Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1466 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

Jamie Sullivan đã làm việc được hơn bốn tiếng đồng hồ khi Falk và Raco tiến vào cánh đồng của gia đình anh ta. Anh ta đang quỳ một bên gối, đôi bàn tay trần vùi sâu vào dưới lớp đất khô cằn, chăm chú kiểm tra đặc tính của đất.

“Vào trong nhà cái đã.” Anh ta nói khi Raco bảo rằng họ có chuyện muốn hỏi về Luke. “Dù sao tôi cũng phải vào xem bà tôi thế nào.”

Falk quan sát Sullivan khi họ đi theo anh ta vào bên trong căn nhà thấp xây bằng gạch. Xấp xỉ ba mươi tuổi, anh ta có bộ tóc màu vàng rơm, đã sớm rụng gần hết ở phần đỉnh đầu. Thân người và chân của anh ta rắn rỏi nhưng thon nhỏ, còn hai cánh tay thì to khỏe lực lưỡng, tạo cho anh ta dáng người mang hình thù của một cái tam giác ngược.

Tiến vào trong nhà, Sullivan dẫn họ đi qua một tiền sảnh bừa bộn. Falk bỏ mũ ra và cố gắng không thể hiện sự ngạc nhiên trên gương mặt mình. Ở phía sau, anh nghe thấy tiếng Raco thầm chửi thề khi cẳng chân của anh ta vướng vào chiếc ghế gác chân bị che khuất phía sau cánh cửa. Cả tiền sảnh trông thật bừa bộn. Bốn bức tường được nhồi nhét đủ các thứ đồ trang trí và bụi phủ đầy lên những món đồ nhỏ nhắn ấy. Đâu đó sâu phía trong căn nhà, tiếng ti-vi đang phát ra oang oang.

“Tất cả đều là của bà tôi đấy.” Sullivan trả lời câu hỏi mà không ai trong số hai vị khách dám hỏi. “Bà thích chúng lắm. Và chúng giúp cho bà…” anh ta ngẫm nghĩ. “Cảm thấy mình tồn tại.”

Anh ta dẫn họ đi qua bếp, tại đây có một bà cụ mũi nhọn như mỏ chim, cặp mắt ngơ ngác, đang đứng bên bồn rửa. Đôi bàn tay nổi đầy gân xanh của bà cụ run rẩy trước sức nặng của chiếc ấm đựng đầy nước.

“Bà ơi, bà ổn chứ ạ? Bà muốn uống trà sao? Để cháu làm cho.” Sullivan vội vã đón lấy cái ấm từ tay bà cụ.

Căn bếp sạch sẽ nhưng đồ đạc lộn xộn, và phía trên cái bếp là một vết cháy sém lớn bám đen cả bức tường. Lớp sơn đã bị rộp và chuẩn bị bong ra, trông như một vết sẹo đang se lại, xám ngoét và xấu xí. Bà Sullivan liếc nhìn ba người đàn ông rồi nhìn ra phía cửa ra vào.

“Khi nào bố cháu mới về?”

“Bố cháu không về đầu bà.” Sullivan nói. “Bố cháu mất rồi mà, bà có nhớ không? Đã ba năm rồi.”

“Ừ. Bà biết.” Không thể khẳng định bà cụ có cảm thấy bất ngờ trước thông tin đó hay không. Sullivan nhìn Falk và hất đầu về phía cửa.

“Anh giúp tôi đưa bà đi ra nhé, được chứ? Một phút nữa tôi sẽ ra sau.”

Falk có thể sờ thấy xương bên dưới lớp da nhăn nheo trên cánh tay của bà cụ khi bà tựa sát vào người anh. Khác với căn bếp sáng sủa, phòng khách có cảm giác như một cái lồng khép kín, và ở khắp mọi nơi, những chiếc cốc uống dở để chen chúc với những bức tượng nhỏ bằng gốm, mắt đen mờ, tròn vo, chúng như thế đang xô đẩy nhau để giành lấy khoảng trống quý giá. Falk đỡ bà cụ tới chiếc ghế bành đã cũ sờn ở gần cửa sổ.

Bà Sullivan run rẩy ngồi xuống với tiếng thở dài bực dọc.

“Cảnh sát mấy cậu tới đây về chuyện của Luke Hadler phải không? Đừng có chạm vào mấy cái đó!” Bà cáu kỉnh quát khi Raco định di chuyển một xấp báo đã quăn góc trên một chiếc ghế ra chỗ khác. Giọng của bà cụ nghe hơi giống của người Ireland. “Không phải nhìn ta như thế. Ta chưa mất trí đâu. Anh bạn Luke đó đã tới đây rồi sau đó rời đi và tàn sát cả gia đình mình, phải thế không? Còn lý do nào khác để các cậu tới đây nữa? Trừ phi Jamie của chúng ta đã làm gì đó mà nó không nên làm.”

Giọng cười của bà nghe như tiếng của cánh cổng sắt han rỉ.

“Bọn cháu chưa có thông tin gì như thế cả.” Falk nói, liếc mắt nhìn sang phía Raco. “Bà có biết nhiều về Luke không?”

“Ta chẳng biết gì về cậu ta hết. Ngoài việc cậu ta là bạn của Jamie. Thi thoảng ghé qua. Giúp thằng bé mấy việc của nông trại.”

Sullivan đi vào, mang theo khay trà. Bất chấp sự phán đổi từ người bà, anh vẫn dọn lấy một chỗ trống trên chiếc tủ ly rồi vẫy tay ra hiệu cho Falk và Raco ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ sờn.

“Xin lỗi vì chỗ này hơi bừa bộn.” Sullivan vừa nói vừa chuyển cốc cho mọi người. “Để chăm sóc được hết tất cả thật chẳng dễ dàng.” Anh ta liếc sang phía bà cụ rồi quay đi, chăm chú nhìn vào bình trà. Falk để ý thấy bọng mắt anh ta thâm quầng, khiến anh ta trông có vẻ già hơn. Nhưng anh lại cảm thấy có niềm tin ở anh ta, cái cách anh ta đánh giá tình hình và sắp xếp trật tự cho căn phòng. Falk tưởng tượng người đàn ông kia, rời xa tất cả những thứ này, khoác lên mình bộ vest trong một văn phòng công ty ở một thành phố nào đó, kiểm tra hàng triệu đô và đốt quá nửa vào những loại rượu đắt tiền.

Sau khi đã chuyển đồ uống cho mọi người xong Sullivan kéo lấy cho mình một chiếc ghế bằng gỗ, loại rẻ tiền. “Rồi, các anh muốn biết gì nào?”

“Chúng tôi đang xác minh nốt vài điểm còn chưa thuyết phục.” Raco nói.

“Vì gia đình Hadler.” Falk nói thêm.

“Được rồi. Đừng ngại gì cả. Nếu đó là vì Barb và Gerry.” Sullivan nói. “Nhưng nghe này, điều đầu tiên tôi muốn nói, và cũng là những gì tôi đã nói với cảnh sát ở Clyde, đó là nếu như tôi biết trước… nếu như có bất kì dấu hiệu nào cảnh báo rằng Luke sẽ rời đi và làm những gì anh ấy đã làm… tôi sẽ không bao giờ để cho anh ấy rời đi đâu. Tôi muốn nói thẳng luôn như vậy.”

Anh ta cúi gằm mặt và mân mê cốc nước.

“Chắc chắn là vậy rồi, anh bạn, không ai nói rằng đáng lý anh phải ngăn cản những gì đã xảy ra.” Raco nói. “Nhưng nếu anh có thể kể lại mọi chuyện một lần nữa, có lẽ sẽ rất hữu ích. Làm như vậy chúng tôi có thể tự tai nghe và đánh giá. Lỡ như có gì còn bỏ sót.”

Là thỏ, Sullivan kể với họ. Đó là vấn đề. Một con thỏ, ít nhất là vậy. Thật khó để vượt qua được đợt hạn hán mà không tấn công bất cứ thứ gì có thể ăn được. Buổi tối trước hôm xảy ra sự việc khủng khiếp đó, anh ta đã phàn nàn về chuyện ấy khi ở Fleece và Luke đề nghị giúp đỡ anh ta.

“Có ai nghe thấy thỏa thuận giữa hai người không?” Falk hỏi.

“Có thể có. Tôi không nhớ chính xác nữa. Nhưng lúc đó khá là ồn ào. Bất cứ ai cũng có thể nghe thấy, nếu họ để tâm vào câu chuyện của chúng tôi.”

Luke Hadler đỗ xe ngay lối vào nông trại và bước ra khỏi chiếc xe bán tải. Anh đến sớm năm phút, nhưng Jamie Sullivan đã có mặt ở đó. Họ bắt tay nhau chào hỏi. Luke với tay vào trong thùng xe để lấy khẩu súng săn và nhận số đạn mà Sullivan đưa cho anh.

“Đi nào, chúng ta sẽ tóm cổ lũ thỏ đó cho anh.” Luke nói, nhe răng cười.

“Đạn là của anh hả?” Raco hỏi. “Hãng nào thế?”

“Winchester. Có vấn đề gì không?

Raco bắt gặp ánh mắt của Falk. Vậy là không phải loại đạn Remington đang mất tích.

“Luke có tự mang theo ít đạn nào không?”

“Tôi không nghĩ anh ta có mang theo. Thỏ là của tôi, phải dùng đạn của tôi, tôi nghĩ vậy. Có vấn đề gì à?”

“Xác minh lại thôi. Anh thấy Luke khi đó thế nào?”

“Thực sự là tôi không biết. Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại chuyện đó nhiều lần kể từ khi sự việc xảy ra. Nhưng tôi nghĩ mình phải nói rằng anh ấy có vẻ vẫn ổn. Rất bình thường.” Sullivan ngẫm nghĩ một lúc lâu. “Cho đến khi anh ấy rời đi, chí ít là như vậy.”

Mấy phát súng đầu của Luke rất tệ, và Sullivan liếc nhìn sang. Luke đang cắn cắn đầu ngón tay cái. Sullivan không nói gì. Luke lại bắn thêm một phát nữa. Vẫn trượt.

“Anh bạn, anh vẫn ổn đấy chứ?” Sullivan miễn cưỡng lên tiếng. Anh và Luke thường hay tâm sự với nhau. Mặt khác, anh không thể dành cả một ngày chỉ để giải quyết lũ thỏ này được. Mặt trời đang thiêu đốt phía sau lưng họ.

“Ổn.” Luke lắc đầu, có vẻ mất tập trung. “Anh thì sao?”

“Ừ, cũng vậy.” Sullivan ngập ngừng. Anh có thể tạm dừng câu chuyện tại đây. Luke lại nổ súng, và lại trượt. Sullivan quyết định thử cố gắng gợi chuyện để giải tỏa trước.

“Bà nội tôi dạo gần đây có vẻ hơi mỏng manh, ủy mị.” Sullivan nói. “Mà không phải hơi đâu, rất mỏng manh, ủy mị ấy.”

“Bà ổn chứ?” Luke nói nhưng mắt vẫn không rời khỏi chỗ hang thỏ.

“Ừ. Chỉ là đôi lúc cảm thấy phiền phức khi chăm sóc cho bà.”

Luke hình như hơi gật đầu một cái và Sullivan nhận ra anh không thực sự chú tâm lắng nghe.

“Đám đàn bà con gái toàn nhiễu sự thế đấy.” Luke nói. “Chí ít thì người đàn bà ở nhà anh không thể chạy lung tung làm mấy cái việc quẫn trí mà chỉ có Chúa mới đoán được bà ấy còn định làm gì tiếp theo.”

Sullivan cố gắng suy nghĩ để tìm lời đáp lại, anh chưa một lần trong đời liệt bà nội của mình vào chung cái nhóm có tên là “đàn bà”.

“Không. Tôi đoán bà tôi không như thế.” Anh nói. Anh có cảm giác hình như họ đã chạm vào một vấn đề nhạy cảm. “Mọi chuyện với Karen vẫn ổn chứ?”

“Ồ. Ổn. Không phải lo đâu.” Luke giương súng, kéo cò. Lần này kết quả khá hơn. “Anh biết mà. Karen là Karen. Lúc nào chẳng có chuyện gì đó xảy ra.” Anh hít một hơi như định nói thêm gì đó, nhưng rồi ngừng lại. Thay đổi ý định.

Sullivan bồn chồn chân tay. Đúng là đã nhắc đến vấn đề nhạy cảm mất rồi. “Ừm.”

Anh cố gắng nghĩ ra một chủ đề gì khác để nói, nhưng đầu óc anh trống trơn. Anh liếc sang phía Luke, lúc này đã hạ thấp khẩu súng và đang quan sát anh. Đôi mắt họ nhìn nhau trong giây lát. Bầu không khí của cuộc nói chuyện trở nên không thoải mái chút nào. Cả hai lại quay mặt về phía hang thỏ.

“Lúc nào chẳng có chuyện gì đó xảy ra ư?” Raco nói. “Anh ấy nói thế là có ý gì?”

Sullivan đau đớn nhìn chiếc bàn. “Tôi không biết. Tôi không hỏi. Đáng lẽ tôi nên hỏi mới phải, đúng vậy không?”

Đúng rồi đấy. Falk nghĩ trong đầu. “Không đâu.” Anh nói. “Có lẽ nó cũng chẳng giúp thay đổi được gì.” Anh cũng chẳng biết điều mình vừa nói có đúng hay không nữa. “Luke có nói gì khác về việc đó nữa không?”

Sullivan lắc đầu. “Không. Chúng tôi lại quay sang nói chuyện thời tiết. Như mọi khi.”

Một giờ sau, Luke vươn người đứng dậy.

“Tôi nghĩ thế là cũng tiêu diệt được ít nhiều rồi đấy.” Anh kiểm tra đồng hồ. “Tốt hơn nên chuyển chỗ khác đi thôi.” Anh đưa số đạn thừa trả lại cho Sullivan. Họ cùng nhau quay trở lại chỗ chiếc xe bán tải, những căng thẳng lúc trước giờ đã tan biến hết.

“Uống chút bia đã nhé?” Sullivan bỏ mũ ra và dùng cẳng tay để chùi mồ hôi.

“Không. Tôi nên về nhà cái đã. Còn nhiều việc phải làm, anh biết mà.”

“Ừ. Cảm ơn anh đã tới giúp.”

“Có gì đâu.” Luke nhún vai. “Cuối cùng cũng bắn được kha khá, chí ít là vậy.”

Anh đặt khẩu súng đã tháo đạn xuống chỗ trống dưới ghế ngồi bên cạnh ghế lái rồi trèo vào trong xe. Lúc này, khi đã xác định là sẽ về nhà, dáng vẻ của anh trông có vẻ vội vã. Anh kéo cửa sổ xe xuống và vẫy vẫy tay một chút trong lúc đưa xe rời đi.

Sullivan đứng một mình giữa cánh đồng trống vắng, nhìn theo chiếc xe bán tải màu bạc khuất dần khỏi tầm mắt.

Họ suy ngẫm cảnh tượng sự việc trong im lặng. Bên cửa sổ, tách trà của bà Sullivan rung rinh, va leng keng vào chiếc đĩa lót khi bà cụ đặt nó lên một chồng tiểu thuyết. Bà cụ nhìn nó chằm chằm.

“Chuyện sau đó như thế nào?” Raco hỏi.

“Một lát sau cảnh sát của Clyde gọi tới, tìm Luke.” Sullivan nói. “Tôi nói với họ là anh ấy đã rời đi cách đó vài tiếng. Nhưng chỉ năm phút sau, tin tức đã lan khắp mọi nơi.”

“Lúc đó là mấy giờ?”

“Có lẽ là khoảng sáu giờ ba mươi, tôi đoán vậy.”

“Anh đang ở đây sao?”

“Vâng.”

“Vậy còn trước đó, khi Luke rời đi, anh đã làm gì?”

“Không làm gì cả. Làm việc. Ngay tại nông trại này.” Sullivan nói. “Tôi làm nốt công việc ở bên ngoài. Ăn tối với bà tôi.”

Falk chớp mắt khi anh bắt gặp một chuyển động rất nhỏ.

“Chỉ có anh với bà cụ sống ở đây thôi à?” Falk cố giữ cho giọng mình thật bình thường. “Hai người không rời đi đâu hết? Không có ai ghé qua ư?”

“Không. Chỉ có hai chúng tôi thôi.”

Có lẽ lúc ấy anh đã bỏ qua quá dễ dàng, nhưng sau này khi nghĩ lại, Falk cảm thấy rất chắc chắn. Anh thoáng nhìn thấy ánh mắt của bà Sullivan giật nảy vì ngạc nhiên. Bà nhìn chằm chằm vào cậu cháu trai mình, rất nhanh, trước khi tiếp tục đưa ánh mắt nhìn xuống. Falk đã theo dõi rất chăm chú, nhưng bà cụ không ngước mắt lên nữa dù chỉ một lần. Trong phần thời gian ghé thăm ngắn ngủi còn lại của họ, bà cụ có vẻ như đang ngủ rất say sưa.

« Lùi
Tiến »