Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1463 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

“Nói chung họ cũng không quá nôn nóng về việc tôi đến đây.” Giọng Raco pha chút tiếc nuối khi anh ta đặt hai chai bia lên mặt bàn. Chai bia chao đảo và sánh ra ngoài, chất lỏng bên trong tràn ra. Anh ta đã về nhà để thay bộ đồng phục của mình, sau đó quay trở lại với một tập tài liệu dày cộp đề tên Hadler kẹp dưới cánh tay. “Tôi không hợp với kinh doanh buôn bán. Mọi người lúc nào cũng làm quá lên việc cất giấu chìa khóa xe của họ.”

Họ liếc nhìn người phục vụ quầy bar. Vẫn là gã đàn ông cục mịch với bộ râu dài rậm từ đêm hôm trước. Anh ta ngước nhìn hai người qua tờ báo để trước mặt.

“Uống mừng cho đội cảnh sát!” Falk nâng cốc và nhấp một hơi hết sạch. Anh luôn có thể uống hoặc từ bỏ đồ uống có cồn, nhưng thời điểm này anh thực sự cảm thấy hân hoan vui sướng. Lúc đó vẫn chưa tối hẳn và quán rượu khá tĩnh lặng, họ ngồi nhâm nhi ở một góc bàn. Phía xa của căn phòng, ba người đàn ông đang bần thần theo dõi trận đua chó xám trên ti-vi. Falk không nhận ra họ, và họ cũng lờ anh đi. Ở căn phòng phía sau, mấy cỗ máy đánh bạc không ngừng nhấp nháy và phát ra những âm thanh vui tai. Máy điều hòa như đang thổi ra những luồng gió buốt lạnh từ Cực Bắc.

Raco nhấp một ngụm nhỏ. “Giờ thì sao?”

“Hãy báo cho cảnh sát ở Clyde về những mối quan ngại của anh.” Falk nói.

“Tôi sẽ tới chỗ cảnh sát ở Clyde ngay bây giờ, họ sẽ chột dạ và ngay lập tức có những động thái đề phòng để tránh bị khiển trách.” Raco nhíu mày. “Anh biết họ sẽ làm gì nếu nghĩ họ đã phá hỏng vụ này rồi đấy. Họ sẽ lập ra một đội riêng, cố gắng hết sức để chứng minh rằng kết quả điều tra của họ là đúng đắn. Tôi biết sẽ là như vậy.”

“Tôi không chắc anh có sự lựa chọn. Đây không phải công việc một người có thể tự giải quyết.”

“Chúng ta có Barnes.”

“Ai cơ?”

“Một cảnh sát nữa. Vậy là chúng ta có ba người.”

“Chỉ có hai người các anh thôi, anh bạn ạ.” Falk nói. “Tôi không thể ở lại đây được.”

“Tôi tưởng anh đã nói với ông bà Hadler rằng anh sẽ lại.”

Falk day day sống mũi mình. Cái máy đánh bạc phía sau bắt đầu phát ra tiếng to hơn. Anh cảm giác như âm thanh đã chui vào đầu mình.

“Chỉ một vài ngày thôi. Có nghĩa là một đến hai ngày. Chứ không phải ở lại để điều tra. Tôi quên chưa nói với anh điều đó. Tôi còn công việc của mình nữa.”

“Ổn thôi.” Raco đáp nhẹ tênh như một điều hiển nhiên. “Vậy cứ ở lại một hai ngày đi. Hãy làm những việc liên quan đến vấn đề tài chính như anh đã nói. Khi chúng ta có cơ sở vững chắc, tôi sẽ tới Clyde ngay lập tức.”

Falk lặng thinh không đáp. Anh đang mải nghĩ về hai hộp tài liệu chứa các báo cáo tài chính mà anh mang về từ chỗ gia đình Hadler, hiện đang nằm ngay ngắn trên giường ngủ phòng anh.

Luke nói dối. Cậu nói dối.

Anh nhấc hai cái cốc trống không lên và đưa trở lại chỗ quầy bar.

“Vẫn loại cũ?” Người phục vụ quầy bar nhấc thân hình nặng nề của anh ta khỏi cái ghế và đặt tờ báo xuống. Theo Falk thấy thì đây là người duy nhất làm việc ở quầy bar kể từ ngày hôm qua.

“Nghe này.” Vừa nói anh vừa nhìn cốc bia trống không được đặt dưới nút thùng bia. “Cái phòng mà tôi đang ở ấy. Tôi thuê thêm vài hôm nữa được không?”

“Còn tùy.” Người phục vụ đặt một cốc bia lên quầy. “Tôi đã nghe thấy mấy lời bàn tán về anh đấy, anh bạn.”

“Thế à?”

“Đúng vậy. Và trong kinh doanh, tôi không hề muốn vướng vào rắc rối, anh hiểu chứ? Nơi này có quá đủ chuyện khiến người ta phải đau đầu rồi.”

“Rắc rối sẽ không bắt nguồn từ tôi đâu.”

“Nhưng anh chỉ mang nó theo thôi?”

“Thực sự tôi sẽ không gây ra nhiều phiền toái. Anh biết tôi là một cảnh sát mà, phải không?”

“Phải, tôi đã nghe được thông tin này. Nhưng giữa cái vùng thôn quê ngoài kia, vào lúc nửa đêm với vài gã say mèm đang kiếm cớ để gây sự, thì mấy cái phù hiệu cảnh sát đó cũng chẳng nghĩa lý gì mấy, anh hiểu ý tôi chứ?”

“Thôi được rồi. Tùy anh vậy.” Falk không có ý định van nài thêm.

Người phục vụ đặt cốc bia thứ hai lên quầy kèm theo một nụ cười nửa miệng.

“Ổn thôi, anh bạn. Không cần quá căng thẳng đâu. Tiền của anh hay tiền của người thuê nào khác cũng như nhau cả thôi, và với tôi thế là tốt rồi.”

Anh ta trả lại Falk tiền thừa và cầm tờ báo lên. Trông anh ta như đang tập trung vào trò giải ô chữ khó nhằn nào đó. “Hãy coi đó như một lời cảnh báo thân thiện, dù sao mọi việc vẫn có thể diễn ra theo chiều hướng vui vẻ ở đây. Anh đang bị mọi người để ý, không phải ai cũng sẵn sàng giúp đỡ anh đâu.” Anh ta liếc nhìn Falk. “Mặc dù từ những gì tôi nghe được thì anh cũng không cần để tâm mấy chuyện đó cho lắm.”

Falk đặt hai cốc thủy tinh lên bàn. Raco đăm chiêu nhìn miếng vải lót cốc đã ướt sũng bia.

“Anh có thể đánh mất thị giác đấy.” Falk nói. “Tốt hơn là anh nên để ý đến tôi này.”

Raco đẩy tập tài liệu trên mặt bàn. “Đây là tất cả những gì tôi tổng hợp được.” Anh ta nói.

Falk nhìn quanh quán rượu. Một nửa quán vẫn trống. Không có ai ở gần hai người họ. Anh mở tập tài liệu ra. Ngay trang đầu tiên là hình ảnh chiếc xe của Luke được chụp từ đằng xa. Một vũng máu ở phía bánh sau. Anh đóng tập tài liệu lại.

“Hiện giờ chỉ cần đưa tôi những thông tin chính thôi. Chúng ta có thể khai thác được gì từ nhân chứng đã phát hiện ra họ?”

“Nhân thân vô cùng trong sạch. Làm việc tại một công ty chuyển phát đã được xác minh. Đã làm được hai năm. Anh ta vận chuyển tới cuốn sách dạy nấu ăn mà Karen đặt mua trên mạng, bao gồm cả thanh toán. Anh ta đã bị trễ, đó là chuyến giao hàng cuối cùng trong ngày. Đây là chuyến giao hàng đầu tiên của anh ta tới Kiewarra. Anh ta nói là khi đang vội vã bước đến, anh ta nhìn thấy Karen nằm ở lối ra vào và nôn sạch bữa trưa của mình vào bồn hoa bên cạnh, rồi quay trở lại trong xe. Sau đó gọi cấp cứu ngay trên trục đường chính.”

“Anh ta đã bỏ lại Charlotte ở trong nhà à?”

“Tôi đoán là anh ta đã không nghe thấy tiếng đứa bé.” Raco nhún vai. “Có thể anh ta không nghe thấy thật. Đứa bé nằm một mình một lúc lâu rồi. Có thể nó đã khóc nhiều đến nỗi không còn hơi để khóc nữa.”

Falk nhìn lại trang đầu tiên của tập tài liệu. Lần này anh để mở nó ra. Anh đã luôn nghĩ rằng người ta tìm thấy Luke trên chiếc ghế lái xe của anh ấy, nhưng những bức hình này lại cho thấy thi thể của Luke nằm ngửa ở khoang chở hàng phía sau. Khay chắn để mở và chân của Luke buông thõng xuống như thể anh ấy đang ngồi ở mép khoang vậy. Một khẩu súng săn đặt bên cạnh anh ấy chĩa thẳng vào mớ hỗn độn mà trước đó là phần đầu của Luke. Khuôn mặt của Luke hoàn toàn biến dạng.

“Anh ổn chứ?” Raco cẩn thận thăm dò Falk.

“Tôi ổn.” Falk uống một ngụm bia lớn. Máu chảy tràn trên khắp nền khoang chở hàng, đọng lại trong các rãnh kim loại.

“Đội pháp y còn tìm thấy thứ gì khác hữu dụng ở trong khoang chở hàng không?” Falk hỏi.

Raco rà soát lại những tờ ghi chú của mình.

“Ngoài vũng máu của Luke thì chẳng có gì đặc biệt được ghi lại cả.” Anh ta nói. “Dù sao tôi cũng không chắc họ đã xem xét kỹ càng đến mức nào. Họ tìm thấy món vũ khí. Một chiếc xe vẫn hoạt động được. Luke có đủ các món đồ linh tinh ở phía sau xe.”

Falk nhìn lại bức ảnh, tập trung vào phần xung quanh thi thể. Ở phần khó nhìn phía góc trái bên trong khoang chứa là bốn vết sọc ngang mờ mờ. Trông chúng khá mới. Màu nâu nhạt nổi bật trên nền sơn trắng, vệt dài nhất trong có vẻ tới ba mươi xen-ti-mét, vệt ngắn nhất dài khoảng một nửa. Chúng được chia ra làm hai phần, mỗi phần cách nhau khoảng một mét. Sự sắp đặt cũng không đồng đều. Những vết bên tay phải nằm ngang, trong khi những vết bên tay trái lại nghiêng nghiêng một chút.

“Cái gì đây? Falk chỉ vào bức ảnh và Raco cúi xuống nhìn.

“Tôi không chắc. Như tôi đã nói, chiếc xe đó có thể chuyên chở mọi vật dụng.”

“Chiếc xe vẫn ở đây chứ?”

Raco lắc đầu. “Đã được vận chuyển tới Melbourne rồi. Người ta sẽ lau dọn chiếc xe để bán hoặc nghiền nát nó, tôi nghĩ vậy.”

Falk cố lục trong đống ảnh để mong thấy được một góc nhìn tốt hơn, nhưng những gì anh thu được chỉ là sự thất vọng. Anh đọc hết phần còn lại của những tờ ghi chú. Không có gì khác thường. Ngoài vết súng bắn vào phần đầu thì Luke Hadler vẫn là một người đàn ông khỏe mạnh. Nặng hơn vài ki-lô-gam so với cân nặng lý tưởng của anh ấy, có thể coi là một chút thừa cân. Không tìm thấy dấu hiệu của chất kích thích hay đồ uống có cồn trong cơ thể Luke.

Falk nói: “Về khẩu súng săn thì sao?”

“Chắc chắn là khẩu súng Luke đã dùng để kết liễu ba người bọn họ. Có đăng ký, có cấp phép. Trên khẩu súng cũng chỉ tìm thấy mỗi dấu vân tay của anh ta.”

“Thông thường anh ta cất khẩu súng ở đâu?”

“Trong một cái hộp có khóa bảo mật để ở nhà kho phía sau.” Raco nói. “Những viên đạn Winchester mà tôi tìm thấy được khóa riêng. Từ đó có thể thấy anh ta khá cẩn thận trong việc đảm bảo an toàn.”

Falk gật đầu, nhưng chỉ nghe một cách nửa vời. Anh đang chăm chú đọc bản báo cáo về dấu vân tay thu được từ khẩu súng săn. Sáu dấu vân tay hình bầu dục sắc nét với các đường và xoáy khít vào nhau. Hai dấu còn lại mờ hơn, cảm giác đã bị trượt nhẹ, nhưng vẫn xác định được là thuộc về ngón trỏ trái và ngón áp út phải của Luke Hadler.

“Dấu vân tay rõ đấy.” Falk nói.

Raco hắng giọng. Ngước lên nhìn những tờ ghi chú.

“Phải, rất sắc nét. Chẳng cần thuyết phục thêm nữa sau khi nhìn thấy chúng.”

“Đúng vậy.” Falk nói, đẩy tập tài liệu trên bàn về phía Raco. “Liệu có sắc nét quá không? Một người đàn ông được cho rằng đã giết chết gia đình mình. Lẽ ra anh ta phải đổ mồ hôi và run rẩy như một kẻ nghiện chứ. Tôi đã thấy những thứ được chọn làm chứng cứ mà tồi tệ hơn thế này rất nhiều.”

“Chết tiệt!” Raco cau mày nhìn các bản in. “Phải, rất có thể.”

Falk lật sang trang khác. “Đội pháp y có tìm thấy gì ở trong nhà không?”

“Họ tìm được tất cả mọi thứ. Cảm giác như đã có rất nhiều người tụ tập trong đó cùng lúc hoặc vào các thời điểm khác nhau. Có khoảng hai mươi dấu vân tay khác nhau ở khắp mọi nơi, chưa kể đến các dấu vân tay chỉ có một phần và không đầy đủ, xơ vải có ở khắp trong nhà. Tôi không có ý nói rằng Karen để mọi thứ bừa bãi, nhưng đó là một nông trại với nhiều trẻ con.”

“Nhân chứng?”

“Người cuối cùng nhìn thấy Luke còn sống là một người bạn của anh ta, Jamie Sullivan. Sở hữu một trang trại ở phía đông thị trấn. Luke đã từng giúp anh ta bắn thỏ. Sullivan cho rằng anh ta đến vào khoảng 3 giờ chiều, rời đi vào khoảng 4 giờ 30 phút. Ngoài ra, gần nơi ở của gia đình Hadler còn một nhà hàng xóm nữa mà rất có thể đã chứng kiến được gì đó. Ông ta đã ở nhà vào thời điểm xảy ra vụ án mạng.”

Raco với lấy bản báo cáo. Falk bỗng cảm thấy đầy bụng.

“Hàng xóm là một gã lạ lùng.” Raco tiếp tục. “Một lão già thích gây hấn. Không hề tỏ ra thương tiếc đối với Luke, dù sao anh ta cũng xứng đáng nhận một chút thương cảm. Không có thái độ hợp tác chút nào với yêu cầu từ phía cảnh sát.”

“Mal Deacon.” Falk nói, cố giữ giọng bình thản.

Raco ngạc nhiên ngước lên nhìn. “Đúng rồi. Anh biết ông ta à?”

“Phải.”

Raco như chờ đợi một thông tin gì đó nhưng Falk không nói gì thêm. Lại một khoảng im lặng giữa hai người.

“Dù sao thì…” Raco nói. “Ông ta sống ở đó với cháu trai mình - một người tên Grant Dow - người này không ở nhà vào thời điểm xảy ra án mạng. Deacon nói ông ta không nhìn thấy gì cả. Có thể ông ta đã nghe thấy tiếng súng, nhưng ông ta không bận tâm nhiều về nó. Chỉ nghĩ tiếng súng liên quan đến những việc trong trang trại mà thôi.”

Falk nhướng mày.

“Mấu chốt là, thứ mà ông ta nhìn thấy hay không nhìn thấy cũng chẳng quan trọng.” Raco vừa nói vừa lấy chiếc máy tính bảng ra và gõ gõ gì đó trên màn hình. Một bức ảnh màu với độ phân giải thấp xuất hiện. Mọi thứ tĩnh đến nỗi mà phải mất một phút Falk mới nhận ra đó là một đoạn bằng chứ không phải một bức ảnh.

Raco chuyển cho anh chiếc máy tính bảng. “Đoạn băng an ninh từ trang trại nhà Hadler.”

“Chắc hẳn anh đang đùa.” Falk há hốc miệng kinh ngạc trước màn hình.

“Chẳng có gì lạ lùng cả. Rõ ràng là một món đồ nâng cấp từ chiếc camera giám sát trẻ con dành cho các ông bố bà mẹ.” Raco nói. “Luke đã cài đặt nó sau hàng loạt vụ trộm xảy ra quanh đây một năm trước. Vài người nông dân cũng có cái camera này. Ghi hình trong hai mươi tư giờ, đăng tải đoạn băng lên máy tính gia đình, bị xóa một tuần sau đó nếu không có ai chủ động lưu lại.”

Máy quay có vẻ được đặt phía trên cái nhà kho lớn nhất. Ống kính chĩa thẳng ra phía sân để có thể ghi hình bất cứ ai đi vào hay đi ra. Một mặt của ngôi nhà cũng nằm trong phạm vi ghi hình của máy quay, và góc trên của màn hình có thể nhìn thấy một đoạn của lối xe chạy. Raco tua đến đoạn anh ta đang tìm kiếm, sau đó dừng đoạn băng lại.

“Được rồi, đây là buổi chiều xảy ra án mạng. Anh có thể xem đoạn băng cả ngày hôm đó nếu anh muốn, nhưng nói tóm lại, từng người trong gia đình buổi sáng đều ra khỏi nhà một cách riêng lẻ. Theo như những gì tôi có thể thấy từ đoạn băng, Luke lái chiếc xe chở hàng từ lúc 5 giờ sáng - đi thẳng tới chỗ cánh đồng của anh ta. Sau đó đến khoảng 8 giờ hơn, Karen, Billy và Charlotte rời nhà để đến trường học. Cô ấy làm việc bán thời gian ở đó với vai trò là nhân viên hành chính, còn Charlotte được đưa vào một nhà trẻ ở đây luôn.”

Raco chạm vào màn hình, bắt đầu cho chạy đoạn băng. Anh ta đưa cho Falk tai nghe và cắm giắc vào chiếc máy tính bảng. Âm thanh rè rè và bị bóp nghẹt khi có gió thổi vào micro.

“Ban ngày không có gì xảy ra cả.” Raco nói. “Tin tôi đi, tôi đã dành thời gian để xem toàn bộ đoạn băng này rồi. Không ai đến và cũng chẳng ai đi cho tới 4 giờ 4 phút chiều, đó là lúc Karen và mấy đứa trẻ bắt đầu trở về nhà.” Ở góc màn hình, một phần của chiếc xe hatchback màu xanh xuất hiện rồi biến mất. Chỉ có thể nhìn thấy từ nắp capô xuống lốp xe. Falk có thể phán đoán biển số phía trước.

“Anh có thể đọc được nếu dừng hình lại và phóng to lên đấy.” Raco nói. “Chắc chắn đó là xe của Karen.”

Giữa tiếng tanh tách của dòng điện, Falk nghe thấy tiếng của xe sập mạnh, giây lát sau lại nghe thấy tiếng thứ hai như thế. Raco chạm vào màn hình một lần nữa. Hình ảnh thay đổi đột ngột.

“Rồi tất cả lại tĩnh lặng trong gần một giờ đồng hồ, tôi đã kiểm tra cho đến… đây. 5 giờ 1 phút chiều.”

Raco nhấn chạy đoạn băng để Falk xem tiếp. Trong vài giây đầu, tất cả vẫn im lìm. Sau đó xuất hiện một bóng mờ di chuyển trong góc. Chiếc xe bán tải chở hàng màu bạc cao hơn chiếc xe hatchback, và chỉ có thể nhìn thấy từ chỗ đèn pha trở xuống. Biển số cũng có thể nhìn thấy được. Một lần nữa, chiếc xe xuất hiện rồi biến mất chỉ trong chưa đầy một giây.

“Xe của Luke.” Raco nói.

Hình ảnh trên màn hình hoàn toàn tĩnh lặng, mặc dù đoạn băng vẫn đang chạy. Lại một tiếng sập cửa vang lên dù máy quay không ghi được hình ảnh chiếc xe, sau đó chẳng có gì xảy ra trong suốt hai mươi giây. Bất thình lình một tiếng nổ khô khốc vang lên khiến Falk chói tai và một dự cảm chẳng lành ùa tới. Karen. Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Hình ảnh lại tiếp tục im lìm trong khi đồng hồ bấm giờ vẫn đang chạy. Sáu mươi giây trôi qua, rồi chín mươi giây. Falk nhận ra anh đang nín thở, sẵn sàng có mặt ở đó để mang đến cái kết khác. Anh vừa nản lòng lại vừa biết ơn vì khoảnh khắc đó âm thanh rè rẹt không rõ. Tiếng la hét của Billy Hadler chắc chắn sẽ là một nỗi ám ảnh. Khi tiếng nổ thứ hai phát ra, nó dường như là sự giải thoát cho bọn họ. Falk không dám chớp mắt.

Không có bất kỳ sự chuyển động nào. Rồi ba phút bốn mươi bảy giây sau khi chiếc xe bán tải lần đầu tiên xuất hiện, nó chạy rầm rập qua góc màn hình. Bánh sau, đáy khoang chở hàng và biển số xe của Luke Hadler đều được máy quay ghi hình lại một cách hoàn hảo.

“Không một ai đến hay đi cho đến khi người giao hàng xuất hiện ba mươi lăm phút sau đó.” Raco nói. Falk đưa lại chiếc máy tính bảng cho anh ta. Những âm thanh đó đến giờ vẫn vang vọng trong tại anh.

“Anh thực sự cho rằng có những điểm đáng ngờ sau khi xem xong đoạn bằng này?” Falk hỏi.

“Đó là chiếc xe của Luke, nhưng anh không thể thấy được ai là người ngồi sau tay lái.” Raco nói. “Ngoài ra còn những điểm khác nữa. Viên đạn. Việc giết chết Karen ở bậc cửa ra vào. Phòng của Billy bị lục lọi.”

Falk nhìn chằm chằm anh ta.

“Tôi không hiểu. Tại sao anh lại cho rằng đó không phải là Luke? Anh thậm chí còn không biết anh ấy.”

Raco nhún vai. “Tôi đã tìm kiếm những đứa trẻ.” Anh ta nói. “Tôi phải xem xem thằng bé Billy Hadler trông như thế nào sau khi bị một tên thú đội lốt người nào đó giết chết, và tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh đó. Tôi muốn chắc chắn liệu mọi thứ có đúng là do anh ấy gây ra hay không. Tôi biết nghe có vẻ điên rồ, và nhìn xem, kỳ lạ là dường như chính Luke đã thực hiện tội ác đó. Tôi phải thừa nhận điều này. Nhưng nếu có một chút khả năng nào đó là do người khác làm và hắn đang cố gắng trốn tội…”

Raco lắc đầu và uống một ngụm bia lớn.

“Anh biết đấy, nhìn bề ngoài có vẻ Luke Hadler có tất cả - một người vợ tuyệt vời, hai đứa trẻ, một nông trại khá là đủ đầy, được mọi người tôn trọng. Tại sao một người như vậy lại thay đổi chỉ trong một ngày và tàn sát gia đình của anh ấy? Chẳng có nghĩa lý gì cả. Tôi chỉ không hiểu làm thế nào một người như anh ấy lại có thể làm ra những chuyện kinh khủng như vậy.”

Falk xoa tay lên miệng và cằm. Cảm giác gai gai. Anh cần phải cạo râu.

Luke nói dối. Cậu nói dối.

“Raco.” Anh nói. “Có vài điều về Luke mà anh cần được biết đấy.”

« Lùi
Tiến »