Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1461 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

Dải băng niêm phong của cảnh sát vẫn được treo quanh cánh cửa trang trại nhà Luke Hadler. Nó phản chiếu ánh sáng ban ngày khi Falk dừng xe bên cạnh một chiếc xe cảnh sát khác đang đậu trên một thảm cỏ đã héo úa. Mặt trời vẫn chưa lên đến đỉnh, nhưng làn da của Falk đã bị mẩn ngứa bởi cái nóng gay gắt ngay khi anh vừa bước xuống xe. Đội mũ lên đầu, anh đi khảo sát ngôi nhà. Anh đã quá quen thuộc với nơi đây. Anh đã dành phần lớn thời thơ ấu ở nơi này như thể đó là ngôi nhà của chính anh vậy.

Luke đã không thay đổi nó nhiều kể từ khi tiếp quản trang trại từ cha mẹ, Falk thầm nghĩ khi anh bấm chuông cửa. Tiếng chuông vang vọng như kéo anh vào một chuyến du hành ngược thời gian. Anh bỗng cảm thấy bồn chồn day dứt khi mường tượng ra hình ảnh cậu thiếu niên mười sáu tuổi tự phụ khi xưa chắc chắn không ngại ngần mở cánh cửa này, cánh cửa mà hiện giờ anh gần như không còn đủ dũng khí để bước qua đó.

Không có gì thay đổi. Những ô cửa sổ buông rèm trông hệt như những cặp mắt mù lòa từ lâu đã không được nhìn thấy ánh sáng.

Falk đã nằm thao thức cả đêm suy nghĩ về lời nói của ông Gerry. Sáng hôm đó, anh gọi điện đến và báo với Gerry rằng anh có thể ở lại thị trấn này thêm một, hai hôm nữa. Cho đến cuối tuần. Hôm đó là thứ Năm. Anh phải trở lại làm việc vào thứ Hai tuần sau. Trong thời gian ấy, anh sẽ tới trang trại của Luke. Anh sẽ xem xét các vấn đề tài chính giúp bà Barb. Chí ít đó là điều anh có thể làm. Ông Gerry thể hiện rõ sự đồng ý trong giọng điệu của mình. Quả thực đó là điều tối thiểu anh có thể làm cho gia đình họ.

Falk đứng đợi một hồi lâu, sau đó anh đi vòng quanh ngôi nhà. Bầu trời bao la xanh thẳm thấp thoáng trên những cánh đồng màu vàng. Ở phía xa xa, những bụi cỏ hoang mọc um tùm đã bị chặn lại bởi một hàng rào dây thép gai. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được mảnh đất này nằm ở một vị trí thật biệt lập. Nơi này đã từng ngập tràn sức sống khi anh còn bé. Ngôi nhà thời thơ ấu của anh chỉ cách trang trại này một đoạn ngắn đạp xe, nhưng giờ đây nó đã hoàn toàn vô hình trước đường chân trời rộng mênh mông. Nhìn xung quanh bây giờ, chỉ còn lại duy nhất một căn nhà lọt vào tầm mắt: ngôi nhà màu xám nằm bên sườn một ngọn đồi phía xa xa.

Ngôi nhà của Ellie.

Falk tự hỏi liệu cha và anh họ của cô ấy có còn sống ở đó, và theo bản năng, anh quay đầu đi. Anh lang thang trên sân cho đến khi nhìn thấy bóng dáng của trung sĩ Greg Raco trong nhà kho lớn nhất trong số ba cái nhà kho tại nơi này.

Viên sĩ quan đang bò trên sàn nhà, lục lọi một đống hộp cũ nào đó ở trong góc. Một con nhện lưng đỏ sáng bóng đang nằm im bất động trong mạng nhện của nó, lờ đi những gì đang xảy ra cách nó hai mét. Falk gõ nhẹ vào cánh cửa kim loại và Raco vội ngoảnh đầu lại, khuôn mặt anh ta lấm lem bụi và nhễ nhại mồ hôi.

“Lạy Chúa, anh khiến tôi giật mình đấy. Không nghe thấy tiếng ai bước đến cả.”

“Xin lỗi. Tôi là Aaron Falk, một người bạn của gia đình Hadler. Nhân viên lễ tân nói rằng anh ở đây.” Anh chỉ vào con nhện lưng đỏ. “Nhân tiện, anh thấy nó chứ?”

“Tôi biết, cảm ơn anh. Còn vài con nữa ở xung quanh đây.”

Raco đứng thẳng dậy, tháo đôi găng tay của mình ra. Anh ta cố gắng phủi sạch bụi bẩn trên ống quần màu xanh hải quân nhưng sau đó đành bất lực vì nó chỉ càng bám chặt vào quần anh ta hơn. Chiếc áo sơ mi gọn gàng đã ướt đẫm mồ hôi ở phần dưới cánh tay. Anh ta thấp hơn Falk, dáng người chắc nịch như một vận động viên đấm bốc, những lọn tóc xoăn được cắt sát vào da đầu. Làn da rám nắng màu ô liu vùng Địa Trung Hải, nhưng giọng lại đặc sệt người Úc. Đôi mắt trông như đang cười, nhưng thực ra lại không phải vậy. Falk biết điều này, bởi vì hiện giờ anh ta không hề mỉm cười.

“Gerry Hadler đã gọi thông báo về việc anh sẽ ghé qua đây.” Raco nói. “Xin lỗi phải làm điều này, anh bạn, nhưng anh có mang theo thẻ căn cước chứ? Có một vài kẻ không bình thường lảng vảng quanh khu vực này. Rình mò hoặc làm điều gì đó, tôi cũng không biết nữa.”

Nhìn ở khoảng cách gần, anh ta nhiều tuổi hơn Falk tưởng. Khoảng trên dưới ba mươi. Falk để ý thấy viên trung sĩ cũng đang kín đáo nhìn anh một lượt. Thân thiện nhưng thận trọng. Điều này khá là công bằng. Falk giơ bằng lái xe của mình ra. Raco miễn cưỡng cầm lấy xem, vẻ mặt như mong chờ một điều gì hơn thế nữa.

“Tôi tưởng Gerry nói rằng anh là một cảnh sát?”

“Tôi tới đây với mục đích cá nhân.”

Falk nói. “Vậy không phải vì công việc.”

“Không phải.” Một chút gì đó thoáng hiện trên nét mặt Raco mà Falk không thể hiểu được. Anh thực sự mong chuyện này sẽ không chuyển biến theo chiều hướng tiêu cực. “Tôi là bạn cũ của Luke. Bạn từ thời niên thiếu.”

Raco cẩn thận nhìn chiếc bằng lái xe trước khi trả nó lại cho Falk.

“Gerry nói anh cần xem xét vài báo cáo về ngân hàng. Sổ sách kế toán, những thứ đại loại như thế.”

“Chắc là vậy.”

“Có điều gì ở đó tôi cần phải biết không?”

“Barb nhờ tôi xem qua.” Falk nói. “Như một sự giúp đỡ.”

“Được rồi.” Mặc dù thấp hơn vài xen-ti-mét, Raco gần như cố gắng nhìn thẳng vào mắt Falk. “Nghe này, nếu anh đã nhận được sự đồng ý của Gerry và Barb, tôi sẽ không quấy rầy anh thêm nữa. Nhưng hiện giờ thực sự là quãng thời gian khó khăn nhất đối với họ, vì vậy nếu có bất cứ chuyện gì tôi cần được biết, anh hãy nói với tôi, được chứ?”

“Đừng lo. Tôi chỉ ở đây để giúp đỡ họ thôi.”

Falk liếc nhìn qua vai Raco. Cái nhà kho sâu hút này oi bức đến ngột ngạt, nắng lọt qua ô cửa sổ trên mái khiến mọi thứ đều nhuốm cái màu vàng vọt bệnh tật. Chiếc máy kéo nằm im bất động giữa sàn bê tông, các loại máy móc khác mà Falk không thể nhớ tên được dựa thẳng vào tường. Ống và vòi nằm ngổn ngang trên sàn nhà ngay sát chân anh. Anh không chắc liệu đó có phải dụng cụ để vắt sữa không. Anh đã có lần nhìn thấy dụng cụ này. Bây giờ tất cả trông thật mơ hồ, giống như một đống dụng cụ tra tấn dưới con mắt của một người thành phố. Falk hướng mắt về phía những cái hộp nằm trong góc.

“Anh đang tìm kiếm thứ gì ở đó thế?”

“Anh đang tra hỏi tôi à, anh bạn? Không phải anh đã nói anh đến đây với mục đích cá nhân sao?” Raco nói. “Những tài liệu liên quan đến ngân hàng đều ở trong nhà. Đi thôi. Tôi sẽ chỉ anh cách tìm kiếm.”

“Không cần đâu.” Falk lùi lại một bước. “Tôi biết nó nằm ở đâu. Cảm ơn.”

Trước khi quay người đi, anh thấy Raco nhướng mày lên một chút. Falk nghĩ nếu Raco mong đợi một cuộc ẩu đả, chắc chắn anh ta sẽ không tìm kiếm tại nơi này. Tuy nhiên, Falk vẫn phải ngưỡng mộ sự tận tâm của viên trung sĩ. Dù mới sáng sớm nhưng có vẻ Raco đã ở đây hàng giờ rồi, minh chứng là hai khuỷu tay đỏ ửng lên của anh ta.

Falk bắt đầu tiến về phía ngôi nhà. Rồi dừng lại. Nghĩ một chút. Barb Hadler có vẻ có những hoài nghi riêng, nhưng Raco dường như lại giống một tay cảnh sát luôn quan trọng hóa mọi thứ. Falk quay người lại.

“Nghe này.” Anh nói. “Tôi không biết Gerry đã nói với anh những gì, nhưng đối với tôi mà nói, khi tôi đảm nhận công việc nào đó, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn khi tôi biết được chuyện gì đang xảy ra. Bỏ qua những chuyện bên lề sẽ tốt hơn đấy.”

Raco im lặng lắng nghe khi Falk kể cho anh ta những băn khoăn của Barb về các khoản nợ và rắc rối tài chính đã đến hạn thanh toán.

“Anh nghĩ có gì trong đó không?”

“Tôi không biết. Nhưng chắc chắn có những vấn đề tài chính. Nhìn xung quanh mà xem, anh có thể suy luận được mà. Ngoài Luke ra, liệu còn ai khác châm ngòi cho chuyện này không lại là một câu hỏi khác.”

Raco chậm rãi gật đầu. “Cảm ơn. Tôi thực sự đánh giá cao điều này.”

“Không có gì. Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm.”

Dưới cái nắng như đổ lửa, Falk đi chưa được nửa khoảng sân thì Raco đã gọi.

“Này. Đợi đã.” Viên trung sĩ lau mồ hôi trên mặt, mắt nheo lại dưới ánh nắng mặt trời. “Anh là bạn thân của Luke phải không?”

“Cách đây rất lâu rồi.”

“Nghe nói Luke muốn cất giấu thứ gì đó. Nhỏ thôi. Anh có biết ở đâu không?”

Falk suy nghĩ một hồi, rồi chợt nhận ra anh quả thực không cần phải mất nhiều thời gian để suy nghĩ.

“Có thể. Là thứ gì vậy?”

“Chúng ta cùng đi tìm nó, tôi sẽ chỉ cho anh.”

Ngày trước, khi Falk ngả lưng trên mảnh đất đặc biệt này, bãi cỏ xanh rì và vô cùng tươi tốt. Bây giờ anh chỉ có thể cảm thấy những bụi cỏ vàng úa đang cào xước bụng anh qua lớp áo sơ mi.

Anh dẫn Raco đi vòng ra mặt xa nhất của ngôi nhà, kiểm tra các tấm ván ốp tường bằng chân. Khi đã tìm thấy đúng tấm ván mình đang tìm kiếm, anh nằm xuống và luồn một cái que qua kẽ hở bên dưới tấm gỗ. Dưới lực bẩy, tấm ván kêu kẽo kẹt rồi bật ra, để lộ một khoảng trống lớn.

Falk đưa mắt nhìn lên Raco đang đứng chăm chú theo dõi anh. “Ở trong đó à?” Raco hỏi, nhanh chóng đeo đôi găng tay dày cộp của mình vào. “Anh ta giấu gì ở đây vậy?”

“Bất kể thứ gì. Đồ chơi và đồ ăn vặt khi chúng tôi còn nhỏ. Một chút đồ uống có cồn. Chẳng có gì quá hấp dẫn. Chỉ là những đồ vật thông thường mà trẻ con không muốn cha mẹ chúng nhìn thấy mà thôi.”

Raco quỳ xuống. Anh ta luồn tay vào khoảng trống đó đến chỗ khuỷu tay và bắt đầu quờ quạng xung quanh. Anh ta rút tay ra, trên tay là một nắm lá khô và một bao thuốc lá cũ. Vứt chúng xuống đất, anh ta tiếp tục tìm kiếm. Lần này anh ta lôi ra được những gì còn sót lại của một cuốn tạp chí khiêu dâm. Cuốn tạp chí đã quăn lại, mép trang ố vàng và trông tả tơi do bị mối mọt gặm nhấm. Anh ta vứt nó sang một bên với vẻ bực dọc và có thêm lần nữa, lần này anh ta luồn tay vào kẽ hở đó sâu nhất có thể. Một cách miễn cưỡng, anh ta rút tay ra. Không có gì cả.

“Đưa đây” Falk ra hiệu về phía đôi găng tay. “Để tôi thử.”

Trước đây, anh và Luke chưa bao giờ dùng găng tay, vừa nghĩ Falk vừa luồn tay của mình vào khoảng trống cũ kĩ đó. Những đồ vật được cất giấu dưới nhà không bao giờ sống mãi cùng thời niên thiếu cả. Anh mò mẫm xung quanh, chẳng cảm nhận được gì ngoài nền đất phẳng.

“Chí ít cũng cho tôi một chút manh mối về thứ tôi đang tìm kiếm chứ.” Anh cằn nhằn.

“Có thể là một cái hộp. Hoặc thứ gì đó có vỏ bọc bên ngoài.”

Falk tiếp tục sờ lần, cố gắng vươn cánh tay ra xa nhất có thể. Cái chỗ giấu đồ đó hoàn toàn trống rỗng. Anh rút tay của mình ra.

“Xin lỗi.” Anh nói. “Đã lâu lắm rồi.”

Đầu gối Raco kêu khục một tiếng khi anh ta đứng thẳng dậy. Anh ta mở bao thuốc lá đã méo mó ra, rút một điếu thuốc, chăm chú nhìn hồi lâu, rồi lại đút nó trở lại vào bao. Cả hai im lặng suốt một lúc lâu.

“Những viên đạn…” Cuối cùng Raco cũng cất tiếng nói. “Với khẩu súng săn đã giết chết cả gia đình Hadler. Chúng không trùng khớp.”

“Cái gì không trùng khớp?”

“Nhãn hiệu mà Luke Hadler dùng. Theo tôi được biết, anh ta đã dùng nhãn hiệu đó nhiều năm rồi. Ba phát đạn giết chết anh ấy và gia đình anh ấy là đạn Remington. Loại đạn duy nhất tôi tìm thấy trên toàn bộ cơ ngơi này là đạn Winchester.”

“Winchester?”

“Phải. Tôi đã để ý đến điều này khi nhận được hồ sơ từ phía cảnh sát ở Clyde, tôi đã suy nghĩ rất nhiều kể từ đó.” Raco nói. “Chuyện là thế đấy. Một hộp đạn Remington, và tôi có thể sẽ cảm thấy vui vẻ hơn một chút.”

Falk tháo đôi găng tay ra. Bàn tay anh nhớp nháp.

“Cảnh sát ở Clyde không thể gửi tới một vài đơn vị để giúp anh tìm kiếm quanh khu vực này à?”

Raco nhìn sang hướng khác, tay vân vê bao thuốc lá trên tay. “Ừm. Tôi không biết. Có thể là được.”

“Phải thế chứ.” Falk nén cười. Raco có thể đang hãnh diện chưng bộ đồng phục cảnh sát và khoác lác về các vấn đề chuyên môn, nhưng Falk đã ở trong ngành đủ lâu để biết những hoạt động điều tra không được ghi trong sổ sách ngay khi nhìn thấy chúng.

“Có thể Luke đã nhặt được vài viên đạn rơi đâu đó.” Falk nêu lên giả thuyết của mình.

“Phải rồi, rất có thể.” Raco nói.

“Hoặc có thể đó là những viên đạn cuối cùng và anh ấy đã vứt hộp đạn đi.”

“Cũng đúng. Mặc dù không hề có dấu vết của hộp đạn đó trong thùng rác trong nhà hay trong xe bán tải chở hàng của anh ấy. Và tin tôi đi…” Một nụ cười thoáng qua trên mặt Raco. “Tôi đã kiểm tra rồi.”

“Còn chỗ nào anh chưa tìm kiếm không?” Raco hướng mắt về phía tấm ván vừa bị cạy ra.

“Trên khu đất này hả? Nếu tính cả chỗ này thì tôi nghĩ là tôi đã kiểm tra toàn bộ rồi đấy.”

Falk cau mày. “Thật kỳ lạ.”

“Ừ. Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Falk chỉ lặng thinh nhìn anh ta chằm chằm. Raco đã mướt mải mồ hôi. Mặt mũi, quần áo, tay chân của anh ta đều bám đầy bụi bẩn và đất cát sau khi lăn lê trong cái nóng như thiêu đốt giữa mấy căn nhà kho này.

“Còn gì nữa không?” Falk nói.

Lại một thoáng im lặng trôi qua.

“Ý anh là gì?”

“Tất cả những nỗ lực này. Anh đã bò trên nền đất cả sáng trong nhà kho của một người đàn ông đã chết, dưới ánh nắng như đổ lửa.” Falk nói. “Chắc hẳn còn điều gì đó. Hay chí ít theo suy nghĩ của anh thì vẫn còn thứ đáng để bận tâm.”

Sau một chút ngập ngừng, Raco cuối cùng cũng cất tiếng. “Phải.” Anh ta nói. “Vẫn còn thứ đáng để bận tâm.”

« Lùi
Tiến »