Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1459 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2

“Anton Falk, em thách anh dám bỏ đi đấy.”

Falk đứng cạnh chiếc xe của mình, định lên xe và lái đi nhưng nội tâm thôi thúc anh ở lại. Đám người đi đưa tang cũng bắt đầu lê những bước chân nặng nề tới buổi lễ tưởng nhớ người đã khuất. Falk quay người về phía tiếng nói cất lên, bất giác nở nụ cười.

“Gretchen!” Anh thốt lên khi người phụ nữ chạy đến ôm lấy anh thật chặt, vùi đầu vào vai anh. Falk nhẹ nhàng đặt cằm của mình lên mái tóc vàng óng ả và hai người cứ đứng ôm nhau như thế trong suốt cả một phút.

“Lạy Chúa, anh không thể tưởng tượng được em vui mừng thế nào khi nhìn thấy anh ở đây đâu.” Cô vẫn ôm Falk, giọng nghẹn ngào qua lớp áo của anh.

“Dạo này em ổn chứ? Falk cất tiếng hỏi khi cô buông anh ra. Gretchen Schoner chậm rãi tháo chiếc kính râm rẻ tiền của mình xuống để lộ cặp mắt đỏ hoe, Cô khẽ khàng nhún vai.

“Không tốt lắm. Nếu không muốn nói là khá tệ. Còn anh thì sao?”

“Cũng chẳng khác em là bao.”

“Trông anh vẫn y như ngày xưa.” Cô nhoẻn miệng cười. “Vẫn cái vẻ nhợt nhạt thiếu sức sống này.”

“Em cũng chẳng thay đổi gì cả.”

Cô khịt mũi tỏ vẻ ngờ vực lời anh nói, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. “Không một chút thay đổi nào trong hai mươi năm ư? Đừng đùa chứ.”

Falk quả thực không phóng đại một chút nào. Anh hoàn toàn có thể nhận ra Gretchen từ bức ảnh chụp bốn người thời niên thiếu vừa được trình chiếu trong buổi tang lễ.

Vòng eo của cô gái Luke từng ôm bây giờ đã đầy đặn hơn so với ngày xưa, mái tóc vàng hoe giờ cũng dài và dày hơn trước, nhưng cặp mắt xanh và đôi gò má cao thì đích thị là của Gretchen thời hoa niên. Bộ quần áo cô đang mặc hơi bó so với phục tang truyền thống, bởi vậy việc đi lại gặp một chút khó khăn. Falk thầm nghĩ không biết là do cô đi mượn hay chỉ là hiếm khi mặc bộ quần áo này.

Gretchen cũng chăm chú nhìn Falk, và khi ánh mắt họ gặp nhau, cô bật cười. Trong thoáng chốc, người phụ nữ đứng trước mặt anh trông trẻ trung và dịu dàng hơn bao giờ hết.

“Đi thôi.” Cô tiến lại gần và siết chặt cánh tay của Falk. Anh cảm thấy trên da mình sự mát mẻ toát ra từ lòng bàn tay cô. “Buổi tưởng nhớ diễn ra tại trung tâm cộng đồng. Chúng ta cùng tới đó nhé.”

Khi họ chuẩn bị bước đi, cô cất tiếng gọi một cậu bé đang cầm cái que chọc chọc thứ gì đó. Cậu bé ngước lên và miễn cưỡng ngừng lại thú vui của mình. Gretchen đưa tay ra nhưng cậu bé lắc đầu rồi chạy vọt lên phía trước, huơ huơ cái que giả bộ như đang cầm một thanh kiếm.

“Con trai của em, Lachie.” Gretchen nói, ánh mắt quay sang Falk.

“Ồ, phải rồi.” Phải một lúc sau Falk mới nhớ ra cô bé anh quen thuở nhỏ bây giờ đã là một bà mẹ. “Anh nghe nói em có một đứa con.”

“Nghe từ ai cơ? Luke à?”

“Chắc hẳn là vậy rồi.” Falk nói “Hiển nhiên là Luke đã nói cho anh việc này từ lâu. Thằng bé mấy tuổi rồi thế?”

“Nó mới lên năm, nhưng lúc nào cũng là trùm sò trong mấy trò nghịch ngợm với bạn bè nó.”

Hai người quay nhìn về phía cậu bé. Lachie đang cầm thanh kiếm tự chế của mình đâm thẳng vào kẻ thù vô hình trong không khí. Cặp mắt cậu bé cách khá xa nhau, mái tóc xoăn đã nhuốm màu đất cát, nhưng Falk không thể nhìn thấy nhiều đặc điểm của Gretchen nơi nét mặt lanh lợi của cậu bé. Anh cố lục lại trong trí nhớ liệu có khi nào Luke từng nói với anh về việc hẹn hò của Gretchen, hay đề cập qua ai là bố của đứa bé. Nhưng anh nghĩ câu trả lời là không. Falk vẫn tiếp tục chìm đắm trong suy tư. Anh liếc nhìn xuống bàn tay trái của Gretchen. Không có nhẫn, nhưng điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì nhiều trong xã hội ngày nay.

“Vậy cuộc sống gia đình em hiện giờ thế nào?” Cuối cùng anh cất tiếng hỏi, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

“Tạm ổn. Nuôi nấng Lachie khá là vất vả đối với em.” Gretchen đáp lại bằng giọng trầm ngâm. “Chỉ có hai mẹ con thôi. Nhưng nó ngoan lắm. Hai mẹ con em vẫn xoay xở được, chí ít là đến thời điểm hiện tại.”

“Nông trại của cha mẹ em vẫn hoạt động chứ?”

Cô khẽ lắc đầu. “Không, Chúa ơi. Họ nghỉ làm lâu rồi và đã bán hết mọi thứ khoảng tám năm trước. Cha mẹ em sau đó chuyển tới Sydney, mua một căn nhà nhỏ cách chỗ của chị gái em và mấy đứa con của chị ấy ba dãy phố.” Cô nhún vai. “Họ nói thích cuộc sống ở thành phố. Cha em đến giờ hình như vẫn chăm tập thể dục lắm.”

Falk không thể nhịn cười khi mường tượng ra hình ảnh ông Schoner thẳng tính đang tập trung cao độ vào các bài tập hít thở và luyện nội công.

“Em không có ý định đi theo họ à?”

Cô nở một nụ cười gượng và chỉ vào hàng cây cằn cỗi nằm dọc đường. “Bỏ lại tất cả những thứ này ư? Ồ không. Em đã ở đây quá lâu rồi, mọi thứ dường như đã ngấm vào máu. Anh biết cảm giác này là thế nào mà.” Cô bỏ lửng câu nói của mình, quay mặt nhìn sang bên. “Cũng có thể anh không hiểu. Em xin lỗi.”

Falk khoát tay như muốn nói cô đừng quá bận tâm đến điều đó. “Thế hiện giờ em đang làm gì?”

“Dĩ nhiên vẫn nối nghiệp cha mẹ em. Cố gắng thì đúng hơn. Em đã mua lại toàn bộ trang trại cừu Kellerman cách đây vài năm.”

“Mua lại toàn bộ?” Anh ngỡ ngàng. Đó là một cơ ngơi mà rất nhiều người mong muốn có được. Chí ít nó đã như thế khi anh còn bé.

“Anh thì sao?” Cô hỏi. “Em nghe nói anh đã vào ngành cảnh sát?”

“Ừ, đúng vậy. Cảnh sát liên bang. Đến giờ vẫn thế” Hai người lại im lặng, chậm rãi bước đi trên con đường. Tiếng chim hót líu lo len lỏi trong các kẽ lá nghe không khác gì âm thanh ngày xưa trong ký ức của anh. Phía trước, các tốp người đi đưa đám trong bộ phục tang màu đen trông hệt như những vết nhơ nổi bật trên con đường bụi mù trắng xóa.

“Mọi việc ở đây thế nào rồi?” Anh hỏi.

“Tồi tệ.” Chỉ hai tiếng cụt lủn vang lên. Gretchen vỗ nhẹ đầu ngón tay vào môi mình, cử chỉ mang dáng dấp của một người đã từng hút thuốc. “Chúa biết là trước đấy mọi thứ đã đủ kinh khủng lắm rồi. Nỗi sợ hãi về khủng hoảng tài chính và hạn hán khiến con người héo mòn. Sau đấy thì chính Luke và gia đình anh ấy đã phải đối mặt với cơn ác mộng này, và việc diễn ra thật tệ hại, Aaron ạ. Anh cũng cảm nhận được mà. Mọi người vật vờ như những cái xác sống vô hồn. Không ai biết phải nói gì hay làm gì. Chỉ đơn giản là nhìn nhau thôi. Cố gắng đoán xem ai sẽ là người tiếp theo nằm xuống.”

“Lạy Chúa!” “Đúng vậy, anh không thể hiểu nổi đâu.” “Em và Luke vẫn thân thiết phải không?” Falk tò mò hỏi.

Một thoáng ngại ngần hiện ra trên nét mặt của Gretchen. Khuôn miệng cong cong tạo thành một nụ cười nhẹ. “Không. Em và anh ấy đã không còn thân thiết nhiều năm rồi. Mọi thứ không còn gần gũi và trong trẻo như thời bốn chúng ta chơi với nhau đâu.”

Bức ảnh đó lại hiện lên trong tâm trí Falk. Anh, Luke, Gretchen. Và Ellie Deacon, cô gái với mái tóc dài đen nhánh. Họ đã từng rất khăng khít. Tình bạn thời niên thiếu, đó là khi bạn tin rằng những người bạn của mình là bạn tâm giao, chí cốt và tình bạn này sẽ kéo dài mãi mãi.

Luke nói dối. Cậu nói dối.

“Anh chắc hẳn có giữ liên lạc với Luke nhỉ?” Gretchen hỏi.

“Không thường xuyên lắm.” Chí ít đây là sự thật. “Khi Luke ở Melbourne, bọn anh thi thoảng hẹn gặp nhau uống vài ly bia, đại loại là như vậy.” Falk dừng lại một chút. “Vài năm gần đây anh cũng không gặp cậu ấy. Ai cũng bận rộn cả, em biết đấy. Cậu ấy có gia đình riêng để chăm sóc, còn anh thì quay cuồng với công việc của mình.”

“Em hiểu mà, anh không cần phải giải thích. Chúng ta đều mang cảm giác áy náy như vậy.”

Trung tâm cộng đồng dần hiện ra trước mắt. Falk bước tụt lại phía sau và Gretchen phải kéo mạnh cánh tay anh.

“Thôi nào, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mọi người thậm chí còn chẳng nhớ anh là ai nữa đâu.”

“Ngược lại, sẽ có cả tá người nhận ra anh ấy chứ. Đặc biệt là sau khi họ trình chiếu bức ảnh kia tại đám tang.”

Cô thoáng nhăn mặt, tỏ vẻ không đồng ý với lời của Falk. “Em biết mà. Em cũng đã vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy bức ảnh đó. Nhưng anh nhìn xem, ai cũng đang bận bịu với công việc của họ, chẳng ai rảnh để nhớ ra anh là ai đâu. Đừng nghĩ nhiều nữa. Chúng ta sẽ đi ra phía sau.”

Không đợi Falk trả lời, một tay cô túm lấy tay áo anh, tay còn lại nắm tay con trai mình, chen qua đám đông, dẫn họ vào bên trong. Không khí lúc này thật ngột ngạt. Chiếc máy điều hòa tại trung tâm cộng đồng đã chạy hết công suất, nhưng cũng không thể làm dịu mát bầu không khí của hàng chục con người đang tụ tập thành các đám đông lộn xộn. Họ cứ thế trà trộn vào nhau, giữ thăng bằng trên tay mấy cái cốc nhựa và đĩa bánh sô cô la truyền thống.

Gretchen tiến tới chỗ cánh cửa kiểu Pháp, nơi hội chứng sợ không gian chật hẹp đã đẩy đám người đứng lộn xộn ra ngoài cái sân loang lỗ. Họ tìm thấy một nơi thoáng mát bên cạnh hàng rào, còn Lachie vội vã tách khỏi họ để chạy đến chỗ cái cầu trượt bằng kim loại đang nóng rực lên dưới cái oi bức của ngày hè.

“Em không cần phải đứng cạnh anh đâu, nếu điều này làm em xấu mặt.” Falk nói, tay chỉnh chiếc mũ để che mặt mình đi.

“Thôi đi, Falk. Em cũng tự gây ra cho mình điều đó mà.”

Falk đưa mắt nhìn quanh sân chơi một lượt, sau đó ánh mắt dừng lại trước một cặp đôi lớn tuổi mà anh nghĩ rất có thể đã từng là bạn của cha anh. Họ đang trao đổi gì đó với một viên cảnh sát trẻ, người này từ đầu đến chân mang nguyên bộ đồng phục của cảnh sát, và không thể tránh khỏi việc đổ mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng gay gắt của buổi chiều. Trán anh ta bóng lên mỗi khi lịch sự gật đầu với họ.

“Này!” Falk hỏi. “Kia là người thay thế vị trí của Barberis phải không?”

Gretchen hướng mắt theo cái nhìn của Falk. “Đúng vậy, anh đã nghe nói về chuyện của Barberis rồi à?”

“Hiển nhiên. Đúng là một sự mất mát lớn. Em còn nhớ cái cách mà anh ấy dọa chúng ta sợ chết khiếp bằng mấy câu chuyện kinh dị về đám trẻ con phá phách dụng cụ làm nông chứ?”

“Em có nhớ.”

“Đúng là không biết nói gì. Đáng buồn thật!” Falk nói bằng giọng trầm tư. “Vậy người mới là ai thế?”

“Trung sĩ Raco, và anh ta đang tiếp nhận một mớ bòng bong khó giải quyết đấy.”

“Không tốt ư? Có vẻ anh ta đang xử lý với đám đông khá ổn mà.”

“Em cũng không chắc. Anh ta chỉ mới xuất hiện ở đây được khoảng năm phút khi tất cả chuyện này xảy ra.”

“Mới năm phút đầu mà đã phải tiếp nhận một mớ hỗn độn.”

Sự xôn xao và lộn xộn chỗ cửa ra vào làm đứt quãng câu trả lời của Gretchen. Đám đông kính cẩn rẽ lối khi Barb và Gerry Hadler bước ra, hai người họ nổi bật dưới ánh nắng. Tay nắm tay thật chặt, họ đi tới chỗ từng tốp người đến đưa tang. Vài câu nói, một cái ôm, cái gật đầu khích lệ, an ủi nhau vượt qua nỗi đau này.

“Bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng anh nói chuyện với họ?” Gretchen thì thầm.

“Hai mươi năm, cho đến khi gặp lại vào tuần trước.” Falk trả lời. Anh chờ đợi. Gerry vẫn đang đứng khoảng sân bên kia khi Falk nhìn thấy họ. Ông quay đi khi một phụ nữ phục phịch dang tay ra định ôm lấy ông, khiến cánh tay của bà ta bị bỏ lửng như đang ôm lấy không khí.

Hãy đến đám tang .

Falk đã đến theo lời chỉ dẫn. Và giờ thì anh đang nhìn cha của Luke tiến lại gần.

Gretchen bước tới, cô tặng Gerry một cái ôm. Phía sau bờ vai cô, ánh mắt của ông chạm tới Falk, hai đồng tử sáng lên và mở to. Falk thầm nghĩ liệu có liều thuốc nào có thể giúp anh vượt qua ngày hôm nay không? Khi vòng tay của Gretchen buông xuống, Gerry đưa tay ra phía trước, bắt tay Falk bằng cái nắm tay thật chặt và ấm nóng của mình.

“Cậu đã đến.” Ông nói bằng giọng không lộ rõ cảm xúc trong khi Gretchen đứng bên cạnh hai người.

“Vâng.” Falk đáp. “Cháu đã nhận được thư của bác.” Ánh mắt của Gerry bất động nhìn Falk.

“Tốt lắm. Ta nghĩ rằng sự hiện diện của cậu có ý nghĩa rất lớn ngày hôm nay. Đối với Luke. Ta đã không dám chắc là cậu có đến hay không đấy, anh bạn.” Câu nói cuối cùng như ngưng đọng lại, lơ lửng trong không khí.

“Chắc chắn rồi, bác Gerry.” Falk gật đầu. “Việc có mặt ở đây rất quan trọng.”

Sự hoài nghi của Gerry không phải là vô căn cứ. Một tuần trước, khi Falk đang ngồi tại bàn làm việc ở Melbourne, đôi mắt trống rỗng nhìn vào bức ảnh của Luke trên mặt báo thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Bằng giọng ngập ngừng mà Falk đã không nghe trong suốt hai thập kỷ, Gerry báo cho anh về thông tin buổi tang lễ. “Chúng tôi sẽ gặp cậu ở đó.” Với câu nói không phải một câu hỏi, ông kết thúc cuộc điện thoại. Falk tránh cái nhìn của Luke như muốn xoáy vào tâm can khi anh lầm bầm gì đó về các cam kết trong công việc. Thực tế, Falk đã vô cùng lưỡng lự. Hai ngày sau đó, một bức thư được gửi tới chỗ anh. Chắc hẳn Gerry đã gửi bức thư này ngay sau khi ông ngắt máy.

Cậu nói dối. Hãy đến đám tang.

Falk đã không thể có được giấc ngủ ngon vào đêm hôm đó.

Cả hai bối rối liếc nhìn Gretchen. Cô cau mày nhìn cậu con trai đang đu đưa leo qua các thanh ngang trên một khung sắt, trông như một chú khỉ con.

“Cậu sẽ ở lại thị trấn vào tối nay.” Gerry nói. Một lần nữa Falk để ý rằng không có ngữ điệu hỏi trong câu nói của Gerry.

“Ở lầu trên của nhà trọ.”

Một tiếng khóc thét vang tới từ sân chơi và Gretchen vừa lo lắng vừa bực dọc nói:

“Chết tiệt. Biết ngay là thể nào cũng có chuyện mà. Cháu xin phép một chút nhé.” Cô chạy vội ra chỗ cậu con trai. Gerry tóm lấy khuỷu tay Falk và ra hiệu cho anh tránh xa khỏi đám đông. Tay ông run lên.

“Chúng ta cần nói chuyện. Trước khi con bé quay trở lại.”

Falk khẽ giật cánh tay của mình ra để tránh sự chú ý của đám đông sau lưng. Không biết những ai đang nhìn, và những ai đang đứng ở đó.

“Lạy Chúa, Gerry, bác muốn cái quái gì thế?” Falk cố tỏ ra đang đứng một cách thoải mái nhất có thể. “Nếu bác định đe dọa cháu thì cháu có thể nói rõ rằng việc này không có tác dụng đâu.”

“Gì cơ? Aaron. Không. Ta không hề có ý như vậy.” Gerry ngỡ ngàng trước những lời của Falk. “Nếu muốn gây rắc rối thì ta đã làm cách đây mấy năm rồi, phải không? Ta đã vờ như không biết tới lời nói dối đó. Lạy Chúa, ta đã vui mừng chấp nhận sự giả dối ấy. Nhưng giờ ta không thể để như vậy được nữa. Làm sao ta có thể lờ đi mọi chuyện khi nó diễn ra theo chiều hướng như thế này? Cả Karen và Billy đều đã chết, thằng bé thậm chí còn chưa lên bảy tuổi.” Giọng Gerry như vỡ vụn ra. “Nghe này, ta rất tiếc về chuyện bức thư, nhưng ta thực sự cần cậu ở đây. Ta cần phải biết một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Đôi mắt của Gerry gần như tối sầm lại dưới cái nắng gay gắt.

“Có phải Luke đã giết ai đó trước đây…”

Falk im lặng. Anh không hỏi ý của Gerry là gì.

“Cậu biết là…” Gerry bỏ lửng câu nói của mình khi một phụ nữ lăng xăng chạy tới thông báo cho ông rằng có vị giáo sĩ cần nói chuyện với ông. Ngay lập tức nếu có thể.

“Chúa ơi, mọi chuyện cứ rối tinh lên.” Gerry cắt ngang, người phụ nữ hắng giọng, nét mặt cô ta trở nên thật bình thản và kiên nhẫn. Ông quay lại phía Falk. “Ta phải đi đã. Liên lạc với cậu sau.” Ông bắt tay Falk, cái nắm tay lâu hơn thông thường.

Falk gật đầu. Anh hiểu. Gerry trông hơi lom khom và nhỏ bé khi theo sau người phụ nữ. Sau khi vuốt ve dỗ dành cậu con trai của mình, Gretchen bước trở lại chỗ của Falk. Họ đứng cạnh nhau nhìn Gerry rời đi.

“Bác ấy trông thật tiều tụy!” Cô trầm ngâm nói. “Em nghe thấy bác ấy la hét với Craig Hornby trong siêu thị ngày hôm qua, trách mắng rằng bác ấy đã xem nhẹ chuyện gì đó. Em không chắc là chuyện gì, nhưng Craig luôn là bạn tốt của bác ấy trong suốt năm mươi năm qua.”

Falk không thể tưởng tượng ra ai lại dám xem nhẹ ba chiếc quan tài ảm đạm lãnh lẽo này, Craig Hornby thì lại càng không thể.

“Thực sự không có bất kỳ dấu hiệu cảnh báo nào từ Luke à?” Không thể kiềm chế lâu hơn được nữa, Falk cất tiếng hỏi.

“Như thế nào cơ?” Một con ruồi đậu vào môi của Gretchen và cô vội phẩy nó đi một cách thiếu kiên nhẫn. “Anh ấy có vung vẩy khẩu súng đi lại trên con đường lớn và đe dọa sẽ xuống tay với gia đình mình không á?”

“Chúa ơi, Gretchen, anh chỉ hỏi thôi. Ý anh là Luke có bị trầm cảm hay bệnh gì đại loại như vậy không?”

“Em xin lỗi. Tại trời nóng quá. Cái oi bức khiến mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn.” Cô dừng lại. “Nhìn kìa, ai sống ở Kiewarra cũng gần như sắp hết hơi rồi. Nhưng thành thật mà nói, điều mà Luke phải đối mặt cũng chẳng khác những người ở đây là bao. Chí ít là không phải theo cái cách mà mọi người chấp nhận nhìn thấy.”

Cái nhìn chăm chú xa xăm của Gretchen trông thật dữ tợn.

“Dù sao cũng thật khó nói.” Cô nói sau một hồi suy tư. “Mọi người đều cảm thấy tức giận. Nhưng họ không chỉ căm phẫn mỗi Luke. Những người muốn trả thù anh ấy nhất dường như lại không quá căm ghét anh ấy vì những việc mà anh ấy đã làm. Thật kỳ lạ. Rất có thể họ chỉ ghen tỵ mà thôi.”

“Ghen tỵ về cái gì?”

“Về sự thật rằng anh ấy đã làm được một việc mà họ không thể tự mình làm được, em nghĩ vậy. Bởi vì bây giờ anh ấy đã được giải thoát rồi, không phải sao? Trong khi những người còn lại trong chúng ta đang chết dần chết mòn ở đây, thì anh ấy không còn phải bận tâm về vụ mùa, trễ hạn thanh toán hay mùa mưa tiếp theo nữa.”

“Giải pháp tuyệt vọng.” Falk nói. “Đưa cả vợ con đi theo. Gia đình Karen đối mặt với việc này như thế nào?”

“Theo như những gì em được biết, cô ấy thực sự không còn họ hàng thân thích. Anh đã từng gặp cô ấy chưa?”

Falk lắc đầu.

“Là con một.” Gretchen nói. “Cha mẹ cô ấy đều đã qua đời khi cô ấy ở độ tuổi vị thành niên. Cô ấy chuyển đến đây sống với một người dì, nhưng người này cũng qua đời vài năm trước. Thật ra Karen cũng gần như một người ruột thịt của nhà Hadler rồi.”

“Em có làm bạn với cô ấy không?”

“Không hẳn. Em…”

Từ phía những cửa ra vào vang lên tiếng leng keng của dao nĩa và cốc thủy tinh chạm vào nhau. Đám đông dần trở nên im lặng, quay mặt về phía Gerry và Barb Hadler đang đứng tay trong tay. Trông hai người thật cô độc giữa đám người xung quanh.

Falk chợt nhận ra, bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ. Họ cũng đã từng có một đứa con gái, trong một khoảng thời gian ngắn. Con bé bị chết non khi Luke mới ba tuổi. Giá như họ cố gắng có thêm nhiều đứa nữa sau lần thất bại ấy. Thay vào đó, họ dồn hết tâm huyết vào việc nuôi dạy đứa con trai mạnh mẽ còn sống sót của mình. Barb hắng giọng, mắt bà đảo một lượt quanh đám đông.

“Chúng tôi muốn cảm ơn vì sự hiện diện của mọi người. Luke là một người tốt.”

Những ngôn từ bật ra nhanh và to, bà vội mím chặt môi lại như để ngăn chúng thốt ra thêm nữa. Sự im lặng kéo dài đến độ người tham dự cảm thấy lúng túng. Gerry nhìn bất động về phía khoảng sân trước mặt ông. Hít một hơi thật dài, Barb tiếp tục.

“Còn Karen và Billy thật xinh đẹp. Những gì đã xảy ra…” Bà nghẹn ngào “… thật kinh khủng. Nhưng tôi mong rằng mọi người sẽ ghi nhớ về một Luke tốt bụng như trước đây. Con trai chúng tôi đã từng là bạn đối với rất nhiều người trong số các bạn. Một người hàng xóm lương thiện, một người nông dân cần mẫn. Và nó yêu thương gia đình của mình.”

“Phải rồi, cho đến khi anh ta ra tay tàn sát họ.”

Những từ ngữ trôi nổi bay lên từ phía cuối đám đông, nhưng Falk không phải người duy nhất quay đầu nhìn về phía sau. Mọi ánh mắt chằm chằm hướng về phía người nói ra câu đó - một người đàn ông trung niên cao lớn. Bắp tay ụ thịt với mỡ nhiều hơn cơ của gã căng phồng dưới lớp áo phông khi gã khoanh tay lại. Mặt gã đỏ ửng, với bộ râu rối bù và dáng vẻ thách thức của một kẻ chuyên đi bắt nạt.

Gã chằm chằm nhìn lại từng người đang chĩa ánh mắt trách móc về phía gã, cho đến khi từng người bọn họ phải quay mặt đi. Barb và Gerry vờ như không nghe thấy. Lòng nhân từ nhỏ nhoi, Falk nghĩ.

“Ai mà to mồm vậy?” Anh thì thầm, còn Gretchen ngạc nhiên nhìn anh.

“Anh không nhận ra gã đó à? Là Grant Dow đấy.”

“Em đùa hả?” Falk cảm thấy các sợi lông tơ trên cổ mình dựng lên và anh quay mặt sang hướng khác. Anh nhớ một gã đàn ông hai mươi lăm tuổi với cơ bắp săn chắc như dây thép gai. Còn gã đàn ông hiện tại trông như thể đã phải vật lộn với hai thập kỷ khó khăn kể từ đó. “Hắn trông khác quá.”

“Vẫn là một kẻ ngu ngốc. Đừng lo lắng. Em không nghĩ hắn nhìn thấy anh đâu. Nếu mà hắn nhìn thấy thì anh đã biết rồi.”

Falk gật đầu, nhưng mặt vẫn quay sang hướng khác. Bà Barb bắt đầu khóc, và đám đông coi đây là dấu hiệu cho thấy bài phát biểu đã kết thúc, theo bản năng, mọi người tiến về phía bà hoặc rời đi, tùy thuộc vào tình cảm họ dành cho bà. Falk và Gretchen vẫn đứng tại chỗ. Đứa con trai của Gretchen chạy tới và vùi mặt vào quần mẹ. Với một chút gắng sức, cô bế thằng bé lên ngang hông và nó tựa đầu vào vai mẹ mà ngáp.

“Em nghĩ đã đến lúc đưa thằng bé về nhà rồi.” Cô nói. “Khi nào anh quay trở lại Melbourne?”

Falk nhìn đồng hồ đeo tay. Mười lăm tiếng nữa .

“Ngày mai.” Anh trả lời.

Gretchen gật đầu, ngước mắt nhìn anh. Rồi cô ngả người về phía trước, vòng cánh tay còn lại của mình ôm lấy lưng anh và kéo anh lại gần. Falk có thể cảm thấy sức nóng của mặt trời phía sau lưng và trước ngực là cơ thể ấm áp của cô.

“Rất vui được gặp lại anh, Aaron.” Đôi mắt xanh thẳm của cô lang thang trên khuôn mặt anh như đang cố ghi nhớ tất cả các đường nét. Mỉm cười buồn bã, cô nói: “Có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau sau hai mươi năm nữa.”

Anh lặng lẽ nhìn cô bước đi cho đến khi hình bóng cô nhỏ dần rồi biến mất hẳn.

« Lùi
Tiến »