Ngài cảnh trưởng sao rồi?
Trong bữa ăn tối, Harumi hỏi.
- Chà… Chẳng hiểu sao ông ấy có vẻ như mất hết động lực sống vậy.
Katayama nói.
- Cho anh thêm bát nữa.
- Vâng. Em lỡ nói lời không hay rồi, cứ thấy tội lỗi quá.
Đã một tuần trôi qua kể từ lúc bọn họ ghé phòng triển lãm Z kia.
- Thôi biết làm sao được. Cũng tại do tranh của cảnh trưởng vẽ quá tệ mà.
Katayama đáp.
Kurihara mà nghe thấy chắc tình hình càng tệ hơn mất.
- Nhưng chẳng phải ngài Kurihara luôn sống chết với công việc sao, sao tự dưng giờ lại đổi tính nhỉ.
- Chậc. Dù sao đi nữa thì cũng tốt hơn việc ông ấy gây đủ rắc rối như cả năm nay.
- Chắc cảnh trưởng sẽ từ bỏ vẽ tranh nhỉ?
- Sao lại thế? Anh thấy ông ấy vẫn hăng hái lắm, chắc định vẽ gì nữa đó chứ.
- Em mà làm mẫu vẽ khỏa thân có khi ông ấy lại vui lên không chừng.
- Biết đâu lại tăng huyết áp rồi té xỉu ấy chứ, bảo đảm luôn.
- Anh Ishizu chắc sốc mà chết mất. Ôi, có điện thoại.
Harumi nhấc máy.
- Ây dà, Kurihara đây.
- A, cảnh trưởng. À ừm… hôm trước em thật là… Chuyện đó…
- Katayama có ở đấy không? Bảo cậu ấy lập tức đến hiện trường ngay.
- Có án mạng ạ?
- Vừa phát hiện một xác nữ lõa thể.
Harumi ghi chép lại, dập máy rồi báo tin cho Katayama.
- Ông ấy bảo có vụ án. Nghe có vẻ hừng hực khí thế lắm.
- Cảnh trưởng mà có vụ án là như bắt được vàng ấy. Chẳng hề thay đổi chút nào.
Katayama cười khổ.
- Để thưởng thức nốt chén Ochazuke [2] này rồi hẵng đi.
- Được không vậy, trong lúc này anh còn dửng dưng như thế.
- Có sao đâu, người đã khuất cũng chẳng thể sống lại mà.
Anh thật là một cảnh sát tệ hại. Ngay lúc ấy bỗng có tiếng đập cửa ầm ầm.
- Tiếng ồn ào phá hoại kia chắc là Ishizu đấy.
- Đúng đó. Anh Ishizu, mọi thứ sao rồi?
Người mở cửa là Ishizu - chàng hình sự trẻ tuổi của đồn Meguro đang mê đắm Harumi, vóc dáng anh ta cao to sừng sững choán hết tầm nhìn.
- Chào Harumi! Trông em vẫn xinh như mọi khi.
Nét mặt anh ta vốn đang thả lỏng, bỗng chốc trở nên cứng đơ.
- Cảm ơn nhé.
- So với lần gặp trước, em trẻ ra hơn nhiều nhỉ. Nếu cứ cái đà này thì em sẽ phải vào trường mẫu giáo mất.
Katayama xen vào.
- Làm ơn bỏ cái kiểu tâng bốc thái quá đó đi. Này, cần giúp gì không? Tớ chuẩn bị đến hiện trường đây.
- À, đúng rồi. Thật ra tớ đến đây để tiếp đón cậu.
- Tiếp đón cơ á?
- Hờ. Tại vì đây là khu vực quản lý của đồn tớ mà.
- Thế à. Thôi đi nào.
- Nghe nói nạn nhân bị đâm chết và chôn trong tình trạng lõa thể. Tớ nghĩ tình trạng xác sẽ khá tệ. Katayama, cậu có mang theo thuốc bổ không đấy?
- Quan tâm nhau thế.
Katayama nói.
Holmes cất tiếng kêu “Meo”. Ishizu hốt hoảng, lao ngay xuống hành lang. Tuy to xác nhưng anh ta lại mắc bệnh sợ mèo.
- Ông ấy bảo dẫn theo Holmes nữa nè.
Harumi nói.
- Dạo gần đây chả có vụ án nào nên em đang chán quá. Em cũng đi nữa nha?
- Thôi thôi. Em thay đổi quá đó. Con gái con đứa sao lại chạy đến xem hiện trường án mạng chứ.
- Ôi dào, có sao đâu. Holmes cũng là mèo cái mà.
- Nhưng đây là công việc.
- Em đi theo anh Ishizu. Ứ thèm đi với anh nhé.
Mỗi lần tranh luận là Katayama chẳng thể đấu lại cô em gái. Anh nhún vai đầu hàng.
- Thôi tùy em vậy.
- Nạn nhân bị sát hại cách đây khoảng hai tuần.
Chuyên viên khám nghiệm tử thi Minamida đứng dậy, nói.
Rừng cây nằm hơi chếch về phía đường cao tốc ngày thường khá tối tăm, giờ được rọi đèn sáng rõ như ban ngày.
- Tỷ lệ và tình trạng vẫn còn tốt phải không?
Hình sự Nemoto vừa quan sát thi thể vừa nói.
- Nhìn thằng Katayama còn tỉnh bơ cơ mà.
- Ý anh là sao hả?
Katayama lườm lão Nemoto.
- Chà, ở đây khá sạch sẽ, lại thêm đất vẫn còn khô.
Minamida nói.
- Quả là một cô gái đẹp.
- Đừng nói như thế chứ, khám xét được gì rồi?
- Nạn nhân bị dao cắm vào giữa phần ngực, máu chảy tràn sang hai bên. Ít nhiều vẫn còn một khoảng thời gian trước khi tắt thở, nhưng có lẽ là nhát dao chí mạng không thể cứu được.
- Còn vết thương khác?
- Trong phạm vi quan sát được thì hiện giờ không có gì cả.
Harumi có chút sợ hãi, cô cũng liếc nhìn thi thể.
- Cô gái còn trẻ quá. Thật tội nghiệp!
- Tình trạng lõa thể này có lẽ để nhằm giấu đi thân phận nạn nhân.
Katayama phán đoán.
- Nhất định hung thủ cho rằng nạn nhân sẽ bị nhận ra khi được tìm thấy.
- Nói vậy mới thấy địa điểm thế này dễ bị phát hiện nhỉ. Nên mới chôn lấp xác khá sâu.
Katayama hỏi lão Nemoto.
- Chốn hẹn hò của giới trẻ. Bọn họ hay lái xe đến đây rồi yêu nhau trên xe luôn.
- Hả, anh cũng biết nhiều ghê đấy!
- Hiện giờ mấy thứ này đang là mốt mà. Cậu bị dị ứng với phụ nữ nên mới chẳng biết gì đó chứ.
- Không hề nhé, chả liên quan gì đến dị ứng cả.
Katayama chối bỏ với giọng yếu ớt.
- Tóm lại, sau khi kết thúc buổi hẹn hò và đang định ra về, họ thấy có gì đó trong lúc lái xe. Lúc xuống xem thử thì có một vật trông như sợi dây thừng bị kéo căng và mắc vào trục xe. Chắc trong lúc chôn thi thể, hung thủ đã sơ suất để lộ một đoạn dây trên mặt đất do sợi dây quá dài. Nó bị cuốn vào phần trục gầm xe.
- Và?
- Họ nhìn thấy đoạn dây lộ ra trên mặt đất, chắc mẩm có chôn giấu gì đấy, thanh niên mà, có gì ngoài sức khỏe và thời gian đâu. Nên sau đó họ đã thử đào lên xem.
- Chắc họ phải sốc lắm khi thấy thi thể.
- Nhưng tôi thấy lúc đem ra bàn tán với lũ bạn, họ vẫn hào hứng lắm.
Không rõ hiện giờ tâm trạng đôi trẻ đó ra sao, Katayama nghĩ thầm. Chắc sẽ không bình tĩnh được như Harumi đâu.
- Với khuôn mặt này mà chụp ảnh đăng lên báo thì quá ổn đấy chứ.
Minamida cất tiếng.
- Ừ nhỉ. Nếu làm thế chắc người quen biết nạn nhân sẽ nhanh chóng tìm đến.
Nemoto gật đầu.
Katayama hơi nhăn mặt. Nhìn thi thể cô gái, anh cảm giác như đã từng thấy cảnh tượng này ở đâu rồi.
- Anh hai, khó chịu hả?
Harumi hỏi.
- Làm gì có!
- Đừng cố quá, nói thật thì tốt cho anh thôi mà.
- Không sao. Nè Harumi, em từng gặp qua nạn nhân nữ này chưa?
- Em chưa ạ.
- Vậy à… Chậc, ở đâu nhỉ, nghĩ mãi không ra… khuôn mặt này, tình trạng lõa thể này…
- Lõa thể? Anh trốn em đến mấy nơi kỳ cục đó hả?
- Vớ vẩn, đến tiền tiêu vặt em còn không cho anh nữa là.
Katayama đáp trả.
- Này, rốt cuộc sao cậu biết về tình trạng của nạn nhân?
- À không, nói biết thì có hơi…
Katayama nghiêng đầu. Chắc chắn anh đã từng thấy cảnh tượng này ở đâu đó.
Holmes đi đến cạnh bên thi thể, nhìn về phía Katayama, rồi cất tiếng kêu “Meoo”.
- Đúng rồi! Holmes chắc cũng biết rõ!
Katayama cúi người xuống.
- Ai vậy nhỉ? Đã thấy ở đâu rồi…
- Khoảng hai mươi lăm tuổi.
Nemoto ghi chép.
- Mặt nhọn, tóc dài và… hơi hơi béo…
- Sao không nói là thân hình đầy đặn hả?
Minamida lên tiếng.
- Có chút gợi tôi nhớ đến tranh của Renoir [3] .
- Loại tranh vẽ chuyên dùng cho lịch đó à?
Nemoto nói.
- Này, anh đi mà trao đổi với cái tên am hiểu nghệ thuật đó đi.
Minamida khịt mũi.
- Ừ nhỉ!
Katayama la lên.
- Là cô gái đó! Tôi đã thấy ở triển lãm Z, cô gái trong bức tranh vẽ hiện trường của kẻ sát nhân ấy. Cô gái đó cũng bị đâm vào ngực, bị giết chết…
Triển lãm Z giờ đã mở buổi triển lãm cá nhân của họa sĩ khác.
- À, về Tsubouchi hả?
Chủ nhân phòng triển lãm trả lời câu hỏi của Katayama.
- Nếu là về ông ấy thì anh đến chỗ của nhà buôn tranh Usami chắc sẽ biết được nhiều hơn đấy.
- Usami phải không?
- À vâng… Văn phòng của ông ấy ở đây này.
Ông đưa danh thiếp cho Katayama.
- Ông Tsubouchi trở nên nổi tiếng là nhờ nhà buôn tranh Usami này mà.
- Một gã vẽ tranh kỳ lạ nhỉ.
- Chủ đề kích thích phết. Nhưng giá tranh mới đáng ngạc nhiên. Tranh của ông ấy rất có giá đấy.
Katayama ngạc nhiên, hỏi.
- Có người mua tranh à?
Có cả những người thích treo thể loại tranh giết chóc này ở phòng khách á?
- Đúng thế, trong lúc trưng bày tranh ở đây, cũng đã có vài người đến hỏi rồi. Ngài Usami giới thiệu cho mà.
Katayama vừa định chào tạm biệt thì bất giác nhớ ra vẫn còn chuyện mình muốn hỏi.
- À, thế còn tranh của ngài Kurihara đã có ai muốn mua chưa?
- A, tranh đó hả. Chà… Chắc chỉ những ai dẫn theo con nhỏ sẽ thích…
- Bức đó ấy hả?
- Bọn trẻ con chắc tưởng là tranh của “Rascal the Raccoon [4] ” nên muốn có lắm.
Katayama rời khỏi khu triển lãm, thầm nghĩ không biết có thể nộp đơn từ chức mà anh vẫn đang giữ cho Kurihara không.
Dĩ nhiên, nếu ông ấy không duyệt đơn thì anh sẽ hăm dọa bằng vụ này. Cái này có vẻ khá hữu ích.
Katayama chắc mẩm văn phòng bán tranh sẽ là một nơi rộng rãi và sáng sủa, treo rất nhiều tranh, nên khi bước vào một căn phòng tối mịt, anh bỗng thấy bất an.
Mở rèm ra sẽ sáng sủa hơn nhưng ở đây lại treo rèm màu tối để chắn ánh sáng.
Gian phòng nhỏ chỉ có ghế dành cho khách và bàn ghế có vẻ là của chủ nhà. Ngoài những thứ đó ra, căn phòng trống trải này hầu như chẳng có gì cả.
Sau khi để anh chờ khá lâu, người phụ nữ ngồi ngay lối vào dẫn anh vào bên trong. Cuối cùng Usami cũng xuất hiện. Anh nhận ra gã.
Đúng rồi, trong quán nước anh gặp Imamura Aki, sau khi chào hỏi với Tsubouchi, gã đàn ông nhỏ thó đầu hói này đã đến.
- Anh Katayama nhỉ. Xin lỗi đã để anh chờ. Mời ngồi.
- Thôi, thế này được rồi. Thật ra là về bức tranh người phụ nữ trẻ bị giết được treo ở triển lãm Z của ngài Tsubouchi, tôi có chút…
Nét mặt Usami bỗng có chút dè chừng, gã nói.
- Bức tranh đó sẽ bị tịch thu sao?
- Ồ không, không phải vậy. Thật ra là thế này…
Nghe Katayama thuật lại vụ án mạng, Usami trông có vẻ hứng thú, mắt sáng rỡ.
- Thật thú vị! À không… tuy tôi ăn nói hơi vô ý nhưng quả là một sự trùng hợp kỳ lạ phải không?
- Bức tranh đó đã được bán rồi à?
- Vẫn chưa, giá bán không thỏa đáng nên đã được trả về chỗ của ngài Tsubouchi rồi.
- Vậy à. Về cô người mẫu tranh thì hỏi ngài Tsubouchi sẽ biết rõ nhỉ.
- Đúng thế. À, tôi cho anh địa chỉ của ngài Tsubouchi nhé.
- Được thế thì tốt quá.
Usami tìm kiếm trên bàn, lấy giấy ghi chú và nhanh chóng viết địa chỉ ra.
- Đây này. Tôi nghĩ chắc ông ấy đang ở nhà đấy.
- Ông ấy hình như đã thay đổi phong cách vẽ phải không?
Usami bật cười.
- Thật ra tôi đã gợi ý cho ông ấy hướng đi mới đấy.
- Nói thế thì đây là ý tưởng của ngài à?
- Ông ấy mang rất nhiều tranh đến chỗ tôi nhưng chúng chẳng phải thứ gì gợi được hứng thú mạnh mẽ. Tuy nhiên có một tác phẩm thực sự sống động, hút mắt vô cùng. Lúc đó tôi đã thấy nên đi theo con đường này, và bức tranh đã giành được sự chú ý.
- Hẳn là bức tranh người bị sát hại đúng không?
- À không phải. Bức đó là tôi mua rồi treo lên. Anh có muốn xem không?
- Ha…
Từ bức tranh kia mà suy ra, anh cảm giác sẽ chẳng có gì tốt lành khi xem nó. Nhưng rồi Katayama nghĩ biết đâu sẽ tìm được manh mối nào đó.
Bước qua cánh cửa, gian phòng nhỏ đột nhiên trông khác hẳn, nơi đây rộng rãi thoáng đãng với phong cách như thẩm mỹ viện, khiến Katayama ngạc nhiên.
- Bức tranh này nhỉ.
Usami rảo bước đến trước một bức tranh treo trên tường.
- Chủ đề bức tranh là “Sau khi bạo hành”. Anh thấy thế nào? Cứ như thể anh đang chứng kiến cảnh tượng đó phải không?
Giống như bức án mạng kia, trông bức tranh chân thực tựa như ảnh chụp, một cô gái trẻ bị lột trần phần ngực và nửa thân dưới, bộ quần áo bị xé rách, ánh mắt vô hồn, hờ hững dựa vào tường.
Đối với Katayama, cảnh tượng đó đáng thương đến mức trong một khoảnh khắc anh phải nhìn đi nơi khác.
- Bức “Buổi sáng đẫm máu” kia còn tuyệt vời hơn cả bức này.
Usami nói.
- Ngài nói “Buổi sáng đẫm máu” là bức có người bị giết kia à?
- Đúng vậy. Tôi bảo ông ấy nên quyết định bán rẻ bức đó đi. Mà có vụ án này thì giá tranh sẽ tăng lên gấp bốn đấy.
Usami cứ huyên thuyên mãi không ngừng. Katayama chẳng có tâm trạng nghe nổi.
Và rồi, một lần nữa, anh nhìn cô gái trẻ bị bạo hành kia. Anh có cảm giác đã thấy khuôn mặt này ở đâu đó. Tóc, môi bị rách chảy máu. Nếu cô ta ở trong tình trạng bình thường thì…
Katayama trợn tròn mắt. Không thể nhầm được, đó là Imamura Aki, chính là cô ấy.