Mùa thu của nghệ thuật đang đến.
Bầu trời thu ngập nắng luôn trong lành, và nỗi buồn man mác đọng lại nơi đáy mắt.
Thanh tra Katayama Yoshitarou Phòng điều tra số 1, tuy áng chừng vẫn chỉ trong độ tuổi ba mươi nhưng bước chân anh lại kéo lê vô cùng mệt mỏi. Chẳng phải vì anh mới lập gia đình, anh cũng không có cơ hội đi chơi buổi tối hay đánh mạt chược thâu đêm, cả thù tạc nhậu nhẹt cũng thế, bởi anh còn không uống được rượu.
“Chán thật! Trời đẹp vậy mà sao mình phải làm việc một mình thế này.”
Hầu như nhân viên công sở nào cũng nghĩ thế nếu đã quá mệt mỏi với công việc. Khi làm đến kiệt sức, bản thân dường như nhìn thấy đám đông ngoài kia ai cũng đang thong dong vui vẻ.
Đặc biệt là trong trường hợp của Katayama, còn mệt mỏi hơn gấp bội bởi anh đâu có thích thú gì công việc hiện tại.
Anh rẽ vào phòng làm việc của Phòng điều tra số 1, ở ngay bàn bên cạnh, kẻ đang ngủ khì là tiền bối Nemoto. Đúng lúc Katayama vừa ngồi xuống thì điện thoại trên bàn lão Nemoto reo lên, lão mắt nhắm mắt mở nhấc điện thoại.
- Vâng… Ối, cảnh trưởng. Chào ngài buổi sáng… Hả? Katayama à? Vẫn chưa thấy bóng dáng cậu ta đâu cả. Chắc lại đang ngủ trưa ở công viên gần đây rồi.
Katayama trợn mắt ngạc nhiên.
- Ồ, thế à. Phòng triển lãm Z đúng không thưa ngài? Tôi biết rồi.
- Anh Nemoto này…
- Cái gì thế, chờ chút đi… Hả? Thật vậy sao? Ồ, tôi hiểu rõ rồi. À không đâu, hình như Katayama biết rõ về tranh ảnh lắm.
- Anh Nemoto…
- Ồn quá đấy… Vâng vâng, vậy à. Nói thế nào đi nữa thì em gái cậu ta, cả mèo Holmes chắc hẳn vẫn chưa biết việc này đâu. Haha… Vâng tôi sẽ chuyển lời. Chào ngài.
Vừa dứt điện thoại, lão Nemoto liền ngáp rõ to rồi quay sang bên cạnh. Katayama lúc này đang nhìn chằm chằm vào Nemoto.
- Gì thế này, Katayama à. Cậu tới lúc nào thế? Vừa có điện thoại của cảnh trưởng đấy.
Lão nói với vẻ mặt tỉnh bơ.
- Có chuyện gì vậy anh?
- Cậu đến phòng triển lãm tranh Z ở Ginza đi.
- Có vụ án mạng nào xảy ra à?
- À không, tới để xem tranh.
Katayama choáng váng. Dù anh vốn là tuýp người rất đỗi nghiêm túc với công việc nhưng lúc này cũng phải ngã ngửa.
- Em vừa thẩm tra vừa đi tuần cả đêm qua. Chuyện đi xem tranh này rốt cuộc là thế nào vậy?
- Này đừng có bức xúc thế. Tâm trạng cảnh trưởng đang tốt nên gọi đi xem đấy mà.
- Tại sao cảnh trưởng lại…?
- Tranh của ông ấy vẽ được triển lãm.
Katayama trợn tròn mắt. Đây là lần đầu anh được nghe chuyện cảnh trưởng Kurihara vẽ tranh.
- Nghe nói cảnh trưởng cũng không muốn lộ ra đâu nhưng người ta cứ nài nỉ mãi nên mới miễn cưỡng trưng bày, ông ấy bảo thế rồi cười cho qua chuyện. Anh đã bảo nhờ cậu mang hộp bánh kẹo hay gì đó đến rồi, nhớ lấy.
- Chỉ đến đó để xem thôi hả anh, còn gì nữa không?
- Trong lúc mọi người bận rộn thì thay phiên đến xem thôi. Này, tại cậu đi ra ngoài suốt nên chẳng biết chuyện gì cả. Đi mau đi, nhớ nói “Ôi, quả là một kiệt tác tuyệt vời” nhé. Có thế mới khiến cảnh trưởng vui lòng. Hơi cực thân cậu nhưng đi một lúc rồi về.
- Hả, chuyện này có vẻ…
Katayama khổ sở nhận lệnh từ cấp trên.
- Địa chỉ ở đâu vậy?
- Thư thông báo hình như nằm trong ngăn kéo đấy. À, nó đây rồi. Được rồi, mà nhớ phải cẩn thận.
- Chả nhẽ tranh sẽ phát nổ à?
- Không phải! Ý anh là nếu có nhầm thì cũng đừng nói “Con chó đáng yêu quá” nhé. Tranh cảnh trưởng vẽ là sư tử đấy.
Katayama phì cười.
- Thế anh Nemoto đã nói gì?
- Anh bảo “Con ngựa béo quá nhỉ”.
Cơ hội để trốn ra ngoài chính là lúc này đây. Phận cảnh sát công bộc đôi khi cũng có ít nhiều vấn đề kiểu như vậy, tuy nhiên, thực ra anh cũng đang khá mệt, khi gần đến phòng triển lãm Z, đi ngang quán giải khát hiếm khi vắng khách, bất giác chân anh lại rẽ hướng về phía đó.
Bước vào trong, anh liền chọn chỗ ngồi bên cửa sổ. Anh chỉ muốn ngủ một mạch, chẳng thiết đi đâu nữa. Nhấm nháp ly cà phê, Katayama cảm thấy cơn mệt mỏi đang lan ra từng chút một. Anh gần như muốn ngồi đây ngủ luôn hai, ba tiếng liền.
Không thể làm thế được.
Anh vô thức nhìn quanh quán, cách chừng hai ghế, một cô gái trẻ đang ngồi. Trông cô khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, vận toàn đồ trắng, là một mỹ nhân.
Không hiểu sao anh có ấn tượng rằng cô nhìn hệt như nữ nhân vật chính trong phim truyền hình dài tập trên ti vi. Katayama nghĩ thầm chắc do quá bận rộn nên mình mệt mỏi quá rồi.
Anh chợt thở dài, chẳng hiểu sao lúc nào mình cũng tất bật thế. Cái cảm giác đó anh thấm thía vô cùng.
Trong khi Katayama đang than thân trách phận thì có tiếng người mở cửa vào quán. Cô gái kia chợt ngẩng mặt lên. Cô hướng lưng về phía cửa nên chắc hẳn đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương. Bước vào tiệm là một gã đàn ông khoác áo jacket, khoảng bốn mươi tuổi, bộ dạng dọa người, diện mạo xấu xí. Gã đàn ông đi vào, sau khi chọn được chỗ ngồi bèn rảo bước qua đó. Katayama cảm thấy hắn hẳn là kẻ xấu.
Cô gái vẫn lặng lẽ ngồi một mình đột nhiên chộp lấy hóa đơn, đứng phắt dậy, thay vì hướng ra phía cửa, cô lại đi về phía Katayama. Katayama chưa hết ngạc nhiên thì cô đã ngồi vào chỗ đối diện.
- Ôi, đã lâu không gặp, anh khỏe chứ?
Cô cười với Katayama.
Katayama há hốc miệng cả một lúc lâu.
- À ừ… Cảm ơn cô, tôi vẫn khỏe.
Cô bất chợt nhỏ giọng.
- Nhờ anh, giả vờ là người quen giúp tôi nhé.
- C… Cô nói vậy là sao…
- Xin nhờ anh đấy! Vì một lát nữa mới đến cuộc hẹn của tôi!
Katayama thà không rước lấy những chuyện thế này còn hơn. Nhưng, anh nhận ra gã đàn ông khoác áo jacket ban nãy đã đứng ngay bên bàn anh tự lúc nào.
- Ồ, đây là…
Gã lên tiếng. “Aki phải không?”
Cô gái được gọi tên Aki ngẩng mặt lên.
- Ơ, tưởng là ai chứ.
Cô đáp trả như phản ứng lại cái vẻ đầy châm chọc của gã.
- Ngài Tsubouchi Akira à.
- Lâu quá không gặp rồi. Trông em ra dáng người lớn hẳn.
- Để bắt kịp người lớn cũng chẳng cần ra dáng đâu.
Gã tên Tsubouchi chợt cười và nói.
- Hồi mà tôi vẽ em thì em vẫn chỉ là bé con thôi.
Cô phớt lờ gã, trả lời với giọng có vẻ không quan tâm.
- Dạo này ông thành công quá nhỉ.
- À ừ, nhờ em cả mà. Em đã xem tranh của tôi rồi sao? Tiếc là tôi sắp có hẹn ăn tối với nhà buôn tranh nên tối nay không hẹn với em được.
- Tôi chẳng hề xin ông cuộc hẹn nào cả.
- Lạnh lùng quá, dù gì cũng là người yêu cũ mà. Đây là bạn trai em à?
Gã ném ánh nhìn dò xét về phía Katayama.
Katayama hơi giật mình trước ánh mắt sắc lạnh trái với vẻ mặt tươi cười của gã.
- Đúng rồi, người yêu tôi đấy.
Aki đáp.
- Chàng trai được đấy nhỉ. Tôi là họa sĩ Tsubouchi.
Thấy gã chìa bàn tay to ra, Katayama đứng dậy theo phản xạ.
- Chào, chào ngài. Tôi là thanh tra Katayama của Phòng điều tra số 1.
Mắt gã đàn ông trừng lớn. Gã dùng sức bắt tay khiến Katayama nhăn mặt.
- Anh là thanh tra hả… Tôi không ngờ đấy. À không, nói đúng hơn lúc mới đầu tôi thấy anh không giống lắm.
Tsubouchi nói.
- Ngài Tsubouchi, đã để ngài đợi lâu.
Một giọng nói cất lên, một gã nhỏ thó với quả đầu hói rảo chân bước qua.
- Ồ không, tôi cũng vừa đến thôi.
Tsubouchi đáp.
- Chúng ta đi thôi. Chà, tôi xin thứ lỗi nhé, Aki.
- Tạm biệt.
Aki miễn cưỡng lên tiếng.
- Tôi xin thất lễ, anh thanh tra.
Tsubouchi cúi đầu chào rồi rời khỏi quán.
- Anh thật sự là thanh tra ạ?
Cô gái mang tên Aki vừa nói vừa nhìn chằm chằm Katayama.
- Ôi tệ thật, làm phiền anh rồi.
- Không, có gì đâu… Chắc do tôi không giống thanh tra cho lắm.
Katayama bật cười vì cách nói chẳng khách sáo đó. Cô gái cũng cười theo.
- Tôi là Imamura Aki. Anh là… Katayama nhỉ? Anh đang điều tra vụ án gì à?
- Tôi đang trên đường đến phòng triển lãm z.
Aki tròn mắt ngạc nhiên.
- Ôi! Tôi cũng định đến đó. Trùng hợp nhỉ. À, hay mình cùng đi được không? Hơi làm phiền anh, thứ lỗi cho tôi nhé.
- À đâu, không sao cả.
Katayama gãi đầu. Anh có tật xấu là dị ứng với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đẹp, mỗi khi đối diện với họ cảm xúc anh lại rối bời, nhịp tim còn dồn dập tăng tốc.
- À may quá… Tôi còn chẳng biết đường đến đó.
Anh đang nói thì Imamura Aki bỗng lên tiếng.
- Ôi con mèo!
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Katayama hốt hoảng. Qua lớp cửa kính, Holmes đang nhìn chằm chằm Katayama. Và rồi, ôi trời, khuôn mặt ranh ma của con bé Harumi đang bế Holmes chợt xuất hiện.
- Nè nè, cảnh trưởng cũng gọi cho em hả?
Katayama vừa hỏi, vừa đi về phía phòng triển lãm Z.
- Đúng rồi đó. Gọi đến văn phòng mà. Ông ấy bảo là muốn nghe ý kiến của em. Ngài Kurihara nói như vậy nên em chẳng thể từ chối được.
- Quả nhiên là cảnh trưởng, toàn gây phiền hà.
- Với lại ông ấy cũng muốn Holmes nhà mình qua xem nữa, làm em phải cất công quay về căn hộ để mang nó đến.
- Chắc chắn ông ấy để ý đến lời của lão Nemoto rồi. Ngạc nhiên ghê!
Katayama thở dài. Con mèo tam thể Holmes này đang ăn bám ở căn hộ của anh em nhà Katayama. Dù cũng lắm khi nó kiểu cách như một nữ hoàng thích gây khó dễ cho người khác, nhưng giờ lại có vẻ hưởng thụ khi nằm trong vòng tay của một Imamura Aki yêu mèo.
- Thật là một nàng mèo thông minh.
Aki vừa nựng cằm Holmes vừa nói.
- Nó tinh ranh lắm nên cũng hơi vất vả.
Harumi lên tiếng, “Ơ, phải tòa nhà kia không? Có bảng thông báo ‘Phòng triển lãm Z’ đây này.”
Ba người đi lên cầu thang, bước vào bên trong hội trường, nó rộng hơn nhiều so với anh nghĩ, nhưng cũng khá có không khí của một buổi triển lãm. Chà, có lẽ vì không có nàng Mona Lisa nên khách tham quan không đông mấy, chỉ lác đác vài người.
- Ô, tới rồi hả!
Kurihara với nét mặt có chút ngượng ngùng vừa đi đến.
- Bận rộn thế này mà phiền mọi người đến quá.
- Không có gì đâu. Bọn em rất háo hức đó chứ.
Harumi nói.
- Tranh của ngài Kurihara ở đâu vậy?
- Chà… Hmm… Cứ đi xem theo thứ tự sẽ thấy được tranh của tôi thôi.
Mặt ông ấy đỏ ửng. Katayama thấy hoang mang trong lòng. Hoàn toàn nhìn không giống cảnh trưởng ác quỷ Phòng điều tra số 1 chút nào.
Kurihara phớt lờ Katayama, chỉ chăm chăm dẫn đường cho Harumi. Katayama nghĩ ngợi rồi nhìn quanh, bây giờ nên đi đâu cùng Imamura Aki nhỉ? Ở phía trong thấp thoáng bóng dáng của ai đó.
Thử đến gần, anh thấy cả mèo Holmes lẫn Aki đang cùng đứng ngắm một bức tranh.
- Bức tranh đẹp lắm à?
Katayama cất tiếng.
- Là người tên Tsubouchi lúc nãy vẽ đấy. Anh nhìn xem.
Aki nói rồi bước lùi sang bên cạnh.
Khoảnh khắc ấy, anh quá đỗi kinh ngạc. Đó là bức phác họa vô cùng sống động hiện trường một vụ án giết người. Nằm trên sàn là một phụ nữ khỏa thân với con dao cắm thẳng vào ngực, máu từ đó trào ra hai bên, đọng thành vũng trên sàn lênh láng.
Người phụ nữ thân hình đầy đặn, trẻ trung. Nếu đây là ảnh chụp hiện trường vụ án, thì anh sẽ ghi vào bản báo cáo rằng cô gái này có mái tóc dài và khuôn mặt tròn, độ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Nét mặt ngập tràn vẻ sợ hãi và đau đớn, đôi mắt mở trừng thô lố, bàn tay chộp lấy khoảng không một cách khổ sở… Những hình ảnh tả thực đó, chân thực đến mức khiến Katayama suýt tái phát chứng thiếu máu.
Nhưng, kể cả có là người chết thật đi nữa, xem bức tranh này mà bị thiếu máu thì xấu hổ quá. Lại thêm, có cả Kurihara lẫn con bé Harumi, không lý nào anh lại để bị mất mặt tại đây.
Nghĩ thế, Katayama đã vờ bình tĩnh trở lại một cách ngoạn mục.
- B… bức tranh dữ dội quá nhỉ.
Katayama nói.
Giọng anh có chút run rẩy.
- Thật à? Cái này tôi không nghĩ có thể cho là nghệ thuật được. Thế mà cuối cùng lại bán khá chạy, tranh của cái lão đấy.
- Nhìn có vẻ không hiện đại mấy nhỉ.
- Có một dạo tranh trừu tượng gây nhiều thất vọng, nên gần đây thể loại chủ nghĩa hiện thực này đang được đón nhận. Cái lão ấy chuyên nhằm vào kiểu đề tài kịch tính này để thu hút sự chú ý.
Quả thật khá là thu hút sự chú ý, Katayama nghĩ thầm.
- Nhưng để vẽ bức tranh này người mẫu buộc phải mô phỏng người chết đấy. Trông như thật ấy nhỉ.
- À ừ, tôi cũng nghĩ thế.
- Không khác gì vẽ người chết thật cả.
Aki nhìn sang Katayama.
- Nếu đây là cảnh có thật thì sao?
- Có thật á?
- Nếu lão ta đứng trước xác chết mà vẽ lại thì…
Giọng Aki trở nên nghiêm túc.
- Chắc không thể nào…
Katayama cười ồ. Đây quả là chuyện giật gân.
- Đùa chút thôi mà.
Aki cũng cất tiếng cười. Katayama thở phào.
Bất giác nhìn sang, mèo Holmes bước đến trước bức tranh khác, nghiêng đầu nhìn chăm chú.
- Chà, đỉnh quá, nàng mèo này hình như biết xem cả tranh.
Aki nói với vẻ hào hứng.
Những khách tham quan khác nhìn thấy mèo Holmes cũng bật cười bàn tán. Nhưng thật ra chẳng ai có thể ngờ Holmes thực sự hiểu được nghệ thuật. Katayama nghĩ thầm.
- A, đây rồi, tranh của cảnh trưởng.
Harumi la lên. Katayama chợt nhớ ra anh cần nhắc với Harumi một chuyện. Chuyện gì mới được nhỉ?
- Chà, quá tuyệt vời!
Harumi thật lòng cất lời khen. Con bé Harumi ấy mà khen thì mình có thể an tâm mặc kệ nó. Katayama nhẹ nhõm nghĩ…
- Quả thật ngài vẽ giỏi quá.
Thôi chết rồi, quên mất! Katayama tức tốc vừa chạy đến chỗ Harumi vừa lên tiếng.
Đã quá trễ!
- Trông đẹp thật.
Harumi nói.
- Con chó Dachshund [1] này trông hệt như thật ý!