Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MÈO HOLMES VÀ CHIẾC HỘP KINH HOÀNG
1.

Chiếc hộp…

Người phụ nữ đó lên tiếng.

- Hả?

- Chiếc hộp đã giết người.

Katayama bàng hoàng trước lời nói của bà ấy.

Các bản tin dạo gần đây đã khiến không ít người biết đến hành trình phá án của mèo tam thể Holmes và thanh tra Katayama.

Nhưng trường hợp lần này, không chỉ Katayama mà chắc chắn ai cũng sẽ thấy bối rối.

- Chiếc hộp đã giết người.

Vốn dĩ câu chuyện nghe cũng khó hiểu rồi. Đã thế, bầu không khí ở chỗ ấy quả thực là…

Trăng đã lên.

Ánh trăng với tiết trời khiến người ta muốn hát vang bài “Điệu múa mỏ than [7] ”. Mặt trăng cong tựa lưỡi liềm của Tử thần - một bộ xương di động trong tấm vải polo, lưỡi dao trong tay sáng rỡ như trăng non lúc đêm về.

Gió thổi man mát dễ chịu, nhánh cây đứng sững phát ra tiếng kêu bập bùng như nhạc cụ của âm nhạc tiên phong [8] , khiến các cô gái vì buổi tiệc này mà cất công đến thẩm mỹ viện vung tiền làm tóc phải gào thét.

Hơn nữa, dù đã sang tháng Mười một, gió vẫn mang theo hơi ấm, lướt nhẹ mơn man trên da, vô tình khiến lòng người khó chịu.

Nghe nói chủ nhà hơi chậm hiểu, ngay cả Katayama cũng dần mất kiên nhẫn.

Nói chung, Katayama không phải tuýp người thích tiệc tùng. Bởi anh dị ứng với cồn và cũng không thể nhậu nhẹt vui vẻ với nước ép hoa quả hay coca. Không chỉ vậy, anh sẽ bị đau đầu khi nhìn người khác uống rượu, chỉ ngửi mùi thôi cũng đủ khó chịu rồi.

Ngay từ ban đầu, Katayama, mà không, người đã mời cả bọn Katayama đến buổi tiệc này là…

- Này, Katayama!

Bị cảnh trưởng Kurihara réo gọi, Katayama có dự cảm chẳng lành.

Dẫu Katayama quen biết ngài Kurihara không lâu được đến chục năm, nhưng vì họ thường hay sát cánh phá giải các vụ án kỳ lạ nên có anh có cảm giác cứ như hai người đã kết giao từ trước khi ra đời. (Không lẽ nào!)

Với giọng điệu khác thường, cách ông vừa gọi Katayama khiên anh đoán có vụ án cần đến mình, có khi còn là án lớn.

- Phiền phức nhỉ. Ai cũng muốn nhờ người khác đi thay à. Nhưng mà có ai nhiệt tình vậy không nhỉ. Đúng rồi, Katayama được đấy! Cậu ấy đơn thuần lắm, thử trêu cậu ấy một chút xem nào. Này, Katayama!

Sau khi lược bỏ đoạn mở đầu dài dòng, chính là câu “Này, Katayama” phía trên.

- Chuyện gì vậy thưa ngài?

Katayama đứng trước cảnh trưởng với vẻ mặt khá nặng nề.

Bình thường ông ấy hay mở lời kiểu:

- Có việc cần nên gọi cậu, chuyện bình thường mà!

Còn lúc nào không muốn anh từ chối, ông sẽ tỏ ra niềm nở vô cùng.

- Ừ, chà, có chút chuyện thôi.

Kiểu này thật kỳ quái, Katayama nghĩ.

- Ở chỗ cậu, ừm, có cảnh sát ăn khỏe chứ hả?

Tính từ đi kèm với “cảnh sát” khá quái lạ, liên quan đến cảnh sát nào đó của đồn Meguro thì chuyện không thể chỉ có vậy.

- Ishizu hả?

- Đúng rồi, cảnh sát Ishizu.

- Cậu ấy không ở chỗ tôi…

Katayama đính chính.

- Không phải chồng của em gái cậu sao?

- Nó đang độc thân mà! Vẫn chưa kết hôn với Ishizu đâu! Chỉ hẹn hò kiểu bạn bè thôi ạ! Quan hệ kiểu kia tuyệt đối là…

- Biết rồi, biết rồi, nghiêm trọng hóa vấn đề thế.

- Xin lỗi ngài.

Mặt Katayama đỏ gay, anh vừa nói vừa thở dốc.

- Cậu cũng thích ăn uống lắm phải không?

Kurihara cầm trên tay tấm thiệp trắng nào đó. Là loại thường dùng làm thiệp mời đám cưới.

- Không phải ghét bỏ gì nhưng đặc biệt thích thì…

Kurihara cắt ngang lời anh, nói mình cũng không thích mấy.

- Chà, cậu nên đến buổi tiệc này đi. Thức ăn nhiều đến mức ăn chẳng hết nổi luôn ấy. Với lại em gái cậu là người đẹp có một không hai mà. Ngay cả trong những bữa tiệc cứng nhắc khô khan này cũng khó mà gặp được mỹ nhân như cô ấy.

- Cảnh trưởng không định đi à?

Katayama hồn nhiên hỏi.

- Ừ. Thật ra tôi tiếc lắm nhưng tôi có hẹn mất rồi. Không đi được. Tuy thật xấu hổ khi làm vậy với mọi người nhưng tôi thấy thế còn hơn là để bỏ phí.

- Đủ rồi đấy ạ.

Katayama từ chối khiến Kurihara bất ngờ, hỏi.

- Sao thế hả?

- Có chuyện gì xin ngài nói thẳng ra đi.

Ngay cả Katayama luôn là người tốt bụng mà cũng không thể kiên nhẫn nổi nữa.

Kurihara dường như cũng nhận ra mình đã hơi xem nhẹ Katayama. Ông nhún vai rồi thở dài.

- Tôi nói thế cũng vì hết cách rồi. Nhưng tôi không nói dối đâu.

- Chỉ là ngài có chuyện chưa nói ra thôi phải không?

- Cậu đó, dạo này trực giác cũng khá nhạy bén đấy.

Rõ ràng đây là đúc rút từ kinh nghiệm hơn là từ trực giác mà.

- Sếp đừng khen tôi nữa ạ. Là buổi tiệc gì vậy?

- Chưa chốt số lượng người nhưng là buổi tiệc kỷ niệm hai mươi năm.

Katayama bối rối không nói nên lời.

- Cậu kinh ngạc cũng đúng.

Kurihara bật cười.

- Hai mươi năm trước cậu vẫn còn là thằng nhóc mà.

- Còn vụ án giết người…

- Là vụ tôi từng phụ trách.

Kurihara nói.

- Cảnh trưởng ấy ạ?

- Tất nhiên, khi còn trẻ, tôi là một hình sự mẫn cán của phòng. Giống như đám người trẻ hiện giờ, luôn nỗ lực hết sức tìm kiếm các đầu mối, chẳng hề bận tâm đến đời sống cá nhân. Thật sự, nếu những người trẻ thời buổi này mà đến bữa tiệc thì…

- Cảnh trưởng à, câu chuyện có vẻ…

- Biết rồi mà, là vụ án giết người từ hai mươi năm trước. Cũng vì thế gian này thật quá đỗi hỗn loạn. Cậu có từng nghe qua “Vụ án giết người gia tộc Kirinaga” chưa?

- Chưa nghe bao giờ ạ.

Katayama chẳng hề ấp úng mà nhanh chóng trả lời. Kurihara lại thở dài.

- Đúng là thời thế. Nghe cậu nói tôi mới nhớ, hễ khi nào tôi ghé cửa hàng dịch vụ là muốn ăn món Kakigori [9] , tôi từng được dạy món Kakigori tức là frappe. Frappe rốt cuộc chỉ là đá lạnh thôi, ai mà ngờ được chứ! Như cái chảo ấy, nhìn thế nhưng cũng có ai quy định nó phải nóng đâu. Dù sao cũng chẳng biết gọi gì nên tôi đã gọi cái món frappe đó. Lúc món đó vừa được đem ra, cũng chẳng giống món Kakigori, chỉ là đá nằm tít dưới tận đáy ly, bên trên chồng chất nào trái cây nào kem. Mấy cái đó thì uống được chắc! Tôi chỉ muốn hương vị trong trẻo của đá với si rô thôi. Vậy mà…

- Cảnh trưởng, vụ án giết người đó, bộ có liên quan gì đến Kakigori hả?

- Nói vớ vẩn gì thế. Kakigori với giết người thì liên quan gì!

Kurihara khẽ lắc đầu rồi nói.

- Nói sao thì, người đàn ông tên Kirinaga Yasuo đã bị sát hại. À không, nói chính xác thì phải là “qua đời”.

- Không phải bị sát hại ạ?

- Tuy không rõ bị giết hay không nhưng gã đã qua đời một cách bất bình thường. Do đó có thể xem là đã bị giết hại.

- Hèn gì.

Tuy nói vậy nhưng Katayama vẫn chẳng hiểu gì. Anh ngập ngừng hỏi.

- Thế sao lại có buổi tiệc kỷ niệm…

- Bà vợ của gã Kirinaga đã khuất ấy là một người rất giàu… Chà, có gì buồn chán thì nói ra đi.

- Nếu có thể chui vào tủ lạnh thì tốt biết mấy.

Katayama chêm thêm một câu đùa nhạt nhẽo nhưng bị Kurihara liếc nhìn nên anh vội đưa mắt sang chỗ khác.

- Bà ấy tên Kirinaga Haruko. Gia tộc Kirinaga là tư sản nhiều đời nhưng phụ nữ trong nhà ấy ai cũng có hôn nhân bất hạnh. Mẹ của Haruko đã mất chồng ngay trong tuần trăng mật. Haruko có một chị gái, người ngoài nhìn vào đều thấy bà chị ấy có một cuộc hôn nhân vô cùng lý tưởng khi kết hôn với một người có xuất thân tử tế, đẹp trai, thông minh và còn giỏi cả thể thao.

- Haha.

Katayama bất ngờ. Sao trên đời lại có thể tồn tại một kẻ “yêu nghiệt” đến vậy. Thế nên mới có gã đàn ông chẳng có ưu điểm gì như anh chăng.

- Nhưng mà, cả hai đã ly dị ngay sau ngày lễ thành hôn.

- Sao nhanh thế!

- Báo chí đã dựng chuyện linh tinh, người chồng bị bất lực, hoặc bà Masako không có khả năng làm mẹ.

- Masako là tên của bà chị ạ?

- Đúng thế. Nhưng mà, rốt cuộc chân tướng vẫn còn là bí mật.

- Từ từ đã ạ.

Katayama nói.

- Nhưng ngài vừa nói là bà mẹ đã mất chồng trong tuần trăng mật mà…

- Masako là con của người chồng đã khuất. Và hai người còn lại là con của người đàn ông khác.

- Hai người? Tức là ngoài Haruko ra vẫn còn…

- Còn một người con trai út. Hình như là Tetsuji hay sao ấy.

- Người cha đó là…

- Không biết.

Kurihara lắc đầu.

- Dường như đã ngộ ra từ đám cưới đầu tiên của mình, bà mẹ dù có người yêu nhưng vẫn không kết hôn.

- Hèn gì.

Katayama bận rộn sắp xếp các nhân vật trong đầu. Ba người con là Kirinaga Masako, Haruko, Tetsuji, chồng của Haruko là Yasuo.

- Thế, vụ án là…

- Kirinaga Haruko lúc đó hai mươi tuổi. Năm mười chín tuổi, bà hẹn hò với Yasuo và kết hôn, nhưng cả mẹ lẫn chị gái đều phản đối gay gắt.

- Tại sao vậy?

- Có vẻ rút kinh nghiệm bản thân về chuyện kết hôn, nên họ đã phản đối thế đó. Nhưng, Haruko yêu Yasuo vô cùng và bà đã suýt bỏ trốn để sống chung với gã.

- Thế, rốt cuộc, họ đã được chấp nhận mà, và…

- Là miễn cưỡng thôi. Hình như điều kiện là Yasuo phải đổi họ sang thành Kirinaga.

- Ông ta là một người như thế nào ạ? Hơn nữa, ông ta đã bị giết hại ra sao?

Đột nhiên, một giọng nữ vang lên từ phía sau, Katayama hốt hoảng nhảy dựng.

- Harumi!

Katayama trợn tròn mắt khi thấy cô em gái.

- Em làm gì ở đây vậy?

- Em có bưu phẩm cần gửi nên mới ghé qua đây một chút. Đằng nào em cũng cần đến khu này có công chuyện.

- Anh đang trong giờ làm việc mà, em có chuyện gì gấp thế?

Katayama dù sao cũng phải duy trì sự uy nghiêm của người anh nên nhăn nhó nói.

- Thì cái quần anh đã mặc đó, đứt dây thun mất rồi.

Katayama ho đến đỏ cả mặt.

- Đúng rồi. Harumi ơi, em đã nghe mọi chuyện rồi phải không?

Kurihara nói.

- Vâng, khá là thú vị.

- Chà, em này, anh hai em… à, cả cảnh sát Ishizu sẽ là ba người cùng đi.

- Cảm ơn ngài! Nhưng mà, mỗi thiệp mời chỉ được một người đi kèm thôi mà?

Harumi nói, lờ đi bộ mặt đau khổ của anh hai.

- Lần này khác với mấy bữa tiệc keo kiệt đó.

Kurihara ưỡn ngực.

Dẫu sao ông ấy cũng chẳng phải bỏ ra đồng nào.

- Bên cạnh đó, nếu có hứng thú hãy trao đổi về chi tiết vụ án với bà ấy. Tôi nghĩ cậu nên nghe trực tiếp từ đương sự sẽ tốt hơn câu chuyện theo trí nhớ của tôi.

- Đồng ý ạ!

Mắt Harumi sáng rỡ, cô reo lên.

Còn Katayama thì đã hoàn toàn đầu hàng chịu trận.

- Nếu đã giàu đến thế thì…

Harumi nói tiếp.

- Ngoài ba người thì thêm một mèo nữa là bốn, chắc họ sẽ không ngại đâu nhỉ.

- Cái hộp giết người… là có ý gì vậy?

Người vừa hỏi là Harumi.

Vì đi dự tiệc nên cô diện một chiếc đầm trắng tinh lộng lẫy. Giọng Harumi bị át đi bởi cơn gió lớn.

- Ý trên mặt chữ đó.

Kirinaga Haruko đáp.

Chiếc đầm dạ tiệc màu trắng nhìn như cánh buồm trong gió.

Buổi tiệc được bắt đầu lúc nửa đêm, ở sân nhà Kirinaga, có khoảng năm mươi, sáu mươi vị khách.

Nhưng trước hết, tiệc được tổ chức vì mục đích gì nhỉ? Anh hầu như chẳng nhận ra một ai trong số những vị khách đang tham dự.

Dù sao, những gã như Ishizu chỉ cần ăn ngon là được, còn những cô gái thì muốn có một nơi để chưng diện bộ váy đã kỳ công may mà đến.

Những kiểu người như thế có ở khắp nơi trên thế gian này.

Kirinaga Haruko chừng bốn mươi tuổi, tuy có tuổi rồi nhưng nhan sắc của bà chẳng hề phai tàn. Ngược lại, gọi bà là mỹ nhân cũng không ngoa.

Nhưng làn da cùng biểu cảm ấy so với độ tuổi bốn mươi thì có phần hơi “mệt mỏi” quá.

- Anh là cảnh sát từ phòng điều tra nhỉ.

Kirinaga Haruko nói.

- Vâng.

- Tôi sẽ nói cho anh nghe mọi thứ về vụ án này. Đi vào trong nào. Gió mạnh quá, tôi không chịu được.

Haruko bước vào bên trong biệt thự.

Katayama cất tiếng gọi Ishizu.

- Này, vào trong đi!

- Xong rồi hả?

Ishizu nói với vẻ bất mãn.

- Mới ăn được tí thôi mà.

- Ăn nhiêu đó thôi. Cẩn thận mập đấy.

- Biết rồi. Đợi tớ chút!

Ishizu chạy đến bên bàn bày các món ăn, lấy đầy hai đĩa rồi hai tay bưng hai đĩa đi vào.

Katayama cười khổ rồi nhìn quanh.

- Holmes đâu? Hình như nó ăn quá nhiều rồi ngã lăn quay ra hay sao ấy.

- Meo ~

Dù đáng yêu nhưng vẫn là âm thanh khá nhức tai. Nó đã chờ sẵn ở trước cửa vào biệt thự.

- Đã chờ sẵn đằng kia rồi.

Harumi cười nói.

Bước vào phòng khách, cơn gió mạnh bên ngoài tựa như đã biến mất không còn dấu vết.

- Mời mọi người ngồi.

Kirinaga Haruko nói.

- Sự tình khi chồng tôi bị giết hại, mọi người đã nghe qua chưa?

- Chưa ạ.

Harumi trả lời.

- Chúng tôi không biết rõ liệu ông ấy có bị giết hại hay không…

- Vâng, chồng tôi là một người yếu tim. Tuy không đến mức gọi là bệnh nhưng ông ấy rất nhút nhát, chỉ vậy cũng đủ coi là “yếu tim” rồi.

- Bà đã nói rằng chiếc hộp đã sát hại ông ấy nhỉ?

Katayama nói.

- Do một chiếc thùng nặng rơi trúng đầu dẫn đến cái chết đúng không?

- Không phải, là một chiếc thùng nhẹ. Cực kỳ nhẹ. Nhưng chỉ có chiếc hộp đó được đặt trước thi thể của chồng tôi, nên ngoài nó ra, tôi không thể nghĩ đến thứ gì khác đã giết chết ông ấy.

- Chà, không biết bên trong hộp có thứ gì không?

- Chiếc hộp trống rỗng.

- Thật sao?

- Chắc chắn. Đó chỉ là một chiếc hộp rỗng không. Nhưng tôi nghĩ nó chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của chồng tôi. Bởi vậy tôi mới gọi là “chiếc hộp giết người”.

Haruko nói.

« Lùi
Tiến »