BA MƯƠI PHÚT SAU TÁM HỒI CHUÔNG
Kaz nhìn cô chăm chú, đôi mắt màu cà phê lạnh lùng của anh long lanh trong ánh đèn từ phía dưới hắt lên.
“Anh quá quen với các trang phục của họ rồi mà,” cô nói. “Áo choàng cầu kì, mũ trùm đầu. Đó là tất cả những gì mà đám lính Fjerda nhìn thấy. Nai Zemeni, ngựa cái Kaelish.” Cô nuốt khan trước khi cố gắng nói tiếp. “Linh miêu Suli.” Không phải là những con người, những cô gái thực sự, chỉ là những đồ vật dễ thương để sưu tập. Tao muốn đá một con bé Zemeni, một khách hàng có thể thì thầm như vậy. Một ả Kaelish tóc đỏ. Một cô em Suli với làn da bánh mật.
“Rủi ro lắm,” Kaz nói.
“Có công việc nào không rủi ro?”
“Kaz, anh và Matthias sẽ vượt qua chốt kiểm soát bằng cách nào?” Nina hỏi. “Chúng tôi có thể sẽ cần anh để phá khoá, và nếu mọi chuyện trên Bạch Đảo xấu đi, tôi không muốn bị kẹt lại ở đó. Tôi không nghĩ các anh có thể trà trộn vào nhóm các cô gái Vườn Thú.”
“Chuyện đó không phải là vấn đề,” Kaz đáp. “Helvar đang che giấu chúng ta một thứ.”
“Thật vậy sao?” Inej hỏi anh ta.
“Không phải…” Matthias đưa một tay lên vuốt tóc. “Làm thế quái nào cậu biết được vậy, demjin?” Anh ta gằn giọng với Kaz.
“Suy luận thôi. Toàn bộ Lâu Đài Băng là một kiệt tác của các biện pháp dự phòng và hệ thống an ninh. Cây cầu kính đó đúng là rất ấn tượng, nhưng trong trường hợp khẩn cấp, sẽ phải có một cách khác để đưa lực lượng tiếp viện lên Bạch Đảo và sơ tán hoàng gia.”
“Đúng,” Matthias đáp một cách tức tối. “Còn một lối nữa để tiếp cận Bạch Đảo. Nhưng phức tạp lắm.” Anh liếc nhìn Nina. “Và nó chắc chắn không chào đón những bộ váy áo.”
“Gượm đã nào,” Jesper chen ngang. “Mọi người còn cần lên đảo làm gì nhỉ? Cứ coi như Nina điều tra được nơi nhốt YuL-Bayur từ các viên chức cao cấp người Fjerda, và các anh đưa được ông ta trở lại đây. Chúng ta vẫn bị mắc kẹt. Lúc đó, chắc chắn đám lính gác của nhà tù đã rà soát xong và phát hiện ra sáu tù nhân đã vượt ngục. Mọi cơ hội để qua được cổng toà đại sứ và các chốt kiểm soát cũng sẽ tiêu tan.”
Kaz phóng tầm mắt qua mái vòm kính về phía khoảng sân và chốt gác ở cổng thành tròn phía xa.
“Wylan, vô hiệu hoá một trong mấy cái cổng kia khó đến cỡ nào?”
“Để mở chúng ạ?”
“Không, để làm nó đóng hẳn.”
“Ý anh là phá hỏng nó?” Wylan nhún vai. “Tôi không nghĩ là việc đó quá khó. Tôi không quan sát được cơ chế vận hành của nó khi chúng ta đi vào nhà tù, nhưng nhìn cách bố trí thì tôi đoán nó cũng giống những cái cổng thông thường.”
“Ròng rọc, bánh răng, ốc vít?”
“Phải, và một cái tời cỡ lớn. Dây cáp cuốn quanh nó như một ống chỉ đồ sộ, và người ta chỉ cần quay nó bằng một cái tay quay hoặc bánh xe.”
“Tôi biết cái tời là gì. Cậu có phá được nó không?”
“Chắc là được. Nhưng hệ thống báo động nối với những sợi cáp mới là thứ phức tạp. Tôi không nghĩ mình có thể phá nó mà không làm kích hoạt Quy trình Đen.”
“Tốt,” Kaz nói. “Vậy thì đó là điều chúng ta sẽ làm.”
Jesper giơ tay lên. “Xin lỗi nhé, nhưng chẳng phải Quy trình Đen là thứ mà chúng ta muốn tránh bằng mọi giá hay sao?”
“Theo tôi còn nhớ thì trong trường hợp đó, chúng ta tiêu,” Nina nói.
“Không đâu, nếu chúng ta dùng nó để chống lại bọn họ. Đêm nay, phần lớn các biện pháp an ninh của lâu đài đều tập trung vào Bạch Đảo và tại toà đại sứ này. Khi Quy trình Đen được kích hoạt, cầu kính sẽ bị đóng, làm cho các khách mời và quân lính bị kẹt lại trên đảo.”
“Thế còn con đường khác mà Matthias đã đề cập thì sao?” Nina hỏi lại.
“Họ không thể di chuyển một lực lượng lớn bằng con đường đó,” Matthias thừa nhận. “Ít nhất cũng không thể nhanh chóng được.”
Kaz nhìn về phía Bạch Đảo, nghiêng đầu, mắt hơi lơ đãng.
“Mặt ủ mưu kìa,” Inej thì thầm.
Jesper gật đầu. “Rõ quá còn gì.”
Cô sẽ nhớ vẻ mặt ấy.
“Ba cổng ra vào ở pháo đài tròn,” Kaz nói. “Cổng nhà tù đã bị khoá chặt do Quy trình vàng, cổng toà đại sứ thì chen chúc khách khứa. Bọn họ sẽ không thể đưa quân lính đi qua ngả đó. Jesper, như vậy anh và Wylan chỉ cần xử lí cổng khu trại drüskelle. Hai người sẽ dùng cái cổng đấy để kích hoạt Quy trình Đen, rồi phá hỏng nó, khiến cho đám quân lính được huy động không thể vượt qua để truy đuổi chúng ta.”
“Tôi hoàn toàn ủng hộ việc khoá chặt lực lượng Fjerda trong hang ổ của họ,” Jesper đáp. “Thật đấy. Nhưng làm thế nào chúng ta thoát thân được? Một khi đã kích hoạt Quy trình Đen, các anh sẽ bị mắc kẹt trên đảo, còn tôi và Wylan thì kẹt ở vòng thành ngoài. Chúng ta không có vũ khí hay vật liệu nổ.”
Nụ cười của Kaz sắc như dao cạo. “May làm sao, chúng ta là những tên trộm lọc lõi. Chúng ta sẽ đi sắm đồ, và phía Fjerda sẽ trả tiền. Inej,” anh nói, “hãy bắt đầu bằng một thứ lấp lánh.”
***
Bên cạnh mái vòm kính, Kaz trình bày chi tiết những gì anh đang nghĩ trong đầu. Kế hoạch cũ đúng là táo bạo, nhưng ít nhất nó cũng được xây dựng xoay quanh nền tảng là sự bí mật. Còn kế hoạch mới quả thực là điên rồ. Họ sẽ không chỉ thông báo về sự hiện diện của mình cho phía Fjerda, mà còn gióng trống khua chiêng. Một lần nữa, cả nhóm sẽ phải xé lẻ, và một lần nữa, họ phải canh giờ theo tiếng chuông Đồng hồ cả, nhưng lần này sẽ gần như không có chỗ cho sai lầm.
Inej lục lọi trong tâm trí mình, hi vọng bắt gặp sự thận trọng và sợ hãi ở đó. Nhưng tất cả những gì cô cảm thấy là mình đã sẵn sàng. Đây không phải là công việc cô thực hiện để trả dứt món nợ với Per Haskell. Nó là một nhiệm vụ cần phải được hoàn thành vì Kaz. Cô cần số tiền này và giấc mơ mà nó cho phép cô hiện thực hoá.
Trong khi Kaz giải thích và Jesper dùng cái kéo cắt vải để cắt dây thừng, Wylan giúp Inej và Nina chuẩn bị. Để trà trộn vào giữa các thành viên của Vườn Thú, họ cần phải có hình xăm. Đầu tiên là Nina. Dùng một trong hai thanh kim loại phá khoá, và quặng pirit đồng mà Jesper chiết tách được từ mái nhà, Wylan dùng tài nghệ sao chép của mình để vẽ biểu tượng lông công của Vườn Thú lên cánh tay của Nina dựa theo lời mô tả của Inej, rồi chỉnh sửa những chỗ cần thiết. Sau đó, Nina tự làm cho chỗ mực ăn sâu vào da thịt mình. Một Tâm Y thì không cần phải dùng kim xăm. Nina trổ hết tài nghệ để làm phẳng vết sẹo trên cánh tay của Inej. Kết quả không được hoàn hảo, nhưng họ không có thời gian, và Nina không có năng khiếu của Thợ May. Wylan vẽ chiếc lông công thứ hai trên da tay của Inej.
Nina ngập ngừng hỏi: “Em có chắc không?”
Inej hít một hơi thật sâu. “Cũng giống như vẽ lên người trước khi ra trận thôi mà,” cô nói, cho cả Nina lẫn chính mình. “Nó là dấu hiệu của em.”
“Chỉ là tạm thời thôi,” Nina trấn an. “Chị sẽ xoá nó ngay khi chúng ta ra tới cảng.”
Bến cảng. Inej nghĩ tới chiếc Ferolind với những lá cờ vui mắt, và cố giữ hình ảnh đó trong đầu khi nhìn cái lông công ăn vào da thịt của cô.
Hai hình xăm giả sẽ lộ tẩy nếu bị kiểm tra kĩ, nhưng hi vọng chúng sẽ qua mắt được mọi người.
Cuối cùng họ đứng dậy. Inej dự đoán nhóm Vườn Thú sẽ xuất hiện muộn, vì Dì Heleen thích gây chú ý, nhưng hai chị em vẫn phải vào vị trí và sẵn sàng hành động khi thời cơ đến.
Dù vậy, họ vẫn ngần ngại. Khả năng họ không gặp lại những người khác và khả năng một vài người trong nhóm không sống sót qua đêm nay làm bầu không khí nặng trĩu. Một con bạc, một phạm nhân, một đứa nghịch tử, một Grisha biệt xứ, một nữ sát thủ người Suli, một thằng con hoang của khu Barrel.
Inej nhìn nhóm người lạ lùng mà mình đã nhập bọn, với đôi chân trần, bộ quần áo tù dính đầy bồ hóng, những đường nét khuôn mặt hằn sâu dưới ánh đèn vàng lọt qua mái kính và mềm đi do cơn mưa bụi.
Điều gì đã gắn kết họ với nhau? Lòng tham ư? Hay sự tuyệt vọng? Hay vì họ ý thức được rằng nếu một trong số họ biến mất trong đêm nay, sẽ không có ai đi tìm? Bố mẹ Inej có thể rơi nước mắt cho đứa con gái thất lạc, nhưng nếu Inej bỏ mạng đêm nay, sẽ không ai khóc thương cho con người cô đã trở thành, cô không có gia đình, bố mẹ hay anh chị em, chỉ có những người bạn chiến đấu. Có lẽ cô nên biết ơn vì điều đó.
Jesper là người lên tiếng trước. “Không đổ lệ,” anh nói với một nụ cười nhăn nhở.
“Không quan tài,” mọi người đồng thanh đáp. Ngay cả Matthias cũng lẩm bẩm hoà theo.
“Nếu bất kì ai trong số các bạn sống sót, hãy bảo đảm là cỗ áo quan của tôi được mở nắp nhé,” Jesper vừa nói vừa xốc hai cuộn dây thừng lên vai và ra hiệu cho Wylan đi theo anh. “Thế giới đáng được chiêm ngưỡng khuôn mặt này thêm một ít thời gian.”
Inej chỉ hơi ngạc nhiên một chút trước ánh mắt trao đổi giữa Matthias và Nina. Có gì đó đã thay đổi nơi hai người sau vụ đụng độ với đám người Shu, nhưng Inej không biết nó là cái gì.
Matthias hắng giọng và vụng về nghiêng mình, đoạn anh nói với Nina: “chúng ta trao đổi với nhau một chút được không?”
Nina đáp lại bằng một cử chỉ khoa trương hơn hẳn, rồi dẫn anh chàng ra xa. Inej mừng thầm, cô muốn được ở riêng với Kaz một lát.
“Tôi có cái này cho anh,” cô nói và lôi từ trong ống tay áo ra đôi găng da của anh.
Anh trân trối nhìn chúng. “Làm sao…”
“Nhặt được trong đống quần áo bỏ đi. Trước khi tôi trèo lên ống khói.”
“Sáu tầng lầu, trong bóng tối.”
Cô gật đầu. Cô không muốn chờ đợi lời cảm ơn. Không phải cho chuyến leo ống khói, cho đôi găng, hay bất kì điều gì.
Anh chậm rãi đeo găng, và cô nhìn đôi bàn tay trắng tái dễ tổn thương của anh biến vào bên dưới lớp da. Đôi bàn tay của dân trộm cắp - những ngón tay dài quyến rũ dùng để phá khoá, giấu các đồng xu, hô biến những món đồ.
“Khi chúng ta quay về Ketterdam, tôi sẽ lấy phần chia của mình, và rời khỏi băng Cặn Bã.”
Anh quay mặt đi. “Cô nên làm thế. Barrel không xứng đáng với cô.”
Đã đến lúc lên đường. “Mong các thánh ban tốc độ cho anh, Kaz.”
Kaz chạm vào cổ tay cô. “Inej này.” Ngón tay cái đeo găng của anh lần theo mạch máu của cô, lướt nhẹ trên chiếc lông công. “Nếu chúng ta không thoát được, tôi muốn em biết…”
Cô chờ đợi, cảm thấy hi vọng đập cánh phần phật trong lồng ngực, sẵn sàng vút bay khi nghe anh nói ra chính xác những chữ cần phải nói. Cô đập tan nó một cách không thương tiếc, chúng sẽ không bao giờ được nói ra. Trái tim là một mũi tên.
Cô đưa tay lên và chạm vào má Kaz. Cô tưởng anh sẽ khựng lại, hay thậm chí gạt tay cô ra. Sau gần hai năm trời chiến đấu bên cạnh Kaz với những đêm bày mưu tính kế, những vụ trộm không tưởng, những chuyến đi lén lút, những bữa ăn vội vàng với món khoai tây chiên và hutspot giữa hai địa điểm ra tay, đây là lần đầu tiên cô chạm vào làn da anh với bàn tay trần, không bị ngăn cách bởi chiếc găng tay hoặc lớp vải áo. Cô áp tay vào má anh. Làn da anh mát rượi và ướt nước mưa. Anh không nhúc nhích, nhưng cô thấy một chấn động lướt qua cơ thể anh, tựa hồ anh đang chiến đấu với bản thân mình.
“Nếu chúng ta không thoát được, tôi sẽ chết không sợ hãi, Kaz. Anh cũng thế chứ?”
Đôi mắt anh gần như đen kịt lại, hai đồng tử giãn rộng. Cô có thế thấy anh đang huy động toàn bộ ý chí sắt đá để không nhúc nhích dưới cú chạm của cô. Và đúng là anh không lùi ra xa. Cô biết anh chỉ làm được đến thế. Như vậy chưa đủ.
Cô thả tay xuống. Anh hít một hơi thật sâu.
Kaz đã nói anh không muốn những lời cầu nguyện của cô, và cô sẽ không cầu nguyện, nhưng dẫu vậy cô vẫn mong anh bình an vô sự. Giờ cô đã có mục đích của mình, trái tim cô đã có hướng đi, và mặc dù thật đau đớn khi nhận ra con đường đó sẽ đưa cô rời xa anh, cô vẫn chịu được.
***
Bên cạnh gờ mái kính, Inej cùng Nina chờ đợi sự xuất hiện của phái đoàn Vườn Thú. Mái vòm khá rộng và nông, có những hoa văn bằng bạc chạm lộng trên lớp kính. Inej nhìn thấy bức tranh khảm mosaic trên mặt sàn của sảnh tròn bên dưới. Nó xuất hiện loáng thoáng giữa những người đi dự tiệc - hai con sói đang đuổi nhau thành vòng tròn, chạy mãi cho đến khi nào Lâu Đài Băng không còn tồn tại.
Khách khứa đi vào qua cổng vòm lớn được chia nhỏ vào các phòng đợi ngay cạnh tiền sảnh để lính canh khám xét. Inej thấy những tên lính bước ra khỏi phòng với cả đống trâm cài, gai nhím, đai thắt lưng mà cô đoán là có giấu thanh kim loại hoặc dây thép bên trong.
“Em không cần phải làm chuyện này, em biết đấy,” Nina nói. “Em không cần phải khoác những lớp lụa là kia lên người một lần nữa.”
“Em từng làm những chuyện còn tệ hơn thế?”
“Chị biết. Em đã leo sáu tầng địa ngục vì bọn chị.”
“Ý em không phải vậy.”
Nina ngập ngừng. “Cái đó chị cũng biết.” cô ngừng lời, rồi nói tiếp. “Có phải món tiền đó rất quan trọng với em không?” Inej ngạc nhiên nhận ra trong giọng nói của Nina có gì đó giống như mặc cảm tội lỗi.
Đồng hồ Cả bắt đầu điểm chín tiếng. Inej nhìn xuống hai con sói đang vờn đuổi nhau quanh sần nhà. “Em không rõ tại sao lại bắt đầu chuyện này,” cô thừa nhận. “Nhưng em biết tại sao phải kết thúc nó. Em biết tại sao định mệnh lại đưa em tới đây, tại sao nó đặt em trên con đường đến với món tiền thưởng này.”
Cô bắt đầu nói bóng gió, nhưng cô chưa sẵn sàng để nói về giấc mơ đã nhen nhóm trong lòng mình - một thuỷ thủ đoàn của riêng cô, một con thuyền do cô chỉ huy, một cuộc viễn chinh. Cô cảm thấy cần giữ kín nó, một hạt mầm có thể phát triển thành thứ gì đó đặc biệt nếu không bị ép nở quá sớm. Cô thậm chí còn không biết cách giương buồm. Thế nhưng một phần trong cô muốn kể cho Nina biết tất cả. Nếu chị không quyết định quay trở về Ravka, một Độc Tâm Y sẽ là phần bổ sung tuyệt vời cho thuỷ thủ đoàn của cô.
“Họ tới rồi,” Nina lên tiếng.
Những cô gái Vườn Thú đi qua các vòm cửa của tiền sảnh tròn theo đội hình chữ V. Váy áo họ lấp lánh dưới ánh nến, mũ trùm che khuất gương mặt. Mỗi cái mũ được tạo hình thành một con thú - con nai Zemeni với đôi tai mềm và những đốm lông trắng tinh tế, ngựa cái Kaelish với cái bòm nâu vàng, con rắn Shu với lớp vảy màu đỏ, cáo Ravka, báo hoa từ Thuộc địa phương Nam, quạ, chồn sương, và tất nhiên là cả linh miêu Suli. Cô gái tóc vàng cao lớn đóng vai con sói Fjerda lông bạc vắng mặt.
Họ bị chặn lại bởi các lính gác nữ mặc đồng phục.
“Chị không thấy bà ta,” Nina nói.
“Cứ chờ đã. Con công luôn đi sau cùng.”
Và y như rằng, mụ ta kia rồi: Heleen Van Houden lộng lẫy trong lớp satin màu xanh két, một lớp diềm cổ áo cầu kì bằng lông công bao quanh cái đầu dát đầy vàng.
“Tinh tế,” Nina bình phẩm.
“Tinh tế không có chỗ đứng ở Barrel.”
Inej cất lên một tiếng huýt sáo lanh lảnh. Tiếng huýt sáo của Jesper vọng lại từ đâu đó trong bóng tối. Đến lúc rồi, Inej thầm nghĩ. Cô vừa đẩy, và hòn đá bắt đầu lăn xuống đồi. Ai biết được nó sẽ gây ra các thiệt hại nào, và những gì có thể được xây nên từ đống đổ nát?
Nina nheo mắt quan sát qua lớp kính. “Làm thế nào để không ngã quỵ dưới sức nặng của đống kim cương kia nhỉ? chúng không thể là đồ thật được.”
“Ồ, chúng là thật đấy,” Inej đáp. Những viên đá quý đó được mua bằng mồ hôi, máu và sự tủi hờn của các cô gái giống như cô.
Lính gác chia các thành viên của Vườn Thú thành ba nhóm, trong khi Heleen được hộ tống đi riêng. Con công sẽ không bao giờ chấp nhận bị vén váy trước mặt các cô gái của bà ta.
“Họ đó,” Inej nói, tay chỉ vào nhóm có linh miêu Suli và ngựa cái Kaelish đang tiến đến chỗ cánh cửa bên trái của sảnh tròn.
Trong khi Nina dõi theo nhóm người bằng mắt, Inej di chuyển trên mái nhà, bám theo lộ trình của bọn họ.
“Cửa nào?” cô hỏi.
“Thứ ba, bên phải,” Nina đáp. Inej tiến đến lỗ thông gió gần nhất và mở lưới chắn. Nó khá chật chội đối với Nina, nhưng họ sẽ chui qua được. Cô trượt xuống đường ống thông gió, rồi bò lổm ngổm, di chuyển dọc theo đoạn ống hẹp chạy từ phòng này sang phòng khác. Phía đằng sau, cô nghe thấy lời càu nhàu, rồi một tiếng thịch khi Nina rơi xuống đoạn ống ngang như một bao tải đồ giặt. Inej nhăn mặt. Hi vọng tiếng ồn của đám đông bên dưới sẽ che chắn cho họ. Hoặc là lũ chuột trong Lâu Đài Băng có kích thước đủ lớn.
Hai người bò dọc theo đường ống, vừa di chuyển vừa quan sát các ô thông gió. Cuối cùng, họ đến một phòng họp nhỏ được dùng làm nơi khám xét các khách mời.
Các cô gái Vườn Thú đã cởi bỏ áo choàng và đặt chúng lên một chiếc bàn dài hình bầu dục. Một lính gác tóc vàng khám người họ từ trên xuống dưới, lần tay dọc theo những đường may và đường viền trên bộ trang phục, thậm chí luồn tay vào tóc họ, trong lúc lính gác còn lại lăm lăm khẩu súng trường, giám sát mọi việc, cô ta trông có vẻ không được thoải mái với khẩu súng. Inej biết người Fjerda không cho phụ nữ tham gia các lực lượng chiến đấu của quân đội. Có lẽ các lính canh nữ ở đây được huy động từ đơn vị khác.
Inej và Nina chờ cho đến khi việc khám xét xong xuôi.
“Ven tidder,” một trong hai lính gác nói trong lúc họ rời phòng để các cô gái Vườn Thú chỉnh đốn lại trang phục.
“Năm phút,” Nina thì thầm phiên dịch.
“Tiến hành thôi,” Inej nói.
“Chị cần em tránh ra.”
“Sao thế?”
“Vì chị cần quan sát họ, ngay lúc này chị chỉ thấy cái mông của em.”
Inej xích người tới trước để không cản trở tầm nhìn qua ô thông gió của Nina, và chỉ giây lát sau cô đã nghe thấy những tiếng thịch khe khẽ khi các cô gái Vườn Thú ngất xỉu trên lớp thảm xanh.
Cô nhanh chóng mở lưới che ô thông gió rồi thả người xuống bề mặt bóng bẩy của cái bàn. Nina nhảy xuống sau cô với một cú hạ cánh khá nặng nề.
“Xin lỗi,” chị rên lên trong lúc đứng dậy.
Inej suýt nữa bật cười. “Lúc đánh nhau chị duyên dáng bao nhiêu thì lúc xuống đây chị ục ịch bấy nhiêu.”
“Môn này chị toàn cúp học.”
Hai chị em cởi đồ cô gái Suli và Kaelish, chỉ chừa lại quần áo lót, rồi trói chân tay họ lại bằng dây kéo màn cửa và nhét giẻ làm từ quần áo tù vào miệng họ.
“Nhanh lên chị,” Inej nhắc.
“Xin lỗi nhé,” Nina thì thầm với cô gái Kaelish. Inej biết bình thường Nina sẽ dùng phẩm màu để thay đổi màu tóc của mình, nhưng thời gian không còn nữa. Cô rút màu đỏ rực trên tóc cô gái Kaelish và truyền vào mái tóc của mình, để lại cô ta nằm đó với một suối tóc bạc trắng điểm những đốm màu rỉ sắt ở đôi chỗ, còn mái tóc của Nina cũng không được đỏ như mong muốn. Đôi mắt Nina có màu xanh lục chứ không phải xanh lơ, nhưng việc thay đổi màu mắt cần nhiều thời gian, nên họ đành để yên như vậy. Nhờ hộp phấn trắng mà cô gái kia mang theo, Nina cố hết sức để làm cho màu da mình sáng hơn.
Trong lúc đó, Inej lôi cô gái còn lại vào trong một cái tủ tường sơn màu bạc ở cuối phòng, xếp gọn tay chân cô ta để chừa chỗ cho cô gái Kaelish. Cô cảm thấy áy náy khi kiểm tra miếng giẻ bịt miệng cô gái. Dì Heleen hẳn đã mua cô ta để thay thế cô. Cô gái có cùng làn da nâu, mái tóc đen dày, nhưng vóc dáng khác hẳn, với nhiều đường cong mềm mại, trong khi cô gầy gò và góc cạnh. Có lẽ cô ta đã tự nguyện tìm đến Dì Heleen. Có lẽ cô ta đã tự quyết định chọn cho mình cuộc đời này. Inej hi vọng như thế. “Mong các thánh bảo vệ cô,” Inej thì thầm với cô gái.
Tiếng đập cửa vang lên cùng với một tràng tiếng Fjerda.
“Họ cần phòng này cho các cô gái kế tiếp,” Nina thì thầm.
Inej cùng Nina khiêng cô nàng Kaelish vào trong tủ, khoá cửa lại, rồi vội vàng mặc trang phục của họ. Inej mừng thầm vì không có thời gian để suy nghĩ về cảm giác quen thuộc khó chịu khi lớp váy lụa chạm vào da thịt cô, cũng như tiếng leng keng nho nhỏ kinh khủng của mấy cái chuông đeo nơi mắt cá chân. Cô và Nina khoác áo choàng lên người, rồi liếc nhanh hình ảnh của hai chị em trong gương.
Cả hai bộ trang phục đều không vừa vặn. Bộ váy lụa của Inej quá rộng, còn của Nina thì…
“Cái quái gì thế này?” Nina thảng thốt kêu lên và đứa mắt nhìn xuống người mình. Chiếc đầm khoét cổ gần như phơi trọn bộ ngực đầy đặn và bó sát mông Nina. Nó được thiết kế như những cái vảy xanh xoè ra tạo thành một cái quạt lụa óng ánh.
“Hình như là tiên cá,” Inej đoán. “Hay là sóng biển?”
“Chị tưởng mình là con ngựa?”
“Ồ, họ không đời nào khoác lên chị bộ váy móng ngựa đâu.”
Nina lướt tay trên lớp trang phục lố lăng, “chị sắp sửa nổi bần bật đây rồi.”
“Em đang tự hỏi Matthias sẽ nói gì khi trông thấy nó.”
“Anh ta sẽ chẳng thích đâu.”
“Matthias chẳng thích bất cứ điều gì ở chị. Nhưng khi chị cười, anh ấy tươi lên như một bông tulip được cắm vào nước.”
Nina hừ mũi. “Hoa tulip Matthias.”
“Một bông tulip bự, e ấp, vàng rực.”
“Em sẵn sàng chưa?” Nina hỏi trong lúc hai người kéo mũ trùm lên.
“Rồi ạ.” Inej đáp một các thành thật. “Chúng ta cần một sự đánh lạc hướng. Bọn họ sẽ để ý khi có bốn cô gái đi vào nhưng chỉ có hai cô đi ra.”
“Để đó chị lo. Cẩn thận đuôi váy nhé.”
Ngay khi họ mở cửa bước ra hành lang, các lính gác sốt ruột ra hiệu cho họ đi tiếp. Bên dưới tấm áo choàng, Nina búng tay cái chóc. Một lính gác nữ la lên khi máu mũi chị ta bắt đầu tuôn ồ ạt xuống bộ đồng phục. Người lính gác còn lại lùi ra xa, nhưng ngay lập tức đưa tay ôm bụng. Nina xoay cổ tay như thể đang khuấy trộn thứ gì đó, làm cho cơn buồn nôn cồn lên trong bụng cô ta.
“Cẩn thận đuôi váy,” Nina bình thản nhắc lại.
Inej chỉ kịp tóm lấy áo choàng nhấc lên khi nữ lính gác thứ hai gập người lại và ói sạch bữa tối xuống sàn nhà. Các khách khứa trong hành lang rú lên và xô đẩy nhau, cố gắng tránh ra xa. Nina và Inej ung dung bước tới, không quên kêu lên mấy tiếng ghê tởm cho hợp cảnh.
“Vụ chảy máu cam là đủ rồi mà,” Inej thì thào.
“Cẩn tắc vô áy náy.”
“Nếu em không hiểu rõ chị, chắc em đã nghĩ chị thích hành hạ người Fjerda.”
Hai chị em cúi mặt xuống và hoà vào đám đông ở sảnh tròn, phớt lờ con nai Zemeni đang cố gọi họ đến nhập bọn ở đầu kia của gian phòng. Quan trọng là họ không được đến quá gần các cô gái Vườn Thú. Inej chỉ ước gì chiếc áo choàng của mình không quá dễ thấy trong đám đông.
“Bên này,” cô nói và hướng Nina vào một hàng người đứng cách xa những thành viên còn lại của Vườn Thú.
Có vẻ như hàng người đang di chuyển khá nhanh. Nhưng khi họ tiến tới đầu hàng, Inej tự hỏi liệu sự lựa chọn của cô có chính xác hay không. Tay lính gác ở đây có bộ mặt cứng rắn và nghiêm túc hơn hẳn những người khác. Anh ta chìa tay đón chỗ giấy tờ của Nina và xem xét chúng với đôi mắt xanh lạnh lùng.
“Trong này mô tả cô có nhiều tàn nhang,” anh ta nói bằng tiếng Kerch.
“Tôi có mà,” Nina nói dối trơn tuột. “Chỉ có điều hiện tại anh không thể nhìn thấy chúng được. Anh muốn xem không?”
“Khỏi,” anh ta đáp với giọng lạnh băng. “Cô cao hơn so với mô tả.”
“Giày cao gót,” Nina đáp. “Để tôi có thể nhìn thẳng vào mắt một người đàn ông. Anh có đôi mắt rất đẹp đấy.”
Anh ta nhìn tờ giấy, rồi xem xét tổng thể Nina. “Cô nặng cân hơn so với mô tả trong giấy, tôi dám cá như thế.”
Nina làm bộ ngúng nguẩy khiến lớp vảy điềm cổ áo tuột xuống thêm một chút nữa. “Tôi thích ăn mỗi khi có hứng, cô nói với đôi môi cong lên không chút thẹn thùng. “Mà tôi thì lúc nào cũng có hứng.”
Inej khó khăn lắm mới giữ được bộ mặt nghiêm túc. Nếu Nina giở chiêu đá lông nheo ra chắc cô sẽ cười phá lên mất. Nhưng tay người Fjerda có vẻ như đã tin. Dường như Nina có sức ảnh hưởng đáng kinh ngạc trên mọi gã khổng lồ phương bắc.
“Mời qua,” anh ta nói với giọng cộc cằn, rồi thêm vào. “Tôi… lát nữa có thể tôi sẽ dự tiệc.”
Nina lướt một ngón tay dọc theo cánh tay của anh chàng. “Tôi sẽ dành cho anh một điệu nhảy.”
Anh ta nhoẻn cười như một gã đần, rồi hắng giọng, và vẻ mặt cứng rắn nghiêm khắc quay trở lại. Thánh thần ơi, Inej thầm nghĩ, cứ nghiêm nghị thế này suốt chắc là mệt lắm. Anh ta liếc nhanh trên chỗ giấy tờ của Inej, tâm trí rõ ràng vẫn đang tơ tưởng tới việc cởi dần lớp lụa xanh trên người Nina, và vẫy tay cho cô đi qua. Inej bước tới trước, và vấp chân.
“Khoan đã,” tay lính gác chợt nói.
Inej dừng lại. Nina ngoái nhìn qua vai.
“Giày cô bị làm sao vậy?”
“Nó hơi rộng,” Inej đáp. “Chúng bị giãn nhanh hơn tôi tưởng.” “Cho tôi xem tay của cô,” anh ta ra lệnh.
“Tại sao?”
“Làm theo lời tôi nói,” tay lính gác gắt lên.
Inej rút tay ra khỏi áo choàng và giơ chúng tới trước, phơi bầy hình xăm lông công xấu xí.
Một lính gác với quân hàm đại úy tiến lại gần. “Có chuyện gì vậy?”
“Cô ta chắc chắn là người Suli rồi. Cô ta cũng có hình xăm của Vườn Thú, nhưng nó có vẻ không đúng.”
Inej so vai. “Tôi bị bỏng hồi còn bé.”
Tay đại úy chỉ tay về phía một nhóm khách khứa với vẻ mặt bực dọc đang tụ tập gần cửa và bị bao vây bởi các lính gác. “Bất kì người nào đáng nghi, đi sang bên kia. Cho cô ta qua đó với họ. Chúng ta sẽ đưa cô ta trở ra chốt kiểm soát để kiểm tra lại giấy tờ.”
“Tôi sẽ bị lỡ buổi tiệc mất,” Inej thốt lên.
Tay lính gác làm như không nghe thấy, cứ thế túm tay cô và lôi cô tới chỗ được chỉ, trước ánh mắt quan sát và những lời xì xầm của hàng người. Tim cô bắt đầu đập thình thịch.
Khuôn mặt của Nina tái đi dưới lớp phấn trang điểm, nhưng Inej không thể nói gì để trấn an chị được. Cô khẽ gật đầu một cái. Đi đi, cô nói thầm trong đầu. Bây giờ mọi thứ trông cả vào chị.