Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1972 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
matthias

CHÍN HỒI CHUÔNG

“Nếu tôi từ chối thì sao, Brekker?” Chẳng ích gì, Matthias thừa biết như thế. Thời điểm để phản đối đã qua từ lâu. Họ đang chạy dọc theo mái dốc thoai thoải của toà đại sứ về phía khu trại drüskelle. Wylan thở hồng hộc vì gắng sức, Jesper sải chân thoải mái, còn Brekker giữ vững nhịp chạy bất chấp việc thiếu cây gậy chống. Nhưng Matthias không thích bị thằng nhóc trộm cướp hạ đẳng nhìn thấu tâm can một cách dễ dàng như vậy. “Nếu tôi không chấp nhận tiết lộ nốt thông tin còn lại và chịu mất danh dự thì sao?”

“Anh sẽ chấp nhận, Helvar. Nina đang trên đường tới Bạch Đảo. Anh thực sự muốn bỏ mặc cô ấy bị kẹt lại à?”

“Cậu phỏng đoán hơi nhiều đấy.”

“Chỉ vừa đủ thôi.”

“Đang đấu tố nhau hay sao vậy?” Jesper hỏi trong lúc họ chạy trên mái nhà, loáng thoáng thấy những khoảng sân duyên dáng bên dưới, tất cả đều có một đài phun nước và được điểm xuyết bằng những cây liễu phủ đầy băng giá. “Tôi đoán nếu hai anh khép tội chết cho nhau thì đây là một nơi cũng ổn phết để làm điều đó.”

“Nước ở khắp nơi,” Wylan hỏi. “Có phải các đài phun nước tượng trưng cho Djel không?”

“Suối nguồn,” Kaz đáp. “Nơi mọi tội lỗi được gột sạch.”

“Hoặc là nơi chúng nhấn chìm anh và buộc anh thú nhận,” Wylan bình phẩm.

Jesper khịt mũi. “Wylan, suy nghĩ của cậu ngày một bi quan hơn. Tôi sợ là cậu đang chịu ảnh hưởng xấu tử băng Cặn Bã đây.”

Họ sử dụng hai sợi dây thừng và cái móc để băng qua mái của khu trại drüskelle. Wylan phải dùng đến dây treo, nhưng Jesper và Kaz di chuyển dễ dàng trên sợi dây, tuần tự tay này tới tay khác, với một tốc độ đáng nể. Matthias thì thận trọng hơn, và mặc dù không thể hiện ra bên ngoài, anh không thích khi sợi dây kẽo kẹt võng xuống dưới trọng lượng của anh.

Những người còn lại hợp sức kéo Matthias lên mái đá của khu trại drüskelle, và khi đứng lên, anh bỗng cảm thấy chóng mặt. Hơn bất cứ nơi nào tại Lâu Đài Băng này, hơn bất cứ nơi nào trên thế giới này, nơi đây cho cảm giác như nhà của anh. Nhưng nó là cuộc đời anh dưới một góc nhìn ngược ngạo. Nhìn vào màn đêm, anh trông thấy các mái kính hình kim tự tháp đồ sộ. Anh có cảm giác nếu nhòm qua lớp kính đó, anh sẽ thấy chính mình đang chạy trong phòng tập, hay ngồi bên chiếc bàn dài trong phòng ăn.

Phía đằng xa, anh nghe thấy tiếng những con sói sủa vang và kêu ăng ẳng trong khu chuồng đặt cạnh chốt gác, lo lắng không biết chủ mình đã đi đâu. Liệu chúng có nhận ra anh nếu anh lại gần với bàn tay chìa ra? Ngay đến anh còn không chắc nhận ra chính mình được. Khi còn ở phía bắc, sự lựa chọn của anh dường như đã rõ ràng. Nhưng giờ đây, anh rối trí vì cái đám trộm đạo này, vì lòng can đảm của Inej và sự bạo dạn của Jesper, cả vì Nina nữa, luôn luôn là Nina. Anh không thể chối cãi cảm giác nhẹ nhõm trong lòng mình khi cô leo lên khỏi ống khói, bẩn thỉu và hết hơi, hoảng hốt nhưng bình an vô sự. Khi anh và Wylan cùng nhau kéo Nina lên, anh đã phải ép mình không ôm chầm lấy cô.

Không, anh sẽ không nhìn xuống các mái kính kia. Anh không thể cho phép mình yếu đuối, đặc biệt là đêm nay. Đây là lúc phải tiến lên phía trước.

Họ đã tới được mép của mái nhà, trông xuống hào băng. Nhìn từ trên này, trông nó giống như đã đông cứng, với bề mặt sáng bóng như một tấm gương phản chiếu những tháp canh trên Bạch Đảo. Nhưng thật ra dòng nước của hào băng vẫn đang chuyển động không ngừng bên dưới lớp băng mỏng.

Kaz buộc một cuộn dây thừng khác vào mái nhà và chuẩn bị tụt xuống dưới.

“Hai cậu biết phải làm gì rồi đó,” Kaz nói với Jesper và Wylan. “Mười một hồi chuông, không được sớm hơn.”

“Tôi từng đi sớm bao giờ chưa?” Jesper hỏi lại.

Kaz hít một hơi để trấn tĩnh, rồi tụt xuống khỏi mái nhà. Matthias theo sau, tay bám vào sợi thừng, chân đạp tường. Khi ngước lên, anh thấy Jesper và Wylan đang ngó xuống nhìn mình. Nhưng lần ngước lên tiếp theo, anh thấy họ đã biến mất.

Bờ của hào băng chỉ là một dải đá trắng nhỏ hẹp và trơn trượt. Kaz đứng ở đó, lưng dựa sát vào tường, mắt nhìn xuống hào.

“Chúng ta băng qua nó như thế nào đây? Tôi chẳng thấy gì cả?”

“Bởi vì cậu không xứng đáng.”

“Tôi cũng không bị cận thị. Chẳng có gì ở đó cả.”

Matthias bắt đầu men theo vách tường, bàn tay mò mẫm bề mặt đá ở tầm cao ngang hông, “vào dịp lễ Hringkälla, các drüskelle kết thúc khoá học nhập môn,” anh nói. “Chúng tôi sẽ trở thành drüskelle tập sự trong buổi lễ tổ chức dưới cây tần bì linh thiêng.”

“Nơi cái cây nói chuyện với các anh.”

Matthias cố cưỡng lại thôi thúc xô Kaz xuống hào băng. “Nơi chúng tôi hi vọng nghe thấy giọng nói của Djel. Nhưng đó là bước cuối cùng. Đầu tiên, chúng tôi phải vượt qua hào băng mà không để bị phát hiện. Nếu chúng tôi được coi là xứng đáng, Djel sẽ chỉ lối cho chúng tôi.”

Trên thực tế, các drüskelle lớn tuổi chỉ tiết lộ lối đi cho những người mà họ muốn nhận vào hàng ngũ. Đó là một cách để loại bỏ những người quá yếu, hoặc không hoà nhập được. Nếu chịu kết bạn, tự chứng tỏ bản thân, thì một trong các sư huynh sẽ kéo bạn qua một bên và tiết lộ rằng vào đêm khai tâm, bạn cần đi trên bờ của hào băng và lần tay dọc theo vách tường của trại drüskelle. Ở điểm giữa của nó, bạn sẽ tìm thấy một hình khắc con sói đánh dấu vị trí của cây cầu kính thứ hai - không lớn, cũng không uốn cong như cây cầu dẫn từ toà đại sứ, mà bằng phẳng và chỉ rộng khoảng một vài mét. Nó nằm ngay bên dưới mặt băng mỏng và vô hình nếu người ta không biết cách nhìn. Chỉ huy Brum chính là người đã tiết lộ với Matthias cách tìm ra cây cầu bí mật, cũng như bí quyết để băng qua nó mà không bị phát hiện.

Matthias phải đi hai lượt mới tìm thấy hình khắc con sói trên tường. Anh đặt tay ở đó trong giây lát, cảm nhận những truyền thống đã gắn kết mình với đội ngũ drüskelle, vốn cũng lâu đời như chính lâu đài này.

“Đây rồi,” anh lên tiếng.

Kaz lê chân bước tới, đưa mắt quan sát con hào, rồi nghiêng người tới trước và bị Matthias lôi lại.

Anh chỉ tay về phía những tháp canh trên đỉnh của bức tường bao quanh Bạch Đảo. “Cậu sẽ bị trông thấy,” anh nói. “Dùng cái này.”

Anh chà tay trên mặt tường, và lòng bàn tay anh trắng xoá. Vào đêm khai tâm năm ấy, Matthias đã bôi lên quần áo và tóc tai mình cũng thứ phấn trắng này. Được ngụy trang để tránh bị quan sát thấy bởi các lính gác trên tháp canh, anh băng qua cây cầu hẹp để lên đảo gặp các sư huynh của mình.

Giờ đây, anh và Kaz cũng lặp lại chuyện đó. Matthias nhận thấy Kaz cẩn thận cất găng tay đi. Chắc Inej đã đưa nó cho Kaz.

Matthias đặt chân xuống cây cầu bí mật và nghe thấy tiếng Kaz rít lên khi chạm vào làn nước lạnh giá của hào băng.

“Lạnh hả, Brekker?”

“Giá mà được bơi thì tốt. Ta đi thôi.”

Mặc dù Matthias chế nhạo Kaz, lúc hai người đi được nửa đoạn đường lên đảo, chân anh đã gần như tê cóng, và anh cảm thấy sự hiện diện của lính gác trên các tháp canh. Các drüskelle chắc đã đi qua lối này ban nãy. Anh chưa bao giờ nghe nói một ứng viên tập sự nào bị phát hiện hay bị bắn trên cầu, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra.

“Tất cả những chuyện này để trở thành một thợ săn phù thuỷ sao?” Kaz hỏi anh. “Băng Cặn Bã cần một màn nhập môn hay hơn.”

“Đây chỉ là một phần của Hringkälla.”

“Tôi biết rồi, sau đó một cái cây sẽ nói cho các anh biết bí mật của nó.”

“Tôi thấy thương cậu thật, Brekker. Trong đời cậu không hề có cái gọi là đức tin.”

Sau khi im lặng hồi lâu, Kaz đáp: “Anh nhầm rồi, Matthias.”

Bức tường bao quanh Bạch Đảo sừng sững trước mặt họ được phủ một lớp hoạ tiết giống như vảy. Phải mất một lúc để tìm ra cánh cửa được giấu ở đâu. Cách đây không lâu, các drüskelle chắc đã tụ tập ở bức tường này để chào đón đàn em lên đảo, nhưng giờ thì nó vắng tanh, bị khoá chặt bằng dây xích. Kaz nhanh chóng phá khoá, và giây lát sau hai người đã ở trên một lối đi hẹp dẫn tới các khu vườn tiếp giáp mặt sau trại lính hoàng gia.

“Từ trước đến giờ cậu luôn phá khoá thiện nghệ như thế à?”

“Không.”

“Cậu đã học như thế nào?”

“Như học những thứ khác. Phải luyện tập.”

“Thế mánh khoé của cậu là gì?”

Kaz hừ mũi. “Anh không coi tôi là con quỷ nữa à?”

“Tôi biết cậu là một con quỷ, nhưng các mánh khoé của cậu lại rất con người.”

“Một số người khi xem trò ảo thuật thì chỉ biết thốt lên ‘Không thể nào!’. Họ vỗ tay, cho tiền, rồi quên luôn chỉ mười phút sau đó. Những người khác thì thắc mắc cách làm, rồi về nhà, trèo lên giường, nằm trằn trọc tự hỏi nó được làm như thế nào. Phải mất cả một đêm ngủ để họ quên nó đi. còn một loại người cuối cùng sẽ thức trắng, lật tới lật lui trò ảo thuật trong đầu, tìm khoảnh khắc mà họ mất tập trung, kẽ hở cho thấy làm thế nào đôi mắt họ bị đánh lừa. Đó là loại người sẽ không nghỉ ngơi chừng nào chưa làm chủ được bí ẩn nho nhỏ kia. Tôi thuộc vào loại đó.”

“Cậu thích lừa phỉnh.”

“Tôi thích các câu đố. Lừa phỉnh chỉ là ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi.”

“Các khu vườn,” Matthias chỉ tay về phía những hàng dậu trước mặt. “Chúng ta có thể men theo nó để đi tới phòng tiệc.”

Ngay khi họ sắp sửa rời khỏi lối đi, hai lính gác bất ngờ xuất hiện, cả hai đều có súng, cùng mặc đồng phục màu đen và bạc của drüskelle. “Perjenger!” Một người kinh ngạc thốt lên. Tù nhân. “Sten.”

Không kịp suy nghĩ, Matthias nói luôn: “Desjenet, Djel comenden!” Nhường đường, Djel ra lệnh cho các người. Đó là câu mà một chỉ huy drüskelle sử dụng, và Matthias nói nó bằng tất cả sự uy quyền mà anh đã được học.

Hai người lính nhìn nhau bối rối. Chỉ cần như vậy là đủ. Matthias giật lấy khẩu súng của người lính thứ nhất rồi đập mạnh báng súng vào đầu anh ta. Người lính gục xuống.

Kaz lao vào quật ngã người lính thứ hai. Anh ta giữ được khẩu súng trường của mình, nhưng Kaz đã lách ra phía sau và dùng tay kẹp cổ anh ta, siết chặt cho đến khi anh ta bất tỉnh.

Kaz thả người lính xuống và đứng dậy.

Matthias bỗng bừng tỉnh. Kaz chưa nhặt khẩu súng lên, còn anh đang cầm súng trong tay. Họ đang đứng trước hai drüskelle bất tỉnh, những người đáng lẽ là huynh đệ của anh. Mình có thể nổ súng, anh nghĩ thầm. Trừng trị Nina và tất cả bọn họ chỉ với một hành động đơn giản. Một lần nữa, anh lại có cảm giác cuộc đời mình đang bị lộn ngược. Anh đứng đây trong bộ quần áo tù nhân, một kẻ xâm phạm cái nơi mà anh từng gọi là nhà. Tôi là ai?

Anh nhìn Kaz Brekker, một kẻ chỉ biết đến bản thân. Nhưng cậu ta là người sống sót, và là một chiến binh theo cách của riêng mình. Cậu ta đã tôn trọng thoả thuận với Matthias. Vào bất cứ lúc nào, Kaz cũng có thể cho rằng anh đã hết cái để lợi dụng - một khi anh giúp họ vẽ xong sơ đồ lâu đài, khi họ ra được khỏi khu vực chờ, khi anh đã tiết lộ về cây cầu bí mật. Và dù có là con người như thế nào, Matthias cũng không thể bắn vào một người không có vũ khí trong tay. Anh chưa đổ đốn tới mức đó.

Matthias hạ súng xuống.

Một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi Kaz. “Tôi đã tự hỏi anh sẽ làm thế nào nếu rơi vào tình huống này.”

“Tôi cũng vậy,” Matthias thừa nhận. Kaz nhướng mày, và sự thật đập vào Matthias như một cú đấm. “Hoá ra đây là một phép thử. Cậu đã quyết định không nhặt khẩu súng lên.”

“Tôi cần phải chắc chắn rằng anh thực sự ủng hộ chúng tôi. Tất cả chúng tôi.”

“Sao cậu biết tôi sẽ không bắn?”

“Bởi vì, Matthias à, anh ngay thẳng phát khiếp lên được.”

“Cậu điên rồi.”

“Anh có biết bí quyết của việc đánh bạc không, Helvar?” Kaz đạp cái chân lành của mình vào báng của khẩu súng nằm trên ngực người lính bất tỉnh. Khẩu súng nhỏng lên và Kaz tóm lấy nó, chĩa thẳng vào Matthias trong tích tắc. Hoá ra cậu ta chưa bao giờ bị đe doạ đến tính mạng. “Gian lận. Giờ bắt tay vào thu dọn và mặc đồng phục của họ đi. Chúng ta còn cả một bữa tiệc phải tham gia.”

“Một ngày kia, cậu sẽ cạn vốn chiêu trò, demjin .”

“Hãy hi vọng ngày đó không phải là hôm nay.”

Để xem đêm nay sẽ dành điều gì cho chúng ta, Matthias nghĩ bụng trong lúc lúi húi cởi quần áo. Lừa phỉnh không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi, nhưng tôi học nhanh lắm.

« Lùi
Tiến »