Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1464 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

“Nhớ lại hồi Luke và tôi còn nhỏ.” Falk nói. “Ừm, cũng không hẳn là còn nhỏ nữa. Thật ra là cũng lớn lớn rồi, tầm mười sáu tuổi…”

Đột nhiên anh ngừng lại khi thoáng cảm thấy một dáng người di chuyển ở đầu bên kia của quầy bar. Từ lúc nào bên trong quán rượu đã đông đúc hơn nhiều, thế mà Falk không mảy may để ý, và giờ đây, khi ngẩng đầu lên, anh phát hiện không chỉ có một gương mặt thân thuộc với anh đang liếc nhìn sang hướng khác. Falk đã nghe thấy tiếng ồn ào trước khi nhận thấy chuyện gì đang xảy ra. Những người khách tới uống rượu đưa mắt nhìn xuống và tự động di chuyển sang bên, không một lời phàn nàn, khi một nhóm người tiến vào giữa đám đông. Đi đầu là một gã to béo với mái tóc màu nâu bùn, bên trên có gài cặp kính râm. Falk cảm thấy ruột gan mình lạnh toát. Có thể anh đã không nhận ra Grant Dow trong lễ tang của gia đình Hadler, nhưng ngay lúc này, anh không thể nào nhìn lầm được.

Anh họ của Ellie. Họ có đôi mắt giống hệt nhau, nhưng Falk biết con người anh ta thì chẳng có chút nào giống với Ellie. Dow dừng lại ngay phía trước bàn rượu mà Falk và Raco đang ngồi, thân hình ngấn mỡ, chảy xệ của anh ta chắn ngang tầm nhìn của họ. Chiếc áo phông mà anh ta đang mặc có hình quảng cáo cho một nhãn hiệu bia của Bali. Các đường nét trên mặt anh ta trông như một con heo, nhỏ và co cụm vào nhau ở chính giữa khuôn mặt, còn bộ râu thì lòa xòa che khuất cái cằm dày thịt. Biểu cảm trên gương mặt anh ta lúc này vẫn ngang ngược y như khi anh ta chằm chằm nhìn những người đến dự buổi tưởng nhớ ở lễ tang. Dow giơ cốc rượu của mình về phía Falk như tỏ ý chào hỏi và nở một nụ cười nhạt với anh.

“Gan mày hơi to khi dám xuất hiện ở đây.” Anh ta nói.

“Tao phải công nhận đấy. Cậu có nghĩ thế không, cậu Mal? Gan nó to thật đấy chứ nhỉ?”

Dow quay người lại. Một người đàn ông lớn tuổi đang đứng sau lưng anh ta, run rẩy bước lên phía trước, và Falk, lần đầu tiên sau hai mươi năm, mặt đối mặt với cha của Ellie. Anh cảm thấy có thứ gì đó nghẹn lại trong ngực và anh phát hiện ra mình đang phải kìm nén, nuốt nó xuống.

Mal Deacon, giờ đây lưng đã còng, nhưng vẫn là một người đàn ông cao lớn, với cánh tay rất khỏe và đôi bàn tay to. Những ngón tay của ông ta xương xẩu và sưng lên theo tuổi tác, chúng gần như chuyển sang màu trắng bệch khi ông ta phải bám vào lưng ghế để đứng cho vững. Trán ông ta nhăn lại đầy giận dữ, và những phần da đầu thưa tóc của ông ta, lộ ra từ phía sau những lọn tóc đã ngả màu, đỏ phừng phừng.

Falk đã sẵn sàng đón chờ một trận lôi đình bùng nổ, nhưng thay vào đó, trên gương mặt của Mal Deacon lại hiện lên vẻ bối rối. Ông ta lắc đầu nhè nhẹ, lớp da cổ sần sùi, lấm tấm nốt và nhăn nheo cọ vào cái cổ áo cáu bẩn.

“Tại sao còn quay lại làm gì?” Giọng của Mal Deacon chậm rãi và cáu kỉnh. Những nếp gấp hằn sâu xuất hiện hai bên khóe miệng khi ông ta cất tiếng nói. Falk để ý thấy từng người trong quán rượu tự giác nhìn sang hướng khác. Chỉ có anh chàng phục vụ là thích thú quan sát cuộc đối thoại. Trò chơi giải đố ô chữ trong tay anh ta đã được bỏ xuống.

“Hả?” Mal Deacon đâm sầm bàn tay xương xẩu của mình vào sau lưng ghế, làm tất cả mọi người giật nảy mình. “Tại sao còn quay lại? Tôi nghĩ lời nhắn cho ông đã đủ rõ ràng lắm rồi còn gì. Ông đưa cả thằng con quay về cùng đấy à?”

Đến lượt Falk trông có vẻ bối rối. “Sao cơ?”

“Cái thằng con khốn khiếp của ông ấy. Đừng có giả ngu trước mặt tôi, thằng khốn. Cả nó cũng quay lại rồi đúng không? Thằng con của ông ấy?”

Falk chớp mắt. Ông Deacon nhầm anh với người cha đã quá cố. Anh nhìn chăm chăm vào gương mặt của ông già. Mal Deacon cũng giận dữ nhìn lại, nhưng trong cơn giận dữ của ông ta dường như thiếu đi sự nhanh nhẹn, hoạt bát.

Grant Dow bước lên phía trước và đặt một tay lên vai người cậu của mình. Rõ ràng, trong một giây anh ta đã thoáng có ý định giải thích sự nhầm lẫn cho người cậu, nhưng rồi anh ta lắc đầu trong sự bối rối và nhẹ nhàng kéo người cậu của mình ngồi xuống ghế.

“Hay lắm, thằng ngu này, mày làm ông ấy rối trí và buồn bực rồi đấy.” Dow nói với Falk. “Còn thằng kia, tao phải hỏi mày điều này. Mày nghĩ đây là chỗ thích hợp nhất cho mày lảng vảng sao?”

Raco rút tấm phù hiệu Cảnh sát Bang Victoria ra khỏi túi quần và đập rầm lên mặt bàn, mặt chính của tấm phù hiệu hướng lên trên.

“Tôi có thể hỏi anh câu hỏi tương tự đấy, Grant ạ. Chỗ này, lúc này, là nơi phù hợp nhất dành cho anh, có phải anh nghĩ như vậy không?”

Dow giơ hai tay lên, mặt nhăn nhó vẻ ngây thơ vô tội.

“Phải, được rồi, không cần phải làm vậy đâu. Tôi và cậu Deacon chỉ định ra ngoài uống vài ly thôi mà. Tinh thần cậu tôi không được ổn, các anh cũng nhìn thấy rồi đấy. Chúng tôi không có ý định gây rắc rối đâu. Nhưng còn gã này…” Anh ta nhìn thẳng vào Falk. “Mặt trơ trán bóng, bám dai bám dẳng như cứt dính đuôi.”

Những tiếng rì rầm không rõ ràng, gần như không thể nghe thấy được, loáng thoáng rộ lên trong căn phòng. Falk đã biết, không sớm thì muộn câu chuyện cũng sẽ được nhắc lại. Anh bồn chồn không yên khi cảm nhận được từng ánh mắt trong căn phòng đang hướng về phía mình.

Những người đi bộ đường dài cảm thấy nóng nực và chán nản. Muỗi quây thành từng bầu và con đường dọc theo dòng sông Kiewarra rõ ràng là đi tốn thời gian hơn họ đã tưởng. Ba người lê bước, chậm chạp đi thành một hàng dọc, mỗi khi họ đủ sức cất tiếng để át đi tiếng chảy rào rào của dòng nước thì ấy là lúc họ đang càu nhàu, bực dọc.

Người đi thứ hai trong hàng cất tiếng chửi thề khi anh ta đâm sầm vào ba lô của người đi đầu, làm cho nước trong cái chai đang mở nắp bắn ra ướt nhẹp ngực áo của anh ta. Một cựu nhân viên ngân hàng đầu tư. Anh ta đã chuyển đến vùng nông thôn này để hi vọng cải thiện sức khỏe, và kể từ đó, mỗi ngày anh ta đều cố gắng thuyết phục bản thân rằng anh ta không hề chán ghét từng giây phút sống tại nơi này. Người trưởng nhóm giơ tay lên và ra hiệu cho anh ta hãy chấm dứt việc phàn nàn lại. Anh ta chỉ tay về phía dòng nước u ám. Họ quay đầu và nhìn chằm chằm.

“Cái quái gì thế nhỉ?”

“Được rồi, ở đây chúng tôi không có cứt với đuôi đầu nhé, cảm ơn.” Người phục vụ nói vọng ra từ phía sau quầy. Anh ta đã đứng dậy và đặt những đầu ngón tay lên mặt quầy. Đằng sau bộ râu màu vàng cam, khuôn miệng của anh ta vô cùng nghiêm nghị. “Đây là một quán bar công cộng. Ai muốn tới uống rượu cũng được - anh, anh ta - và các anh, hoặc chấp nhận điều đó, hoặc xin mời biến.”

“Còn lựa chọn thứ ba là gì?” Dow nhe ra hàm răng vàng khè của anh ta với đám bạn của mình, mấy gã đang nhe nhở cười.

“Lựa chọn thứ ba là anh sẽ bị cấm cửa. Thế nên, tự chọn đi.”

“Được rồi. Nhưng hãy nhớ luôn giữ lời hứa đấy nhé, được chứ?” Dow nhìn chằm chằm người phục vụ quán bar. Raco hắng giọng với anh ta, nhưng Dow mặc kệ, không thèm để ý. Những lời của người phục vụ quán bar trở lại trong tâm trí Falk. Tại nơi này, phù hiệu cảnh sát chẳng mang nhiều giá trị.

“Vấn đề không phải ở chỗ ông ta có mặt trong quán bar này hay không.” Căn phòng gần như tĩnh lặng khi Mal Deacon lên tiếng. “Ông ta không nên quay trở lại Kiewarra.”

Ông ta giơ ngón tay cong queo vì viêm khớp nặng và chỉ thẳng vào khoảng giữa hai con mắt của Falk. “Hãy hiểu cho rõ điều này mà bảo lại với thằng con trai ông. Ở đây chẳng có gì cho ông đâu, ngoại trừ rất nhiều người vẫn nhớ những việc mà thằng con trai ông đã làm với con gái tôi.”

Người đàn ông từng làm ở ngân hàng đầu tư nôn sạch số bánh mì kẹp thịt nguội trong bụng vào bụi cây. Anh ta và hai người khác đã ướt đẫm, nhưng họ gần như không bận tâm để ý đến.

Thi thể cô gái giờ đây được đặt trên con đường mòn, nước rỉ ra ướt đẫm xung quanh. Cô gái mảnh mai thôi, nhưng cả ba người đã phải hợp sức mới kéo được cô lên bờ. Làn da của cô gái trắng bệch và một nắm tóc vướng trong miệng. Đôi môi tái nhợt khép lại gần như che khuất nắm tóc, khiến người đàn ông từng làm ở ngân hàng phải một lần nữa che miệng. Dái tai của cô có màu đỏ tươi chỗ xung quanh lỗ khuyên. Lũ cá đã tranh thủ cơ hội. Những vết đỏ tương tự xuất hiện quanh lỗ mũi và các đầu móng tay được sơn.

Trên người cô vẫn mặc đầy đủ quần áo, và đằng sau lớp trang điểm đã bị nước rửa trôi, gương mặt có vẻ vẫn còn rất trẻ. Gần như nhìn được xuyên thấu chiếc áo phông trắng khi nó dính sát vào làn da, để lộ ra bên dưới là chiếc áo ngực ren. Đôi bốt đế bệt vẫn còn nguyên trên chân với dấu vết của cỏ vướng theo thi thể trôi xuống đây. Bên trong đôi bốt và tất cả các túi quần được lèn chặt rất nhiều đá và sỏi.

“Chết tiệt. Cháu không có một tí liên quan nào tới những gì đã xảy ra với Ellie.” Falk không thể kiềm chế và ngay lập tức anh cảm thấy hối hận. Anh vội cắn chặt lưỡi. Đừng dính líu vào.

“Ai nói thế?” Grant Dow đứng sau cậu mình. Nụ cười nhăn nhở lạnh lùng của anh ta không còn nữa. “Ai nói mày không liên quan? Luke Hadler hả?” Khi anh ta nhắc tới cái tên đó, cả quán bar trở nên ngột ngạt như có ai đó đã rút hết dưỡng khí ra. “Vấn đề bây giờ là Luke đã không còn ở đây để nói thêm bất cứ lời nào giúp mày nữa đâu.”

Người khỏe nhất trong số ba người chạy đi tìm sự giúp đỡ. Người đàn ông từng làm ngân hàng ngồi trên nền đất, ngay gần bãi nôn của mình. Chìm giữa mùi chua nồng của a-xít, nhưng anh ta cảm thấy ở đó an toàn, hơn là ở gần cái xác trắng toát, khủng khiếp kia. Người trưởng nhóm đi đi lại lại, tiếng bước chân của anh ta ì ọp.

Họ có thể đoán ra cô gái đó là ai. Hình ảnh của cô đã tràn ngập trên mặt báo suốt ba ngày nay. Eleanor Deacon, mười sáu tuổi. Mất tích từ tối thứ Sáu, đêm hôm đó, cô bé không trở về nhà. Cha cô đã chờ một đêm để cô bình tĩnh lại sau cơn bột phát của tuổi vị thành niên khiến cô bỏ nhà đi. Đến ngày thứ Bảy, khi cô vẫn chưa quay về, ông bắt đầu lo lắng báo tin mất tích.

Nhân viên cứu hộ như thể phải mất cả thế kỷ mới tới được bờ sông. Thi thể cô gái được chuyển tới bệnh viện. Người đàn ông làm ở ngân hàng được đưa về nhà. Trong vòng một tháng kể từ ngày hôm đó, anh ta quay trở về thành phố sống.

Bác sĩ pháp y giám định thi thể của Ellie Deacon thông báo nguyên nhân gây ra cái chết là do đuối nước. Hai lá phổi của cô căng đầy nước từ dòng sông. Nhiều khả năng cô đã bị ngâm trong nước mất vài ngày, rất có thể là từ thứ Sáu, bác sĩ ghi chú. Bác sĩ cũng báo cáo về một số vết bầm dập trên xương ức và hai vai của cô, và các vết trầy xước trên hai cánh tay và bàn tay. Không có gì bất nhất so với các tổn thương gây ra bởi các vật trôi nổi trên sông va vào người. Có vài vết sẹo cũ trên cẳng tay của cô, khả năng là những vết thương do cô tự gây ra. Cô bé không còn trinh nguyên, vị bác sĩ mãi sau này đã ghi chú thêm như vậy.

Khi nhắc đến tên của Luke, cả căn phòng rộn lên tiếng xì xào, thậm chí dường như Dow cũng cảm thấy anh ta đã đi quá xa.

“Luke là bạn của tôi. Ellie là bạn của tôi.” Giọng của Falk nghe xa lạ với chính anh. “Tôi quan tâm đến cả hai người họ. Thế nên hãy dừng lại đi.”

Mal Deacon đứng dậy, chiếc ghế kẽo kẹt trên sàn nhà.

“Đừng có nói với tôi là ông quan tâm đến Ellie. Con bé là máu mủ của tôi.” Ông ta gào lên, hai tay ông ta run rẩy khi giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Falk như để buộc tội. Falk liếc thấy Raco và người quản lý quán bar đang nhìn nhau.

“Ông dám nói ông và thằng con ông không liên quan gì ấy hả?” Mal Deacon nói. “Thế còn lời nhắn thì sao, cái thằng khốn dối trá kia?”

Ông ta kéo dài giọng khi nói điều đó, như thể đó là một quần át chủ bài trong cuộc đối thoại này. Falk cảm thấy ngạt thở. Anh cảm thấy kiệt sức. Miệng của Mal Deacon méo xệch. Bên cạnh ông ta, gã cháu trai đang cười ngặt nghẽo.

Cảnh sát mất hai giờ đồng hồ lục tung phòng ngủ của Ellie Deacon. Những ngón tay lúng túng lục lọi ngăn kéo đựng đồ lót và hộp chứa đồ trang sức. Tờ giấy ghi chú gần như đã rách nát hoàn toàn. Gần như. Nó được viết trên một trang giấy xé ra từ quyển vở viết thông thường. Nó được gập đôi lại và nhét trong túi một chiếc quần bò. Trên trang giấy, chữ viết tay bằng bút mực của Ellie, là ngày tháng mà cô mất tích. Bên dưới dòng ngày tháng đó là một cái tên duy nhất: Falk.

“Giải thích đi. Nếu ông có thể giải thích được.” Mal Deacon nói. Cả quán bar chìm trong im lặng.

Falk không nói gì cả. Anh không thể nói gì. Và Mal Deacon biết là anh không thể.

Người quản lý quán bar đập sầm chiếc cốc thủy tinh lên mặt bàn. “Đủ rồi đấy.” Anh ta lườm Falk chằm chằm, cân nhắc. Raco, cầm phù hiệu trong lòng bàn tay, vừa đủ để đối phương nhìn thấy rõ, anh ta rướn đôi lông mày lên và lắc đầu nhè nhẹ. Ánh mắt người phục vụ quán bar hướng sang phía Dow.

“Anh và cậu của anh, ra khỏi quán. Đừng có quay lại trong hai ngày tới, xin cảm ơn. Những người khác, mua gì mà uống, còn không thì mời lượn.”

Mọi người bắt đầu xì xào, và đến cuối ngày, lời đồn dường như tràn ngập mọi nơi. Falk - mười sáu tuổi, sợ hãi vô cùng - trốn trong phòng ngủ với hàng nghìn suy nghĩ vang lên trong đầu. Cậu giật thót khi nghe thấy tiếng gõ ngoài cửa sổ. Gương mặt Luke hiện ra, trắng toát như bóng ma trong đêm tối u ám.

“Cậu gặp rắc rối to rồi.” Cậu ta thì thầm. “Tớ nghe bố mẹ tớ nói chuyện. Mọi người đang bàn tán. Thật sự thì hôm thứ Sáu, sau giờ học cậu đã làm gì?”

“Tớ kể với cậu rồi. Đi câu cá. Nhưng mà là ở trên thượng nguồn. Cách chỗ đó cả mấy cây số, tớ thề đấy.” Falk co rúm bên cạnh khung cửa. Hai chân run lẩy bẩy, không thể đứng vững.

“Đã có ai hỏi cậu chưa? Cảnh sát hay ai đó khác?”

“Chưa. Nhưng họ sẽ hỏi thôi. Họ nghĩ tớ đã gặp cậu ấy hay gì đó.”

“Nhưng cậu không gặp à?”

“Không mà! Tất nhiên là không rồi. Nhưng lỡ như họ không tin tớ thì sao?”

“Cậu không gặp ai cả sao? Không ai nhìn thấy cậu à?”

“Chỉ có mỗi mình tớ thôi, có phải thế không nhỉ?”

“Được rồi, nghe này… Aaron, cậu có nghe tớ nói không đấy? Rồi, nếu có ai hỏi, cậu hãy nói là chúng ta đi bắn thỏ với nhau. Ngoài đồng cỏ.”

“Không gần con sông một tí nào.”

“Không. Đồng cỏ trên đường Cooran. Không gần con sông tí nào. Cả buổi tối. Được chứ? Chúng ta chơi đùa với nhau. Như thường lệ. Chúng ta chỉ bắn trúng một hoặc hai. Hai. Hãy nói là hai con.”

“Ừ, được rồi, hai.”

“Đừng quên đó. Chúng ta đi cùng nhau.”

“Không… Ý tớ là tớ sẽ không quên đâu. Chúa ơi, Ellie. Tớ không thể…”

“Nói đi.”

“Cái gì cơ?”

“Nói thử ngay bây giờ đi. Những gì cậu đã làm. Luyện tập đi.”

“Luke và cháu đi bắn thỏ với nhau.”

“Lại nào.”

“Cháu đi với Luke Hadler. Bắn thỏ. Trên cánh đồng phía đường Cooran.”

“Nói lại đi cho đến khi nào nghe thật tự nhiên. Và đừng có nói nhầm đấy.”

“Không nhầm đâu.”

“Cậu nhớ cả rồi chứ?”

“Ừ, Luke. Cảm ơn. Cảm ơn cậu.”

« Lùi
Tiến »