Khi nhóm của Katayama đến nhà Tsubouchi thì đã tầm 8 giờ tối. Số lượng người đúng chuẩn một nhóm, Katayama, Ishizu và Imamura Aki, mèo Holmes bám theo Harumi. Thế nên người đi cùng đông hơn dự kiến.
Trông mặt Ishizu như sắp quỵ rồi. Dù sao anh ta cũng chưa ăn gì suốt từ 12 giờ trưa.
- Chà, mọi người đến rồi.
Eiko bước ra và mỉm cười.
- Đông người càng náo nhiệt hơn.
Bà Eiko, như mọi lần, vẫn trưng ra vẻ bất mãn khi ở nhà.
- Những khách khác cũng đang xem tranh à?
Aki hỏi.
- Vâng, khoảng hai mươi người rồi. Nào, xin mời mọi người xuống xưởng vẽ.
Bước xuống cầu thang, cánh cửa nặng trịch đã mở rộng, tiếng nói chuyện lẫn cười đùa vọng ra. Khi vào bên trong, đống dụng cụ đã được xếp vào một góc, ở giữa đặt một chiếc bàn đã được bày biện các món ăn nhẹ. Có chừng hai mươi người, cả nam lẫn nữ, tay cầm ly rượu, cùng trò chuyện và vui đùa.
Số lượng nữ chiếm áp đảo, nam giới chỉ chừng bốn, năm người. Các cô gái toàn bộ là người mẫu. Bên trong phòng, phong cách hở da khoe thịt khá là đốt mắt, khiến Katayama chần chừ một lúc ở cửa vào. Tsubouchi để ý thấy bọn Katayama nên gã ta bèn tách khỏi đám người mẫu nữ đang vây quanh rồi đi đến. Gã ăn diện thật bảnh bao, vận bộ trang phục may thủ công của Anh quốc, chiếc khăn đỏ choàng quanh cổ.
- Ôi, mọi người đã đến cả rồi.
Gã bắt tay Katayama.
- Cứ tự nhiên nhé.
Dứt lời, gã liền đưa mắt nhìn Aki.
- Tôi đoán chắc là em sẽ đến mà.
- Tôi còn phải gặp ông trước khi nhắm mắt chứ.
Aki trong bộ suit giản dị đáp trả đầy châm chọc.
- Thật cay nghiệt quá. Vị này là?
Tsubouchi hướng sang phía Harumi.
- Là em gái của anh Katayama.
- Chà chà… Em đã từng được vẽ chân dung chưa?
- Chưa.
Harumi lạnh lùng trả lời.
- Thế thì uổng quá! Lần tới hãy để tôi vẽ cho em nhé, tôi sẽ dùng chất liệu vẽ cực kỳ tuyệt vời.
Sắc mặt Ishizu thay đổi. Thật may mắn rằng ngay lúc đó một cô người mẫu đã đến lôi tay Tsubouchi đi mất, nên mọi chuyện kết thúc trong yên bình. Nếu cứ tiếp tục thì chắc Ishizu sẽ hạ đo ván gã mất.
- Nào, đi ăn gì thôi.
Ishizu cũng thấy đói bụng, bèn nhanh chóng kéo tay Harumi đến chỗ bàn tiệc.
Katayama thong thả đi ngắm vài bức tranh na ná mấy bức ở triển lãm đang được treo trên tường của xưởng vẽ.
Khá nhiều bức họa lõa thể quen thuộc. Đôi lúc, anh vô tình nghĩ đến bức tranh “Sau khi bạo hành” và “Buổi sáng đẫm máu” gây choáng ngợp kia.
- Vẫn còn một cô người mẫu loại tranh này chưa đến.
Anh quay lại nhìn, Aki đang đứng đó.
- Trừ tôi ra, vẫn còn một người chưa đến…
- Nishizaki Miho?
- Đúng vậy. Tất cả người mẫu có mặt ở đây đều làm mẫu cho những bức tranh vô nghĩa này.
- Còn những người đàn ông?
- Là các nhà buôn tranh và những họa sĩ trẻ. Những người không bán được tranh.
- Tsubouchi quả là rất được hâm mộ nhỉ.
- Thì đó, giờ lão ta thành họa sĩ lớn rồi. Nhưng mấy bức vẽ này vẫn tầm thường như của dân nghiệp dư, trông rõ chán. Chỉ bán chạy nhờ cái danh tiếng thôi.
Harumi nhăn nhó quay lại.
- Em xem bức đó rồi. “Sau khi bạo hành” ấy, thật kinh khủng.
- Mọi chuyện cũng qua rồi.
- Còn bức tranh tên “Buổi sáng đẫm máu”, cô gái đó làm người mẫu phải không? Em nghĩ đó thật là một bằng chứng hoàn hảo.
- Nhưng vấn đề là lão ta có thật sự giết người hay không…
Aki nói.
Tsubouchi một tay cầm ly rượu, một tay ôm cô người mẫu vào lòng, đặt nụ hôn lên má cô ta.
- Ishizu đâu?
- Đang bận ăn. Chỗ này mà thu phí thì chắc cậu ta phải trả phần cho hai người luôn ấy chứ.
Khi nhìn sang Holmes, nó đang rất được các cô người mẫu yêu mèo cưng chiều, lấy cho đủ thứ đồ ăn trên đĩa giấy và đang bận ăn ngấu nghiến.
- Hôm nay chắc không trông đợi được gì vào thám tử lừng danh rồi.
Katayama cười khổ.
- Chà, tôi cũng định đi sang quầy nước lấy đồ uống.
Aki thở ra một hơi.
- Dù là ai mua thì rượu vẫn là rượu. Harumi này, cô thấy sao?
- Được quá ạ. Anh hai thì phải ở lại rồi. Chúng ta đi khỏi đây thôi.
Nói đoạn Harumi cũng nhanh chóng rời đi.
Chỉ còn Katayama ở lại, anh đi đến bàn tiệc gần đó, định kiếm chút gì có thể ăn.
- Ôi, anh cảnh sát.
Chợt một tiếng gọi vang lên, là nhà buôn tranh Usami.
- Ồ, cảm ơn ngài chuyện hôm trước nhé.
- Không đâu, nhờ vụ đó tôi còn được giúp rất nhiều ấy chứ.
- Hả?
- Bức tranh đó, nó dự báo cái chết của cô người mẫu đã được viết trên tuần san, nhờ chuyện đó nên tranh của Tsubouchi cứ tăng giá vùn vụt.
Hóa ra là thế, Katayama khá bất ngờ.
- Cái bức “Buổi sáng đẫm máu” có giá cao nhất đó, à không, quả thực tôi cực kỳ hài lòng.
Hình như ông ta hơi say rồi.
- Nhưng vụ án giết người lại là một chuyện không vui vẻ gì lắm… Ôi không! Thật là như thế nhỉ. Tôi thất lễ quá… Hôm nay sao ông ấy lại có hứng thú mở tiệc thế nhi… Ông ấy vốn là gã thích mấy thứ lòe loẹt màu mè mà…
Usami lảm nhảm không ngừng.
- À này, cô bé kia! Cô mang cho anh này thứ gì đó uống đi!
Ông ta cất tiếng gọi cô gái trẻ.
Có vẻ cô ta sống gần đây và đến phụ giúp hàng xóm. Cô gái đeo tạp dề đó đến đưa cho anh một ly rượu. Katayama bảo không uống được bia rượu nên cô bèn mang cho anh coca.
Khi Katayama vừa nhận lấy cốc nước, anh ngờ ngợ hình như đã thấy khuôn mặt cô gái này ở đâu rồi.
Anh đã gặp ở đâu nhỉ?
- Katayama, đang ăn gì đó?
Ishizu vừa đến mang theo đĩa giấy ở cả hai tay.
- Đây, mời cậu một miếng.
- A, nhưng mà ai vậy nhỉ…
- Có chuyện gì vậy?
- À không, không có gì.
Katayama cũng không tự tin lắm vào trí nhớ của mình. Nhưng cô gái đó chắc chắn là…
- Này! Mọi người nghe tôi nói nào!
Một giọng nói to vừa phát ra, là gã Tsubouchi.
Trong xưởng vẽ, đám đông náo nhiệt trở nên yên lặng hẳn.
- Tối nay mọi người đến thật đông đủ. Cuối cùng cũng đi đến được ngày hôm nay, tôi muốn cảm ơn các cô người mẫu có mặt ở đây.
Các cô gái vừa la hét vừa vỗ tay.
- Họa sĩ là cái nghề mua bán nhân quả.
Tsubouchi tiếp tục.
- Mặc dù tôi hay nhìn các cô gái lõa thể, không một mảnh vải che thân.
Gã cất tiếng cười khùng khục.
- Nhưng tôi cũng có tuổi rồi. Qua đây thì có một chuyện, tôi nghĩ chắc sẽ gây xôn xao dư luận.
- Mới xảy ra trong năm nay.
Một tiếng thì thầm lướt qua tai, Katayama quay lại, lúc này, một cô gái có vẻ là người mẫu vừa bước vào trong xưởng vẽ. Trên tay là ly rượu whisky, cô mang vẻ mặt u ám vô cùng.
- Tôi có vợ rồi. Một người vợ tốt. Thế nhưng một nghệ thuật gia rất cần những kích thích mới lạ. Phải không anh Usami, anh vẫn chẳng hay nói như thế còn gì?
Nhà buôn tranh liền nhún vai, lẩm bẩm càu nhàu gì đó.
- Gần đây tôi đã trở thành nhân tài trong mắt mọi người, nên tôi muốn công khai người tình của mình. Này, Eiko, em không ngại chứ?
Vợ của Tsubouchi ở ngay gần cửa vào.
- Tùy ông.
Bà nói với vẻ không quan tâm.
- Được rồi! Người tình của tôi là…
Gã đột nhiên cao giọng.
- Nào, chuẩn bị sâm panh! Mọi người cùng nâng ly nào. Hãy cạn ly chúc mừng cho tôi và cô ấy.
Tiếng xì xào râm ran, mọi người ai nấy đều đã cầm ly mới trong tay.
- Mọi người chuẩn bị xong chưa? Nghe tôi nói nhé. Tôi…
Gã ta đang nói giữa chừng thì bất thình lình, ánh sáng trong xưởng vẽ vụt tắt.
- Gì thế này.
- Sao vậy?
- Tối quá, ghét thật.
Nhiều người đồng loạt la ó.
Ánh đèn vừa vụt tắt, vì là phòng tầng hầm nên bên trong ngay lập tức trở nên tối mịt.
- Này, bình tĩnh đi…
Tsubouchi nói.
- Chắc ai đó tắt công tắc trên lầu rồi. Eiko! Bật đèn lên đi… Eiko!
Không có ai trả lời. Quái lạ thật, Katayama nghĩ.
Dưới chân anh có thứ gì đó đến gần, và cất tiếng “meooo”.
- Holmes! Gì thế?
Mèo Holmes kêu là tín hiệu nguy hiểm, chắc chắn chuyện gì đó đã xảy ra.
- Ánh sáng! Mau mở đèn…
Katayama bị mù phương hướng. Trong bóng tối, anh hoàn toàn không thể nhận biết được phương hướng.
Bỗng, đèn sáng trở lại. Không khí nhẹ nhõm lan rộng…
- Chà, chúng ta cùng nâng ly lại nào.
Lúc Tsubouchi vừa nói thì có ai đó đã hét lên.
- Áaa…! Bức tranh… bức tranh…
Tsubouchi đưa ly sâm panh trên tay cho Usami và chen vào đám người mẫu nữ.
- Đây là…
Mọi người đều đồng loạt tập trung trước bức tranh đó. Katayama cũng nhìn qua bờ vai của các cô gái, mắt anh trợn tròn.
Bức “Buổi sáng đẫm máu” đã bị cắt rách một đường rõ rệt.
Theo đường chéo, bức tranh gần như bị cắt hẳn ra làm đôi.
- Ai đã làm thế này!
Tsubouchi cất giọng hoảng loạn.
- Khốn nạn! Đứa nào làm đấy hả, bức vẽ chân thực thế này mà…
- Là ai đó trong phòng này rồi.
Một người đàn ông lên tiếng.
- Tranh của tao… khốn kiếp! Bây giờ nó đang rất có giá đấy!
Tsubouchi sải bước quay về phía bàn tiệc, chộp lấy ly rượu trên tay Usami và nốc cạn.
Chắc do uống quá vội nên gã ta ho dữ dội, và ôm lấy ngực.
- Ngài ổn chứ?
Một cô người mẫu vừa cười vừa nói. Tsubouchi khẽ rên rỉ rồi ngã xuống ngay tại chỗ.
- Này!
Usami đánh rơi cái ly và chạy đến.
- Tỉnh lại đi nào! Anh Tsubouchi!
Tình trạng gã ta khá lạ lùng. Katayama đến gần, nhìn từ bên trên xuống Tsubouchi. Mắt gã mở trợn trừng, nét mặt nghiêm trọng.
- Có chuyện gì thế? Uống say quá à?
Usami hỏi khá nhẹ nhàng như thể đang cố che giấu nỗi bất an.
- Ishizu!
Katayama lớn tiếng gọi.
- Gì hả?
- Mau gọi xe cấp cứu! Sau đó gọi 110 [5] .
- Có chuyện gì à?…
- Nhanh lên đi!
- Hiểu rồi.
Ishizu chạy ra khỏi xưởng vẽ.
- Anh cảnh sát…
Usami nhìn anh với nét mặt hoảng loạn.
Katayama nói.
- Xin lỗi, chắc là ngài chậm mất rồi. Tim ông ấy đã ngừng đập.
- Không thể nào!
Usami nói như hét lên, rồi thẫn thờ ngồi sụp xuống. Harumi vừa chạy đến.
- Anh hai, vụ gì thế?
- Không ai được ra ngoài. Em bảo Ishizu đứng canh trên cầu thang cho anh. Không một ai được phép ra khỏi đây.
- Em hiểu rồi.
Harumi gật đầu.
- Cho tôi hỏi… Chồng tôi…
Bà vọ Eiko chen qua mọi người vừa đến nơi.
- Ông ấy hình như đã qua đời.
Eiko bàng hoàng trước lời của Katayama.
- Chồng tôi… Chết rồi ư?
- Đúng thế. Hiện giờ, tôi đã cho gọi xe cấp cứu.
Sắc mặt Eiko trở nên tái mét.
- Ai đã làm việc này?
Bà thét lên rồi ngã xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.
Cuối cùng, mọi người dường như đã nắm rõ sự tình.
- Đi về thôi! Ghê quá, tự dưng phải ở cùng với người chết.
Một cô người mẫu lên tiếng.
- Trật tự nào!
Katayama cất tiếng.
- Mọi người không được di chuyển! Cảnh sát đang trên đường tới đây!
- Chúng tôi chẳng liên quan gì mà!
- Xin lỗi, mọi người cần hợp tác trong vụ án này!
Hai, ba cô người mẫu bước về hướng cửa. Ngay lúc đó, Holmes đã nhanh chóng chạy đến bên chân của mọi người, dừng chính xác ngay chỗ cửa ra, rồi đột nhiên nhe nanh, cất tiếng rền rĩ “Gyaoo”.
- Ai mà định rời khỏi đây thì con mèo này sẽ cào vào khuôn mặt kiếm cơm của mọi người đấy.
Katayama nói.
Các cô người mẫu chùn bước. Một cô nhún vai, nói.
- Tôi hiểu rồi.
Hiện giờ có vẻ không khí đã lắng xuống một chút.
- Anh cảnh sát, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thế? Ngài ấy gần như hoàn toàn mạnh khỏe mà.
Một vị khách nam hỏi.
- Con người có khỏe cỡ nào cũng chẳng thắng được chất độc xyanua.
Katayama nói.
- Hả… đã có ai đầu độc sao?
Aki vừa đến, cô nhìn xuống Tsubouchi rồi thốt lên.
- Hình như thế. Xin lỗi nhé, tôi đi xem chỗ dụng cụ ở trong góc một chút.
- Vâng.
Ngay khi Katayama đi về hướng cửa ra, từ trên cầu thang, anh nghe thấy giọng cô gái.
- Làm gì thế?!
Anh nhìn lên, Ishizu đang giữ chặt một cô gái trẻ và bước xuống từ cầu thang.
- Cô gái này vừa định ra khỏi đây.
Chính là cô gái phục vụ đeo tạp dề đó. Cô gái mà Katayama thấy rất quen mặt.
- Tên cô là gì?
Katayama có hỏi gì cô gái cũng chỉ quay mặt vào trong góc.
Đột nhiên anh nghe thấy tiếng kêu của mèo Holmes ở đâu đó. Anh lần theo tiếng kêu thì thấy nó đang ngồi trước bức tranh bị cắt rách.
- Sao thế, có gì à?
Ngay khi anh hỏi, mèo Holmes bèn nhìn xuống bức tranh và cất tiếng, meo.
Katayama nhìn thấy người mẫu nữ trong tranh, mắt anh trợn tròn vì ngạc nhiên.
Đúng rồi! Đây này, giống hệt như cô người mẫu bị giết!
- Cô là chị em gái của Nishizaki Miho à?
Khi anh quay lại và truy hỏi thì cô gái ấy nhìn Katayama với vẻ hoảng hốt, cuối cùng cô ta thừa nhận.
- Vâng, đúng vậy.
- Tên cô là?
- Nishizaki Misuzu.
- Cô là kẻ đã xé rách bức tranh đó à?
Nishizaki Misuzu hơi ngập ngừng một chút, rồi lấy từ trong túi tạp dề ra một con dao nhỏ và đưa cho Katayama.
- Là tôi đã làm. Họ dám dùng chuyện chị tôi bị sát hại để kinh doanh, bức tranh đó lại còn được giá cao, tôi không thể tha thứ!
Hai má cô đỏ bừng.
- Sao cô dám làm thế này!
Usami đang đứng bên cạnh liền xông đến.
- Đó là một tác phẩm tuyệt vời! Người mẫu có bị làm sao cũng chẳng liên quan đến nó!
- Nếu ông còn nhân tính thì đừng có nói bậy bạ! Gã ta không chừng đã giết chị tôi thật đấy!
- Nào, mọi người bình tĩnh!
Katayama lớn tiếng dừng cuộc tranh cãi lại.
- Trước mắt, mọi chuyện để tôi từ từ nghe sau. Hình như xe cấp cứu tới rồi.
Thấp thoáng tiếng còi hú vang, họ đã vào đến xưởng vẽ dưới tầng hầm.