TÁM HỒI CHUÔNG
KAZ đang ở chỗ quái nào kia chứ? Jesper liên tục đổi chân trước miệng lò. Hồi chuông báo động xa xôi vang vọng trong đầu làm đảo lộn các suy nghĩ của anh. Quy trình Vàng? Hay Quy trình Đỏ? Anh không thể nhớ nổi cái nào là cái nào nữa. Toàn bộ kế hoạch đã được xây dựng sao cho họ không bao giờ phải nghe thấy chuông báo động vang lên.
Inej đã buộc một sợi thừng trên mái nhà rồi thòng dây xuống để họ trèo lên. Jesper đưa chỗ dây thừng còn lại cho Wylan và Matthias cầm lên, cùng với cây kéo anh tìm thấy trong xưởng giặt, và cái móc thô sơ anh tự chế từ những thanh nẹp sắt của một cái ván giặt. Sau đó, anh lau sạch chỗ nước mưa văng ra sàn và bảo đảm không có mẩu dây nào hoặc những dấu hiệu khác cho thấy sự hiện diện của họ. Chẳng còn gì để làm ngoài việc chờ đợi và hốt hoảng khi chuông báo động bắt đầu vang lên.
Anh nghe thấy những giọng người gọi nhau và hàng loạt tiếng đế giày nện ầm ầm trên trần. Bất cứ lúc nào một tên lính gác biết suy nghĩ cũng có thể đi xuống dưới này để kiểm tra. Nếu anh bị bắt gặp trước miệng lò, con đường lên mái xem như bị bại lộ. Anh sẽ làm cả nhóm thất bại.
Coi nào, Kaz. Tôi đang đợi anh đây. Tất cả mọi người đều đợi. Nina vừa lao vào phòng vài phút trước, miệng thở hổn hển.
“Đi đi!” Cô đã hét với anh như thế. “Anh còn đợi gì nữa?”
“Cô chứ ai!” Jesper quát lại. Nhưng khi anh hỏi Nina xem Kaz đang ở đâu thì cô nhăn mặt.
“Tôi tưởng anh ta đã ở dưới này với các anh rồi.”
Nina trèo lên ống khói lò sưởi, thở hồng hộc vì gắng sức, để lại Jesper đứng bên dưới, bất động vì không biết phải làm gì. Đám lính gác đã bắt được Kaz rồi ư? Hay anh ta đang đâu đó trong nhà tù này, chiến đấu để thoát thân?
Anh ta là Kaz Brekker. Cho dù bọn họ có nhốt anh ta lại, Kaz cũng có thể thoát ra khỏi bất kì xà lim hay gông xiềng nào. Jesper có thể để lại sợi dây và cầu nguyện cho nó không bị cháy mất phần dưới. Nhưng nếu anh tiếp tục đứng ngây như phỗng ở đây, anh sẽ làm con đường thoát của mọi người bị bại lộ, và tất cả coi như xong. Anh không còn việc gì khác để làm ngoài trèo lên.
Jesper tóm lây sợi dây đúng lúc Kaz lao qua cánh cửa vào phòng, áo dính đầy máu, tóc tai bê bết.
“Nhanh lên,” anh nói luôn.
Hàng ngàn câu hỏi dồn dập xuất hiện trong đầu Jesper, nhưng anh không dừng tay để hỏi chúng. Anh đu người vào sợi dây, trên lớp than, và bắt đầu trèo lên. Cơn mưa vẫn còn rơi nhẹ, anh cảm thấy sợi dây rung rinh khi Kaz túm lấy nó phía bên dưới. Khi Jesper nhìn xuống, anh thấy Kaz nhoài người đóng cửa lò lại.
Hết tay này tới tay kia, anh leo từ nút thừng này tới nút thừng khác. Hai cánh tay anh bắt đầu đau nhức, sợi đay cứa mạnh ngón tay anh. Anh đạp chân vào thành ống khói khi cần thiết và rụt lại vì sức nóng của những viên đá. Làm sao Inej có thể leo được khi không có gì để bám víu?
Tít trên cao, tiếng chuông báo động của Đồng hồ Cả vẫn kêu ré như điên. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao Kaz và Nina không đi cùng nhau? Và làm thế nào họ thoát thân được?
Jesper lắc đầu, cố gắng xua những giọt nước mưa chảy xuống mắt, gồng cứng cơ lưng trong lúc trèo lên cao.
“Tạ ơn các thánh thần,” anh thốt lên khi được Matthias và Wylan túm lấy vai trợ giúp ở mét cuối cùng. Anh leo qua miệng ống khói rồi đặt chân xuống mái nhà, ướt sũng và run như cầy sấy. “Kaz đang leo dây bên dưới.”
Matthias và Wylan cùng nắm lấy sợi dây để kéo Kaz lên. Jesper không rõ Wylan giúp được tới đâu, nhưng rõ ràng cậu ta rất nỗ lực. Được hai người lôi lên khỏi ống khói, Kaz ngã vật ra, miệng hớp không khí. “Inej đâu?” Anh hổn hển hỏi. “Nina đâu?”
“Đang ở trên mái toà đại sứ rồi,” Matthias đáp.
“Bỏ sợi dây này lại và đi thôi,” Kaz nói.
Matthias và Wylan vứt lại sợi thừng vừa kéo lên thành một đống và cầm lấy hai cuộn thừng chưa dùng. Jesper cầm nốt cuộn thừng thứ ba và gắng gượng đứng dậy. Anh đi theo Kaz tới rìa của mái nhà, nơi Inej đã buộc một sợi dây từ đỉnh của mái nhà tù sang mái toà đại sứ bên dưới. Một hệ thống dây trượt dành cho những người không có được năng lực thách thức trọng lực của Bóng Ma.
“Tạ ơn các thánh, Djel, và dì Eva,” Jesper nói với giọng cảm kích trước khi trượt xuống theo sợi dây, với những người còn lại tiếp nối phía sau.
Mái nhà của toà đại sứ có dạng cong, chắc là để tránh bị đọng tuyết. Bước đi trên đó cho cảm giác giống như đi trên cái lưng gù của một con cá voi. Ngoài ra, nó cũng… lỗ chỗ hơn so với mái nhà tù, với nhiều lối xuống như lỗ thông gió, ống khói, mái vòm nhỏ bằng kính để lấy ánh sáng. Nina và Inej đang rúc vào sát bên chân mái vòm lớn nhất, một cửa sổ trời chạm lộng phía trên tiền sảnh hình tròn của toà đại sứ. Nó không thể che mưa cho họ, nhưng nếu có tên lính gác nào từ thành tròn bất thần nhìn lên mái toà đại sứ, hắn sẽ không thấy họ.
Hai bàn chân Inej đang đặt trong lòng Nina.
“Tôi không thể gỡ hết cao su dính ở bàn chân cô ấy,” cô nói khi thấy mọi người tiến lại gần.
“Giúp cô ấy đi,” Kaz nói.
“Tôi á?” Jesper hỏi lại. “Lẽ nào anh…”
“Làm đi.”
Jesper bò lại gần để quan sát kĩ hơn đôi bàn chân phồng rộp của Inej, dưới ánh mắt chăm chú quan sát của Kaz. Phản ứng của Kaz khi Inej bị thương lần trước rất đáng lo ngại, mặc dù vết thương lần này không nặng nề bằng một vết dao đâm và Kaz không có ai để trách cứ. Jesper tập trung vào các phân tử cao su, cố kéo chúng ra khỏi da thịt của Inej.
Inej đã biết bí mật của anh, nhưng Nina thì không. “Anh là Sáng Chế Gia sao?”
“Nếu tôi phủ nhận thì cô có tin tôi không?”
“Sao anh không nói cho tôi biết?”
“Cô có bao giờ hỏi đâu?”
“Jesper à…”
“Bỏ đi, Nina.” Nina mím môi, nhưng anh biết cô chưa nói hết. Anh tập trung trở lại vào đôi bàn chân của Inej. “Thánh thần ơi,” anh thốt lên.
Inej nhăn nhó. “Tệ lắm ạ?”
“Không. Chỉ có điều chân cô xấu thật đấy.”
“Đôi chân xấu xí này đã giúp anh lên được mái nhà đó.”
“Nhưng liệu chúng ta có đang bị kẹt ở đây không?” Nina hỏi. Chuông Đồng hồ Cả đã ngừng kêu réo, và trong sự im lặng tiếp nối sau đó, cô nhắm nghiền mắt. “Rốt cuộc cũng im.”
“Chuyện gì đã xảy ra ở nhà tù vậy?” Wylan hỏi với giọng chưa hết sợ hãi. “Cái gì đã kích hoạt chuông báo động?”
“Tôi đã chạm mặt bọn lính gác.” Nina đáp.
Jesper ngẩng đầu lên. “Cô không làm cho chúng ngủ à?”
“Có chứ. Nhưng súng của một tên đã bị cướp cò. Một tên khác chạy ra. Đó là lúc chuông báo động ré lên.”
“Mẹ kiếp. Vậy là chuyện đó đã làm kích hoạt báo động?”
“Có lẽ thế,” Nina đáp. “Anh đã ở đâu vậy, Kaz? Tôi đáng lẽ đã chẳng còn nấn ná ở cầu thang nếu không phải mất thời gian đi tìm anh. Tại sao anh không chờ tôi ở chiếu nghỉ?”
Kaz đang nhìn xuống qua lớp kính của mái vòm. “Tôi đã quyết định xem xét luôn các buồng giam ở tầng năm.”
Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn Kaz. Jesper cảm thấy bắt đầu mất bình tĩnh.
“Chuyện quái gì đấy?”Anh hỏi. “Anh đi khỏi trước khi Matthias và tôi quay lại, rồi anh tự quyết định mở rộng phạm vi tìm kiếm và khiến cho Nina tưởng anh gặp rắc rối.”
“Có một việc tôi phải xử lí.”
“Dễ quá ha!”
“Tôi có một linh cảm,” Kaz thừa nhận. “Tôi đã làm theo linh cảm.”
Nét mặt của Nina là một sự bàng hoàng tuyệt đối. “Một linh cảm sao?”
“Tôi đã phạm sai lầm,” Kaz làu bàu. “Được chưa?”
“Không,” Inej điềm tĩnh đáp. “Anh nợ chúng tôi một lời giải thích.”
Một lúc sau, Kaz thú nhận: “Tôi đã đi tìm Pekka Rollins.” Jesper không hiểu nổi ánh mắt trao đổi giữa Kaz và Inej. Có điều gì đó mà anh không được biết.
“Lạy các thánh, tại sao chứ?” Nina thốt lên.
“Tôi muốn biết kẻ nào trong băng Cặn Bã đã tuồn thông tin cho lão ta.”
Jesper hỏi dồn. “Rồi sao?”
“Tôi đã không tìm thấy lão ta.”
“Vậy còn chỗ máu trên áo cậu?” Matthias thắc mắc.
“Chạm trán một tên lính gác.”
Jesper không tin vào điều đó.
Kaz đưa tay búng mắt. “Tôi đã sai lầm.Tôi đã quyết định sai, và xứng đáng bị quở trách vì chuyện đó. Nhưng có trách cũng không làm thay đổi tình thế của chúng ta.”
“Tình thế của chúng ta sao rồi?” Nina hỏi Matthias. “Bây giờ bọn họ sẽ làm gì?”
“Chuông báo động là Quy trình vàng, một khu vực có biến.”
Jesper ấn mạnh vào thái dương. “Tôi chẳng nhớ nổi nó có nghĩa là gì nữa.”
“Tôi đoán bọn họ nghĩ ai đó đã tìm cách vượt ngục. Nhà tù vốn đã cách biệt với toà đại sứ, nên họ sẽ ra lệnh tìm kiếm để xem có thiếu ai trong các buồng giam hay không.”
“Và họ sẽ phát hiện ra những kẻ bị chúng ta đánh ngất trong khu vực chờ của nam lẫn nữ tù nhân,” Wylan tiếp lời Matthias. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Quên Bo Yul-Bayur đi.”
Matthias gạt ngang. “Quá muộn rồi. Nếu các lính gác cho rằng một vụ vượt ngục đang diễn ra, các chốt kiểm soát sẽ được đặt ở mức báo động cao. Bọn họ sẽ không để cho bất kì ai điềm nhiên đi qua.”
“Chúng ta vẫn có thể thử,” Jesper nói. “Chúng ta băng bó chân cho Inej rồi…”
Cô co duỗi bàn chân, rồi đứng lên, thử đặt đôi chân trần xuống mái nhà. “Có vẻ ổn. Nhưng các vết chai cũng biến mất luôn này.”
“Chị sẽ cho em một địa chỉ để em có thể gửi thư khiếu nại,” Nina nháy mắt.
“Được rồi, Bóng Ma đã đi lại được,” Jesper vừa nói vừa đưa ống tay áo lau khuôn mặt ướt đẫm. Cơn mưa giờ chỉ còn là mưa bụi. “Chúng ta sẽ tìm một căn phòng ấm cúng, đánh ngất vài vị khách dự tiệc và biến khỏi đây trong những bộ cánh sang trọng của họ.”
“Qua lối cổng toà đại sứ và hai chốt kiểm soát á?” Matthias hỏi lại với giọng hoài nghi.
“Họ không biết ai đã trốn khỏi nhà tù. Do Nina và Kaz, bọn họ biết có người đã rời khỏi phòng giam, nhưng lính gác ở chốt kiểm soát sẽ tìm kiếm những tên lưu manh mặc quần áo tù, chứ không phải các vị khách thơm phức trong những bộ trang phục cầu kì. Chúng ta cần phải trốn đi trước khi bọn họ nhận ra bị thiếu mất sáu tù nhân.”
“Quên đi,” Nina nói. “Tôi đến đây là để tìm Bo Yul-Bayur, và tôi sẽ không rời khỏi đây mà không có ông ta.”
“Tôi không hiểu,” Wylan hỏi. “Cho dù có lên được Bạch Đảo và tìm thấy ông ta, chúng ta cũng sẽ không có cách nào quay ra được. Jesper nói đúng. Chúng ta nên rời khỏi đây khi còn có cơ hội.”
Nina khoanh tay lại. “Nếu có phải đi một mình sang Bạch Đảo, tôi cũng đi.”
“Không có chuyện đó đâu,” Matthias nói. “Nhìn kìa.”
Mọi người tụ lại ở chân mái vòm bằng kính. Tại tiền sảnh tròn bên dưới, một đám đông đang nói cười, uống rượu, chào hỏi lẫn nhau. Buổi tiệc nhẹ trước buổi lễ chính thức ở Bạch Đảo đã bắt đầu.
Trước mắt họ, một nhóm lính tiến vào phòng, cố gắng dồn mọi người thành các hàng dài.
“Họ đang thêm một chốt kiểm soát mới,” Matthias nói. “Bọn họ sẽ kiểm tra danh tính của tất cả mọi người trước khi cho phép người ta bước lên cầu kính.”
“Do Quy trình Vàng à?” Jesper hỏi.
“Có lẽ thế. Một biện pháp đề phòng.”
Có cảm giác như tia hi vọng cuối cùng đã bị dập tắt trước mắt họ.
“Vậy là coi như xong,” Jesper nói. “Chúng ta kết thúc tại đây và cố gắng thoát ra ngoài.”
“Tôi có cách rồi,” Inej khẽ lên tiếng. Tất cả mọi người quay ra nhìn cô. Ánh đèn vàng từ tiền sảnh tròn bên dưới lấp lánh trong mắt cô. “Chúng ta có thể qua được chốt kiểm soát và lên Bạch Đảo.” Cô chỉ tay về phía hai nhóm người vừa từ ngoài cổng tiến vào tiền sảnh và đang giũ những hạt mưa bụi trên quần áo. Các cô gái ở Nhà Diên Vĩ Xanh có thể được dễ dàng nhận ra nhà màu sắc của váy áo cùng những bông hoa trên tóc và diềm cổ áo. Và không thể nhầm lẫn vào đâu được, nhóm thứ hai là các gã trai của Lò Rèn, với những hình xăm lớn hiên ngang phô bày và hai cánh tay để trần bất chấp thời tiết giá lạnh. “Phái đoàn của Tây Stave bắt đầu đến rồi. Chúng ta có thể đi vào.”
“Inej…” Kaz thốt lên.
“Nina và tôi có thể vào trong,” cô nói tiếp với giọng thản nhiên, lưng duỗi thẳng. Nom cô giống như một tử tội đứng trước đội hành quyết và tuyên bố mình không cần bịt mắt. “Chúng tôi sẽ đi vào cùng với các cô gái Vườn Thú.”