Đêm đó, khi Katayama quay vê căn hộ thì đã 9 giờ.
- Anh về…
Chưa kịp nói nốt chữ “rồi” anh đã vội ngáp một cái. Chắc không phải vì buồn ngủ mà do anh đang mệt quá thôi.
- A, anh đói quá! Nè, có gì cho anh ăn với, gì cũng được!
Katayama vừa cất tiếng thì bước chân đột ngột khựng lại.
Một cô gái trông khá quen đang ngồi uống trà. Không, không phải chứ?!
- Chào buổi tối.
Cô cười vui vẻ. Là Imamura Aki.
- Xin, xin chào…
Katayama vội đáp.
- Này, sao anh nín thinh thế?
Harumi phàn nàn.
- Lúc về to tiếng thế cơ mà, giờ lại chẳng nói được câu nào vậy.
- Đâu phải anh to tiếng đâu… Anh chỉ hơi lớn giọng tí thôi.
- Như nhau cả. Anh đói hả? Em mang ra ngay đây.
- Aa…
Katayama nhìn Aki, chợt nghĩ đến bức tranh “Sau khi bạo hành” ở văn phòng của gã Usami, bèn hốt hoảng đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
- Anh đã biết thân phận nạn nhân chưa?
Harumi hỏi vọng từ trong bếp ra.
- Ừ thì có vẻ là cô người mẫu Nishizaki Miho. Hiện giờ mọi người đang gấp rút điều tra phía gia đình cô ấy.
- Nishizaki Miho…
Aki thì thầm lặp lại.
- Cô cũng biết cô ta sao?
- À không, không đâu.
- Là cô gái một mình từ quê lên thành phố, nên khá vất vả trong quá trình xác nhận danh tính.
- Có liên quan gì đến bức tranh không?
Harumi nói và đưa đồ ăn cho Katayama.
- Ừ, quả nhiên, là người mẫu tranh của Tsubouchi. Này, món hăm-bơ-gơ nguội quá.
- Ấy, xin lỗi nha, em quên làm nóng rồi.
Bất luận thế nào, hễ có vụ án thì Harumi sẽ chẳng thèm bận tâm gì đến mấy việc như nấu ăn nữa. Cô nên thay thế anh trai mình thì hơn.
- Anh gặp Tsubouchi chưa?
Aki hỏi.
- Ừ. Một lúc.
- Về chuyện bức tranh, lão ta đã nói gì?
- Thế nào ấy. Một gã khó nắm bắt. Đó là…
Katayama giữa đường gặp Ishizu nên cả hai đã cùng ghé nhà Tsubouchi.
Ishizu liếc nhìn ngôi nhà tuyệt vời, được xây ở khu đắt đỏ nhất. Một tòa nhà trắng toát, xây bằng bê tông hút mắt người nhìn.
Nhưng, anh thấy có chút khác lạ, nhà của họa sĩ mà một cái cửa sổ cũng không có. Theo lẽ thường, họa sĩ sẽ để ánh sáng bên ngoài lọt vào nhiều hết mức có thể chứ.
Người mở cửa là một phụ nữ khá khó chịu, hơn bốn mươi tuổi, gần như vô cảm khi nghe chuyện của Katayama.
- Xin chờ một chút. Chồng tôi đang ở xưởng vẽ, tôi phải hỏi trước đã.
Nói xong bà ta liền đi vào bên trong.
- Đó là người vợ à?
- Nhìn mặt bà ấy kiểu như chán đời lắm rồi.
Ishizu bèn nói.
- Còn mặt cậu thì quá buồn cười đấy.
Khi vợ Tsubouchi quay lại, bà ta nói sẽ dẫn họ đến xưởng vẽ.
Điều khá bất ngờ là xưởng vẽ nằm dưới tầng hầm.
- Tầng hầm là xưởng vẽ à?
Katayama hỏi.
- Ông ấy là người thích chỗ tối mà.
Bà vợ của Tsubouchi trả lời với vẻ chán chường.
Có một cánh cửa ở cuối cầu thang. Cánh cửa trông có vẻ nặng nề và chắc chắn.
- Là cửa cách âm. Nặng tầm hai mươi ki-lô-gam đấy.
Vợ Tsubouchi nói.
Bên hông cửa là máy điện thoại nội bộ.
- Anh ơi, em dẫn họ đến rồi.
- Cửa đang mở.
Một giọng đàn ông khá quen thuộc cất lên.
Chờ một lúc thì cửa mở ra. Do cánh cửa khá nặng nên nó mở ra từ từ chậm rãi.
- Cảnh sát à?
Tsubouchi ló mặt ra, nhìn thấy Katayama.
- Ôi, hóa ra là anh. Mời vào.
Gã ta nói vẻ hào hứng.
Một căn phòng khá rộng rãi. Vải vẽ, dụng cụ la liệt trong phòng. Katayama bàng hoàng đứng nhìn quanh bên trong. Tấm vải có vẻ đang vẽ dở được dựng đứng, ở hướng đó, một cô gái lõa thể đang ngồi trên ghế.
Katayama hốt hoảng quay mặt đi, trong khi Ishizu há hốc mồm, mắt mở to thô lố.
- Này, tỉnh táo chút đi!
Phải đến khi Katayama thọc cùi chỏ ra hiệu, Ishizu mới giật mình trấn tĩnh, run rẩy lắc đầu.
- Các anh cần gì à? Này, giải lao chút nhé. Đi lên trên uống cà phê đi.
Tsubouchi lên tiếng với cô người mẫu.
Cô người mẫu trẻ lấy áo khoác che bộ ngực trần, đi ra khỏi xưởng vẽ.
- Bức “Buổi sáng đẫm máu” ở phòng triển lãm Z hôm nọ, đang để đây phải không?
- À, có chứ. Nó ở góc kia.
Khi bước về hướng ngón tay gã ta chỉ, quả nhiên, bức tranh đó đang được đặt trên tường. Dù nhìn bức họa bao nhiêu lần đi nữa cũng vẫn thấy nó rất kỳ lạ.
- Bức tranh đó có gì à?
- Ngài biết cô người mẫu này không?
- Dĩ nhiên rồi, tôi đã vẽ mà.
- Ngài có biết tên cô ấy không?
- À, tôi biết chứ. Tôi còn định lần sau sẽ tiếp tục nhờ cô ấy.
- Thật ra, ngày hôm qua, chúng tôi đã phát hiện xác chết lõa thể của một cô gái trẻ, có vẻ là người trong bức tranh này.
- Hả! Sao lại…
- Bị đâm chết tương tự như bức họa của ngài.
Khi Katayama vừa dứt lời, âm thanh ầm ĩ và vỡ vụn vọng vào từ hướng cửa.
- Này, Eiko, bà làm cái gì đấy?
Tsubouchi gào lên.
- Xin lỗi, em trượt tay…
Vợ Tsubouchi nhanh chóng nhặt cốc trà đã rơi khỏi khay lên.
- Cô người mẫu này là Nishizaki Miho.
Tsubouchi bèn bước về phía chiếc bàn nhỏ.
- Bị giết rồi à? Tội nghiệp quá.
Giọng điệu gã ta nghe chẳng có vẻ gì là quan tâm.
- Ngài vẽ bức tranh này từ khi nào?
- Lúc tất bật chuẩn bị cho buổi triển lãm. Tôi hoàn thành tầm một tuần trước đó. Ừm… Buổi triển lãm kéo dài trong một tuần. Thế chắc tôi đã vẽ nó khoảng hai mươi ngày trước.
- Ngài mất mấy ngày để hoàn thành?
- Chà, chắc là một tuần nhỉ. Tôi thuê cô ấy khoảng ba ngày mà. Tại tôi cảm giác độ chừng đó là ổn nhất. Sau đó tôi cho cô ấy về, vì thấy không cần người mẫu nữa.
- Ra là thế à.
- Tôi cần tập trung trí tưởng tượng của mình mà.
- Xin thứ lỗi, ngài thuê cô gái tên Nishizaki Miho đó từ ngày nào đến ngày nào vậy, hãy cho tôi biết thời gian cụ thể?
- Tôi không nhớ lắm. Chuyện đó anh nên hỏi thăm nơi giới thiệu người mẫu sẽ rõ.
Tsubouchi cho anh thông tin liên hệ của nơi giới thiệu. Katayama chợt cảm thấy gã Tsubouchi khó chịu này cư xử niềm nở một cách đáng ngờ.
Vẫn là cái gã mà mình biết đây ư? Hơn nữa, dường như gã chẳng có điều gì muốn che đậy, gã ta rõ ràng thể hiện thái độ vô cùng hợp tác.
- Xin thứ lỗi.
Eiko, bà vợ của Tsubouchi, bước vào với chiếc khay trên tay. Trà và bánh đặt trong khay. Mắt Ishizu chợt sáng rỡ.
- Chẳng còn chỗ mà ngồi nữa. Này Eiko, đem đồ lên phòng khách trên nhà đi. Đi lên thôi. Cái mùi của màu vẽ với những ai không quen chắc là nồng lắm đấy.
Lại nữa rồi, cực kỳ cẩn trọng với anh.
Rất không bình thường, Katayama nghĩ.
Tsubouchi cứ giục không ngừng, khi anh vừa định rời khỏi xưởng vẽ, đột nhiên ánh sáng vụt tắt, xưởng vẽ hoàn toàn bị bao trùm trong bóng đêm.
- Chết tiệt!
Ngay lập tức, Tsubouchi lên tiếng.
- Chắc là cô người mẫu kia. Chờ tôi một lúc nhé. Đèn ở đây được lắp phía trên nên thỉnh thoảng có người không biết sẽ nhầm lẫn với công tắc phòng vệ sinh.
Tsubouchi dùng tay mò mẫm mở cửa. Ánh sáng liền rọi vào từ phía cầu thang, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ hơn một chút. Khi mọi người bước lên trên thì thấy cô người mẫu tay kẹp điếu thuốc vừa ngả người lên chiếc ghế sô-pha phòng khách.
- Này, cẩn thận giùm tôi đi.
Khi Tsubouchi nhắc nhở về cái công tắc, cô người mẫu cười rồi nói.
- Tôi đâu có biết mấy cái này. Tôi cứ bị vậy suốt.
Tsubouchi không nói gì thêm, lẳng lặng đưa bọn Katayama lên phòng khách.
- Tôi vẫn còn một câu hỏi, chất nhuộm màu trên tay ngài là gì vậy?
Katayama vừa dứt lời, Tsubouchi chợt nở nụ cười đầy châm chọc.
- Cái đó tôi nghĩ anh hỏi cô ấy sẽ biết rõ hơn.
- Cô ấy… là ai?
- Bạn gái của anh, Imamura Aki đấy.
Tsubouchi nói.
- Câu đó có ý gì?
Harumi hỏi với vẻ khó hiểu.
Aki nhìn Katayama, vừa xoa đầu mèo Holmes vừa xích lại gần. Katayama định mở miệng thì Aki liền hỏi:
- Anh xem bức tranh đó rồi à?
- Ừ…
Katayama gật đầu. Anh ngập ngừng…
- Nhưng mà, không lẽ nào…
- Đúng là cái “Không lẽ nào” đó đấy.
Katayama mở to mắt.
- Chà, bức họa đó thật sự…
- Vâng, đúng là bức tranh vẽ tôi.
Harumi chưa xem bức “Sau khi bạo hành” nên hoàn toàn chẳng hiểu hai người đang nói gì. Cô phồng má la ó.
- Anh hai! Anh mà không giải thích cho em thì từ mai em không nấu cơm nữa đó.
- Để tôi kể nhé.
Aki nói.
- Hiện giờ tôi đang làm công việc của nhà tạo mẫu, nhưng trước đây tôi cũng từng là người mẫu.
- Người mẫu thời trang à?
- Cũng có làm, nhưng không có nhiều cơ hội nên thỉnh thoảng tôi còn làm người mẫu tranh. Khi đó, tôi từng đến chỗ Tsubouchi để làm mẫu tranh cho lão ta.
- Căn nhà ấy phải không?
- Đúng vậy. Ngày đó tranh của Tsubouchi ế ẩm, thu nhập chính là nhờ người vợ. Nơi đó chỉ là một căn nhà vô cùng cũ kỹ và không mấy sạch sẽ.
- Sau đó thì sao?
- Hôm đó tôi đến, Tsubouchi đã say mèm. Hồi đó lão gần như suốt ngày chìm trong rượu. Lão gắt gỏng bởi có vẻ mọi người không hề đánh giá cao tranh của lão được như lão nghĩ. Tuy vậy, ngày thứ nhất, ngày thứ hai lão vẫn cần mẫn vẽ tôi đang ngồi trên ghế trong trang phục bình thường. Nhưng khi tôi đến vào ngày thứ ba… mọi thứ đã hoàn toàn khác.
- Vậy là sao?
- Lão hoàn toàn say khướt, bất chấp cầm lấy cọ vẽ, liên tục vạch nét trên tấm vải dang dở, khóc lóc rằng bản thân lão quá vô dụng.
Katayama không thể tưởng tượng nổi cảnh gã to xác đó chảy nước mắt.
- Rồi lão bảo tôi hãy ở bên lão… Tôi biết đó là điều ngu ngốc, tôi đã định bỏ việc ở đây rồi, nhưng lão nói sẽ trả phí làm mẫu cho tôi. Thế rồi…
Aki ngập ngừng một lúc.
- Lão đã nhào đến tấn công tôi. Tôi bị lột hết quần áo, dù đã cố sức kháng cự nhưng lão dùng tay tát rất mạnh vào má tôi… Kết cục là tôi đã bị lão Tsubouchi xâm phạm.
Aki cúi gằm mặt còn Harumi thì đỏ bừng hai má.
- Kinh khủng quá! Anh hai! Sao không thể bắn chết lão ta hả!
- Đừng nói vớ vẩn. Sau đó thì sao?
- Tôi thất thần dựa hẳn vào tường. Không biết đã qua bao lâu. Khi tôi tỉnh táo lại thì lão Tsubouchi đã cầm cọ làm việc với khí thế hừng hực. Tôi hỏi “Ông làm gì vậy?” thì lão kích động thốt lên, “Tôi đang vẽ em đây. Quả là vô cùng chân thật!” Tôi phẫn nộ định nhào đến cho lão Tsubouchi một cái tát. Đúng lúc đó, vợ lão lại trở về.
- Người phụ nữ tên là Eiko phải không?
- Vâng, lúc bước vào bà ấy đã choáng váng khi thấy bộ dạng của tôi. Tôi chẳng quan tâm gì nữa, cứ thế vùng chạy khỏi nhà lão Tsubouchi.
- Rồi bức “Sau khi bạo hành” ấy đã được chú ý đến.
- Vâng. Từ dạo đó, sự nghiệp của lão Tsubouchi phất lên như diều gặp gió.
- Câu chuyện kinh khủng quá.
Harumi nói.
- Mà nè anh hai, nếu thế thì vụ án lần này cũng là do lão Tsubouchi thực hiện rồi vẽ lại sao?
- Hmm.
Katayama khoanh tay.
- Chắc chắn anh sẽ điều tra chuyện đó. Nhưng trước tiên cần phải xác nhận nạn nhân có thật sự là Nishizaki Miho không, rồi tiến hành làm rõ cô ấy mất tích khi nào, cả chứng cứ ngoại phạm của gã Tsubouchi trước và sau đó nữa.
- Lằng nhằng quá vậy!
Harumi có vẻ không phục.
- Phải gí súng vào đầu lão mà tra hỏi chứ.
- Này, em gái của cảnh sát mà nói kiểu đó sẽ rắc rối đấy.
- Nhưng mà…
Aki nói.
- Tôi không nghĩ vụ đó do lão Tsubouchi làm đâu.
- Tại sao?
Harumi hỏi.
- Trong trường hợp của tôi, dù sao lúc đó Tsubouchi cũng đang chìm trong tuyệt vọng. Chính vì thế, tôi nghĩ lão ta luôn trong tâm trạng bất cần đời. Nhưng hiện giờ, lão Tsubouchi đã nổi tiếng vô cùng. Xây hẳn tòa nhà to đùng và có khối tài sản kếch xù còn gì. Nên tôi cho rằng lão không định vứt bỏ tất cả những thứ đó đâu.
- Tôi cũng có những suy nghĩ ấy. Gã đó quả thật là loại người khá khôn ngoan.
- Vâng, tôi thực sự cho là như thế.
- Chà, có sự trùng hợp đến vậy sao?
- Chính thế. Nói gì thì nói vụ giết người giống hệt bức tranh cũng khá kỳ quặc. Haiz, nhưng nếu không điều tra thì chẳng thể kết luận được gì.
Dứt lời, dường như Katayama nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi Aki.
- Mà cô đến đây có việc gì sao?
- Muốn gặp anh đó mà.
Aki mỉm cười.
Katayama đột nhiên thấy dạ dày thắt lại. Không phải do ăn quá nhiều. Mà vì tinh thần tự dưng căng thẳng quá.
- No quá đi mất.
Vừa ăn món mì soba, Ishizu vừa nói.
- Biết ngay mà. Cậu ăn hết nổi rồi chứ gì.
Katayama khoanh tay.
Ishizu rất hiếm khi ăn món mì soba cho bữa trưa.
Katayama bèn hỏi.
- Dạo này ăn ít lại rồi à?
- Gì? À, món soba này hả? Không phải, lúc nãy vừa ăn katsudon rồi.
Ishizu xì xụp húp nước mì một cách ngon lành.
- Katayama, cậu có nghĩ do gã họa sĩ kia làm không?
- Chà, nói sao nhỉ. Cô gái bị sát hại kia dường như cũng có quan hệ phức tạp với nhiều đàn ông.
- Đúng thế. Nhưng mà đáng nể thiệt.
Katayama nhìn nét mặt Ishizu.
- Là sao?
- À không, cái gã Tsubouchi đó. Suốt ngày nhìn phụ nữ lõa thể rồi vẽ. Chắc phải tu dưỡng tinh thần dữ lắm nhỉ?
- Đừng nói vớ vẩn. Đấy là công việc mà. Nếu là cậu, bảo thi thể là phụ nữ lõa thể lại chả đơ người luôn ấy chứ.
- Thì tại đã chết rồi nên mới vậy.
Ishizu vẫn nói với vẻ không đồng tình, rồi vu vơ nhìn quanh quán mì soba.
- Kia là? Katayama này, người phụ nữ ngồi đằng kia…
Nhìn theo hướng ngón tay Ishizu chỉ, một người phụ nữ trông rất quen mắt vừa dùng xong món mì soba và đang uống trà.
- Chẳng phải vợ của Tsubouchi sao?
Katayama hơi giật mình. Hôm nay bà vợ khó chịu kia khoác lên người bộ trang phục khá đắt tiền, ngồi thẳng với dáng vẻ quý bà thượng lưu. Ngay khi Katayama nhìn sang thì bà ta cũng nhận ra bọn họ.
- Ôi, đúng lúc quá. Tôi vừa định hẹn gặp các anh đấy.
Anh bèn đứng dậy đi đến.
- Cho tôi hỏi có việc gì à?
Katayama hỏi.
- Tôi định gửi thiệp mời thôi.
- Thiệp mời?
- Tôi được chồng dặn mang đến cho anh. Xin mời ngồi.
Từ trong cái túi xách nhìn sơ là biết hàng hiệu nước ngoài, bà Tsubouchi Eiko lấy phong bì ra, đưa cho anh.
- Ngài ấy mời dịp gì vậy?
- Chúng tôi sẽ mở buổi tiệc tại gia.
- Tiệc à?
- Vâng. Chồng tôi bảo sẽ mời tất cả những vị khách từng làm mẫu tranh của ông ấy. Và rất vui nếu anh cũng đến tham dự.
- Cảnh sát là khách mời sao?
- Ồ không, tất nhiên anh Katayama sẽ là bạn đi cùng cô Imamura Aki.
- Mời cô ấy? Nhưng chắc cô ấy không đi đâu.
- Điều đó thì tôi không biết. Dù sao thì tối ngày mai đấy. Nhờ anh nhé.
Tsubouchi Eiko đột ngột đứng dậy.
- À…
Ishizu không quên hỏi.
- Sẽ có phục vụ đồ ăn gì đó phải không?