Một Sóc Việt Nam Cộng Hòa Nối Dài

Lượt đọc: 1536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cánh Cửa Trại Hé Mở.

Cổng trại không từ chối mở khi chúng tôi đi ra, khi chúng tôi đi làm về. Với riêng tôi, cái cổng trại như muốn mở ngày 3-3-1981. Chiều hôm nay anh chàng đi về dừng lại trước sân khấu nghệ nhân có thể lập trình giáo dục đọc một loạt tên. Hương vị phải chọn về đâu vì diễn trình bình thường không có như thế. Dù sao biến chuyển nho nhỏ cũng gây hi vọng, bong bóng nhiều lần cũng cứ hi vọng, để có thể sống được. Người ta đọc tên, mỗi đội một vài người. Có tên tôi. Có gì đáng đáng quan tâm. Mỗi người viết bảng lịch và bảng thành tích học tập trong năm. Thành tích của tôi là "kém". Số người phải làm giấy không ít: 112 người gì đó. Điều đáng ngạc nhiên là số lượng có vẻ vừa đủ cho một người về. Đã được ghi danh sách của người có thể đọc: "Khoảng thời gian III của bảng." Có ai đấy không được kêu lên: "Về! Về!" bị người cán bộ trừng mắt: "Về đâu mà về!" Nhưng giọng điệu không gay lắm.

Rồi với tháng hi vọng cũng dần dần giảm dần. Có người đã làm giấy như vậy, vài ba ngày thì về. Có vẻ như người ta đã làm giấy tờ của anh ta ở thời gian trước. Nhưng cũng có người cười cười: "Tôi đây đã làm thứ giấy đó hồi tháng 11 năm thách rồi! Anh X ở nhà bếp làm mấy lần rồi đó!" Ỷ sao. Cộng thêm cái tính cẩu thảnh thơi giấy tờ mà chúng tôi đã tìm thấy quen bao nhiêu năm, là sự truân chuyển lướt sóng, leo lên xe lửa, thấm xuống xe hơi của hồ sơ chúng tôi từ đây vào Sài Gòn, ra Hà Nội...

Tuy bụng nôn nao tôi vẫn muốn không suy luận vô căn cứ. Chữ "đợt 3" là căn cứ của tôi. Tất cả không phải là giai đoạn 3 của tất cả các lần phóng to trước đó. Có hi vọng rằng đó là đợt thứ 3 của năm 1981. Thế mà từ Tết chúng tôi tôi chỉ mới về có một đợt. Trong 2 chắc chắn là 1-5. Hiệp 3: 19-8, 2-9! Còn lại nửa năm cầm cự, phải bỏ dở nữa.

Trong những ngày bệnh, đội 18 đã giải tán, tôi được chuyển sang đội 8 nhưng không rời xa anh đội trưởng của tôi. Sức mạnh bình ổn tăng dần, tôi lại trở về anh. Không có khí cụ khác. Những người trong vương khi sinh nở vào bệnh xá để xin mới mắm ruốc chúng tôi không ăn - dân bệnh có nhà không ăn - họ đã cho tôi biết ít chuyện làm quà về tình hình trong đội. " Thực đổi tính rồi. Có lẽ vì có tên trong danh sách về. Có lẽ vì vào nhóm mới chưa kịp tính toán. Lại quản lý không gay đánh. Đội khá thoải mái." Lí do chính có thể đánh giá tính năng. Đã thấy thành công "tiến bộ" lâu nay đã mang lại kết quả nên buông tay. Năm bảy ngày sau bữa ăn, có người hỏi tôi: "Đã sửa cha? Thằng Đ (đội trưởng) nó cho hết đồ rồi, chỉ còn giữ lại cái chén đôi thanh ăn cơm thôi!"

Dịch về tháng 5 không có ai tên trong danh sách cả. Chúng tôi vẫn phải cắm san mặt bằng cách sáng sủa khu phía trước Trung tâm. Khu vực đồi quá rộng, nhà cao nhất chỉ có hai tầng, những nhà xung quanh thấp ngập dưới các tầng nên làm các tầng chỉ tạo cho nhà thêm nhỏ lại. Có lẽ đẹp hơn là trồng cây để tàn động thêm vào khung cảnh trụi để cả khu ấm cúng hơn. Chắc chắn vì tính thế nên người ta mang dừa về trồng, đưa dừa con về chuẩn bị đến mùa mưa thì đào ngọc. Chưa tìm thấy trồng đâu mà hào quang đã rõ. Mì tươi mài trên tấm tôn đục lỗ lạt, tanh, đắng như đã nói, nay rải thêm chút dừa thì ngon hơn nhiều, dù là cơm dừa loại đã mọc mộng rồi cũng không sao. Hậu cần cần làm lại.

Thêm một con rối nhỏ. Trong đống rác bươi ra tôi thấy lòi cái đầu bò to tướng, chắc chắn là của mấy cái đồ phở rụng lại. Tôi lấy mảnh vụn thư giãn để hút thuốc lào, cho mũi quay về hướng thung lũng, định ý rằng người đi đường nhìn lên sẽ thấy như một dấu hiệu tô tem - đời sống có những cái vui bất ngờ, nghĩ có ý nghĩa gì sâu đậm, qua rồi mới thấy tính cách vô tận của nó. Người dưới đường chưa tìm thấy đâu, anh V. đã thấy trước. Cái đầu được bửa ra, mấy sợi gân tuỷ nhờ nắng nắng nên khô quắt lại. Có chút mùi hôi nhưng nấu lên làm nước cốt cho canh gồm mấy cộng rau tàu bay, thứ mùi mì để chua tán nhỏ. Cho có hơi thở! Lại màn hình kiểm thảo về bảo vệ sinh học, nếp sống văn hóa mới... May mà anh trưởng tôi đã thí nghiệm phát quy y.

Bếp nấu được dễ dàng dãi, của mì được dịp tiêu thụ. Mì H34 buổi sáng phát lèo tèo vài miếng mà vẫn có người chê. Mì nói đã nguội, người đói càng không ăn vì càng nói dữ dội. Mì cứng, người ta chê, đổ. "Người ta" đây là những người có chút ghé thăm nuôi để cái tính khảnh ăn của mình có lần vừa đủ nhuyễn với sự chịu đựng bụng mà loại nó ra."Người ta" đây là những người kiếm ăn bên ngoài được. By thế ở đội chúng tôi, sáng suốt vẫn có người lảng vảng ngoài hè để chận nhiều người ở các đội đi trả lời. Có khi không cần ngoắc kêu, họ rề tới, không nói tiếng nào, giở sản phẩm ra để chúng tôi cư trú phần mì có khi còn nguyên của đội họ. Có đội đưa đặt soong bên hàng rào, gõ cách một số tiếng... Lấy mì rồi chịu khó đi trả soong ở nhà bếp cho người ta. Luật giang hồ sơ sơ là như vậy. Nhiều sự cố xảy ra với chúng tôi.

Buổi tối tối có công việc gì làm - lúc này trình hành chớp mắt đã xong - thì chào mì tán nhỏ, xin chút đồ ăn ở đâu đó chờ sáng mai ra hiện trường nấu. Hương vị gì thì lấy nước mắm kho nêm, ra bãi quơ mới rau tàu bay, rau tắm sau vào cho có chút chất ngọt. Lại cũng có thể để tăng cường sau vài ba ngày cho có món canh chua, vừa có món mới ngon miệng vừa giảm nói mì. Tên nào nghĩ ra điều này đáng được hưởng giải thưởng của FAO - nếu có giải thưởng. Người giỏi, thông minh hơn thì làm tương lai, chao nuôi nhau tài trợ nội bộ của mình. Tôi bỏ cần sống thôi, cứ để cho nó lên đèn, làm chua, đến bữa tối biến vào nhà bếp là có canh chua. Cũng không được một lần.

Nhưng từ hồi Tết ra, cái nôn mửa được tha đã tạo ra một nếp sống mới. Mọi người bàn về ngày "đọc tên". Tin tức vẫn là từ đám mây hình sự. Đã nói, đám này làm khuân vác, tạp dịch ở khu Trung tâm, nhà quản lý nên thu hút tin tức có khi chính xác: "Ông X. đi Sài Gòn, ông X. trở về mang danh sách... Ông Y đi Pleiku lãnh tiền..." "Thứ sáu kêu gọi tên thứ thứ sáu thì thứ ba. Đầu tháng thì cuối tháng. Không có điều gì chưa biết. Thứ tư hai lần kiểm tra điểm hàng tuần, có "kêu" thì dành cho thứ ba. Thứ sáu "kêu" để có về ngày thứ bảy thì chủ nhật người ta còn yên tĩnh. Tin tức trật tự và càng lúc càng nhiều vì ranh ma của các cậu. Bọn chúng biết đám mây ngón tay lợi ích chính về nên tung tin để sử dụng. Kẻ nào cả tin, bốc đồng thì họ có thể có gói đồ ăn, địa thuốc ngay lập tức. Nếu đúng thì ngày đàn anh về có hi vọng đeo theo kiếm áo quần, đồ dùng của đàn anh để lại. Dù được gì nhiều thì một lần rề lại tán chuyện, đàn anh phải mời bi thuốc lào. Gặp lúc một bi hai người hút rồi mà có người thứ ba rề lại xin "cái xác" thì việc làm được trả công như thế cũng là nếp lắm rồi.

Những người có tin để chờ đợi thì phải bấm chuông vào một buổi sáng. Những người muốn trí óc không căng thẳng mà vẫn ngóng chờ thì cũng phải chờ một buổi sáng. Buổi sáng có cái bàn để sẵn, có bình hòa, có ghế dài một vài cái. Điều sau khá quan trọng vì nó phân biệt với một buổi sáng có thể bộ hóa nhận xét về tình hình cải tiến trong tuần, hay phổ biến một tin tức nào đó. Một buổi sáng tốt đẹp như vậy bình thường hay có sự liều lĩnh thời gian làm việc. Buổi sáng mà theo tin tức dò hỏi trước đó sẽ có "đọc tên" là một buổi sáng hồi hộp, nhất là khi có những triệu chứng chậm. Dễ dàng chạy lại khi trời mưa, khi bộ máy hoàn chỉnh chưa hoàn thành, khi chỉ ăn sáng quá nhanh nên thời gian chờ kéo dài ra. Vậy mà vẫn là tiêu đề để hi vọng bấu víu. Cho đến khi có hội họp mà không thấy bàn ghế đâu hết.

Ngày 19-5 qua rồi mà vẫn chưa có khí chờ đợi tuy có hơi xẹp xuống. Hình như người ta quên cả cái thời điểm cuối tuần là công việc tổng kết sáu tháng đầu năm. Mùa mưa bắt đầu cũng thay đổi cái nhịp buồn của công việc. Sáng ra có thể mưa không đi làm, có thể hồi hộp chờ mưa, thất vọng thấy tạnh, ngồi hơi rét run, nhí nhảnh áo mưa sồn tiếngt, cú cóc ra cho đỡ bức. Ngoài trời mù mây thấp, có thể về sớm vì một trận mưa xuống. Buổi chiều có thể đánh một giấc ngủ ngon trong tiếng ồn ào ào xuống, dậy theo tiếng kiểng, thấy trời tạnh phải hơn: "Ông trời được cải tạo rồi!"

Sáng 8-6 kéo ra sân, trời mưa, chạy vào nhà, cứ tưởng ông trời "lấn chiến" ủng hộ cải tạo. Sử dụng một cái đi lại. Tay không, lên hội trường làm lễ tổng kết 6 tháng đầu năm. Không thể ngồi yên ở đâu. Hay nói đúng hơn, lên hội trường sẽ được ngồi yên. Ngồi xem diễn đàn. Diễn văn tổng kết, diễn văn nhận xét tình hình có những đoạn nhập đề dài lê thêm về Bốn ngàn năm văn hiến, về đánh Pháp, đánh Mạc, đánh Trung Quốc xâm lược, đánh Pôn Pốt, Ieng Sary (chừng nào đánh Liên Xô?)... Màn tổng kết có danh sách phạm nhân cải thiện tạo tốt. Rồi đến màn phát động thi đua 6 tháng cuối năm, thời gian đua ngắn ngày Cách mạng tháng Tám, 2-9. Cái nhịp đều đồng đều hòa với cơn mưa bụi bên ngoài, dưới nền trời xám xịt, cung cấp thêm cái vui mê của những ngày trước, cơn đau thắt lưng từ buổi họp. Đầu óc tê dại, con mắt hướng không lên. Ngày 2-9 tôi bị bắt ngủ an toàn và bị kết tội chống cách mạng.

Thôi chuyện đã qua rồi. Lâu dài cũng phải có một màn hình hấp dẫn để thay đổi khí cụ. Viên giám thị trưởng bước ra đi vào lúc bình thường của ông tưởng đã xong. Dáng cười của ông phiền toái bên dưới. Không cần nghe ông ta đùa bỡn gì nữa. Không cần thiết phải thấy ông ta cố làm ý nhị, thông minh gì nữa. Đã "đọc tên" rồi. Tên tôi ở hàng thứ hai. Trong cái vui mừng, tôi thấy phải chia xẻ mà không biết nói sao với anh chàng giáo dục ở Bình Dương bị tố cáo là CIA: " Bỏ, khỏi cần nghe nữa, không có tao!" Danh sách toàn bộ là tên nguỵ quân ngày 3-3. Tóm tắt tên anh đội trưởng của tôi.

Chúng tôi còn những người khác chia sẻ niềm vui của chúng tôi. Chia và xẻ. Người ở lại xin thứ hạng này. Ỷ sao. Cuộc đời bấp bênh bên ngoài chắc vẫn còn để cho những người có hai tay hai chân được sống. Chia nhỏ từ lúc ở đội. Chia xẻ ở nơi căn nhà mới. Cho những người trẻ tuổi.

Tiếng đồn về những người này thực sự không ngoa. Túi xách chuyển đồ trong phòng có người bị mất, túi trong đó có hình ảnh, thư từ cuộc gọi. Đi qua phòng mới là họ xô tới. "Chú ý, chú thích cho con cái này... chú thích về rồi giữ mà làm cái gì, kiết con ở lại không có gì, thủ công..." Lời van cân nghe cũng kiện thủ thật nhưng có ai kiện thủ cho mấy ông "chú" vừa nói chuyện quay qua quay lại thì đã bị cái này cái rồi, bước xuống đất không thấy đôi dép của mình đâu hết, chỉ thấy mấy ông cháu đang bơ van: Chú, chú ý..." Họ đến tự nhiên, họ về không bị hết. Thôi, ngày vui, nhẹ ai nặng lời, có mất mát chút ít cũng có sao, cả anh đúng ngày gọi tên được thăm nuôi, không nhận được gì hết (về rồi mà!) Chỉ mang vào có lon thịt, gói quà, bị mấy ông cháu nẫng mất.

Left ngược với sự chờ đợi, hôm nay tôi cũng chưa về được. Tưởng tượng ở lại lửa trại thảnh thơi một ngày té ra phải đi bỏ cỏ. Ăn cơm hoàng của nhân dân thì phải múa vậy. Mua một ngày cuối cùng không mở khóa giả khó tính. Không thấy bóng quản lý, quản lý đâu cả. Làm việc nặng mày nặng mặt - tuy cũng thấy mệt, đau giảm và mưa lạnh. Con dế, mấy con ếch nhái, bụi rau tàu bay cũng được hưởng ân huệ của nhà nước, lượng hồng của Đảng, yên tâm ai chụp bắt chúng cả. Nỗi vui còn bùn, còn mây mù nặng nề, còn chớp chờn lãng đãng nhưng là nỗi buồn thật sự. Lòng hữu ích cũng không thể tránh được. Những người bên kia hàng rào, mới gần đây, còn được, còn cười với họ mà bây giờ sao như xa lạ. Chúng tôi gặp lỗi nào.

Đêm đó mưa. Vẫn còn nỗi lo âu không biết bao giờ mới được chào từ cái nơi quỷ quái quái ghiếc này, tuy không chắc chắn rằng không thể quay trở lại được nữa, nhưng dù sao bây giờ cứ mong ra khỏi nơi này cái đã. Tối tối có người thầm thì: "Mai về, đã gọi bọn (tù) văn hoá lên viết giấy rồi." Nhưng đã biết bao mong đợi như thế rồi. Có điều cái không khí dũng cúng rải rác trong phòng cũng ngăn chặn những ý nghĩ bi quan. Lại thêm cái mỏ rót mỏ: Thì mong bao nhiêu năm rồi, còn vài ngày nữa là bao.

Ra lệnh vào buổi sáng. Hủy bỏ những gì còn lại phải lo nữa. Dàn đồ ra cho các trật tự văn hóa khám phá khám phá (còn cái gì mà khám phá?) cũng thắc mắc. Lôi ra rồi lại cửa hàng vào. Thấy thiếu một món đồ mà nhìn vào hai cậu thường phạm, một cậu đứng trước một cậu ở sau tay trả lời có gì, dưới chân, gần đó không có chỗ nào có thể giấu được nên mất tiêu! Thôi bỏ nhanh! Tôi cuốn một ít đồ ăn ngang qua đội cũ đưa cho anh em làm chút quà ân nghĩa của nhà nước. Đường ra cổng ai cũng quên báo cáo trạm gác cho qua. Đường lên hội trường bon bon, mưa lất phản.

Cái hội trường chứa cả 800 người trong số đó chỉ bỏ rơi 60 người ta. Thủ tục trả tiền gửi, phát tiền xe, cho áo quần, ký giấy phóng thích cũng thôi thôi nhưng mà sao khác lúc vào! Cũng một ngày mưa lúc đến, cũng một ngày mưa, ra. Nhưng cổng trường Taberd cao vút, hành lang Taberd kín bưng. Tại đây, hội trưởng Gia Trung mở rộng cửa hàng trên nền sóng gió.

Tuy nhiên vẫn có một chút sai sót. Up to file. Người ta dùng đàng để phát quần áo đĩ, cho phép ai lãnh giấy rồi về trước cũng được nhưng chỉ độ chín tên lửa xai đội mưa gió ra đi còn ở lại. "Chờ bao lâu rồi, một chút nữa đã sao. Nghe nói bộ đồ bán được 50 đồng, thêm vào tiền xe về nhà, bỏ cho bọn cán bộ nó lấy, uổng." Trăn cá nhân: Tôi đã được kêu lên ở lớp đầu giấy viết nhưng lại có lệnh bảo trì chỗ chờ. Có những điều không thể tự phụ: "Cây càng cao gió càng lay." Tôi hiểu rõ điều đó. Còn một lần nữa ôran chút tùy hứng, không có trong chương trình nhà nước nào. Lần này về, nơi trú ẩn có "đãi đằng" như những lần trước, chỉ có nước mắm (còn hơn là nước muối), mà cơm lại tới đút, đành ngồi ăn chút bột trộn đường của các tay khác vậy. Lo lắng chuyện ăn tới phút cũng không phải điều sai.

Cuối cùng rồi Tạ Chí Đại Trường cũng tự gọi lên. "Anh có được giải thưởng gì... năm... phải không?" Hương phải là thánh để đi trong bụng người khác nhưng sống với nhau bao nhiêu năm "anh em mình" tưởng lẽ không hiểu được tình tình, suy nghĩ của nhau sao? Không biết có phải cái men, cái thân mật của mình là căng thẳng lại không? Hay tại cái thế bắt buộc? "Qua bao nhiêu cải tiến, anh có nhận thấy anh đã viết sai không?" Không, về chuyên môn. Làm sao giải thích cho cậu bé biết "chuyên môn" là cái quái gì? Khi quyền lực cho nó đúng thì nó đúng. Chỉ đáng tiếc là những "học giả" nhà mình không ngờ rõ ràng mà họ muốn được gọi là đúng phải kêu gọi cùm xích hỗ trợ. Mà đến đây thì tôi thua rồi. Thua đi để tuồng cương cương này chấm dứt vào buổi chiều 10-6-1981. (2004: Bản thảo viết nháp quên nhắc câu đe dọa của người cán bộ kia khi trao giấy phóng thích cho tôi: "Anh có khả năng sẽ vào lại đây nữaÊ đấy!" Cho nên, chút nhúa mà nghe nói được đi mộc tôi phải dọt lẹ!)

« Lùi
Tiến »