Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1460 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

Falk ngồi bên mép giường, bơ phờ nhìn con nhện thợ săn cỡ vừa đang đứng im lìm trên tường. Mới đầu buổi tối, nhiệt độ giảm xuống không đáng kể sau khi mặt trời lặn. Tắm rửa xong, anh đã thay sang quần đùi, hai chân ướt nước chạm vào tấm ga trải giường bằng vải bông rẻ tiền khiến anh cảm thấy khó chịu. Tấm biển treo trên cái đồng hồ đo thời gian hình quả trứng bên cạnh vòi hoa sen, lạnh lùng nhắc nhở anh chỉ được tắm gội trong vòng ba phút. Anh bắt đầu cảm thấy tội lỗi khi bước sang phút thứ hai.

Âm thanh từ quán bar phía bên dưới vang lên qua sàn nhà, thi thoảng có tiếng người vọng tới nghe như thứ âm thanh xa xôi thân thuộc. Một phần trong anh tò mò muốn biết có ai đang ở dưới đó, nhưng anh lại chẳng hề khao khát được tham gia. Đôi khi tiếng ồn ào lại bị ngắt quãng bởi tiếng ly rơi vỡ. Rồi một lúc im bặt trước khi cả tràng cười nhạo báng vang lên. Con nhện thợ săn cựa quậy đôi chút.

Falk bật dậy khi tiếng chuông điện thoại reo lên từ chiếc bàn cạnh giường, nghe chói tai và có vẻ giả tạo. Anh giật mình song không ngạc nhiên. Cảm tưởng như anh đã chờ đợi cuộc gọi này hàng giờ đồng hồ rồi.

“Xin chào?”

“Aaron Falk hả? Anh có điện thoại đấy.” Giọng của người phục vụ quầy bar trầm trầm, thoáng chất giọng của người Scotland. Falk tưởng tượng ra cái thân hình bệ vệ, cách đây hai giờ đồng hồ, đã lấy thông tin thẻ tín dụng trước khi giao chìa khóa cho anh mà không nói thêm điều gì khác.

Falk chưa bao giờ gặp anh ta, và anh dám chắc mình nhất định sẽ nhớ nếu từng gặp qua một gương mặt như thế. Ngoài bốn lăm tuổi, vai rộng và râu quai nón màu cam, anh chàng phục vụ quầy bar này hẳn từng là một tay lữ khách xách ba lô đi khắp chốn, rồi dừng chân lại đây. Falk đoán. Anh ta không có vẻ gì là nhận ra tên của Falk, chỉ hơi một chút hoài nghi khi có người tới quán rượu mà lại không vì mục đích nào liên quan trực tiếp tới rượu.

“Ai gọi vậy?” Falk hỏi, mặc dù anh có thể đoán ra.

“Anh phải tự hỏi đi thôi.” Người phục vụ quầy bar nói. “Nếu muốn dùng dịch vụ để lại lời nhắn, anh phải chọn chỗ nào sang trọng hơn mới được, anh bạn ạ. Tôi nối máy cho anh bây giờ đây.” Đường dây điện thoại im lặng một lúc lâu, rồi Falk nghe thấy có tiếng thở.

“Aaron? Cậu đang nghe chứ? Là Gerry đây.” Giọng người cha của Luke có vẻ mệt mỏi.

“Bác Gerry. Chúng ta cần nói chuyện.”

“Phải. Tới nhà đi. Dù sao Barb cũng muốn nói chuyện với cậu.” Gerry đọc cho anh địa chỉ nhà. Tiếp đó là khoảng im lặng dài, rồi đến một tiếng thở dài nặng nhọc. “Nghe này Aaron. Bà ấy không biết gì về bức thư. Hay bất cứ điều gì về chuyện này. Hãy để kệ như thế đi, được chứ?”

Falk theo chỉ dẫn của Gerry, lái xe trên những con đường u ám của miền quê, rồi hai mươi phút sau, anh đưa xe vào một đoạn đường ngắn lát đá. Bóng đèn ngoài hiên hắt luồng ánh sáng da cam lên ngôi nhà mái nghiêng gọn gàng, sạch sẽ. Anh đỗ xe lại, và cánh cửa lưới rít mở, để lộ ra bóng người lùn mập của bà Barb Hadler. Một lát sau, chồng bà cũng xuất hiện từ phía sau, thân hình cao lớn của ông hắt cái bóng dài lên con đường dẫn vào nhà. Khi Falk bước tới, anh nhìn thấy hai người vẫn đang mặc nguyên bộ trang phục. Giờ đã nhàu nhĩ.

“Aaron. Ôi Chúa ơi, đã lâu lắm rồi. Cảm ơn cháu vì đã tới đây. Vào trong đi nào.” Barb vừa thì thầm, vừa chìa một bàn tay ra với anh. Tay bên kia bà đang ôm chặt Charlotte bé nhỏ vào ngực và liên tục rung rung. “Xin lỗi vì con bé. Nó hiếu động lắm. Chẳng lúc nào chịu yên cả.”

Từ những gì Falk có thể nhìn thấy, Charlotte đang ngủ say.

“Bác Barb.” Falk vươn người tới, qua cả đứa bé, để ôm chặt người phụ nữ. “Thật tốt khi được gặp lại bác.” Bà ôm anh suốt một lúc lâu, cánh tay mập mạp của bà vòng quanh lưng anh, và anh cảm thấy thứ gì đó trong mình với nhẹ đi đôi chút. Anh có thể ngửi thấy mùi hương của hoa cỏ ngọt ngào từ keo xịt tóc của bà. Vẫn là nhãn hiệu mà bà dùng từ hồi còn trẻ. Họ tách nhau ra, và lần đầu tiên, anh có thể cúi nhìn xuống, ngắm nghía kĩ lưỡng cô bé Charlotte. Khuôn mặt cô bé đỏ hồng lên và trông có vẻ cáu kỉnh, áp sát vào lớp áo sơ-mi của bà nội. Trán cô bé nhăn lại một chút, hơi cau có, khiến Falk điếng người nhận ra, gương mặt ấy, kì quặc thay, nhắc anh nhớ tới cha của cô bé.

Anh bước vào sảnh, dưới ánh đèn, Barb nhìn anh từ trên xuống dưới, và anh quan sát lòng trắng trong mắt bà dần chuyển sang màu hồng đỏ. Bà đưa tay ra, chạm lên má anh bằng những đầu ngón tay ấm áp.

“Nhìn cháu này. Cháu gần như chẳng thay đổi gì cả.” Bà nói. Chẳng biết vì sao Falk lại cảm thấy tội lỗi vô cùng. Anh biết, bà đang hình dung ra hình ảnh cậu con trai của bà, cái thời vẫn còn là một cậu nhóc mới lớn, đang đứng bên cạnh anh. Barb sụt sùi rồi dùng khăn giấy lau mặt, vài mẩu giấy rách sót lại trên trán bà. Bà mặc kệ chúng, rồi bằng một nụ cười buồn bã, bà ra hiệu cho anh đi theo mình. Bà dẫn anh đi dọc theo hành lang xếp đầy những bức ảnh gia đình được đóng khung mà cả hai người họ đều cố tình lờ đi. Gerry bám sát theo sau.

“Căn nhà của bác ở đây đẹp đấy ạ, bác Barb.” Falk lịch sự nói. Người phụ nữ ấy vẫn luôn tự hào và thích được ngợi khen căn nhà của mình, nhưng giờ đây, khi nhìn xung quanh, anh có thể nhận ra vài dấu hiệu bừa bộn bất thường. Mấy chiếc cốc bẩn ngổn ngang trên bàn trà nhỏ, thùng rác đầy ngập ngụa, và hàng chồng thư vẫn chưa được mở. Tất cả những thứ ấy cùng kể một câu chuyện về nỗi đau khổ và tâm trạng rối bời mà người chủ của chúng đang phải chịu đựng.

“Cảm ơn cháu. Chúng ta đã muốn có một nơi nhỏ hơn và dễ chăm nom hơn sau khi…” Bà ngập ngừng một chút. Nuốt nước bọt. “Sau khi chúng ta bán nông trại cho Luke.”

Họ bước ra sân hiên, nhìn khu vườn được cắt tỉa gọn gàng. Lớp sàn gỗ kêu cót két dưới chân họ, bởi màn đêm vẫn tiếp tục hấp thụ đôi chút cái nóng gay gắt từ ban ngày.

Xung quanh là những bụi hoa hồng đã được cắt tỉa gọn gàng, nhưng cũng sắp héo khô.

“Bác đã cố gắng tái sử dụng nước để tưới, giữ cho chúng sống.” Barb vừa nói vừa nhìn theo ánh mắt của Falk. “Nhưng vẫn không lại được với cái nóng.” Bà dẫn Falk tới chỗ chiếc ghế đan bằng dây liễu. “Chúng ta đã nhìn thấy cháu trên bản tin. Gerry đã kể với cháu chưa? Vài tháng trước. Mấy công ty đó lừa gạt nhà đầu tư. Cướp sạch tiền giắt lưng của họ.”

“Vụ Pemberley” Falk nói. “Vụ đó thật sự quá bàng hoàng.”

“Họ nói cháu đã làm rất tốt, Aaron ạ. Trên tivi và cả trên báo nữa. Tìm lại tiền cho mấy người đó.”

“Chỉ một vài người thôi ạ. Một số khác thì bị mất hẳn rồi.”

“Họ nói rằng cháu đã làm rất tốt.” Barb vỗ vỗ lên chân anh. “Bố cháu chắc là tự hào lắm.”

Falk ngập ngừng. “Cảm ơn bác.”

“Chúng ta rất tiếc khi nghe tin ông ấy qua đời. Bệnh ung thư thực sự rất kinh khủng.”

“Vâng.” Ung thư ruột, sáu năm trước. Một cái chết không nhẹ nhõm chút nào.

Gerry đang đứng tựa người bên khung cửa, cất tiếng lần đầu tiên kể từ khi Falk tới.

“Bác đã cố gắng giữ liên lạc kể từ sau khi cháu rời đi, cháu biết đấy.” Cái giọng cố tỏ ra bình thường của ông chẳng thể giấu nổi vẻ phòng vệ ẩn chứa đằng sau. “Viết thư cho cha cháu, thử gọi điện thoại mấy lần. Nhưng chưa bao giờ được đáp lại. Cuối cùng đành bỏ cuộc.”

“Không sao đâu ạ.” Falk nói. “Bố cũng không khuyến khích cháu giữ liên lạc với Kiewarra.”

Đó là một lời nói giảm nói tránh. Tất cả họ đều vờ như không để tâm.

“Uống gì nhé?” Gerry biến mất vào trong nhà mà không đợi ai đáp lại, một lát sau, ông quay ra cùng ba cốc rượu whiskey to. Falk đón lấy cốc rượu của mình trong sự ngạc nhiên. Anh không biết Gerry uống được bất cứ thứ gì có độ cồn nặng hơn mấy loại bia nhẹ. Viên đá đã bắt đầu tan khi chiếc cốc được trao vào tay anh.

“Cụng ly nào.” Gerry ngửa cổ ra sau và uống một hơi dài. Falk đợi xem ông cau mặt lại. Nhưng không. Falk lịch sự nhấp một ngụm rồi đặt cốc rượu xuống. Barb nhìn cốc rượu của mình bằng vẻ mặt chán ghét.

“Thật sự anh không nên uống mấy thứ này trước mặt con bé, Gerry ạ.” Bà nói.

“Trời ơi, thôi đi nào, Barb, con bé không quan tâm đâu. Nó đang ngủ say như chết rồi còn gì.” Gerry nói, rồi tất cả chìm vào sự im lặng đáng sợ. Đâu đó trong khu vườn tối đen như mực, tiếng côn trùng hoạt động về đêm cứ rí rách. Falk hắng giọng.

“Bác vẫn chịu đựng được chứ, bác Barb?”

Bà cúi xuống và vuốt má Charlotte. Bà lắc đầu, một giọt nước mắt rớt xuống khuôn mặt cô bé. “Hiển nhiên.” Barb bắt đầu, rồi ngừng lại. Bà chớp mắt liên tục. “Ý bác là, hiển nhiên, Luke không làm việc đó. Nó không bao giờ có thể làm chuyện ấy. Cháu biết điều đó mà. Không làm thế với bản thân nó. Và chắc chắn không làm thể với gia đình tuyệt vời của nó.”

Falk liếc nhìn sang Gerry. Ông vẫn đang đứng ở ngưỡng cửa, mắt nhìn chằm chằm xuống cốc rượu đã uống mất một nửa.

Barb tiếp tục. “Bác đã nói chuyện với Luke vài ngày trước khi sự việc xảy ra. Nó hoàn toàn ổn. Thành thật mà nói, nó vẫn bình thường.”

Falk không thể nghĩ được bất cứ điều gì để đáp lại nên anh chỉ gật đầu. Barb coi đó như một dấu hiệu khích lệ.

“Đấy, cháu hiểu mà, bởi vì cháu thực sự biết nó rất rõ. Nhưng những người khác quanh đây… họ không như thế. Họ chỉ chấp nhận những gì mà họ được nghe kể lại.”

Falk kìm lòng, không nhắc đến việc đã năm năm rồi anh chưa gặp Luke. Hai người họ ngẩng đầu nhìn về phía Gerry, lúc này vẫn chăm chú nhìn cốc rượu. Ông không mảy may tỏ vẻ sẽ tham gia cuộc đối thoại này. “Đó là lý do mà chúng ta hi vọng…” Barb quay đầu trở lại, ngập ngừng.“… Ta hi vọng cháu có thể giúp chúng ta.”

Falk nhìn bà chằm chằm. “Chính xác là giúp như thế nào, bác Barb?”

“Ừ thì, tìm hiểu chuyện gì đã thực sự xảy ra. Để lấy lại thanh danh cho Luke. Cho Karen và Billy. Cả Charlotte nữa.”

Nói tới đây, bà bắt đầu ru ru Charlotte trong tay, vỗ lưng cô bé, thì thầm những lời vỗ về. Đứa bé vẫn không động đậy.

“Barb.” Từ chỗ đang ngồi, Falk cúi người về phía trước, đặt tay anh lên bàn tay không bận ôm em bé của Barb. Anh cảm thấy nó ươn ướt và gây gây sốt. “Cháu rất lấy làm tiếc vì những gì đã xảy ra. Với tất cả mọi người. Luke từng như anh em của cháu, bác cũng biết điều đó mà. Nhưng cháu không phải người thích hợp để làm việc này. Nếu có điều gì lo ngại, bác cần phải đến tìm cảnh sát.”

“Chúng ta tìm đến cháu đây.” Bà bỏ tay của anh ra. “Cháu là cảnh sát mà.”

“Cảnh sát được trang bị đầy đủ để giải quyết những vụ án như thế này cơ ạ. Cháu không còn làm việc đó nữa. Bác biết mà. Giờ cháu đang làm ở mảng tài chính. Các tài khoản, tiền bạc ấy bác.”

“Chính xác rồi.” Barb gật đầu.

Gerry khẽ đằng hắng. “Barb nghĩ có thể các vấn đề về tiền bạc là một phần nguyên nhân gây ra chuyện này.” Ông cố nói với giọng thật bình thường, nhưng thất bại.

“Phải. Tất nhiên là em nghĩ như thế rồi.” Bà ngắt lời. “Tại sao anh lại không chịu tin nhỉ, Gerry? Nói đến chuyện đốt tiền. Nếu Luke có một đô la trong tay, nó sẽ tiêu hẳn hai đô la để đảm bảo là đồng kia đã được xài hết.”

Thật thế ư? Falk tự hỏi. Luke mà anh biết chưa bao giờ là người thích vung tiền hoang phí.

Barb quay lại nhìn thẳng vào mặt anh. “Nghe này, suốt mười năm qua chúng ta đã nghĩ bán lại nông trại cho Luke là một việc đúng đắn. Nhưng hai tuần vừa rồi, bác chẳng làm được gì khác ngoài việc lo lắng, lo lắng rằng chúng ta đã dồn một gánh nặng quá lớn lên Luke. Hạn hán kéo dài tới mức ấy, ai biết được sẽ có chuyện gì cơ chứ? Tất cả mọi người đều vô cùng tuyệt vọng. Rất có thể thằng bé đã mượn tiền ai đó. Hoặc có một khoản nợ xấu nào đó mà nó không trả được. Có thể ai đó mà nó nợ tiền đã tìm đến nó thì sao.”

Tất cả chìm vào im lặng. Falk với tay lấy cốc rượu whiskey của mình và uống một ngụm nhỏ. Cốc rượu đã ấm lên.

“Bác Barb ạ.” Sau một hồi, cuối cùng anh lên tiếng. “Có thể bác không thấy, nhưng các cảnh sát có trách nhiệm sẽ xem xét mọi khả năng có thể xảy ra.”

“Không đủ đâu.” Barb ngắt lời. “Họ không muốn biết đến tận cùng. Họ lái xe từ Clyde đến đây, liếc nhìn một cái rồi bảo: ‘Lại thêm một lão nông dân quẫn trí nữa’, và thế là hết. Mở ra rồi đóng vào. Bác nhìn thấy rõ họ đang nghĩ gì. Chẳng có gì khác ngoài cừu và mùa màng. Chắc phải điên rồ thế nào đó mới sống ở một nơi như thế này. Bác nhìn thấy suy nghĩ đó trên mặt họ.”

“Họ cử cả một đội từ Clyde xuống đây ạ?” Falk hỏi, có chút ngạc nhiên. Clyde là thị trấn lớn gần nhất mà đồn cảnh sát có đủ quân số và trang bị. “Anh ta không phải là người địa phương ạ? Tên anh ta là gì ấy nhỉ?”

“Trung sĩ Raco. Không, không phải. Anh ta mới tới đây được chừng một tuần gì đó. Họ đã cử người khác tới cơ.”

“Bác muốn nói gã Raco này khiến bác cảm thấy lo lắng ạ?”

Vẻ mặt thách thức của bà trả lời cho câu hỏi của anh. “Chúng ta đã bảo rồi mà.” Bà nói.

Gerry đặt mạnh cốc rượu của mình xuống thành lan can, làm cho hai người giật mình.

“Được rồi, anh nghĩ chúng ta đã kể hết phần của mình rồi.” Ông nói. “Hôm nay là một ngày dài. Hãy cho Aaron thời gian suy nghĩ. Để xem cậu ấy nghĩ như thế nào. Đi nào, chàng trai, ta sẽ tiễn cháu.”

Barb mở miệng như muốn phản đối, nhưng ngậm lại ngay sau khi nhìn vẻ mặt của Gerry. Bà đặt Charlotte xuống một chiếc ghế trống và kéo Falk lại, buồn bã ôm lấy anh.

“Hãy suy nghĩ về lời đề nghị của chúng ta. Làm ơn đi nhé.” Hơi thở ấm nóng của bà phả vào bên tai anh. Anh có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở đó. Barb lại ngồi xuống và bế Charlotte lên. Bà mạnh tay đung đưa cho đến khi đứa bé mở mắt và khóc ré lên đầy cáu gắt. Suốt từ lúc ấy, lần đầu tiên Barb mỉm cười khi bà vuốt ve mái tóc của đứa cháu nội và vỗ vỗ vào lưng nó. Falk có thể nghe thấy tiếng hát ru đã lạc nhịp của bà khi anh theo Gerry quay ngược vào hành lang.

Gerry tiễn Falk ra đến tận xe.

“Barb đang cố đấm ăn xôi.” Gerry nói. “Bà ấy bị tiêm nhiễm trong đầu suy nghĩ rằng tất cả những chuyện này là hệ quả của một khoản nợ bí ẩn nào đó. Thật là vớ vẩn. Trong chuyện tiền nong, Luke đâu phải một đứa ngu ngốc. Tất nhiên cũng giống như tất cả mọi người, nó đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Cũng có lúc nó liều mình mạo hiểm, nhưng nó vẫn biết suy nghĩ. Nó sẽ không bao giờ để mình vướng vào những thứ như vậy đâu. Với lại, Karen nắm hết các khoản tài chính của nông trại cơ mà. Nếu có chuyện gì, con bé đã kể ra. Nó sẽ kể cho chúng ta nếu mọi việc tồi tệ đến mức ấy.”

“Vậy bác nghĩ sao?”

“Ta nghĩ… ta nghĩ thằng bé đã phải chịu rất nhiều áp lực. Chuyện này thật đau đớn, nói thật với cậu, nó khiến lòng ta như bị xắt ra từng khúc vậy, ta nghĩ mọi chuyện xảy ra đúng như những gì chúng ta nhìn thấy. Điều ta muốn biết là có phải ta cũng có một phần lỗi hay không.”

Falk tựa người vào xe. Đầu anh đang giật thình thịch. “Bác biết chuyện đó từ bao giờ thế ạ?” Falk hỏi.

“Chuyện Luke đã nói dối để cố tạo ra bằng chứng ngoại phạm cho cậu ấy hả? Ta biết ngay từ đầu. Thế nào nhỉ, gần hai mươi năm rồi nhỉ? Ta đã trông thấy Luke đạp xe một mình vào cái ngày chuyện đó xảy ra. Ở một chỗ không hề gần nơi hai đứa nói hai đứa đã đến. Ta biết hai đứa không hề ở cùng nhau.” Ông ngừng lại. “Ta sẽ không bao giờ nói với ai chuyện đó đâu.”

“Cháu không giết Ellie Deacon.” Ẩn mình đâu đó trong bóng đêm, tiếng ve sầu cất lên râm ran.

Gerry gật đầu, mắt nhìn chằm chằm xuống dưới chân. “Aaron ạ, nếu chỉ một giây thôi, ta nghĩ việc đó là do cháu làm, thì ta đã không giữ im lặng rồi. Cháu nghĩ tại sao ta lại không nói gì cả? Bởi vì nó sẽ hủy hoại cuộc đời cháu. Mối nghi hoặc đó sẽ bám theo cháu suốt nhiều năm. Họ có để cho cháu vào ngành cảnh sát không? Và Luke sẽ bị trừng phạt vì tội khai man. Làm thế để làm gì? Cô bé đó vẫn chết cơ mà. Tự sát, thực tế là như vậy, và ta cũng biết không ít người có cùng suy nghĩ như vậy. Hai người bọn cháu chẳng can hệ gì đến chuyện đó cả.” Gerry chọc chọc mũi giày xuống nền đất. “Chí ít thì đó là những gì mà ta nghĩ trong đầu.”

“Còn bây giờ thì sao ạ?”

“Bây giờ ư? Chúa ơi. Ta không biết phải tin vào cái gì nữa. Ta đã luôn nghĩ Luke nói dối để bảo vệ cháu. Nhưng giờ đây, con dâu và cháu nội của ta bị sát hại, con trai của ta thì thiệt mạng với khẩu súng dính đầy dấu vân tay của nó.”

Gerry ôm mặt.

“Ta yêu Luke. Ta sẽ bảo vệ nó đến cùng. Nhưng ta cũng yêu Karen và Billy. Cả Charlotte nữa. Đến lúc chết ta vẫn sẽ nói rằng không thể nào con trai ta lại làm những việc như vậy. Nhưng có một giọng nói cứ thì thầm với ta. Có thật thế không? Ông có dám chắc thế không? Thế nên ta đang hỏi cháu. Ngay tại đây. Ngay lúc này. Có phải Luke đã khai ra chứng cứ ngoại phạm đó để bảo vệ cháu không hả Aaron? Hay là nó đã nói dối để bảo vệ chính mình?”

“Chưa từng có bất kì nghi ngờ nào nói rằng Luke có trách nhiệm trong những gì đã xảy ra với Ellie.” Falk thận trọng nói.

“Không hề” Gerry nói. “Nhưng ấy là bởi vì cả hai đứa đã tạo chứng cứ ngoại phạm giả cho nhau, đúng chứ? Cả cậu và ta đều biết nó nói dối chuyện đó, nhưng cả hai chúng ta đều không nói gì cả. Thế nên câu hỏi của ta là liệu có phải bàn tay ta cũng đã dính máu của con dâu và cháu ta rồi không?”

Gerry nghiêng đầu và biểu cảm trên gương mặt ông bị che khuất trong bóng tối.

“Đó là điều cậu nên tự chất vấn mình trước khi vội vàng bỏ về Melbourne. Cả cậu và ta đều che giấu sự thật. Nếu ta có tội, thì cậu cũng vậy.”

Những con đường vùng nông thôn dường như dài thêm trên chặng đường lái xe quay trở về quán rượu. Falk gạt đèn pha lên mức sáng nhất, và chúng hắt cả luồng sáng trắng lóa vào giữa bóng đêm. Anh cảm tưởng mình là sinh vật duy nhất giữa quãng đường dài hàng cây số. Không một bóng người trước mặt, cũng chẳng một bóng người sau lưng.

Anh cảm thấy một tiếng uỵch bên dưới bánh xe, khiến anh nổi hết da gà, gần như trước khi nhận ra cái bóng mờ mờ nhỏ xíu phóng vụt qua đường. Một con thỏ. Ngay tại đó, rồi lập tức mất dạng. Tim anh đập thình thịch. Anh đã vội vã đạp phanh cho xe chạy chậm lại, nhưng chẳng kịp trở tay với cả ngàn ki-lô đang chạy với tốc độ tám mươi cây số một giờ. Không một động thái phản kháng. Lập tức có thứ gì đấy nghẹn chặt trong lồng ngực anh, gọi về một điều vốn rời rạc trong tâm trí. Một ký ức mà đã nhiều năm anh không nghĩ tới chợt ùa về.

Con thỏ cũng chỉ mới sinh, run rẩy trong lòng bàn tay Luke. Móng tay cậu ta dính đầy bùn đất. Cũng chỉ là chuyện thường ngày mà thôi. Những đứa trẻ tám tuổi ở Kiewarra có rất ít trò để giải trí mỗi cuối tuần. Chúng vừa mới rượt đuổi nhau chạy nhảy khắp nơi, lao vun vút qua những rặng cở um tùm, thế rồi Luke chợt đứng khựng lại như trời trồng. Cậu ta cúi người xuống giữa những thân cỏ lêu nghêu, rồi một lát sau, đứng dậy, cậu ta nhấc lên cái sinh vật nhỏ bé ấy. Aaron chạy lại xem. Chúng vuốt ve nó, bảo nhau đừng vuốt quá mạnh.

“Nó thích tớ. Nó là của tớ.” Luke nói. Chúng tranh cãi với nhau đặt tên gì cho con thỏ suốt chặng đường quay về nhà Luke.

Chúng tìm được một cái thùng các-tông để đặt con thỏ trong đó, rồi chúng thò đầu nhìn vào, quan sát con vật cưng mới. Con thỏ hơi run rẩy một chút dưới sự quan sát kĩ lưỡng của hai đứa trẻ, nhưng hầu như nó chỉ nằm im lìm. Nỗi sợ hãi được ngụy trang dưới lớp vỏ của sự chấp nhận.

Aaron chạy vào trong để lấy một cái khăn bông trải chuồng cho con thỏ. Cậu mất nhiều thời gian tìm kiếm hơn dự định, và khi cậu quay trở ra, dưới ánh nắng sáng tươi, Luke vẫn đang đứng im lìm. Một tay cậu ta đặt vào trong cái thùng. Đầu của Luke giật nảy khi Aaron tiến lại gần, và ngay lập tức, cậu ta rụt tay ra khỏi thùng. Aaron bước lại, không dám chắc sẽ nhìn thấy điều gì, nhưng cảm nhận được sự thúc giục hãy chậm lại, đừng vội nhìn vào bên trong.

“Nó chết mất rồi.” Luke nói. Miệng cậu ta mím chặt. Cậu ta không dám nhìn vào mắt Aaron.

“Tại sao vậy?”

“Tớ không biết. Nó cứ chết, vậy thôi.”

Aaron hỏi đi hỏi lại vài lần nữa nhưng câu trả lời vẫn không thay đổi. Con thỏ nằm nghiêng một bên, ngay ngắn, nhưng bất động, đôi mắt của nó đen láy và cô hồn.

“Hãy suy nghĩ về lời đề nghị của chúng ta.” Barb đã nói như thế khi Falk rời khỏi nhà họ. Thế nhưng, khi lái xe trên những con đường vùng nông thôn dài dằng dặc đó, khi máu của con vật vẫn còn ướt dưới bánh xe, anh lại không thể ngăn mình nghĩ tới Ellie Deacon và nhóm bốn người cái thời tuổi hoa niên ấy. Và đôi mắt đen láy của Ellie, nó có vô hồn như thế không, khi nước tràn căng hai lá phổi của cô?

« Lùi
Tiến »