Một buổi tối ở bệnh bệnh, một người được đi làm-rộng - tự giác, kể chuyện ra ngoài đường cái gặp "bà con" mới mở cuộc "phỏng vấn" cung cấp tốc độ: "các ông các bà thấy tôi ra làm sao?" - "Ngó sao hoang giống con giáp nào hết." Người ở ngoài ít nhiều gì cũng kinh hãi, cũng có suối với sự giàu có về cuộc sống của những người bên trong vòng rào có lính mang súng đi kèm. Hương giống với cuộc sống của người lớn vì phải đi thưa về trình, suy giống ai với đường "lá gì xanh thì ăn, con gì nhúc nhích thì ăn", suy giống ai với cuộc đời không phải chỉ mất tự làm mà còn phó thác sinh mạng trong tay người khác. Hương vị giống ai ở chỗ biết rằng có nói gì đi nữa - dù là nói với mình - thì cũng đủ. Cái mặt trượt nào có cùng ai?
Nhưng những người nói rằng đã sẵn sàng nhận ra một con giáp nào đó, những người đó có tự nhận rằng mình cũng chỉ là một con giáp thôi? Mong rằng họ còn muốn là hơn, tuy thực tế trong cuộc đời mới họ cũng chỉ được tiến tới nhẹ mà thôi. Hiện tại tôi đang thiết kế một con giáp, và còn phải học tập nữa để thành một con giáp đích thực.
Cảm giác đầu tiên là một cảm giác giác ngộ. Lộ trình đường bộ quốc tế
19 Vui nước mưa, hơi nước chân nhưng sao cứ muốn cả người lên. Con đường
19 đen loang loáng, chồm lên, ninhi xuống ngút ngàn, cường người dù rằng có núi đồi, rừng cây ngăn chận tầm mắt. Đứng bên trong đường đi ngược chiều vẫn thấy có gì làm chùn bước. Sao? Chưa tiếp tục căng thẳng với con người, chỉ mới qua trung gian những khối sắt có bánh lăn mà vẫn chưa vượt qua được mức độ ổn định. Cho nên vẫn không nhận ánh mắt lạ lùng thương tổn của những người đàn bà trên xe - đàn bà dễ biểu hiện tình cảm không phải chỉ bởi bản chất mà bởi vì có biểu hiện "sai rỗ" cũng ít nguy hiểm hơn đàn ông. Một điểm để thông cảm với đàn ông bên ngoài. Mặt khác vẫn tranh né ánh mắt của đám bộ đội trên xe, đám công an chận đường khám phá - phần vì sợ hãi sợ hãi, phần khác cũng có nhiều điểm nhỏ thường từ một chút tự do vừa có thể được.
Một chuyến xe đò xuống Diêu Trì, một chuyến xe lửa vào Sài Gòn còn mang tâm trạng hoang mang nhưng cũng thu được nhiều người hiểu biết. Được biết bởi sự hợp nhất của không gian và thời gian nên mang thêm nhiều tính năng. Trên đoạn đường dài, những cọ hành động của người có quyền thật đa tạp. Những trạm kiểm soát lưu động hay cố định chiều dọc đường ăn Hiển thị công khai, nhỏ xíu. Người công an kiểm soát nghĩa vụ quân sự "xin chút tiền" qua người trung gian. Nhân viên đường sắt mỗi người một toa tàu chia nhau ranh giới quyền nhận người đi chui, người chở... Trên đoạn đường dài cũng được tìm thấy chịu đựng nỗi đau khổ của dân dân và hỏa hoạn không tìm kiếm của họ đối với quyền lực mới.
Trong chuyện riêng tư, giữa đoạn đường dừng lại thăm nội ngoại, giã từ người mẹ nằm dưới đất 26 năm cách biệt, tôi cũng nghe biết về mình. Ừm. cháu đua nhau tới xem mặt "anh T. / Bác T.", xem mặt con người tầm thường của dòng họ mà sao chúng tôi cứ nghe "thiên hạ" từng cấp một: ở lớp 12 trong giờ sử hiện đại, ở trường giáo sư phạm của chuyên khoa sử, của những giờ chính trị, ở các lớp tu học giáo viên mà người đó là một ông thứ trưởng, một ông chức năng chưa chắc chắn đã bỏ công đọc sách của tôi. Dù sao cũng là tội nghiệp cho tầng lớp trí thức ít nhiều còn nuôi cái hợm hĩnh trái mùa của lớp học lảm nhảm kinh sách, quay quắt với mới trích cú tầm tầm chương trình mà thực tế thì đói nghèo xơ xác, mà danh vọng thì vẫn còn là ảo vọng.
Ghi lại những điều đã học, đã hiểu, đã gãy đã được, còn lại trong cơn lốc xoáy trí tuệ như thế này cũng thực sự là nhiều. Nhưng vẫn còn một điều cánh cánh bên trong. Với số lượng người bị nhốt và nhịp độ thả lỏng người dè dặt như thế này, có ai trong số chúng tôi cảm thấy Bão người trên con lộ 19 nhựa đường, ánh nước cho vay loáng? Họ sẽ trở thành người như thế nào khi những kẻ thu hẹp họ vẫn chưa hiểu đầy đủ về chữ "người"?
Sài Gòn tháng 9-1981 - 5-6-1982.
Tết Giáp tí (1984) free rang dọc Le 1er cercle của Soljenitsyne thấy giá đã đọc trước thì hỗ trợ mất công viết nhiều phần của hồi ký này. Cũng là một phương pháp tỉ mỉ làm việc tê liệt ý chí phản xạ cá nhân, chú ý về lũ tù chính trị đồng tính tấn công hơn bọn thường phạm. Sự lừa dối tinh vi bên ngoài - vấn đề thăm nuôi, cách viết thư lực lượng gia đình phải lạc quan... So sánh lại thì hiệu quả cũng rõ ràng rõ ràng, thành công không cần chứng minh nữa - phạm vi không riêng tư ở tập trung.
In 4 của bản xuất bản 1993: