Khi Aaron Falk mười một tuổi, cậu đã thấy Mal Deacon dùng bàn tay thô kệch của mình cùng mấy cái máy cắt xén sắc lẹm để biến đàn cừu của ông ta thành một đám hỗn độn máu me bước đi loạng choạng. Aaron cảm giác tim mình như vỡ ra trong lồng ngực khi cậu bé cùng với Luke và Ellie chứng kiến từng con cừu một lần lượt rống lên trong chuồng nhà Deacon khi những lưỡi dao xén quá sát vào lớp da của chúng.
Aaron là một đứa trẻ con nhà nông, bọn họ cũng vậy, nhưng đối với cậu điều này lại hơi khác biệt một chút. Tiếng rống đáng thương của con cừu cái nhỏ nhất đã khiến cậu kinh hãi há hốc miệng để hít lấy không khí, nhưng Ellie đã ngay lập tức cầm ống tay áo kéo cậu đi. Cô bé ngước nhìn cậu và lắc đầu ra vẻ chán nản.
Ở độ tuổi đó, cô bé là một đứa trẻ mỏng manh nhưng giàu cảm xúc, thường chọn cách im lặng trước mọi việc. Aaron, cậu con trai có xu hướng nghiêng về phần nhân cách trầm lặng, thấy tính cách đó vô cùng phù hợp với mình. Cả hai người họ thường nhường phần nói cho Luke.
Ellie hiếm khi nào ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng ồn phát ra từ phía nhà kho vang vọng đến chỗ ngồi của ba đứa trên những tấm ván xập xệ đã võng xuống chỗ hiên nhà. Aaron hồi đó luôn tò mò, nhưng chính Luke mới là người lôi kéo để hai đứa bỏ dở đống bài tập và đi điều tra những tiếng ồn đó. Bây giờ, trước tiếng rên rỉ của mấy con cừu cái và biểu cảm nghiêm nghị mà trước đây cậu chưa từng thấy trên khuôn mặt Ellie, Aaron mới nhận ra cậu không phải người duy nhất ước rằng giá như bọn họ đừng trông thấy điều mà họ vừa tận mắt chứng kiến.
Họ quay người chuẩn bị rời đi thì Aaron giật mình nhìn thấy mẹ Ellie đang đứng lặng im theo dõi từ phía cửa nhà kho. Bà đứng tựa vào khung cửa, khoác bên ngoài chiếc áo nâu rộng thùng thình với vết mỡ bẩn dính trên đó. Bà nhấp môi uống một ly nước có màu hổ phách, mắt vẫn dán chặt vào chỗ mấy con cừu đang bị xén lông. Những nét trên gương mặt Ellie chính là được thừa hưởng từ bà. Họ đều có cặp mắt sâu, làn da mai mái và khuôn miệng rộng. Nhưng đối với Aaron, mẹ của Ellie nhìn như thể bà một trăm tuổi vậy. Chỉ cách đây vài năm, Aaron mới nhận ra hồi đó bà thậm chí chưa đến bốn mươi.
Cậu tiếp tục nhìn, mẹ của Ellie sau đó nhắm nghiền mắt, ngả đầu ra phía sau. Bà hít một hơi thật sâu, trên khuôn mặt hằn những nếp nhăn. Khi bà mở mắt ra, đôi mắt ấy hướng về phía nơi chồng bà đang đứng, cái nhìn ấy trong trẻo và thuần khiết đến nỗi Aaron sợ ông Deacon sẽ quay lại và bắt gặp được ánh mắt đó. Nỗi ân hận.
Thời tiết năm ấy không ủng hộ những người nông dân, và một tháng sau, cháu trai của Deacon là Grant tới nông trại để giúp họ một tay. Mẹ của Ellie đã lập tức rời đi hai ngày sau đó. Có thể đây chính là điều dẫn đến việc giọt nước tràn ly. Sự bực tức của một kẻ ra đi cũng quá đủ đối với tất cả những ai ở lại rồi.
Ném hai cái vali và một chiếc ba lô đầy chai lọ vào chiếc xe hơi cũ kĩ, bà đã lấy hết nước mắt của đứa con gái bằng những lời hứa hẹn nửa vời rằng bà sẽ quay trở lại vào một ngày không xa. Falk cũng không chắc đã bao năm rồi kể từ khi Ellie ngừng tin vào lời nói đó. Anh tự hỏi liệu có phần nào trong cô ấy vẫn còn tin lời nói của người mẹ cho đến ngày nhận được tin bà qua đời?
Falk đang đứng cùng Raco trước mái hiên của quán Fleece, viên trung sĩ châm một điếu thuốc. Anh ta đưa bao thuốc ra hiệu mời hút nhưng Falk lắc đầu. Anh đã phải dành cả một đêm mới nhớ lại được miền ký ức đã dần chìm vào quên lãng.
“Lựa chọn thông minh đấy.” Raco nói. “Tôi cũng đang cố gắng bỏ thuốc. Vì đứa bé mới sinh.”
“Đúng rồi. Tốt cho anh thôi.”
Raco chậm rãi hút điếu thuốc, phả ra những làn khói mờ ảo trên nền trời oi bức. Tiếng ồn trong quán rượu dần trở nên không thể kiểm soát được. Deacon và Dow đã rời đi và dư âm của cuộc gây hấn vẫn lơ lửng trong bầu không khí náo nhiệt.
“Lẽ ra anh nên nói với tôi sớm hơn.” Raco rít một hơi. Kìm nén một cơn ho.
“Tôi biết. Tôi xin lỗi.”
“Anh có liên quan gì đến cái chết của cô bé không?”
“Không. Nhưng tôi đã không ở cùng Luke khi cô bé chết. Không giống những gì mà chúng tôi đã nói.”
Raco dừng lại.
“Tức là anh đã nói dối về chứng cớ ngoại phạm. Luke đã ở đâu?”
“Tôi không biết.”
“Anh cũng không bao giờ hỏi?”
“Dĩ nhiên là có, nhưng anh ấy…” Falk dừng lại một chút, cố gắng nhớ lại. “Anh ấy luôn khăng khăng hãy bám theo câu chuyện mà chúng tôi đã bịa ra. Luôn luôn như vậy. Ngay cả khi chỉ có hai chúng tôi. Anh ấy nói rằng sẽ an toàn hơn nếu lời khai của chúng tôi trước sau như một. Tôi đã không từ chối. Tôi đã vô cùng biết ơn anh ấy, anh hiểu chứ? Tôi nghĩ rằng đó là vì lợi ích của tôi.”
“Còn ai biết lời nói dối này nữa không?”
“Vài người nghi ngờ. Mal Deacon, hiển nhiên rồi. Vài người khác nữa. Nhưng không ai dám chắc. Chí ít tôi cho đó là những gì tôi luôn chắc mẩm trong đầu. Nhưng giờ tôi không còn dám khẳng định nữa. Hóa ra ông Gerry Hadler đã biết từ lâu. Có thể ông ấy cũng không phải người duy nhất biết chuyện này.”
“Anh có nghĩ rằng chính Luke đã giết Ellie không?”
“Tôi không biết.” Anh đưa mắt nhìn chằm chằm về phía con đường vắng vẻ. “Tôi giờ cũng rất muốn biết đây.”
“Anh có nghĩ tất cả những việc này liên quan đến nhau không?”
“Tôi thực sự mong là không.”
Raco thở dài. Anh ta dập tắt điếu thuốc, sau đó vẩy chút bia lên mẩu thuốc lá còn lại.
“Được rồi anh bạn.” Anh ta nói. “Tôi sẽ giữ bí mật cho anh. Từ bây giờ. Trừ phi cần được nói ra, trong trường hợp anh chỉ điểm kẻ nào đó và tôi chẳng biết gì về việc đó, được chứ?”
“Tôi hiểu. Cảm ơn anh.”
“Hãy gặp tôi ở nhà ga vào lúc chín giờ sáng mai. Chúng ta sẽ đi nói chuyện với bạn của Luke, Jamie Sullivan. Người cuối cùng thừa nhận đã nhìn thấy anh ấy lúc còn sống.” Anh ta nhìn sang Falk. “Nếu anh vẫn còn ở thị trấn này.”
Anh ta vẫy tay, rồi biến mất trong màn đêm.
Trở lại căn phòng của mình, Falk ngả lưng lên giường và rút điện thoại di động ra. Anh cầm nó trong tay nhưng không hề bấm số. Con nhện thợ săn đã biến mất sau chiếc đèn ngủ. Anh cố gắng không nghĩ về vị trí của nó bây giờ.
Nếu anh vẫn còn ở thị trấn này , Raco đã nói như vậy. Falk hiểu anh vẫn còn sự lựa chọn. Xe của anh đang đỗ ngay bên ngoài. Anh có thể gói ghém đồ đạc, trả tiền thuê phòng cho gã phục vụ râu rậm bên dưới và lên đường trở về Melbourne trong mười lăm phút nữa.
Raco có thể sẽ đảo mắt tìm kiếm, và ông Gerry có thể sẽ cố gắng gọi điện. Nhưng họ làm được gì chứ? Họ sẽ không vui, nhưng anh cũng không mấy bận tâm cho lắm. Tuy nhiên, bà Barb - Falk có thể hình dung ra khuôn mặt đăm chiêu của bà - bà Barb chắc chắn sẽ xuống tinh thần. Và anh không hoàn toàn chắc chắn liệu mình có thể làm ngơ trước điều đó hay không. Falk chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình. Cảm giác căn phòng không còn chút không khí nào giữa cái nóng oi ả.
Anh chưa từng gặp mẹ ruột của mình. Bà mất do bị xuất huyết quá nhiều chỉ chưa đầy một giờ sau khi sinh ra anh. Cha anh đã cố gắng rất nhiều để bù đắp vào khoảng trống này. Nhưng Falk vẫn lớn lên trong sự dịu dàng của người mẹ, mọi chiếc bánh nóng hổi từ trong lò nướng, mọi sự âu yếm trìu mến sực mùi nước hoa, đều bắt nguồn từ bà Barb Hadler. Bà là mẹ của Luke, nhưng bà vẫn luôn dành thời gian cho anh.
Anh, Ellie và Luke đã dành cả thời thơ ấu ở nhà của Hadler hơn ở bất kỳ ngôi nhà nào khác. Nhà riêng của Falk thường tĩnh lặng và trống vắng, cha anh lúc nào cũng bận rộn chăm lo khu đất của gia đình. Ellie thường lắc đầu khi ai đó nhắc đến nhà cô. Không phải hôm nay , cô bé thường nói. Khi anh và Luke năn nỉ quá nhiều, Falk luôn cảm thấy hối hận. Nhà của Ellie vô cùng bừa bộn và ngập tràn mùi chai lọ rỗng.
Nơi ở của gia đình Hadler lúc nào cũng tất bật và chan hòa ánh nắng, ba đứa trẻ luôn có được những thứ ngon lành từ trong nhà bếp, những lời hướng dẫn làm bài tập về nhà rõ ràng, lời nhắc đi ngủ, mệnh lệnh yêu cầu tắt tivi và cả những dặn dò hãy ra ngoài tận hưởng không khí trong lành. Nông trại nhà Hadler luôn là một thiên đường - cho đến hai tuần trước đây, khi nó trở thành hiện trường một vụ án mạng tồi tệ nhất.
Falk nằm bất động trên giường. Mười lăm phút đã trôi qua. Bây giờ đáng lẽ anh đang lái xe trên đường. Nhưng anh vẫn nằm ở đây.
Anh thở dài và trở mình, những ngón tay mân mê chiếc di động, cân nhắc xem nên gọi điện thông báo cho ai. Anh hình dung căn hộ của mình trên phố Kilda, điện tắt, cửa chính khóa chặt. Căn hộ đủ chỗ cho hai người, nhưng ba năm qua anh vẫn chỉ một thân một mình ở đó. Chẳng có ai chờ đợi anh cả. Chẳng có ai từ nhà tắm sạch sẽ bước ra trong nền nhạc du dương, với một chai rượu vang đỏ thoảng hương nằm ngay ngắn trên kệ bếp. Chẳng có ai háo hức trả lời điện thoại và quan tâm lắng nghe xem vì sao anh lại ở lại đó thêm vài ngày nữa.
Trước giờ anh vẫn ổn với sự cô độc này. Nhưng ở thời điểm hiện tại, nằm trong một phòng trọ tại quán rượu ở Kiewarra, anh thực sự ước rằng mình đã gây dựng một gia đình giống như ông bà Barb và Gerry Hadler hơn là một gia đình lẻ bóng giống như cha của anh.
Anh phải trở lại làm việc vào thứ Hai, nhưng đồng nghiệp biết rằng anh đi dự một đám tang. Anh đã tránh nói là đám tang của ai. Anh biết mình có thể ở lại. Anh có thể xin nghỉ thêm vài ngày nữa. Vì bà Barb. Vì Ellie. Thậm chí vì cả Luke. Anh đã dành thời gian và sự thiện chí của mình vào vụ Pemberley nhiều hơn anh nghĩ. Vụ điều tra gần đây nhất của anh vẫn đang chìm trong ngưng trệ.
Falk tiếp tục nghiền ngẫm, và mười lăm phút nữa lại trôi qua. Cuối cùng, anh cầm điện thoại lên, nhắn tin cho cô thư ký nhẫn nại ở phòng tài chính, thông báo rằng anh xin nghỉ phép thêm một tuần lễ vì lý do cá nhân đột xuất.
Thật khó để nói xem ai trong số họ mới là người ngạc nhiên hơn.