Có vẻ mọi thứ thay đổi hẳn rồi!
Harumi tròn mắt.
Cô đã hỏi Katayama rồi đi đến văn phòng của nhà buôn tranh Usami nhưng ở đó trống trơn và có dán tờ giấy “Đã chuyển văn phòng”.
Lần theo chỉ dẫn, một tòa nhà tráng lệ khiến cô phải mở to mắt ngắm nhìn xuất hiện trước mặt cô. Quan sát kỹ hơn, cô nhận ra bên trong căn nhà, Usami còn dùng cả sàn nhà hai lớp.
- Hmm… lầu ba hay lâu bốn nhỉ. Thang máy thì… a kia rồi!
Không phải Harumi tự độc thoại mà là cô đang nói chuyện với mèo Holmes đi cùng. Cửa thang máy vừa mở ra, gì thế này, một phụ nữ ăn mặc phong cách diêm dúa bước ra, khiến Harumi suýt thì đụng trúng bà ta.
- A, xin lỗi nhé.
Người phụ nữ lên tiếng.
- Ôi, cô em gái của anh cảnh sát đây mà!
- Hả?
Khi nhìn kỹ lại, Harumi bất ngờ. Chả phải bà vợ góa nhà Tsubouchi đây sao!
- Ồ cả bé mèo nữa. Em cũng đến để mua tranh à?
- Vâng, mèo Holmes này có khiếu về nghệ thuật mà.
Harumi bèn nói quá lên.
Nhưng mà, quả là giỏi quá nhỉ, Harumi nghĩ thế. Ông chồng vừa qua đời mới mấy tuần thôi… Vậy mà trang phục lộng lẫy thế kia.
- Phụ nữ quả là sinh vật khó hiểu…
Harumi thâm nói.
Khách đến văn phòng của Usami khá đông, mỗi lượt khách chờ không dưới mười người. Harumi cũng chẳng có ý muốn đọi, cô định quay về thì ngay lúc đó, cánh cửa hé mở, Usami ló đầu ra ngoài.
- Người tiếp theo… Ô này, em gái của Katayama! Chà, xin mời vào!
Usami mời Harumi cùng Holmes đi vào.
- Nhưng còn những người khác…
- Không sao đâu. Cứ để họ đợi được mà. Nào xin mời, mời cô ngồi.
Hóa ra chỗ này chẳng hề hoành tráng gì mà chỉ là một căn phòng tiếp khách không mấy thú vị. Chắc ở đây đã bán được nhiều tranh lắm, Harumi thâm trầm trồ.
- Nhân tiện thì cô có việc gì thế?
Usami hút loại xì gà không quen nên bị sặc.
- Thật ra tôi được anh trai nhờ đến đây. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra hung thủ đã giết ngài Tsubouchi.
- Tôi muốn nhanh chóng…
- Vâng. Chúng tôi quyết định tái hiện lại hiện trường buổi tiệc hôm đó, thế nên mong ngài Usami có thể hợp tác thì tốt quá.
- Tái hiện? Quả nhiên họ hay làm mấy thứ bí ẩn nhỉ? Thú vị thật! Tôi nhất định sẽ hỗ trợ.
- Ôi quá tốt rồi!
Harumi vỗ tay. Holmes cũng… à vì không vỗ tay được nên thay vào đó (có lẽ thề), nó đã ngáp một cái dài.
- Thế thì, bức tranh vẫn được đưa vào chứ nhỉ?
- Cô nói tranh tức là?
Usami hỏi lại với vẻ ngây ngô.
- Tất nhiên rồi, là bức tranh được treo ở buổi tiệc đó.
Nên nhất định cũng phải treo một bức giống như thế.
- Bức tranh à! Nhưng mà, cái đó thì đang…
Usami để lộ nụ cười nhăn nhó.
- Cứ lấy một bức nào đó thích họp thôi là được chứ hả?
- Thế thì không được đâu!
Harumi kiên quyết.
- Anh hai là kiểu người làm việc cầu toàn mà, cỡ như Kurosawa Akira [6] ấy.
- Haa… Nhưng, cũng có những bức đã lỡ bán rồi thì…
Usami dù có vẻ gượng gạo nhưng dù sao ông ta cũng đã hứa sẽ sắp xếp cho giống như lúc ban đầu nhất có thể.
- Nếu hung thủ không biết sự kiện này, chi phí buổi tiệc sẽ tính sao?
Hình sự Nemoto băn khoăn.
- Sẽ trừ vào lương của em với anh Nemoto, em lỡ nói với cảnh trưởng rồi.
- Này, đừng có giỡn thế chứ!
Nemoto trợn tròn mắt.
Bên dưới xưởng vẽ của tầng hầm nhà Tsubouchi, những người đã có mặt vào buổi tối xảy ra án mạng đó đang tụ tập. Thức ăn lẫn đồ uống đều đã đem ra, mọi người nhỏ giọng chuyện trò nhưng cảm giác vẫn hơi thiếu tự nhiên. Đó cũng là hiển nhiên thôi. Bởi vì nhân vật chủ nhà quan trọng vừa qua đời.
- Ôi, tới trễ rồi.
Quay sang hướng có tiếng của Kurihara, Katayama và Nemoto tròn mắt nhìn. Cảnh trưởng Kurihara đã xuất hiện trong bộ âu phục màu trắng, áo sơ mi màu đỏ cùng khăn quàng cổ màu tím.
- Xin lỗi, mọi người!
Kurihara lên tiếng.
- Thật ngại khi nhờ mọi người cất công đến đây ngày hôm nay!
Nemoto chọc vào người Katayama.
- Này, sao vậy ta, bộ dạng cảnh trưởng!
- Chà. Ông ấy đóng vai lão Tsubouchi có chút…
- Tôi cứ ngỡ đám đông đóng giả sẽ xuất hiện đó chứ.
Harumi và Imamura Aki cũng đã đến.
- Quả thật, khá là có không khí nhi?
- Đúng vậy. Giống tối hôm đó quá.
Aki nhìn sang bức tranh trên tường.
- Nhưng mà ông Usami đã thu thập được rất nhiều tranh nhỉ.
- Những món đắt giá thì chắc là được bảo hiểm dữ lắm. Hôm nay sẽ không có nhân vật xé rách tranh chứ nhỉ.
- Ông Usami đang ở đâu thế?
- À, kia rồi. Đang đứng với vẻ bồn chồn kia kìa.
- Người bên cạnh là… Vợ của Tsubouchi á? Ngạc nhiên thật!
Aki thở dài… Thực tế, chẳng thể nói bà Tsubouchi Eiko đang hoàn toàn “tái hiện” lại đêm đó, lúc này bà ta đang vận bộ váy màu đỏ táo bạo, theo sau Usami.
Qua một hồi lâu, ngay khi mọi người đã có chút thả lỏng thư giãn thì Kurihara lại cất tiếng.
- Mọi người! Còn năm phút nữa sẽ đến 8 giờ. Khi đến giờ, điện sẽ tắt nên mọi người hãy đứng đúng vị trí của tối hôm đó nhé. Nào, khui sâm panh!
Tiếng mở nút bật sâm panh phát ra bụp bụp, mọi người đã được rót những ly sâm panh mới.
- Ổn hết chứ! Còn một phút nữa. Này, Katayama chuẩn bị xong chưa?
- Vâng, Ishizu ở chỗ cầu dao rồi.
- Thời gian khá sít sao đấy.
- Ban nãy thử rồi, không sao đâu. Còn bốn mươi giây.
Anh vừa nói xong thì đèn vụt tắt.
- Đồng hồ của cậu ta làm sao thế!
Katayama nổi khùng và nói.
- Hết cách rồi, chờ thế này trong một phút đi.
Kurihara lên tiếng.
Nhưng dù một phút đã trôi qua đèn vẫn không sáng lên. Hai phút, ba phút…
…
- Katayama! Báo bật đèn đi chứ.
- Vâng!
Katayama trả lời, cánh cửa ở đâu nhỉ, anh không tìm được.
Ngay khi vừa bị vấp chân thì tay anh chạm được vào nắm cửa như một phép lạ, Katayama bèn rời xưởng vẽ và chạy lên cầu thang.
Ishizu đang ngáp ngay trước công tắc đèn.
- Ủa Katayama, đi toilet à?
- Vớ vẩn! Sao cậu không bật đèn?
- Nhưng mà chưa đến mười phút mà.
Ishizu nói.
- Mở đèn mau đi!
Katayama quay lại, sao thế, xưởng vẽ tự dưng yên ắng.
- Sao thế, có chuyện gì?
Katayama hỏi.
- Ông ấy đã…
Anh nhìn về hướng Harumi chỉ, Usami đã đổ gục trên sàn.
- Gì vậy, cốt truyện khác hẳn với lúc đó mà.
Kurihara từ trên nhìn xuống Usami.
- Ông ấy có vẻ đã tử vong.
- Tất cả mọi người, không được rời khỏi đây. Có vẻ ông ấy cũng bị bỏ độc. Nemoto! Tập hợp mọi người lên trên phòng khách!
- Katayama, vụ này cũng có trong dự tính à?
Kurihara nói.
- Không, không hề…
- Có thêm một vụ án mạng nữa, tính sao đây!
Katayama ho một tiếng và nói.
- Vụ việc đang được giải quyết ạ.
- Như thế nào?
Kurihara hỏi ngược lại.
Trong phòng khách, chỉ còn lại đám Katayama, cả Aki cùng bà Tsubouchi Eiko. Những vị khách khác đã ra về vì gần nửa đêm rồi.
- Thật sự biết chân tướng rồi à?
Kurihara hỏi.
- Ừ. Thật ra là… Holmes nó đã… ochazuke của tôi…
- Làm sao?
- Không, là bởi vì, ochazuke chính là Holmes, Harumi kêu méo méo.
- Bình tĩnh lại nào!
Harumi hơi mất kiên nhẫn.
- Sao mà em lại kêu méo méo được hả?
- À không… là vì, chuyện bỏ thuốc độc vào ly trong bóng tối, nó cũng như ta tự mình châm trà vào ochazuke vậy, chỉ có chính mình làm được thôi.
- Tôi vẫn chưa hiểu lắm về “sự giống nhau” đó.
- Không, tức là trong bóng tối chỉ có thể bỏ độc vào chính ly của mình thôi.
- Chà, ý cậu là ông Tsubouchi tự sát à?
- Không phải. Kẻ đã bỏ độc là Usami.
- Usami sao?
- Vâng. Trong lúc mất điện, Usami đã bỏ độc vào ly của mình. Và rồi đèn sáng trở lại.
- Bức tranh bị cắt rách nên Tsubouchi đã rất hoảng loạn. Ông ấy đã đưa ly cho Usami rồi Usami cầm ly bên tay trái… Vậy là lúc đưa ly cho Tsubouchi, ông ấy đã trả lại cái ly ở tay còn lại! Tôi nghĩ có thể lúc đó Usami đã tráo ly.
Katayama nói.
- Trong lúc mọi người chú ý đến bức tranh bị cắt rách, có khả năng ông ấy đã tráo đổi ly trên hai tay.
- Thì ra là vậy. Nhưng chuyện mất điện và cả tranh bị rách, ông Usami cũng biết trước à?
- Đúng vậy. Ngài hãy nghĩ xem. Dù mắt của cô Nishizaki Misuzu có tốt cỡ nào đi nữa, khi đèn tắt hết, làm sao có thể ngẫu nhiên đứng ngay trước bức tranh mục tiêu chứ?
- Quả nhiên là thế…
- Trong màn đêm, đó phải là người biết chuyện cô ấy sẽ cắt rách bức tranh, và cả việc đèn sẽ tắt lúc ấy.
- Tức là…
- Là người vợ.
Katayama nhìn về phía Eiko.
- Tôi sao?
Eiko vừa hút thuốc vừa nói.
- Bà đã dụ cô Nishizaki Misuzu cắt rách bức tranh đó. Bà bảo rằng sẽ tắt đèn giúp cô ấy. Tất nhiên là Misuzu đã rất biết ơn vì lòng hảo tâm của bà. Bà đã giúp cô ấy một tay, với điều kiện cô ấy phải giữ yên lặng. Nhưng mà, chuyện giết ông nhà chỉ là một phần kế hoạch thôi đúng chứ.
- Tôi đã giết chồng tôi à?
- Chẳng phải bà đã xúi giục ông Usami sao?
- Anh đừng có bịa chuyện. Kẻ đã hạ độc chồng tôi chính là Usami còn gì.
- Đúng vậy.
- Chà. Thế thì đúng quá còn gì. Ông Usami đã đau khổ nên tự sát. Mọi chuyện kết thúc ở đây.
- Đó không phải là sự thật…
Có tiếng động ở phía cửa. Usami đang đứng đó.
- Ông…
Eiko mặt tái xanh, cả người run rẩy.
- Ban nãy khi mở đèn, bà đứng ngay bên cạnh tôi. Thế nên tôi yên tâm uống ly mà ngài cảnh trưởng đây đã đưa cho.
- Tôi đã chuyển đi phân tích thêm một thứ nữa.
Nemoto nói.
- Đã phát hiện ra chất độc kali xyanua.
- Bà thật là người đàn bà kinh khủng.
Usami hằn học nói.
- Để tạo được những bức tranh đắt giá, tôi đã giúp bà ta giết những cô gái đó. Tsubouchi cũng rất ân hận. Lúc nào cũng thấy sợ hãi. Nhưng ông ấy biết rõ rằng nếu không có những chuyện đó thì tranh của mình chẳng đáng một xu nào nên chỉ còn cách im lặng.
- Chỉ vì bán tranh mà giết những cô gái đó sao?
Kurihara nói.
- Ban đầu chỉ có Tsubouchi bạo hành cô Imamura Aki và vẽ lại cảnh đó. Sau đó tiếp tục lặp lại vụ tương tự thì… Kawai Chizuru đã treo cổ tự vẫn. Là bà ta, chính bà ta đã bắt chồng mình vẽ những cảnh đó. Và rồi khi càng đi đến đường cùng, bà ta đã nghĩ đến chuyện sát hại Nishizaki Miho, bắt tôi giúp một tay để tiến hành.
- Tại sao bà lại giết chồng mình hả?
- Đã không thể thoát được nữa…
Usami nói.
- Bởi lẽ chẳng thể để những chuyện tương tự tái diễn thêm một lần nào nữa, Tsubouchi đã không thể vẽ gì khác tốt hơn những bức tranh đó. Và một lúc nào đó ông ấy sẽ tự thú hết chuyện đã sát hại những cô gái. Chính vì thế nếu không giết ông ấy thì…
- Nói láo!
Eiko hét lên.
- Đồ dối trá!
- Bây giờ Tsubouchi qua đời thì những bức tranh khác của ông ấy cũng rất có giá trị. Rõ là ông đã tính toán đến lợi ích theo hướng đó.
Usami cười đau khổ.
- … Nhưng tôi cũng đã rất sợ hãi.
- Và rồi bà ta quyết định trừ khử ông?
- Đúng vậy. Vì nếu không thông qua tôi mà trực tiếp bán tranh thì bà ta sẽ vô cùng có lợi còn gì. Tôi cũng rất tiếc về chuyện cô gái bị sát hại… Nếu tôi là cô ấy, bị giết một cách dã man đến vậy, dù thế nào cũng muốn sự thật được phơi bày…
- Gã khốn kiếp nói láo!
Eiko toan đánh Usami.
Nemoto nhanh chóng chộp giữ lấy cánh tay của bà ta.
- Ngừng lại đi. Usami đã thừa nhận toàn bộ mọi chuyện rồi.
Eiko thở gấp, tay của Nemoto buông lỏng ra.
- Tất cả là tại Tsubouchi. Thật ra ngay từ đầu, lão ta chẳng hề có tài cán gì…
- Chúng tôi sẽ dần làm rõ mọi chuyện.
Nemoto giục giã Eiko.
- Đến đây thì, về phí tiệc, tôi sẽ xoay sở để bù vào thôi.
Kurihara nói.
- Nhưng bà ấy có lẽ rất cần tiền nhỉ? Cố tình hủy đi bức tranh quả là phải chịu tổn thất lớn.
- Ngược lại đó chứ, cảnh trưởng.
Katayama nói.
- Bức tranh bị hủy đó, giá lên cao lắm. Bà ấy đã kỳ vọng vào nó lắm đấy.
- Thảo nào…
Kurihara thở dài chán nản rồi nói.
- Hay tôi cũng thử phá hủy một chút tranh của mình nhỉ.
Holmes cất tiếng kêu meo.
- Lại nữa hả?
Harumi nói.
- Hết cách rồi. Sinh mệnh của cảnh trưởng mà.
Katayama nhún vai.
Cả hai đang đi về phía phòng triển lãm Z nọ. Tác phẩm mới của Kurihara được trưng bày nên bọn họ phải đến đây.
- Lần này là gì hả?
- Điều đó thì anh chịu thôi.
- Ôi, chẳng biết có khen được không nữa!
- Kia rồi. Em mà lại lỡ nói kiểu con sư tử thành con chó Dachshund chắc cảnh trưởng sẽ bị sốc quá.
- Thì em có sao nói vậy thôi mà.
- Lần này nên hỏi thẳng đi. Kiểu như “đây là tranh gì vậy?”.
- Làm thế cũng khá tội cho ông ấy. Nhưng đành vậy.
Cả hai đi vào phòng triển lãm, tâm trạng Kurihara khá tốt, ông ta đang trò chuyện với người quen.
- Chà, quả là một bức tranh vẽ ngựa tuyệt đẹp.
Vị khách đó nói xong bèn đi về.
- Hình như lần này là con ngựa đó.
Katayama thì thâm.
- Chắc nhìn phát biết ngay là con ngựa đấy. Tiến bộ lớn ghê.
Kurihara nhận ra cả hai và đi đến.
- Này, tới rồi à!
- Xin chào…
- Nhất định cậu phải xem nhé. Lần này được đánh giá đặc biệt tốt.
Kurihara khá tự hào, nhưng thật ra điều này cũng hiển nhiên thôi, vì ông ấy chỉ mời toàn những ai sẽ khen ngợi mình mà.
- Nếu vẫn cứ làm cái công việc man rợ thế này thì sẽ chẳng có hứng gì với hội họa đâu nhỉ.
Nói đoạn Kurihara dừng bước.
- Ồ, đây rồi!
Đây là ngựa á? Katayama chẳng thể nào nhìn ra được bóng dáng loài ngựa từ cái vật thể mềm oặt màu nâu kia. Và rồi, bất chợt, anh nhìn bên dưới bức tranh. Hóa ra là thế, hiểu rồi!
Cái biển viết chữ “NGỰA” to đùng kỳ diệu màu đỏ đã được gắn thêm dưới bức tranh.