Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1462 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

Họ ngồi bên hông nhà, lưng tựa vào tường, bên cạnh miếng ốp gỗ đã bị tháo ra, cỏ cọ vào bắp chân. Họ cố gắng tận dụng những khoảng râm mát hiếm hoi, trong khi Raco xem xét lại các dữ kiện. Anh ta bắt đầu nói bằng giọng tương đối khách quan, dường như trước đó anh ta đã có lần nói qua những điều này.

“Đúng vào ngày hôm nay của hai tuần trước…” Anh ta vừa nói, vừa dùng tờ tạp chí khiêu dâm nhàu nhĩ phe phẩy quạt. “Một người đưa hàng đã phát hiện ra Karen và gọi ngay cho cấp cứu. Điện thoại gọi đến vào khoảng 5:40 chiều.”

“Gọi đến anh à?”

“Đến cả đồn cảnh sát ở Clyde và một bác sĩ đa khoa trong vùng nữa. Điều phối viên thông báo cho tất cả chúng tôi. Bác sĩ là người ở gần nhất, thế nên anh ấy có mặt ở hiện trường đầu tiên. Bác sĩ Patrick Leigh. Anh biết anh ấy chứ?”

Falk lắc đầu.

“Nói chung, anh ấy là người tới đầu tiên, tôi có mặt sau đó vài phút. Khi tôi đỗ xe thì cửa đang mở, và bác sĩ đang ở ngoài sảnh, cúi xuống Karen để kiểm tra xem cô ấy còn sống không.” Raco dừng lại một lúc lâu, mắt nhìn ra phía hàng cây thân gỗ đánh dấu địa giới khu nông trại với ánh mắt lơ đãng. “Tôi chưa bao giờ gặp cô ấy, thậm chí cho đến lúc đó tôi còn chẳng biết cô ấy là ai, nhưng anh ấy thì biết. Hai tay anh ấy dính đầy máu của cô ấy. Và anh ấy la lên, gần như là gào lên với tôi ấy, anh biết đấy: ‘Cô ấy có con, có thể có trẻ con đấy.’ Thế là…”

Raco thở dài, lật mở bao thuốc lá cũ của Luke. Anh ta rút ra một điều, đặt lên miệng và chuyển bao thuốc sang cho Falk. Falk rút ra một điếu, cảm thấy bất ngờ với chính mình. Anh không còn nhớ nổi lần cuối cùng mình hút thuốc là từ khi nào. Rất có thể cũng tại chính vị trí này, bên cạnh người bạn thân đã quá cố. Bất luận vì lý do gì, hút một điếu trong lúc này có lẽ cũng là hợp lý. Anh ghé người sang bên khi Raco châm thuốc. Falk hít một hơi và ngay lập tức nhớ ra tại sao anh có thể từ bỏ thói quen này dễ dàng đến vậy. Nhưng rồi khi anh hít thở một hơi thật sâu, và mùi thuốc lá trộn lẫn với mùi thơm nồng của những cây bạch đàn, cảm giác bốc đồng của tuổi mười sáu lại một lần nữa ùa về theo dòng chảy của nicotin.

“Vậy là…” Raco tiếp tục. Lúc này, giọng anh ta nhỏ hơn. “Bác sĩ hét lên, và tôi phóng như bay vào trong nhà. Không hề biết bên trong có ai, và tôi sẽ phải tìm cái gì. Liệu có hay không một người nào đó sắp sửa bước ra từ phía sau một cánh cửa với khẩu súng trong tay. Tôi muốn gọi lũ trẻ nhưng tôi nhận ra mình thậm chí còn chẳng biết tên chúng. Thế là tôi hét lên: ‘Chú là cảnh sát đây. Không sao đâu, ra đi nào, các cháu an toàn rồi.’ Hay cái gì đó khác, nhưng thậm chí tôi còn chẳng biết là có đúng như thế hay không nữa.” Anh ta vừa hít một hơi thuốc dài, vừa nhớ lại.

“Và rồi tôi nghe thấy tiếng khóc, thế là tôi đi theo âm thanh đó, không hề hay biết điều gì đang chờ đợi mình. Tôi đi vào phòng em bé, nhìn thấy cô bé đó nằm trong cũi, kêu khóc ầm ĩ, và thành thật mà nói, cả đời mình, chưa bao giờ tôi cảm thấy mừng rỡ đến vậy khi trông thấy một đứa trẻ liên tục khóc thét vào mặt mình như thế.”

Raco nhả một làn khói vào không khí.

“Bởi vì con bé vẫn ổn.” Anh ta nói. “Tôi không thể tin được. Con bé sợ hãi, hiển nhiên rồi, nhưng những gì tôi có thể nhìn được bằng mắt thường là con bé không bị thương tổn gì cả. Và tôi nhớ lúc đó mình đã nghĩ trong đầu rằng có lẽ mọi thứ vẫn đang ổn cả thôi. Phải, những gì đã xảy ra với người mẹ thật đáng buồn, thật thê thảm. Nhưng tạ ơn Chúa, chí ít lũ trẻ vẫn yên ổn. Nhưng rồi tôi nhìn sang phía bên kia hành lang và thấy một cánh cửa khép hờ.”

Anh ta cẩn thận dúi mẩu thuốc lá xuống đất, mắt không nhìn Falk. Falk cảm nhận được cơn rùng mình của người đàn ông ngồi bên cạnh, anh hiểu cái gì xảy đến tiếp theo.

“Và tôi nhận ra đó là căn phòng của một đứa trẻ nữa. Cả căn phòng được sơn màu xanh nước biển và dán đầy các tấm áp-phích có hình ô tô, anh biết đấy, phòng của con trai mà. Và chẳng có bất cứ âm thanh nào phát ra từ căn phòng đó. Thế là tôi đi ngang qua hành lang, đẩy mở cánh cửa, và rồi mọi chuyện không hề ổn chút nào.” Anh ta ngừng lại. “Cảnh tượng trong căn phòng giống như đang ở dưới địa ngục vậy. Căn phòng đó là thứ tồi tệ nhất mà tôi từng nhìn thấy.”

Họ ngồi trong im lặng, cho đến khi Raco đằng hắng một tiếng.

“Đi nào.” Anh ta nói rồi đứng dậy, lắc lắc hai cánh tay như để rũ bỏ kí ức kinh hoàng đó. Falk đứng dậy và theo anh ta đi về phía mặt tiền của ngôi nhà.

“Các đội ứng phó từ Clyde đã đến ngay sau đó ít lâu.” Vừa đi Raco vừa kể tiếp. “Cảnh sát, nhân viên y tế. Lúc họ tới nơi là khoảng gần sáu giờ ba mươi. Họ lục soát những khu vực còn lại của căn nhà và không tìm thấy bất cứ ai khác nữa, ơn Chúa, thế là mọi người cố gọi điện cho Luke Hadler trong nỗi tuyệt vọng. Mới đầu, ai cũng lo lắng, anh biết đấy, lo rằng không biết chúng tôi nên báo tin này với anh ta như thế nào? Nhưng rồi gọi mãi vẫn không có ai bắt máy, và xe của anh ta cũng không có ở nhà, cũng chẳng thấy anh ta về nhà, rồi đột nhiên người ta nhận ra tâm trạng đó bắt đầu thay đổi.”

“Luke có thể đang làm gì khi ấy nhỉ?”

“Có hai tình nguyện viên tìm kiếm và giải cứu, bạn của anh ta, cho biết anh ta tới giúp một người bạn bắn thỏ tại trang trại của người này vào đầu giờ chiều. Người bạn đó tên là Jamie Sullivan. Đã có người gọi điện cho Sullivan và xác nhận việc đó, nhưng anh ta nói rằng Luke đã rời khỏi nông trại nhà mình từ vài tiếng trước.”

Họ đi tới cửa chính của căn nhà, và Raco rút ra một bộ chìa khóa.

“Trong khi Luke vẫn bặt tăm, điện thoại cũng không thấy bắt máy, chúng tôi yêu cầu tăng cường đội tìm kiếm và ứng cứu. Phân chia các đội đó đi cùng với cảnh sát, yêu cầu họ đi tìm. Đó là mấy giờ đồng hồ chúng tôi trải qua trong kinh hãi. Những người tham gia tìm kiếm không được trang bị vũ khí, cuốc bộ qua những cánh đồng và bãi đất hoang đầy bụi rậm, chẳng biết mình sẽ tìm thấy cái gì. Luke đã chết ư? Hay vẫn còn sống? Chúng tôi chẳng biết tình trạng của anh ta như thế nào. Tất cả đều lo sợ có thể tìm thấy anh ta đang ẩn náu đâu đó với khẩu súng trong tay và sẵn sàng liều chết. Cuối cùng, một nhóm tìm kiếm vô tình bắt gặp chiếc xe bán tải của anh ta, hoàn toàn là do may mắn. Chiếc xe nằm trơ trọi giữa khoảng rừng thưa ghê rợn cách nhà chừng ba cây số. Không cần phải lo lắng nữa. Luke đã chết, nằm ngửa, toàn bộ khuôn mặt gần như biến dạng. Khẩu súng của anh ta, được cấp phép, có đăng kí, hoàn toàn hợp pháp, nằm yên vị trong tay.”

Raco mở khóa cánh cửa chính và đẩy nó mở ra.

“Vậy đấy, mọi chuyện có vẻ là như thế đấy. Dường như là xong xuôi, không có gì phải thắc mắc thêm nữa. Nhưng đây…” Anh ta bước sang bên để Falk có thể nhìn thẳng vào trong hành lang sâu thẳm. “Đây là chỗ câu chuyện bắt đầu trở nên kì lạ.”

Sảnh vào có cảm giác oi nồng và bốc mùi thuốc tẩy. Chiếc bàn nhỏ ở góc tường phía xa, bên trên chất đầy các loại hóa đơn, mấy cây bút viết để lung tung, bừa bãi. Sàn nhà lát gạch hoa sạch sẽ đến mức quái gở. Toàn bộ tường hành lang được cạo sạch, chỉ còn trơ lớp vữa trát ban đầu.

“Công ty dọn dẹp chuyên nghiệp đã ghé qua, thế nên chẳng còn điều bất ngờ khủng khiếp nào nữa đâu.” Raco nói. “Họ không tẩy sạch được tấm thảm trong phòng ngủ của đứa trẻ. Mà dù sao cũng chẳng ai muốn làm thế.”

Các bức ảnh chụp gia đình treo đầy trên tường. Những dáng người bất động có chút gì đó thân thuộc, và Falk nhận ra anh đã nhìn thấy hầu hết các bức ảnh đó trong đám tang. Toàn bộ khung cảnh tưởng như một trò nhạo báng kệch cỡm vào cái gia đình đầm ấm mà anh từng quen biết.

“Thi thể của Karen được tìm thấy ngay tại đây.” Raco nói. “Lúc đó cửa mở nên người giao hàng nhìn thấy cô ấy ngay tức thì.”

“Cô ấy cố bỏ chạy ra phía cửa ư?” Falk cố tưởng tượng ra cảnh Luke đuổi theo vợ mình trong chính căn nhà của họ.

“Không, không phải thế. Cô ấy ra mở cửa. Bị bắn bởi kẻ nào đó đứng ngoài bậc cửa. Có thể khẳng định được điều đó từ vị trí của thi thể. Nhưng thử nói tôi nghe xem, nếu anh về nhà vào buổi tối, vợ anh có ra mở cửa cho anh không?”

“Tôi chưa kết hôn.” Falk nói.

“Ừm, tôi thì kết hôn rồi. Cứ cho tôi là một gã tân tiến đi, nhưng tôi có chìa khóa riêng để vào nhà đấy.”

Falk ngẫm nghĩ. “Cô ấy đã bị bất ngờ?” Anh nói, mường tượng trong đầu những gì có thể đã xảy ra.

“Có gì khác nhau đâu. Người bố về nhà với khẩu súng đã nạp đầy đặn. Tôi đoán là cho tới lúc chết họ vẫn khá ngỡ ngàng. Anh ta bắn gục cả hai ngay trong nhà. Biết rõ đường đi lối lại bên trong. Quá dễ dàng còn gì.”

Falk bước hẳn vào trong sảnh và mở ra đóng vào cánh cửa chính vài lần. Mở cửa ra, toàn bộ ô cửa là một khung chữ nhật sáng lòa đối chọi với sự tối mờ bên trong sảnh nhà. Anh tưởng tượng Karen ra mở cửa, hơi bị phân tán một chút, có thể là cảm thấy khó chịu bởi ánh sáng rọi vào bên trong. Vài giây chớp mắt để thích ứng với ánh sáng là giây phút quyết định để gã sát nhân giơ súng lên, chĩa thẳng vào cô.

“Tôi cảm thấy thật kì cục” Raco nói. “Bắn cô ấy ở ngay lối cửa vào. Làm như thế chỉ khiến đứa trẻ tội nghiệp kia giật mình sợ hãi và chốt chặt cửa, đâu nhất thiết phải tiến hành theo trình tự như thế.”

Raco nhìn sang Falk. “Điều đó dẫn tôi đến với điểm khúc mắc tiếp theo.” Anh nói. “Nếu anh đã chuẩn bị xong.”

Falk gật đầu và theo anh ta đi qua sảnh.

Khi Raco bật đèn trong phòng ngủ nhỏ màu xanh nước biển, ấn tượng đầu tiên của Falk là ai đó đang sửa chữa lại căn phòng. Chiếc giường trẻ con bị dựng nghiêng và đẩy sát vào bức tường phía xa, ga giường đã được lột sạch. Đồ chơi chất đầy trong các thùng giấy đặt lộn xộn bên dưới mấy tấm áp-phích cầu thủ bóng bầu dục và nhân vật hoạt hình của Disney. Tấm thảm trải sàn đã được lột đi, để lộ ra lớp sàn gỗ chưa qua xử lý. Dấu giày của Falk in trên lớp mùn cưa dưới mặt sàn. Các tấm ván gỗ đặt trong góc phòng đã được mài nhẵn. Vết máu khô vẫn còn. Raco quanh quẩn đi qua đi lại bên ngoài khung cửa.

“Tôi vẫn cảm thấy không thoải mái để bước vào bên trong.” Anh ta vừa nói vừa rùng mình.

Đây đã từng là một phòng ngủ rất xinh đẹp, Falk biết điều đó. Hai mươi năm trước, nó là phòng của Luke. Falk cũng từng ngủ trong căn phòng này nhiều lần. Thì thầm nhỏ to với nhau khi đèn đã tắt. Nín thở và nén cười khi Barb Hadler quát vọng từ ngoài vào bảo đừng nói chuyện nữa mà ngủ đi. Quấn mình ấm áp bên trong túi ngủ, cách không xa mấy tấm ván sàn dính đầy máu là bao. Căn phòng này đã từng là một nơi rất tuyệt vời. Nhưng giờ đây, cũng giống như tiền sảnh, nó ngập ngụa mùi thuốc tẩy.

“Chúng ta mở cửa sổ được không?”

“Tốt nhất là không nên” Raco nói. “Chúng tôi phải kéo rèm xuống đấy. Bắt gặp một số đứa trẻ cố tìm cách chụp ảnh, không lâu sau khi sự việc xảy ra.”

Raco lấy chiếc máy tính bảng của mình ra và chạm vào nó vài lần. Anh ta chuyển nó sang cho Falk. Trên màn hình là thư viện hình ảnh.

“Thi thể của cậu bé đã được chuyển đi.” Raco nói. “Nhưng anh vẫn có thể xem được tình trạng căn phòng khi sự việc mới được phát hiện.”

Trong các bức ảnh, tấm rèm cửa được kéo cao, để ánh sáng hắt vào cảnh tượng khủng khiếp phía bên dưới. Cánh cửa tủ để quần áo mở tung và áo quần bên trong bị gạt hết sang bên một cách vô cùng thô bạo. Một cái thùng lớn đựng đồ chơi đan bằng dây liễu bị lật nhào. Trên giường, chiếc chăn lông in hình tàu vũ trụ bị dồn thành đống sang một bên như thể ai đó đã lật lên để kiểm tra xem có gì bên dưới. Tấm thảm phần lớn là màu be trắng, ngoại trừ một góc nơi có một vũng nhỏ màu đỏ thẫm rỉ ra từ phía sau cái giỏ lớn đựng quần áo đã bị lật nhào.

Trong giây lát, Falk cố gắng tưởng tượng ra những giây phút cuối đời của Billy Hadler. Co ro trốn đằng sau cái giỏ đựng quần áo, nước tiểu chảy thành dòng xuống hai chân khi cậu bé cố kìm nén hơi thở trong tâm trạng hoảng loạn.

“Anh có con chứ?” Raco hỏi.

Falk lắc đầu. “Anh thì sao?”

“Một nhóc, sắp sinh. Con gái.”

“Chúc mừng anh.”

“Nhưng nhà chúng tôi có nguyên một đội quân cháu trai và cháu gái. Chúng không ở đây, mà ở quê nhà, tận Nam Úc Cơ. Có vài đứa tầm tuổi Billy, mấy đứa khác thì nhỏ hơn một chút.” Raco vừa nói vừa nhận lại chiếc máy tính bảng và lướt qua các tấm ảnh. “Vấn đề ở đây là, các anh em trai của tôi biết mọi chỗ ẩn nấp của từng đứa trẻ mà họ sinh ra. Anh cứ bịt kín mắt rồi đẩy họ vào trong phòng ngủ của lũ trẻ mà xem, họ có thể tìm được chúng chỉ trong vòng hai giây.”

Anh chạm vào màn hình.

“Bất luận nhìn vào những bức ảnh này theo góc nhìn nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy nó giống một cuộc tìm kiếm.” Raco nói. “Một người hoàn toàn không biết những chỗ mà Billy có thể trốn, vậy nên theo lý thuyết hắn cần phải tìm kiếm. Nó ở trong tủ ư? Không. Dưới gầm giường ư? Không. Cảm giác như đứa trẻ này đã bị truy lùng.”

Falk nhìn chăm chú vào vết ố sẫm màu. “Cho tôi xem chỗ anh tìm được Charlotte đi.”

Căn phòng dành cho em bé ở phía bên kia hành lang được trang trí với tông màu vàng. Một cái chuông gió cho trẻ em treo từ trên trần nhà thả xuống đang đung đưa giữa khoảng không.

“Gerry và Barb đã lấy cái cũi đi rồi.” Raco giải thích.

Falk nhìn xung quanh căn phòng. Nó trông khác hoàn toàn những căn phòng khác. Đồ đạc bên trong và tấm thảm vẫn còn nguyên. Không có mùi thuốc tẩy khiến mũi nhưng nhức. Nó tạo ra cảm giác về một nơi trú ẩn an yên, tách biệt hoàn toàn với sự kinh hoàng lộ bày bên ngoài cánh cửa.

“Tại sao Luke không giết hại Charlotte?” Falk nói.

“Khả năng lớn là lương tâm anh ta thức tỉnh ngay lúc đó và chợt cảm thấy tội lỗi.”

Falk bước ra ngoài, đi ngang qua hành lang sang phòng của Billy. Anh đứng ngay trên vết máu trong góc phòng, quay 180 độ và bước trở lại, vượt qua hành lang, đi sang phòng ngủ của Charlotte.

“Tám bước.” Falk nói. “Nhưng tôi khá là cao, nên chúng ta có thể coi là chín bước cho hầu hết mọi người bình thường. Chín bước từ vị trí thi thể của Billy tới chỗ Charlotte đang nằm trơ trọi, không chút khả năng phòng vệ. Và cơn kích động trong người Luke khi ấy chắc chắn đang dâng cao, máu chảy dồn dập, đầu óc điên cuồng, việc đang làm dở dang. Thế nên, chỉ có chín bước thôi. Câu hỏi là, liệu như thế có đủ thời gian để anh ta chợt động lòng được hay không?”

“Tôi thì cảm thấy là không đủ.”

Falk nghĩ tới người đàn ông mà anh đã quen biết. Hình ảnh từng rất rõ ràng giờ đây trở nên méo mó và mờ ảo.

“Anh đã bao giờ gặp Luke chưa?” Falk hỏi.

“Chưa.”

“Anh ta có thể thay đổi tâm trạng nhanh như trở bàn tay vậy. Chín bước, tức là có thể đã thừa đến tám so với những gì anh ta cần rồi.”

Nhưng lần đầu tiên kể từ khi quay trở về Kiewarra, Falk cảm thấy bứt rứt trong nỗi nghi hoặc thực sự.

“Nhưng đáng lý ta đã có thể đưa ra tuyên bố rồi, phải vậy không? Một thứ đại loại như thế này. Chuyện xảy ra là một vấn đề thuộc cá nhân. Anh ta đã giết hại cả gia đình mình. Đó là điều anh muốn mọi người sẽ nói. Người vợ suốt bảy năm trời của Luke nằm hấp hối trên sàn tiền sảnh và anh ta dành - bao nhiêu nhỉ, hai phút ư? Hay là ba? - xới tung phòng ngủ để sát hại cậu con trai do chính mình đẻ ra. Anh ta đã lên kế hoạch tự sát sau khi xong xuôi. Nhưng nếu đó là do Luke làm…” Anh hơi ngập ngừng một chút ở từ nếu. “… thì tại sao con gái anh ta lại còn sống?”

Họ đứng đó suốt một lúc lâu, cả hai cùng nhìn chiếc chuông gió treo im lìm và lặng lẽ phía trên chỗ từng đặt cái cũi. Tại sao đã sát hại cả gia đình mà chừa lại đứa bé? Falk suy đi nghĩ lại câu hỏi đó trong đầu cho đến khi anh nghĩ ra một vài lý do, nhưng chỉ có một trong số đó là hợp lý.

“Có lẽ kẻ có mặt ở đây ngày hôm đó, bất luận là ai đi nữa, hắn không sát hại đứa bé bởi vì hắn không cần thiết phải làm việc đó.” Cuối cùng Falk nói. “Chẳng có lý do gì thuộc về cá nhân trong hành động đó cả. Bất luận anh là ai đi nữa, một đứa trẻ mười ba tháng tuổi đâu thể làm nhân chứng.”

« Lùi
Tiến »