Chà, ra là vậy à.
Kurihara ngồi chìm hẳn trong ghế sô-pha với dáng vẻ vô cùng thỏa mãn.
- Cậu đã điều tra xong danh tính của tất cả mọi người rồi chứ?
Hình sự Nemoto nói.
- Không tìm thấy kẻ mang theo chất độc xyanua.
- Chắc đã dùng hết rồi. Những thứ liên quan trực tiếp vẫn còn dở dang. Mà thôi được rồi, về đi đã.
Kurihara nói.
Trời đã sáng.
Đây là phòng khách nhà Tsubouchi. Kurihara vừa chạy tới, đến tận hôm trước ông còn ngỡ sẽ có thể đi đâu đó tận hưởng kỳ nghỉ nên đang rất tràn trề sức sống.
- Gã Tsubouchi này, có khá nhiều lý do để bị căm ghét nhỉ.
- Vâng, đúng thế thật.
Katayama gật đầu.
- Nạn nhân cũng có quan hệ phức tạp với nữ giới.
- Bà vợ cũng ở diện tình nghi nhỉ. Và còn cả cô gái đã cắt rách bức tranh.
- Em gái của cô người mẫu Nishizaki Miho vừa bị sát hại, tên là Misuzu.
- Giả sử Nishizaki Misuzu tin rằng Tsubouchi là kẻ đã sát hại chị mình thì chuyện cô ấy ra tay giết người cũng không có gì lạ lắm.
- Tiếp là, có cả Imamura Aki.
- Lúc nãy tôi đã xem qua. Bức “Sau khi bạo hành” nhỉ. Vẽ bức tranh kinh khủng thế này.
- Nhưng chuyện đó đã qua lâu rồi. Tôi cũng nghĩ chuyện giết người lúc này chẳng có nghĩa lý gì.
- Ừm… Còn gì khác không?
- Còn nữa, các cô người mẫu tụ tập hết ở bên kia, và cả trong đám họa sĩ trẻ nữa, khả năng là có người căm ghét ông Tsubouchi.
- Đúng vậy nhỉ. Thêm nữa, gã buôn tranh cũng có mặt à?
- Ông Usami sao ạ? Nhưng mà, ông ấy được lợi rất nhiều từ tranh của Tsubouchi hiện giờ mà. Chả lẽ lại giết hại con gà đẻ trứng vàng?
- Hóa ra là thế. Phải chăng có điều gì khác với những điều chúng ta đã biết?
Kurihara khoanh tay.
- Tôi để ý thấy một điều.
- Gì vậy?
Katayama kể lại chuyện gã Tsubouchi trước khi bị giết hại, đã định “công khai nhân tình”.
- Tên của cô tình nhân đó đã không được nhắc đến à?
Kurihara hỏi.
- Đúng thế ạ.
- Ừmm. Nếu đột nhiên nêu tên ra ngay lúc đấy thì chắc sẽ có ai đó gặp rắc rối. Hơn thế nữa, cô gái đang cặp kè với Tsubouchi mà biết được cô ta chẳng phải “người tình” của ông ta thì sẽ…
- Kích động ấy ạ? Nhưng nếu là kích động thì việc mang sẵn chất độc xyanua đến lại…
- Tôi hiểu rồi. Tóm lại, hung thủ đã lên kế hoạch giết hại Tsubouchi từ trước.
- Tôi cũng nghĩ thế.
- Trước hết, hãy hỏi chuyện bà vợ Tsubouchi đã.
Katayama đã hỏi bà Eiko về sự việc kinh khủng liên quan đến bức tranh “Sau khi bạo hành”.
- Vâng, chuyện đó là có thật.
Eiko thừa nhận.
- Trong một khoảng thời gian, tôi đã rất sợ chẳng thể hỏi ông ấy điều gì. Dù cho ông ấy hay quát tháo nhưng cũng chỉ là một người nhút nhát.
- Trong buổi tiệc tối qua, ông ấy từng đề cập đến việc sẽ “công khai nhân tình”, đó là nhắc đến ai vậy?
- Chà, tôi không biết.
Eiko lắc đầu.
- Dù gì đi nữa ông ấy cũng là người nhiều trò…
- Bà với ông nhà sống không hòa hợp lắm nhỉ?
Kurihara bèn nói.
Những câu như thế mà Kurihara nói ra cứ như đang hỏi rằng “Bà đã giết ông ấy phải không?”.
- Thật là hết cách với chuyện buôn bán như thế mà.
Eiko cười đau khổ.
- Tôi đã bỏ cuộc rồi.
Có gì đó về bà Eiko, có thứ gì đó mắc kẹt lại. Katayama nghiêng đầu, là gì nhỉ.
Đột nhiên anh quên béng đi mất, chắc cũng đã có tuổi rồi… Katayama nhìn về phía Holmes.
Holmes đang ngồi lặng lẽ trên sàn, ngay khi nhìn thấy ánh mắt của Katayama, nó liền quay đầu vào trong góc. Anh hướng mắt nhìn theo phía đó, có một cái đồng hồ.
Đồng hồ à? Đúng rồi, là thời gian!
- Thưa bà, tôi còn một chuyện muốn hỏi.
- Vâng.
- Khi ông nhà ngã xuống, bà đã không thể lập tức đến ngay bên cạnh ông ấy phải không? Lúc đó, bà ở đâu?
Ánh mắt của Eiko vô cùng buồn bã.
- Đó là… à ừm… ở ngay cửa vào. Tôi… không nhận ra ông ấy đã gục ngã.
- Bà không thấy được à?
- Vâng, mọi người đứng vây quanh mà.
- Hóa ra là thế.
Eiko có vẻ hơi hốt hoảng.
- Bà ấy có vẻ đang giấu điều gì đấy.
Kurihara kết luận sau khi Eiko rời khỏi.
- Tiếp theo ta sẽ thẩm vấn nhà buôn tranh Usami.
- Tôi đầu biết tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ.
Usami mở rộng hai tay.
- Tsubouchi chỉ vừa mới bắt đầu nổi tiếng gần đây mà.
- Ông có biết ai là người có thể có động cơ giết hại ông ấy không?
Hình sự Nemoto hỏi.
- Bởi ông ấy nổi tiếng quá nhanh chóng nên đã có người thù hằn chăng? Nhưng, để đến mức bị sát hại thì…
- Ông không nghĩ ra gì sao?
- Vâng.
- “Người tình” mà ông ấy định công bố là ai vậy?
- Tôi hoàn toàn không biết gì về cuộc sống riêng của ông ấy cả. Tôi chỉ xem mỗi tranh của ông ấy thôi.
- Tôi không nghĩ đây là một bức tranh hay ho gì, bức “Sau khi bạo hành” ấy, nó là chuyện có thật, ông biết chứ?
Kurihara nói.
- Tôi đã nghe kể sau đó. Nhưng mà… Chà, tuy là nạn nhân đáng thương thật nhưng phía sau một tác phẩm xuất sắc ắt phải có người rơi lệ chăng…
Usami đang cố bào chữa một cách sợ hãi.
- Cả “Buổi sáng đẫm máu” cũng vậy à?
- Có bao nhiêu bức đi nữa thì ông ấy cũng không làm những việc đó đâu.
Usami để lộ nụ cười với vẻ nhăn nhó.
- Thế thì tôi muốn hỏi chuyện về buổi tiệc đó.
Katayama vào vấn đề chính.
Harumi đi đến xưởng vẽ. Vẫn còn người làm công tác thu thập chứng cứ khắp nơi. Harumi ngước lên nhìn một bức tranh. Đó là bức tranh phong cảnh rất đỗi bình thường. Ở nơi khác cũng có nhân vật, và cả tranh vẽ phụ nữ, nhưng tại sao ở đây chỉ có mỗi bức tranh phong cảnh vậy nhỉ?
- Meo.
- A, Holmes, em tới rồi à? Nè, bức tranh này, khá kỳ cục nhỉ? Chỉ mỗi một bức phong cảnh, mà lại còn vẽ hơi tệ nữa.
Tất nhiên Harumi cũng chẳng hiểu biết gì về cái gọi là hội họa cả, nhưng trước mắt cô, bức tranh ấy trông như tác phẩm của mấy kẻ nghiệp dư.
Holmes bám vào tường, nhìn lên bức tranh và kêu.
- Em sao thế?
Harumi ngắm bức tranh từ bên cạnh, kỳ lạ, cô nghĩ. Cô cảm giác có một khoảng hở lộ ra từ tường.
- Vẫn còn một bức tranh nữa, ở bên dưới!
Harumi ngay lập tức hét lên.
- Tsubouchi đã chết bởi ly sâm panh từ tay anh trao đấy.
Kurihara nói đầy ẩn ý.
- Thế có nghĩa là tôi đã giết người à…
- Không không, ý tôi không phải vậy.
Kurihara khuyên giải.
- Chính vì thế tôi muốn anh suy nghĩ cẩn thận đến những chi tiết nhỏ nhất…
- Ồ… Chuyện đó thì được thôi…
Usami lau mồ hôi trên trán.
- Người đã rót ly sâm panh cho Tsubouchi là anh à?
- Không, là một cô người mẫu. Nhưng đều là từ cùng một chai rót cho tất cả mọi người.
- Ly thì sao?
- Có sẵn trên bàn, là loại ly mới.
- Ông Tsubouchi tự mình lấy à?
Usami suy nghĩ một lúc.
- Vâng, tôi khá chắc là ông ấy tự lấy.
Cả Katayama cũng nhớ lại chuyện lúc đó.
Thực tế là, Tsubouchi đã tự mình lấy ly và một cô gái đã rót cho gã ta.
Ở thời điểm đó, vẫn chưa chắc có độc xyanua trong ly của Tsubouchi.
Độc đã được bỏ vào sau đó.
- Thế rồi Tsubouchi định nâng ly…
Lúc đó, ly của Tsubouchi đang được phơi ngay giữa tầm mắt của mọi người. Tức là độc vẫn chưa được bỏ vào.
- Thì đèn vụt tắt. Lúc đó thật kỳ lạ.
Kurihara nói.
- Không có ghi nhận gì về việc mất điện cả.
Nemoto nói.
- Công tắc đèn ở bên trên. Chỉ có thể là ai đó đã tắt nó.
- Đúng vậy. Cửa cũng bị đóng hẳn.
Katayama nói.
- Tại sao cậu biết?
- Nếu mà cửa mở ra thì ánh sáng bên trên sẽ lọt vào.
- Kẻ đã tắt đèn là ai nhỉ? Không chừng là có đồng phạm.
- Nhưng mà nhằm mục đích gì?
- Ừmm…
Kurihara suy nghĩ.
- Không chừng là để bỏ độc vào?
Usami nói với vẻ mặt khá kỳ quặc.
- Nhưng hãy xem xét thử xem. Để bỏ độc vào ly người khác thì gần như là một hành động rất tinh vi. Ở một nơi tối mịt làm cách nào mà biết được vị trí ly của người khác chứ?
- Quả nhiên là vậy…
Usami gật gù liên tục.
- Và khi đèn được mở, mọi người thấy bức tranh bị cắt rách. Tsubouchi đã đưa ly rượu cho anh đúng chứ?
- Vâng, ông ấy đã trở thành kẻ quen sai khiến người khác.
- Anh cầm ly bằng tay phải nhỉ? Và Tsubouchi cầm ly bên tay trái.
- Vâng.
- Thế, lúc Tsubouchi quay lại, anh đã đưa ly cho ông ấy.
- Đúng vậy.
Bầu không khí chìm vào yên lặng.
- Xin thứ lỗi, mọi người sẽ không cho rằng độc đã được bỏ vào ly lúc đó đâu nhỉ?
Nemoto nói.
- Hãy dừng lại đi!
Usami xanh mặt.
- Tôi không có làm chuyện đó! Tại sao tôi lại giết ông Tsubouchi chứ? Nếu không có ông ấy, tôi sẽ thiệt hại nặng còn gì.
- Chờ chút nào!
Katayama nói.
- Rõ ràng là, vào lúc đó thì sự chú ý của mọi người, tạm thời đã bị thu hút về phía bức tranh. Nhưng độc có phải do ông Usami bỏ vào hay không cũng là một nghi vấn nhỉ?
- Tại sao thế?
- Ông Usami đứng khá xa bàn tiệc. Lúc Tsubouchi quay lại nhận ly rượu thì ông ấy cũng ở cùng một vị trí. Cả hai tay đều giữ khư khư ly rượu, còn có thể bỏ độc sao?
- Nếu là một gã vô cùng khéo tay thì…
- Tôi hậu đậu trong mấy trò xếp giấy lắm!
Usami sốt sắng nói.
- Quả nhiên rất khó nhỉ. Hơn thế nữa, nếu khi đó ông ấy đi về phía bàn tiệc một lúc rồi đặt ly trên bàn, bỏ độc vào, sau đó lại cầm ly rượu trên hai tay và quay lại vị trí đó…
- Người khác cũng nhìn thấy nữa.
- Vâng, có thể. Ở ngay bàn tiệc thì tôi nghĩ có nhiều người lắm. Lúc đó mà xô đẩy họ rồi đi đến bàn tiệc thì khó quá.
- Ừm…
Nemoto nghĩ mãi.
Đúng lúc đó, Harumi chạy đến.
- Nè, mọi người nhìn bức tranh này xem.
Cô cho tất cả xem một bức tranh.
Đó là một bức tranh sống động đến mức ghê rợn, chẳng kém hơn bức “Sau khi bạo hành” và “Buổi sáng đẫm máu” kia.
Lủng lẳng dưới sợi dây thừng, một cô gái bị treo cổ. Cô ta mặc đồ ngủ hay bộ đồ mỏng manh gì đó, hình ảnh được tái hiện vô cùng chân thực.
- Bức, bức tranh này cô lấy ở đâu vậy?
Usami nhảy dựng.
- Dưới xưởng vẽ. Được giấu phía sau bức tranh khác.
- Thế này kinh khủng quá!
Usami kích động.
- Bức tranh rùng rợn quá.
Kurihara lắc đầu.
- Vẽ những thứ thế này thì bị giết cũng đâu có oan.
- Chân thực quá…
Katayama thốt lên.
- Nhưng, không lẽ ông ấy đã vẽ cô gái bị treo cổ thật sự à?
- Nhưng, nếu mà…
Harumi nói.
Trong bức tranh, khuôn mặt cô gái đang hơi gục xuống, nhưng vẫn có thể thấy được biểu cảm của cô ấy.
- Cảnh trưởng, nên làm sao đây? Khuôn mặt trong bức tranh…
- Cũng nổi tiếng trên tivi à? Không chừng sẽ có trong danh sách người mất tích.
- Xin thứ lỗi.
Giọng nói vừa cất lên, Imamura Aki đã đứng đó.
- Cô gái, có việc gì à?
- Tôi vừa nghe thấy câu chuyện. Có thể cho tôi xem qua bức tranh được không?
- Được chứ. Tất nhiên rồi.
Aki đi vào, nhìn chằm chằm cô gái treo cổ đó, rồi gần như thét lên.
- Giống quá!
- Với ai vậy?
- Cô gái đồng nghiệp người mẫu với tôi. Vào một ngày nọ tự dưng biến mất, tôi nghĩ có lẽ cô ấy đã về quê, nên đã không để ý đến chuyện đó lắm.
- Không còn gì khác sao?
- Chà, tôi đã bỏ nghề người mẫu lâu lắm rồi, nên chẳng rõ có chuyện gì xảy ra. Đã có người chất vấn tôi có biết gì về cô ấy không, nhờ thế mà tôi cũng mới biết được là cô ấy mất tích.
- Cô biết tên cô ấy chứ?
- Tôi nhớ là Kawai Chizuru.
Aki nói.
- Anh liên lạc đến trung tâm giới thiệu người mẫu chắc có thể biết được gì đó đấy…
- Đó là chuyện từ khi nào?
- Chắc là… khoảng một năm trước. Lúc đó Tsubouchi đã nổi tiếng và hình như đã sống ở ngôi nhà này rồi.
- Hãy tìm hiểu phía quê nhà cô gái này rồi liên lạc xem đã xảy ra chuyện gì nào.
Kurihara nói.
- Holmes! Em sao thế?
Harumi hốt hoảng la lên.
Holmes bước vào với bàn chân đầy bùn.
- Mày đã đi tìm kho báu hả?
Nemoto phá lên cười.
- Này Katayama.
Ishizu ló mặt vào.
- Chào, tớ đến rồi đây.
- Có việc gì à?
- Là Holmes. Nó đi ra từ phía vườn, nó đã đào bới bãi cỏ, kinh khủng quá.
Harumi nhìn Katayama.
- Anh hai này, có lẽ nào…
- Gì hả?
- Không chừng Holmes cho rằng có gì đó được chôn trong vườn đấy.
… Tất cả đều không nói nên lời.
- Được rồi.
Kurihara lên tiếng.
- Thử đào ở khu vườn nào.
Vật đó chôn ở chỗ tương đối nông, chừng một mét, được bọc trong bao ni lông, rồi quấn tròn bằng sợi dây thừng.
- Lôi lên nào.
Kurihara khẽ nói.
Sau khi mọi người kéo vật thể kia lên liền nhanh chóng cắt mở bao, và phát hiện ra một thi thể gần như chỉ còn lại xương cốt.
- Tìm ra rồi.
Kurihara thở phào nhẹ nhõm.
- Katayama, hãy nhanh chóng xác nhận xem có phải cô gái tên Kawai Chizuru không…
Ông đang nói dở thì im bặt.
Katayama đang ngồi bệt trên bãi cỏ, mặt tái mét.
- Thật kinh hoàng!
Trong bữa ăn sáng, Harumi mở tờ báo ra và nói.
- Họa sĩ cuồng sát à. Mà thêm nữa, hình như giá tranh của Tsubouchi đang tăng cao đến mức ngớ ngẩn.
- Nhiều người cuồng quá nhỉ, cái thời buổi này.
Katayama đang ngáp dở.
- Nhưng mà… thêm nữa… dù làm vậy, vẫn chưa biết được ai là kẻ thật sự đã giết Tsubouchi nhỉ?
- Ừ đúng. Kẻ có cơ hội nhất chỉ có mỗi ông Usami à?
- Nhưng, ông ấy cho độc vào khi nào chứ?
- Đúng nhỉ. Anh không nghĩ tới là có thể bỏ vào thứ khác ngoại trừ ly sâm panh ra hả?
- Vô lý thật. Trúng độc xyanua sẽ chết ngay lập tức mà.
- Hmmm.
Harumi nghĩ ngợi.
- Này, suy luận thì suy luận nhưng em làm súp miso nóng cho anh đi chứ.
- A, phải ha!
Harumi hấp tấp đi vào bếp nấu nướng.
Thi thể ở khu vườn đã được xác nhận là nạn nhân Kawai Chizuru.
Để vẽ nên một kiệt tác mà gã họa sĩ đã thật sự giết cô gái rồi vẽ lại, thì gã quả thực là một kẻ tâm thần.
Nhưng, nói cho rõ ràng, Katayama không ngờ rằng Tsubouchi là loại người như thế, một gã họa sĩ đã che đậy khía cạnh điên loạn của mình.
Tất nhiên, kể cả vụ giết hại Nishizaki Miho cũng được phỏng đoán là hành động phạm pháp của Tsubouchi.
Thế nhưng việc gã Tsubouchi đó bị trúng độc rồi chết lại là một câu chuyện kỳ quặc.
Đã có giả thuyết gã tự sát. Nhưng xem tình hình buổi tiệc đó thì không thể kết luận rằng gã tự sát được.
- Hôm qua, đã có cuộc gọi từ nhà buôn tranh tên Usami đó.
Harumi nói.
- Hả, có gì thế?
- Bức tranh cô gái treo cổ đã có giá lên tới hàng chục triệu yên rồi đó. Do em đã tìm ra nên ông ấy bảo muốn mua. Đúng là không thể tin nổi!
- Giả sử là cha mẹ của cô gái đã khuất thì sao có thể chịu đựng được.
Katayama lắc đầu.
- Này, cho anh ochazuke đi.
- Em không rảnh tay. Anh tự đi lấy không được hả?
Harumi thẳng thừng từ chối.
Holmes đang say ngủ, đột nhiên ngẩng đầu, kêu meoo.