Đang nói chuyện gì thế?
Cửa mở ra tự lúc nào, người vừa bước vào là một gã trung niên râu ria lởm chởm.
Gã mặc bộ đồ vải tuýt cao cấp nhưng trông vẫn ốm yếu, có vẻ không khỏe ở đâu đó.
- A, xin phép được giới thiệu. Đây là em trai tôi, Tetsuji.
Haruko nói.
- Katayama thuộc Phòng điều tra số 1.
Anh vừa cúi đầu thì…
- Ủa! Năm nay rốt cuộc anh cảnh sát kia đã chuyển giao cho lớp đàn em rồi à.
Tetsuji bật cười.
- Không phải đàn em đâu.
Haruko nói.
- Ban đầu chị cứ nghĩ vẫn là anh cảnh sát phụ trách điều tra ngày ấy. Nhưng đồng chí Kurihara đó bận quá nên vị này đã đi thay. Anh là Katayama đúng không?
- Vẫn tiếp tục như mọi năm nhỉ. Chà, cố gắng hộ tôi nhé.
Tetsuji nói.
- Mọi năm sao… Năm nào cũng mở tiệc hết hả?
- Nhất định năm nào cũng sẽ tổ chức tiệc vào ngày chồng tôi bị giết hại.
- Rốt cuộc vì sao lại thế?
Katayama hỏi.
- Chao ôi, con mèo đáng yêu quá.
Haruko không trả lời câu hỏi đó, bà nhẹ nhàng ẵm Holmes vừa bước đến ngay bên dưới chân mình rồi đặt nó lên đùi.
Holmes dường như cảm thấy rất thoải mái, nó cuộn tròn người lại. “Này, mày nhớ nghe kỹ câu chuyện giúp tao nhé”, Katayama thầm dặn Holmes trong lòng.
- Tôi đã mời rất nhiều người tới buổi tiệc.
Haruko vừa vuốt ve bộ lông mượt mà của Holmes vừa nói.
- Chuyên gia tâm lý tội phạm, tác giả trinh thám, cảnh sát nghỉ hưu… Mọi người sẽ giúp tôi suy luận về cái chết của chồng tôi. Nhưng tới tận bây giờ, vẫn chưa có ai có thể cho tôi một câu trả lời rõ ràng cả.
- Hèn gì.
Katayama thì thầm và nhớ lại cảm giác khó chịu kỳ quặc quanh quất.
Nhưng anh thật sự không biết rõ cảm giác ấy đến từ đâu…
- Vậy năm nào ngài Kurihara cũng tới ạ?
Harumi hỏi.
- Vâng, hầu như thế, thật ra ông ấy là người đã phụ trách vụ án. Ông ấy không chỉ biết toàn cảnh sự việc mà còn nhớ rõ từng chi tiết nữa kia. Nhưng cho tới giờ vụ án vẫn chưa được giải quyết…
Tetsuji nói.
- Thực ra tôi cũng hy vọng có thể mau chóng giải mã được bí ẩn của vụ án, nhưng mặt khác lại cảm thấy có chút tiếc nuối. Chắc mọi người hiểu chứ? Tựa như câu chuyện về quái vật hồ Loch Ness vậy. Chính vì không biết có thật hay không nên nó mang một vẻ thần bí đầy hấp dẫn. Lúc biết rõ mọi chuyện rồi thì sẽ chẳng còn gì thú vị nữa.
- Kìa Tetsuji.
Haruko lườm em trai.
- Xin lỗi nhé. Lúc nào nó cũng vậy cả.
- Tôi vốn là một kẻ ham chơi mà.
Tetsuji bật cười.
- Chẳng có việc gì để làm hết. Người đi làm mà nghe thấy thế chắc sẽ ghen tị lắm đúng không?
Tetsuji lắc đầu.
- Nhưng tôi thực sự cho rằng có việc làm lại thoải mái hơn nhiều. Lúc nào cũng vừa sống vừa bị lương tâm dằn vặt giày vò, lại chẳng có gì để làm nên chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện không đâu.
- Thôi đủ rồi đấy.
Haruko cất giọng nghiêm nghị.
- Chính vì thế gian này chẳng công bằng chút nào hết.
- Gia đình bà còn có…
- Mẹ tôi đã qua đời từ ba năm trước. Tuy chúng tôi rất mong mỏi tìm ra câu trả lời nhưng kết quả vẫn chỉ là con số không.
- Bà có một người chị phải không?
Harumi hỏi.
- Vâng, chị ấy tên là Masako. Nhưng hiện giờ chị ấy không có ở đây.
- Sao lại thế…
- Đang đi lang thang đấy.
Tetsuji chen vào.
- Lang thang?
- Đúng vậy. Chị ấy bảo rằng không thể sống ở ngôi nhà này được nữa. Dù sao cũng vì tiền nhiều quá mà.
Katayama nghĩ không mấy ai nói du lịch là “đi lang thang” cả. Nếu được như thế thì anh cũng muốn đi lang thang.
- Thỉnh thoảng chị ấy cũng về nhà. Nhưng mà vào buổi tiệc này thì chị ấy nhất định sẽ không ở đây.
Haruko nói.
- Tại sao vậy?
- Chị ấy vốn luôn ghét chồng tôi. Chính vì thế, chị ấy rất khó chịu khi nhìn thấy tôi cứ mãi đau đáu về chuyện tìm ra chân tướng cái chết của chồng mình.
Katayama thì thầm. Chuyện này còn lạ gì nữa, những người giàu thường khác người mà.
Chính vì khác biệt nên mới trở nên giàu có, hay là do giàu có mà trở nên khác biệt. Không biết bà ấy thuộc trường hợp nào nhỉ?
- Dù sao, hãy kể cho tôi nghe chi tiết vụ việc nào. Katayama nói.
Haruko tất nhiên không để ý thấy Holmes tưởng như đang ngủ say trên chân bà mà lỗ mũi vẫn khẽ cử động. Chắc định ra dấu cho Katayama rằng nhớ nghe ngóng cẩn thận đấy.
- Việc đó xảy ra vào ngày này hai mươi năm về trước.
Haruko nói với chất giọng điềm đạm.
- Tuy nhiên, tôi cũng không chắc chồng tôi có mất vào ngày này hay không. Trong hai ngày đó, chẳng rõ ông ấy đã chết hôm nào.
- Hai ngày?
- Khi ấy chồng tôi ở nhà một mình.
- Một mình à? Còn người khác thì sao?
- Đều đi du lịch cả. Đó là chuyến du lịch gia đình theo thông lệ mà.
- Tại sao chỉ có mỗi chồng bà ở nhà thế?
- Nói chính xác thì là hai người. Vì mẹ tôi ngủ suốt, nên chị gái Masako, tôi, và Tetsuji, ba người đã đi du lịch.
- Chồng bà là ông Yasuo phải không?
- Anh biết rõ quá nhỉ.
Haruko cười mỉm.
- Ông ấy ở nhà một phần vì để chăm sóc cho mẹ tôi, hơn nữa bình thường khi đi cùng ba chị em thì chồng tôi vẫn luôn khó hòa nhập. Lúc ông ấy tự nói sẽ không đi, nói thật trong thâm tâm tôi cũng thấy nhẹ nhõm.
- Tóm lại là…
- Nếu đi chung, chị tôi nhất định sẽ rất khó chịu. Không phải chị em ruột nên vậy đấy.
- Hèn gì.
Harumi nói xen vào.
- Xin hỏi, không có người chăm sóc cho mẹ của bà sao?
- Thường thì có hai người thay phiên nhau nhưng lúc đó trùng hợp cả hai cùng nghỉ phép nên chẳng có ai cả.
- Hóa ra là thế.
- Lúc đó, ở trong cái sân kia… Có một thứ tựa như nhà kho chứa đồ bằng thép. Nói đúng hơn thì trông nó giống công-ten-nơ. Là một cái thùng siêu lớn.
Haruko nói.
- Nơi ấy để làm gì?
- Trước đây tôi cùng chị gái học piano đã dùng nơi đó làm phòng cách âm để luyện.
- Ngôi nhà rộng thế này vẫn cần phòng cách âm ạ?
Harumi hỏi.
- Thực ra luyện ở ngoài thì chúng tôi sợ làm phiền đến mẹ. Bà là kiểu người dễ bị căng thẳng, đặc biệt mẫn cảm với âm thanh.
- Chà, cái thùng đó được đặt trong nhà. Bên trong chia ra thành hai phòng, có vách ngăn lại.
- Lúc xảy ra sự việc, bà đã không còn sử dụng cái thùng đó đúng chứ?
Katayama hỏi.
- Đã không dùng nhiều năm nay rồi.
- Nên giờ đặt ngoài sân à?
- Bởi nó to quá, chật cả nhà nên đã được đặt ở đấy. Chồng tôi đã chết trong đó.
- Vì sao ông ấy lại đi vào cái thùng đó?
- Tôi không biết.
Haruko lắc đầu.
- Mẹ tôi đi lại bất tiện… Ngày chúng tôi khởi hành, thời tiết vô cùng tuyệt. Tiết trời rất ấm áp. Tâm trạng mẹ cũng tốt nên tôi đã nhờ chồng chuyển bà sang cái giường cạnh cửa sổ.
- Có đến hai cái giường à?
- Có những ba cái. Bà nằm giường nào là tùy theo tâm trạng.
- Mình thì một cái cũng chẳng có.
Ishizu lầm bầm. Hai cái đĩa mà anh ta mang theo đã sạch trơn tự lúc nào.
- Từ cái giường cạnh cửa sổ có thể nhìn xuống dưới sân, mẹ tôi quan sát ông ấy chăm sóc sân vườn.
- Rồi sao nữa?
- Ông ấy đi lên, giúp tôi cho mẹ ăn bữa trưa. Tuy bà có thể tự mình ăn uống nhưng tay bà không có sức nên cần giúp đỡ đôi chút. Sau khi ăn xong, chồng tôi đã hỏi bà “Mẹ có cần gì không?”. Mẹ tôi suy nghĩ một lúc rồi nói “Chà, phiền con xem thử cái thùng trong sân giúp mẹ nhé.”
- Không có lý do gì sao?
- Trước đó, cánh cửa thùng không hiểu sao bị mở toang ra, từng có nhiều con mèo đi lạc trú ở bên trong.
Holmes chợt ngóc đầu lên, Haruko bật cười rồi vuốt nhẹ đầu mũi nó.
- Chà, không phải nhóc đâu nhé. Cứ như nhóc hiểu lời ta nói vậy. Con mèo này khôn thật đấy.
- Sau đó chồng bà đã ra vườn phải không?
- Vâng. Từ cửa sổ, mẹ tôi đã thấy ông ấy đi vào trong chiếc thùng lắp ghép đó. Và rồi chồng tôi không bao giờ trở ra nữa.
Katayama và Harumi nhìn nhau.
- Mẹ bà hẳn đã gặp nhiều khó khăn khi chỉ còn một mình nhỉ.
Harumi nói.
- Tôi đã cho lắp điện thoại kết nối với 119 [10] phòng trường hợp xấu xảy ra rồi, nhưng không hiểu sao nó không hoạt động, mẹ tôi không làm cách nào gọi được.
- Tức là bà ấy chỉ có một mình suốt thời gian đó?
- Đến tối, vì thấy lo cho sức khỏe của mẹ nên từ nơi du lịch tôi đã gọi điện về nhà. Nhưng không có ai nghe máy cả.
- Tôi đã rất lo lắng nên liền gọi đến 119. Đến tận giờ tôi vẫn nhớ như in cảm giác lo sợ ấy.
Tetsuji nói.
- Đúng vậy. Cả tôi và chị gái đều sợ xanh mặt.
- Thế mọi người đã lập tức quay về à?
- Dĩ nhiên rồi. Về đến nhà đã quá nửa đêm gần rạng sáng ngày hôm sau. Khi xe cấp cứu đến, tình trạng sức khỏe của mẹ tôi không tốt lắm, nói đúng hơn là do chật vật tự sinh hoạt nên bà đã kiệt sức.
- Còn chồng bà thì sao?
- Lúc đó, mẹ tôi nói rằng ông ấy vào trong cái thùng ngoài vườn mãi mà không thấy ra…
- Nên bà đã đi vào xem thử đúng không ?
- Vâng. Cửa thùng bị khóa, chỉ có thể mở được từ bên trong. Tôi đứng ngoài gõ cửa suốt nhưng không có ai trả lời, chẳng còn cách nào khác nên tôi gọi người của phòng cứu hỏa đến bẻ khóa rồi mới vào được.
- Trong đó có chồng bà không?
- Không, bên trong vẫn còn một cánh cửa nữa. Như đã nói lúc nãy, tôi và chị gái dùng cái thùng này luyện piano nên đã ngăn nó thành hai phòng. Chồng tôi đã ở bên trong một trong hai phòng nhỏ đó. Cửa phòng cũng bị khóa chặt.
- Có nghĩa là ông ấy bị nhốt sau hai lớp khóa phải không?
- Đúng thế. Sau khi phá khóa cánh cửa đó, bước vào phòng, tôi đã thấy chồng tôi đổ gục trên sàn. Vẻ mặt ông ấy đau đớn.
- Hay ông ấy tái phát bệnh tim?
- Có lẽ vậy. Nhưng dù là bệnh gì chăng nữa thì chỉ vì lý do cửa bị khóa không thể ra ngoài được mà khiến ông ấy qua đời sao? Ông ấy cũng đâu phải trẻ con.
- Còn chiếc hộp…
- Chỉ có độc một cái bàn cũ trong căn phòng đó. Trên bàn chính là chiếc hộp rỗng.
- Là loại hộp như thế nào?
- Hộp giấy bìa cứng. Được làm từ loại bìa khá phổ biến.
- Trong hộp có dấu vết nào không?
- Không có gì cả. Chiếc hộp rỗng không.
Katayama nghĩ ngợi… Bệnh tim tái phát sao?
Điều đó không phải nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của nạn nhân. Với thủ đoạn tinh vi của hung thủ, dù điều tra cũng chưa chắc đã tìm ra được. Chỉ với một chiếc hộp rỗng, sao có thể gây ra án mạng như thế?
- Còn chìa khóa thì sao ạ?
Harumi chợt hỏi.
- Tại sao cửa lại bị khóa chứ?
- Về điểm đó lát nữa mọi người sẽ biết rõ.
Tetsuji nói.
- Loại khóa đó giống như khóa cửa trong khách sạn, sau khi ra khỏi phòng, có chốt khóa tự động nên cửa sẽ tự động khóa vào. Chốt khóa được gắn theo hướng ngược lại. Tức là có thể vào nhưng không thể tự ra được ấy.
- Tại sao phải làm vậy chứ?
Katayama tròn mắt.
- Không phải do chúng tôi. Lúc đầu vốn chỉ là loại khóa đơn giản thôi.
- Rồi ai đã làm thế?
- Phía cảnh sát điều tra thì tôi mới biết. Ai đó đã thuê một người thợ khóa lạ hoắc gắn cái chốt khóa đó vào.
- Người đó là ai?
- Tôi không biết. Mượn danh người trong nhà rồi yêu cầu, cái ngày ông thợ đến gắn khóa tôi cũng không gặp, vì hôm đó cả nhà chúng tôi đều đi ra ngoài.
- Vậy là một người khác sao?
- Vâng. Nhưng tôi nghĩ làm được chuyện đó chỉ có những người sống trong ngôi nhà này.
- Ra là thế.
Vậy thì thủ phạm là người trong gia tộc Kirinaga.
- Nhưng câu chuyện kỳ lạ nhỉ. Hung thủ đã giết người bằng cách thức nào?
Katayama lắc đầu nghi hoặc.
- Đúng là rất kỳ lạ. Rốt cuộc chồng tôi đã nhìn thấy gì bên trong chiếc hộp rỗng đó chứ?
Mắt Haruko thoáng mở lớn.
- Anh có thể giải mã bí ẩn đó không?
Katayama đăm chiêu suy nghĩ. Cả Harumi lẫn Ishizu cũng vậy. À không, Ishizu đang khoanh tay ngủ mất rồi.
- Anh có muốn xem cái thùng lớn đó không?
Tetsuji nói.
- Nó vẫn còn ạ?
Harumi ngạc nhiên.
- Còn chứ. Ở phía sau vườn.
- Đi xem thôi.
Katayama đứng dậy.
- Nhưng chắc là không có chuyện bị nhốt bên trong đâu nhỉ?
- Không sao đâu. Có chìa khóa đây rồi.
Haruko mỉm cười. Bà dẫn đường cho cả bọn Katayama đến đó. Ishizu cũng đã dậy, vừa ngáp vừa đi theo.
Gió thổi nhè nhẹ. Tiệc cũng sắp tàn, lượng khách khứa đã vơi quá nửa so với ban nãy.
Đi vòng qua hông tòa nhà, cái thùng đó nằm trên một khoảng đất trống tối tăm.
- Thì ra là vậy.
Katayama nói.
Bản thân cái kho chứa này đã là một cái “thùng”. Căn phòng bên trong cũng vậy, và cả chiếc hộp nằm trên bàn trong đó nữa. Đây chính là vụ án giết người có liên quan đến ba chiếc hộp.
- Vào xem thử thôi.
Katayama bước về phía cánh cửa đã mở, đột nhiên có ai đó đi ra. Katayama giật mình hét toáng.
- Oái!
- Ơ, chị hai! Về rồi à?
Haruko ngạc nhiên thốt lên.