lúc chuông đồng hồ điểm sáu tiếng. Sau đó anh và những người khác sẽ có khoảng thời gian cho đến nửa đêm để hoàn thành công việc. Hi vọng là thế. Matthias chỉ thực tập ở nhà tù này có ba tháng. Các quy trình có thể đã thay đổi. Anh ta cũng có thể nhớ nhầm chi tiết nào đó. Hoặc anh ta chỉ muốn cho chúng ta vào ngồi sau song sắt trước khi phản bội chúng ta.
Nhưng Matthias vẫn ngồi im ở phía cuối phòng giam, gần Kaz. Jesper dĩ nhiên đã chứng kiến màn đụng độ giữa Kaz và gã người Kaelish. Không điềm tĩnh như trong các phi vụ khác, hôm nay Kaz tỏ ra khá căng thẳng vì một lí do mà anh không biết. Một phần trong anh muốn đặt câu hỏi, nhưng anh biết đó là phần ngu ngốc. Đó là anh chàng nông dân ngờ nghệch cứ toàn chọn người xấu nhất có thể để dính vào, tìm kiếm những tín hiệu mà anh thừa biết là chẳng mang ý nghĩa gì - khi Kaz chọn anh cho một phi vụ, khi Kaz hùa theo một trong những trò đùa của anh. Jesper chỉ muốn đá chính mình một cái. Cuối cùng anh cũng có cơ hội nhìn thấy Kaz Brekker không một mảnh vải che thân, nhưng anh lại mải lo lắng chuyện bị xiên trên cọc nhọn đến mức không chú ý.
Nhưng Jesper chỉ lo lắng trong lòng, còn Wylan trông như sắp nôn mửa đến nơi.
“Chúng ta biết làm gì bây giờ?” Cậu ta thì thầm. “Thợ phá khoá mà không có dụng cụ thì làm gì được?”
“Yên nào.”
“Còn anh nữa? Một thiện xạ không súng. Anh hoàn toàn không thích hợp cho nhiệm vụ này.”
“Đây không phải là một nhiệm vụ, mà là phi vụ.”
“Anh Matthias gọi nó là một nhiệm vụ.”
“Anh ta là lính, không phải cậu. Tôi đang ngồi trong tù rồi, đừng khích cho tôi động thủ.”
“Anh sẽ không giết tôi, và tôi cũng không thể vờ như mọi chuyện đều ổn. Chúng ta bị mắc kẹt rồi.”
“Rõ ràng cậu thích hợp với một cái lồng son hơn là cuộc sống thực sự.”
“Tôi đã bỏ nhà ra đi.”
“Phải, cậu đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa để đi vi hành khu Barrel với bọn hạ đẳng chúng tôi. Nhưng điều đó không làm cho cậu trở nên khôn ngoan, Wylan à, nó chỉ cho thấy cậu rất ngu ngốc thôi.”
“Anh chẳng hiểu cái quái gì cả.”
“Vậy giải thích cho tôi hiểu đi,” Jesper quay sang nhìn cậu nhóc. “Chúng ta có thời gian mà. Điều gì đã khiến một thiếu gia như cậu bỏ nhà đi bụi với đám tội phạm?”
“Anh hành động như thể anh là dân Barrel đích thực như Kaz, nhưng thực ra anh đâu phải người Kerch. Anh cũng chọn cuộc đời này mà?”
“Tôi thích thành thị.”
“Cái đó ở Novyi Zem không có chắc?”
“Không giống như Ketterdam. Cậu đã đi được những đâu ngoài nhà cậu, khu Barrel, và những buổi dạ tiệc xa hoa của các đại sứ?”
Wylan nhìn đi nơi khác. “Nhiều lắm.”
“Đâu nào? Khu ngoại thành trong mùa đào à?”
“Cuộc đua ở Caryeva. Mỏ dầu ở Shu Han. Nông trại jurda gần Shriftport. Weddle. Eiling.”
“Thật không?”
“Cha từng đưa tôi đi khắp nơi với ông.”
“Cho tới khi?”
“Anh hỏi vậy là sao?”
“Cho tới khi nào? Cha từng đưa tôi đi khắp nơi cho tới khi tôi mắc chứng say sóng nặng, cho tới khi tôi ói mửa ngay trong một đám cưới hoàng gia, cho tới khi tôi cạ chân với một ngài đại sứ.”
“Cái chân muốn được cạ.”
Jesper bật cười. “Cũng rành quá ha.”
“Quá rành ấy chứ,” Wylan làu bàu. “Nhưng cái đó chẳng đi tới đ…”
Cậu nhóc bị ngắt lời bởi tiếng hô của một tên lính gác đúng lúc Đồng hồ Cả điểm sáu tiếng chuông. Ít nhất thì người Fjerda cũng đúng giờ.
Tên lính gác lặp lại bằng tiếng Shu, rồi tiếng Kerch. “Đứng dậy.”
“Shimkopper ,” hắn nói tiếp bằng tiếng Fjerda. Mọi người nhìn tên lính với vẻ mặt tỉnh bơ. “Thùng tiểu,” hắn cố nói bằng tiếng Kerch. “Đâu rồi… để đem đổ?”
Đáp lại là những cái nhún vai và liếc mắt nhìn nhau.
Vẻ mặt của tên lính gác cho thấy rõ ràng hắn không quan tâm. Hắn đẩy một xô nước sạch vào trong phòng giam rồi đóng cửa lại.
Jesper chen lên hàng đầu và uống nước bằng cái ca buộc ở quai xô. Phần lớn chỗ nước đổ ra áo anh. Khi đưa cái ca cho Wylan, anh cũng làm cho áo cậu ta ướt đẫm.
“Anh làm cái gì vậy?” Wylan phản đối.
“Bình tĩnh nào. Cứ làm theo bọn tôi.”
Jesper vén ống quần lên và sờ soạng quanh vùng mắt cá chân.
“Nói cho tôi biết có chuyện gì…”
“Yên nào. Tôi cần tập trung.” Quả đúng như vậy. Anh hoàn toàn không muốn viên thuốc dưới da vỡ ra khi nó vẫn còn trong người anh.
Jesper lần mò dọc theo những mũi khâu mà Nina đã thực hiện. Cơn đau khủng khiếp khi anh mở chúng và lấy viên thuốc ra. Nó có kích thước gần bằng một quả nho khô, và dính đầy máu. Chắc lúc này Nina cũng đang dùng năng lực để tự rạch lớp da của mình. Jesper tự hỏi liêu cô có đau bằng anh không.
“Vén áo lên che miệng đi,” anh bảo Wylan.
“Hả?”
“Đừng có đần ra thế. Khi cậu khôn ngoan thì trông cậu dễ thương hơn đó.”
Má Wylan đỏ bừng, cậu ta lườm một cái rồi kéo áo lên.
Jesper lần tìm phía dưới băng ghế, nơi anh đã giấu thùng tiểu, và lôi nó ra.
“Một cơn bão sắp đổ bộ,” anh nói to bằng tiếng Kerch. Kaz và Matthias đều đã đưa áo lên bịt miệng. Jesper quay mặt đi, kéo áo che miệng, rồi bỏ viên thuốc vào trong cái thùng.
Một âm thanh xì xì vang lên khi khói bắt đầu phụt ra. Chỉ trong nháy mắt, nó đã bao trùm toàn bộ gian phòng, biến không khí thành màu xanh lá trắng sữa.
Đôi mắt Wylan lộ rõ vẻ kinh hoàng bên trên cái cổ áo. Jesper định giả vờ ngất đi, nhưng cảnh đám tù nhân bắt đầu ngã lăn ra đất xung quanh mình cũng làm anh tạm thoả mãn.
Anh đếm cho tới sáu mươi, rồi bỏ áo xuống và hít một hơi. Không khí vẫn có mùi ngọt và khiến họ chóng mặt một chút, nhưng tác dụng tồi tệ nhất đã qua đi. Khi lính gác đến ở lần điểm danh kế tiếp, đám tù nhân sẽ đau đầu dữ dội, nhưng không ai biết gì để kể. Hi vọng lúc đó nhóm của anh đã đi từ lâu.
“Có phải là khí clo không?”
“Thấy chưa, cậu dễ thương hơn khi tỏ ra khôn ngoan. Đúng rồi, viên thuốc là một vỏ nang chứa đầy bột clo. Nó sẽ vô hại cho tới khi tiếp xúc với amoniac.”
“Nước tiểu trong thùng… Nhưng để làm gì? Chúng ta vẫn đang bị kẹt trong này.”
“Jesper,” Kaz ra hiệu cho anh đến gần song sắt. “Chúng ta đang gấp.”
Jesper xoay vai trong lúc đến chỗ Kaz. Loại công việc này thường đòi hỏi khá nhiều thời gian, vì anh chưa bao giờ thực sự tập luyện. Anh áp hai bàn tay lên một song sắt, và tập trung vào việc định vị các phân tử quặng tinh khiết.
“Cậu ta đang làm gì vậy?” Matthias hỏi.
“Thực hiện một nghi lễ cổ của người Zemeni,” Kaz đáp.
“Thật á?”
“Không.”
Một lớp bụi mù bắt đầu tuôn ra từ giữa hai bàn tay của Jesper.
Wylan há hốc mồm. “Có phải là quặng sắt không vậy?”
Jesper gật đầu, cảm thấy mồ hôi rịn ra trên trán.
“Anh có thể phá huỷ các chấn song á?”
“Đừng có ngốc thế,” Jesper gằn giọng. “Cậu có thấy chúng dày đến thế nào không?” Thật ra, cái chấn song mà anh đang xử lí trông có vẻ như không hề suy suyển, nhưng anh đã rút sắt từ trong đó ra nhiều đến nỗi đám bụi mù giữa hai tay anh chuyển sang màu gần như đen. Anh cong các đầu ngón tay lại. Đám mây phân tử bắt đầu xoáy tròn, mỗi lúc một thu hẹp và dày đặc hơn.
Jesper buông tay ra, và một cái kim nhỏ xíu rơi xuống sàn, kêu leng keng khe khẽ.
Wylan chộp lấy, giơ lên cao để ánh sáng phản chiếu trên bề mặt bóng mờ của nó.
“Anh là một Sáng Chế Gia,” Matthias khẳng định chắc nịch.
“Gần như vậy thôi.”
“Anh chỉ có thể là Sáng Chế Gia, hoặc không phải là thế, chứ không có chuyện nửa vời,” Wylan nói.
“Thì tôi là vậy đó.” Jesper chọc một ngón tay vào Wylan. “Và cậu sẽ câm như hến về chuyện này khi chúng ta quay lại Ketterdam.”
“Nhưng tại sao anh lại nói dối…”
“Tôi thích được tự do đi trên đường,” Jesper đáp. “Tôi không thích phải lo ngay ngáy về việc bị đám buôn nô lệ thộp cổ, hoặc toi mạng vì một gã điên nào đó như anh bạn Helvar đây. Ngoài ra, tôi có những kĩ năng khác mang lại nhiều niềm vui và quyền lợi hơn cái này. Rất nhiều kĩ năng khác.”
Wylan ho húng hắng. Tán tỉnh cậu ta có lẽ vui hơn là chọc tức cậu ta, nhưng không hơn bao nhiêu.
“Nina có biết anh là Grisha không?”
“Không, và cô ấy sẽ không được biết chuyện đó. Tôi không cần bài thuyết giảng về việc gia nhập Hạ Quân hay mấy lí tưởng quang vinh của Ravka.”
“Làm tiếp đi,” Kaz chen ngang. “Nhanh lên.”
Jesper lặp lại thao tác vừa rồi trên một song sắt khác.
“Nếu kế hoạch là như thế này, việc gì anh phải lén lút đem theo dụng cụ phá khoá?” Wylan thắc mắc.
Kaz khoanh tay lại. “Cậu đã bao giờ nghe kể về người đàn ông hấp hối được cứu sống một cách thần kì không? Ông ta lao ra ngoài đường nhảy nhót điên cuồng, để rồi bị một con ngựa giẫm chết. Cậu phải để cho mục tiêu cảm thấy như anh ta đã thắng. Đám lính gác có xem xét Matthias kĩ càng để kịp thấy anh ta quen mặt hay không? Bọn chúng có nhọc công điều tra Jesper khi những mảnh parafin tróc ra khỏi cánh tay của cậu ta trong lúc tắm không? Không, bởi vì chúng còn bận hả hê chúc mừng nhau vì đã bắt quả tang tôi đem đồ phá khoá vào đây. Chúng tưởng đã vô hiệu hoá được mối nguy.”
Lúc Jesper xong việc, Kaz dùng ngón tay cầm hai thanh kim loại nhỏ lên. Thật kì lạ khi quan sát anh ta làm việc mà không đeo găng, nhưng chỉ trong giây lát ổ khoá đã mở ra, và họ được tự do. Sau khi họ đã ra ngoài, Kaz cẩn thận bóp ổ khoá lại để khoá cửa.
“Mọi người đã biết nhiệm vụ của mình rồi đấy,” Kaz thì thào. “Wylan và tôi sẽ đi giải thoát cho Nina và Inej. Còn Jesper, cậu và Matthias sẽ…”
“Tôi biết rồi. Đi kiếm càng nhiều dây thừng càng tốt.”
“Hẹn nhau dưới tầng hầm sau nửa giờ nữa.”
Họ tách nhau ra. Các bánh xe đã bắt đầu quay.
Theo những sơ đồ mà Wylan vẽ, chuồng ngựa nằm giáp với chòi canh trong sân, do vậy Jesper và Matthias phải đi ngược lại con đường đã đi, xuyên qua khu vực chờ. Trên lí thuyết thì khu này chỉ hoạt động khi tù nhân mới được đưa vào hoặc tù nhân cũ được đưa ra, nhưng họ vẫn phải cẩn trọng. Chỉ cần chạm mặt một tên lính gác là mọi kế hoạch tan tành mây khói. Phần đáng lo nhất là băng qua cầu treo - một quãng đường dài, sáng sủa - và họ hoàn toàn lộ mình. Nhưng không còn cách nào khác, đành phải trông cậy vào may mắn mà chạy cho nhanh. Khi hai người đi xuống cầu thang và vào căn phòng mà bà khuếch đại già đã kiểm tra anh, Jesper cố nén cái rùng mình. Mặc dù lớp parafin trên cánh tay anh luôn phát huy hiệu quả ở mọi sòng bạc, tim anh vẫn đập thình thịch khi đối diện với bà ta. Bà ta ốm như một cây sậy và cũng rỗng ruột y như nó. Đấy là điều xảy ra với một Grisha bị phát hiện ở nơi không thích hợp và vào thời điểm không thích hợp: họ phải làm nô lệ suốt đời, hoặc còn tệ hơn.
Khi Jesper đẩy cửa chuồng ngựa, tự dưng anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Mùi cỏ khô, hình bóng những con ngựa trong chuồng, tiếng hí của chúng, tất cả đưa anh về với những kí ức của Novyi Zem. Tại Ketterdam, các con kênh đã làm cho xe ngựa trở thành thừa thãi. Ngựa là thứ xa xỉ, một thú vui để cho người khác thấy bạn có chỗ chứa chúng, và có tiền để chăm sóc chúng. Anh đã không nhận ra mình nhớ những lúc được chơi cùng bầy gia súc đến thế nào.
Nhưng lúc này Jesper không có thời gian để hoài niệm hay để vuốt một cái mũi mịn như nhung. Anh băng qua các chuồng ngựa để vào buồng cất yên cương. Matthias khoác lên mỗi bên vai một cuộn thừng to. Anh ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy Jesper cũng lấy hai cuộn thừng.
“Con nhà nông mà,” Jesper giải thích.
“Trông cậu đâu có ra dáng.”
“Ờ, tôi mỏng người,” Jesper đáp trong khi nhanh chóng quay ra cửa tàu ngựa. “Nhưng như thế tôi sẽ bị ướt ít hơn khi trời mưa.”
“Tại sao?”
“Nước mưa ít rơi vào người tôi hơn.”
“Tất cả các cộng sự của Kaz đều kì quặc như thế này à?” Matthias hỏi anh.
“Ồ, anh nên gặp gỡ những thành viên còn lại của băng Cặn Bã. Ở cạnh họ, chúng ta giống như hai người Fjerda vậy.”
Họ đi qua khu vực phòng tắm, và thay vì đi tiếp, họ leo xuống một cầu thang hẹp với hành lang dài tăm tối dẫn xuống dưới hầm. Lúc này họ đã ở bên dưới nhà tù chính, với năm tầng xà lim, đám tù nhân và lính gác chồng chất trên đầu.
Jesper tưởng đâu nhóm còn lại đã tập hợp các vật liệu điều chế thuốc nổ trong xưởng giặt. Nhưng anh chỉ thấy những cái bồn lớn bằng thiếc, các bàn dài để gấp đồ, và chỗ quần áo đang phơi trên những thanh sào cao quá đầu anh.
Họ tìm thấy Wylan và Inej trong khu gom rác. Nó nhỏ hơn xưởng giặt và hôi mùi rác rưởi. Hai thùng lớn có bánh xe chất đầy quần áo bỏ đi đã được đẩy vào sát tường, chờ được đốt. Jesper cảm thấy hơi nóng toả ra từ lò thiêu ngay khi anh cùng Matthias tiến vào.
“Chúng ta có một vấn đề,” Wylan nói.
“Tệ cỡ nào?” Jesper hỏi lại và bỏ hai cuộn thừng xuống sàn.
Inej chỉ tay về phía hai cánh cửa sắt lớn, được lắp vào thứ trông giống như ống khói lớn chạy dọc theo tường lên đến trần nhà. “Tôi nghĩ họ vừa đốt lò chiều nay.”
“Anh đã nói là họ đốt lò vào các buổi sáng,” Jesper bảo Matthias.
“Họ từng làm như thế.”
Khi Jesper cầm hai tay nắm bọc da và mở cửa, một luồng khí nóng ập vào anh. Nó đầy muội than và có mùi rất hăng - mùi hoá chất, có lẽ là thứ gì đó mà bọn họ thêm vào để tăng nhiệt độ của ngọn lửa. Không dễ chịu chút nào. Đây là nơi xử lí mọi thứ bỏ đi của đám tù nhân, từ thức ăn thừa, các thùng chất thải cho tới quần áo, những thứ mà bọn họ bỏ vào chất đốt cũng không đủ để xoá sạch sự dơ bẩn. Jesper nghiêng người vào trong để quan sát, mồ hôi túa ra. Phía bên dưới, anh trông thấy chỗ than đốt lò đã tàn nhưng lâu lâu vẫn hồng rực lên.
“Wylan, nhặt cho tôi một cái áo trong thùng,” anh nói.
Jesper xé một ống tay áo và quăng nó vào trong lò. Nó rơi không tiếng động, bắt lửa và cháy tan trước khi chạm được tới lớp than.
Anh đóng cửa lò lại và vứt cái áo vào thùng. “Vụ chất nổ coi như huỷ,” anh nói. “Chúng ta không thể đem theo thuốc nổ vào trong đó. Cô vẫn leo được chứ?” Anh hỏi Inej.
“Có thể. Tôi không biết.”
“Kaz bảo sao? Mà Kaz đâu rồi? Cả Nina nữa?”
“Kaz chưa biết vụ cái lò,” Inej đáp. “Anh ấy và chị Nina đang đi kiểm tra các phòng giam ở tầng trên.”
Mặt Matthias sa sầm như một bầu trời chuẩn bị đổ mưa. “Lẽ ra tôi và Jesper phải đi cùng Nina.”
“Kaz không muốn đợi.”
“Chúng ta vẫn đang đúng giờ mà,” Matthias bực bội nói. “Anh ta nôn nóng làm gì chứ?”
Jesper cũng đang tự hỏi như vậy. “Kaz muốn cà nhắc lên xuống mấy tầng lầu, vừa đi vừa tránh lính gác à?”
“Tôi đã cố nói điều đó với anh ấy,” Inej đáp. “Nhưng Kaz luôn làm chúng ta bất ngờ, anh quên rồi à?”
“Giống như một tổ ong. Tôi thành thực mong rằng chúng ta sẽ không bị chích.”
“Inej,” Wylan gọi từ bên cạnh một cái thùng. “Quần áo của chúng ta này.”
Cậu ta thò tay vào trong thùng, rồi lần lượt lôi ra hai chiếc giày da của Inej.
Khuôn mặt cô tươi hẳn lên. Cuối cùng cũng đã có một chút may mắn. Kaz không có gậy chống. Jesper thiếu súng, và Inej chẳng còn bộ dao. Nhưng ít nhất cô cũng có đôi giày màu nhiệm.
“Cô đã nói gì nhỉ, Bóng Ma? Cô vẫn leo được chứ?”
“Được.”
Jesper cầm lấy đôi giày từ tay Wylan. “Nếu không sợ chúng dính đầy mầm bệnh, chắc tôi đã hôn luôn chúng và cả cậu rồi.”