Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1467 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

“Tôi nói với anh rồi, tôi sẽ vượt qua những chướng ngại vật chết tiệt đó.” Raco lắc lư phía sau vô lăng. Bên ngoài, lớp hàng rào bằng dây kẽm mỏng bảo vệ mấy bụi cỏ vàng úa lóe lên mỗi khi có ánh sáng chiếu qua. Xa xa, những cánh đồng lúa chỉ còn trơ lại màu be và màu nâu gỗ. “Tự dưng bị kẹt ở một nơi xa xôi hẻo lánh với một bà già. Ngôi nhà đó như một viện bảo tàng kỳ quái vậy.”

“Không hứng thú với các thiên thần làm bằng sứ à?” Falk nói.

“Anh bạn, bà tôi là một người theo đạo Thiên chúa hơn là theo Giáo hoàng. Khi nhắc đến những đồ vật trang trí liên quan đến tín ngưỡng, tôi có thể nhận ra anh và cứu rỗi anh đấy.” Raco nói. “Chỉ là trông không giống với cuộc sống của một người ở độ tuổi như anh ta mà thôi.”

Họ đi qua một biển hiệu cảnh báo hỏa hoạn ở bên đường. Mức độ nguy hiểm đã ở mức đáng báo động kể từ lúc Falk tới đây. Mũi tên chỉ thẳng vào vòng cung bán nguyệt màu cam sáng chói. Đề phòng. Hành động. Sống sót.

“Anh có nghĩ anh ấy thành thật với chúng ta không?” Falk đang nói đến cái cách mà bà của Sullivan phản ứng trước lời khẳng định của cậu cháu trai rằng anh ta có mặt nhà vào tối hôm đó.

“Thú vị đấy. Nhưng bà cụ khá là gàn dở, phải không? Một chút thô lỗ nữa. Nhưng chẳng có gì trong các báo cáo cho thấy Sullivan lang thang bên ngoài vào thời điểm đó cả, nhưng điều này cũng không chứng minh được gì. Nếu có, có thể người ta đã không kiểm tra anh ấy kỹ càng.”

“Vấn đề là…” Falk ngả người về phía trước, tay mân mê thiết bị làm mát không khí trước mặt. “Nếu Sullivan muốn giết Luke thì anh ấy đã có thể đạt được mục đích của mình một cách dễ dàng rồi. Trong hơn một giờ đồng hồ, họ đều ở một nơi xa xôi hẻo lánh với những khẩu súng săn trong tay. Việc dựng hiện trường giả như một vụ tai nạn là một điều khá đơn giản. Bà của anh ấy có thể giúp anh ấy làm được điều này ở ngoài đó.”

Falk vẫn thôi không nghịch bộ phận làm mát, anh nhấn nút kéo cửa sổ xuống một chút, để lọt vào bên trong một luồng khí nóng. Anh vội vàng kéo cửa kính lên ngay lập tức.

Raco bật cười. “Thế mà tôi cứ tưởng cái nóng ở Adelaide là tồi tệ lắm rồi đấy.”

“Anh đã ở đó à? Vậy điều gì đã mang anh đến đây?”

“Cơ hội đầu tiên thử làm ở vị trí trung sĩ. Đây giống như một bước khởi đầu để tôi làm quen với việc điều hành một đồn cảnh sát của riêng tôi vậy, và dù sao thì tôi cũng là một đứa trẻ nông thôn. Anh luôn làm việc ở Melbourne à?”

“Phần lớn là vậy. Tôi luôn công tác ở đó.”

“Anh thích làm những thứ liên quan đến tài chính?”

Falk cười thầm trước giọng điệu của Raco. Lịch sự nhưng hoàn toàn tỏ ra không tin lại có người lựa chọn con đường đó. Đây là một biểu cảm quen thuộc mà anh thường thấy. Mọi người ai cũng tỏ ra ngạc nhiên khi biết rằng việc xử lý những tờ bạc ngân hàng nhuốm máu luôn là một phần trong công việc của anh.

“Nó phù hợp với tôi.” Anh nói. “Thực ra tôi đã bắt đầu xem xét những báo cáo tài chính của nhà Hadler từ tối qua.”

“Có gì thú vị không?”

“Vẫn chưa thấy.” Falk kiềm một cái ngáp. Anh đã thức khuya để săm soi những số liệu dưới ánh đèn điện lờ mờ trong căn phòng của anh. “Điều đó đã nói lên tất cả. Nông trại đã phải đối mặt với khủng hoảng, cái này rõ ràng rồi, nhưng tôi không chắc liệu tình trạng có tồi tệ hơn những người ở xung quanh đây không. Chí ít họ đã lên kế hoạch để đối phó. Họ đã dành dụm được một ít tiền lúc làm ăn thuận lợi. Chính sách bảo hiểm nhân thọ của họ không có gì đặc biệt. Chỉ là vài điều cơ bản gắn liền với quyền lợi tốt nhất của họ.”

“Ai được thừa hưởng số tiền đó?”

“Charlotte, thông qua bố mẹ của Luke. Dù sao cũng chỉ là một phần nhỏ thôi. Chỉ đủ để chi trả khoản thế chấp, không hơn. Tôi đoán là con bé sẽ được thừa kế trang trại, dù nó có thích hay không. Cho tới thời điểm hiện tại thì không còn vấn đề nguy hiểm nào khác nữa - nhiều tài khoản, rút các khoản tiền lớn, nợ của bên thứ ba, những thứ đại loại như vậy. Tôi sẽ để ý những điều này.”

Điều chủ yếu mà Falk rút ra được từ quá trình làm việc đó là Karen Hadler là một người giữ sổ sách thông thạo và chu đáo. Anh có thể cảm nhận được sự cẩn trọng và tỉ mỉ của cô khi lần theo từng con số và những dấu bút chì mà trước khi đặt xuống cô đã suy xét rất kỹ.

Raco chậm lại khi anh ta lái xe vào chỗ đoạn đường giao nhau vắng vẻ và liếc nhìn đồng hồ.

“Bảy phút trôi qua rồi.”

Họ đi theo lộ trình đến nhà Luke từ chỗ của Sullivan. Raco đã rẽ trái vào con đường hướng tới nông trại của nhà Hadler. Con đường được lát đá, nhưng không bằng phẳng. Các vết nứt sâu để lộ những chỗ phần nhựa rải đường nở ra và co lại tương ứng với thời vụ của một vụ mùa.

Đúng ra đây là đường hai chiều, nhưng lại không đủ lớn để hai chiếc xe có thể song song đi lại. Một cuộc đối đầu trực tiếp cũng có thể khiến một người bay vào trong bụi rậm bên lề đường, Falk nghĩ. Anh không có cơ hội kiểm chứng điều này. Suốt cả đoạn đường họ không gặp chiếc xe nào đi ngược chiều.

“Gần mười bốn phút, tổng thời gian từ đó đến đây.” Falk nói khi Raco dừng lại trước đường vào gara nhà Hadler. “Được rồi. Để xem thi thể của Luke được tìm thấy chỗ thế nào nào.”

Nó không hoàn trống trải, thưa thớt.

Raco cố gắng lái nhanh qua đoạn đó và lặng lẽ chửi thể, rồi đột ngột phanh kít lại. Anh ta cho xe chạy ngược lại vài mét và tấp vào lề đường. Họ xuống xe, thậm chí không buồn khóa cửa. Chẳng có ai xung quanh cả. Raco dẫn đường đến khoảng trống giữa hàng cây.

“Ở đây.”

Không gian trở nên yên ắng lạ thường, tiếng chim hót đâu đó bỗng im bặt trước giọng nói của viên trung sĩ. Khoảng trống mở ra một không gian nhỏ, chỉ đủ để một chiếc xe lái đến mà không thể quay đầu. Falk đứng ở chính giữa. Cảm giác ở đây mát mẻ hơn một chút, xung quanh là những cây khuynh diệp ma quái đang che bóng. Con đường hoàn toàn bị che khuất giữa không gian rậm rạp. Có thứ gì trong bụi cây gây ra tiếng động loạt soạt rồi nháo nhào chạy đi mất. Mặt đất dưới ánh mặt trời nóng như đổ lửa đã bị nướng đến vàng khô. Không hề có dấu chân hay dấu bánh xe ở nơi này.

Ngay dưới chân Falk, ở phần trung tâm khoảng rừng thưa, có một đụn cát mềm. Anh nhận ra đã từng có thứ gì đó được chôn ở đây và người ta đã vội vàng giẫm lên để che giấu nó. Chỉ có chỗ này là có hàng tá dấu chân giẫm lên gần đây, ngoài ra thì trông nó hoàn toàn giống như một khu đất bị bỏ hoang.

“Đúng là một nơi tồi tàn để sống những giây phút cuối đời.” Falk nói. “Địa điểm này có ý nghĩa gì đối với Luke không?”

Raco nhún vai. “Tôi tưởng anh biết gì đó về điều này cơ.”

Falk lần lại ký ức của mình về các buổi cắm trại và những cuộc thám hiểm thời niên thiếu. Chẳng có gì lóe lên trong đầu anh.

“Chắc chắn là anh ấy chết ở đây ư? Ở khoang sau chiếc xe bán tải chở hàng?” Falk hỏi. “Liệu có khả năng anh ấy bị bắn ở đâu đó rồi được chuyển đến đây không?”

“Không. Vết máu vô cùng rõ ràng.”

Falk cố gắng hình dung ra các mốc thời gian trong đầu. Luke đã rời nhà Jamie Sullivan khoảng 4 giờ 30 phút chiều. Chiếc xe bán tải của Luke đã xuất hiện trên máy quay an ninh ở trang trại nhà Hadler khoảng ba mươi phút sau đó. Lâu hơn khoảng thời gian mà Falk và Raco đã đi trên cùng một đoạn đường. Hai phát súng, bốn phút, rồi sau đó chiếc xe bán tải biến mất.

“Mọi thứ khá dễ hiểu nếu đúng là Luke đã bắn chết gia đình mình.” Falk nói. “Anh ấy đã lái xe về nhà, chọn lộ trình để ngắm cảnh vì một lý do nào đó, giết bọn họ, sau đó lái xe tới đây.”

“Phải. Nếu là ai khác ra tay thì mọi thứ hơi phức tạp một chút.” Raco nói. “Kẻ giết người chắc hẳn đã phải ở trong xe của Luke ngay sau khi anh ấy rời nhà Sullivan, bởi vì Luke là người cầm hung khí. Vậy thì ai đã lái xe tới nông trại?”

“Và nếu như Luke không phải người ngồi sau tay lái thì anh ấy đã ở chỗ quái nào khi mà gia đình anh ấy bị sát hại? Chẳng lẽ ngồi ở ghế phụ nhìn mọi việc diễn ra ư?” Falk nói.

Raco nhún vai. “Có thể chứ? Ý tôi là, có thể đó là cảnh dàn dựng. Phụ thuộc vào người còn lại là ai, họ đã dùng thứ gì để khống chế anh ấy.” Hai người nhìn nhau, và Falk biết rằng Raco cũng đang nghĩ đến Sullivan.

“Hoặc là kẻ giết người đó khỏe hơn anh ấy về thể chất.” Raco nói. “Sẽ tốn một chút sức lực, nhưng vài người vẫn chọn cách khống chế này. Anh nhìn thấy cánh tay của Sullivan rồi đó. Vô cùng lực lưỡng và rắn chắc.”

Falk gật đầu và suy nghĩ đến bản báo cáo về thi thể của Luke. Thân hình anh ta khá cân đối. Một người đàn ông khỏe mạnh, ngoại trừ vết thương do súng bắn. Không có dấu hiệu của sự vật lộn trên bàn tay. Không có dấu dây trói hay bất kỳ dấu vết nào khác. Anh hình dung ra thi thể của Luke nằm ngửa ở khoang chở hàng phía sau xe. Máu chảy thành vũng xung quanh anh ta và bốn vết kẻ ngang không thể giải thích nổi nằm bên mạn khoang.

“Đám đàn bà con gái nhiễu sự.” Falk nói lớn. “Anh nghĩ anh ấy có ý gì khi nói như vậy?”

“Tôi không biết.” Raco nói, liếc nhìn đồng hồ của mình. “Nhưng chúng ta có cuộc hẹn gặp với một người sau buổi trưa ngày hôm nay. Tôi nghĩ rằng xem được thứ mà Karen Hadler cất giữ trong ngăn kéo tủ của cô ấy là một việc rất đáng giá đấy.”

« Lùi
Tiến »