Tôi là Kirinaga Masako.
Người phụ nữ ấy tự giới thiệu.
- Xin chào…
Sau khi bình tĩnh lại, Katayama đáp lời.
- Bất ngờ thật đấy, tự dưng chị lại về vào ngày này.
Tetsuji nói.
- À, về từ hôm qua rồi. Nói mới nhớ giờ mới gặp được em.
Masako trả lời.
Tòa biệt thự này rộng đến thế là cùng. Trong căn hộ của Katayama, chẳng bao giờ có chuyện ai đó về mà người trong nhà lại chẳng hề hay biết. Anh cảm thấy gia đình này có điểm kỳ lạ.
Nhưng cũng phải nói, Kirinaga Masako đúng là trông giống hệt em gái mình. So với hai người chị, tất nhiên cũng do tuổi tác nữa, Tetsuji mập hơn đôi chút. Tuy mảnh khảnh nhưng Masako vẫn có da có thịt, không gầy guộc chút nào.
Khi Masako tạ lỗi với Katayama thì chẳng hiểu sao Harumi lại trả lời.
- Được rồi, không sao đâu ạ. Thanh tra mà có thế cũng giật mình thì chán quá.
Katayama muốn đùa rằng “Thanh tra cũng là con người mà”, nhưng anh kiềm lại.
- Mà chị làm gì ở đây vậy? Chị Masako chẳng phải ghét chỗ này lắm sao.
Tetsuji ngạc nhiên nói.
- Thì chị có thích đâu. Nhưng chẳng thể trốn tránh hiện thực mãi được.
Masako nhún vai.
Katayama thấy bà ta hơi quá lời, nhưng dù sao đối với những người chỉ muốn sống lánh đời thì đối mặt với quá khứ cũng cần dũng khí rất lớn.
- Nhưng chị đã đổi ý rồi…
Masako nói.
- Quả nhiên, bí ẩn mãi chẳng tìm ra lời giải giống như xương cá mắc trong cổ họng vậy, khó chịu quá chừng. Vậy nên chị mới thử vào đây suy nghĩ.
- Cửa đã không khóa ạ?
Harumi hỏi.
- Đúng. Bây giờ thì thế. Dẫu sao nó cũng bị hỏng suốt hai mươi năm rồi. Hằng năm, cứ vào dịp này là sẽ có người dọn dẹp. Đấy, đèn đóm bên trong vẫn y nguyên.
Haruko vừa nói vừa bật đèn.
- Điện ở đâu vậy?
Katayama đứng ở cửa đưa mắt quan sát cả căn phòng rồi hỏi.
- Dẫn từ phòng của mẹ tôi.
Haruko nói.
- Ồ, thế hôm chồng bà qua đời ông ấy cũng đã mang đèn đến đây phải không?
Katayama gặng hỏi.
- Không, lúc đó ông ấy chẳng dùng bất kỳ thứ gì cả.
- Vậy à?
Nghe Katayama nói với vẻ thất vọng, Harumi khẽ liếc mắt nhìn anh.
- Anh hai nghĩ có khả năng ông ấy bị giật điện à?
- Ừ. Nếu đúng là thế thì cũng có thể lý giải được chuyện ông ấy bị sốc.
- Nhưng mà không phải đâu.
- Chà, vào trong thôi nào.
Holmes đang đứng trước liền đi vào.
Nhưng dù vào trong rồi vẫn không thể ước lượng được độ rộng của cái thùng. Có một cửa ra vào, đứng từ đó có thể nhìn thấy hai cánh cửa nhỏ hơn bên trong. Tất cả chỉ có vậy.
- Mỗi cánh cửa dẫn vào một phòng cách âm.
Haruko chỉ tay.
- Bên phải là của tôi, của chị tôi bên trái.
- Chồng bà ngã quỵ ở phòng nào?
- Bên phòng của chị tôi.
- Là thế đấy, nhưng tôi chẳng hề âm mưu chuyện gì cả.
Masako nói một cách bình thản.
- Tôi hiểu rồi. Đi vào xem thử nào.
Katayama nói rồi bước về hướng phòng của Masako. Cửa mở ra, bên trong cũng đã sáng đèn.
- Ánh đèn này là…
- Mới được gắn vào lúc bắt đầu buổi tiệc thôi.
- Để cho khách đến tham quan nơi này sao?
- Đúng vậy. Tiệc luôn tổ chức vào ban đêm mà phải không? Thế nên tôi mới phải bật sẵn đèn.
- Thì ra là vậy.
Katayama lẩm bẩm.
- Anh cứ thong thả điều tra đi nhé.
Haruko nói rồi nhìn quanh căn phòng, thở dài.
- Mọi thứ vẫn y nguyên nhỉ. Không thay đổi chút nào…
- Chúng tôi qua chỗ các vị khách một chút.
- Mọi người cứ tự nhiên…
Ba chị em Masako, Haruko và Tetsuji lần lượt bước ra ngoài, chỉ còn lại ba người Katayama, Ishizu, và Harumi, à tất nhiên cũng có cả Holmes nữa, nhưng chẳng biết sao nó lại mang dáng vẻ bơ vơ như thể bị bỏ lại phía sau.
- Anh nghĩ sao?
Harumi hỏi.
- Đồ ăn ngon lắm.
Ishizu hồ hởi đáp.
- Không phải, về ba người kia cơ.
- Sở thích quái dị nhỉ? Tổ chức tiệc vào ngày giỗ chồng.
- Dù sao căn phòng này cũng chẳng có gì cả.
Đúng, thật sự không có gì hết.
Chỉ như một chiếc hộp vuông vức, ở giữa có một cái bàn, bên trên đặt một chiếc hộp giấy…
- Cái này chính là chiếc hộp đó hả? Vật chứng mà không bị mang đi sao?
- Vì không thể kết luận đây là vụ án giết người nên chắc cuối cùng đã được trả lại theo yêu cầu của người nhà rồi.
- Chà, vậy là hàng thật rồi nhỉ? Ishizu này, mở ra thử coi.
Mấy chuyện nguy hiểm bao giờ cũng do Ishizu đảm nhận cả. Hơn nữa, chỉ có anh ta nhận làm mà chẳng hề càm ràm gì hết. Nhưng Katayama thấy, cũng chẳng phải vì can đảm gan góc gì mà chỉ vì anh ta chậm hiểu mà thôi.
- Được.
Nói đoạn Ishizu liền mở nắp ra ngay tắp lự, nhưng chẳng có gì rơi ra.
- Chỉ là chiếc hộp không thôi.
Harumi nói với vẻ thất vọng.
- Vậy à? Nhưng mà bên trong có chút kỳ lạ.
Katayama nhìn vào trong hộp.
Chỉ là một chiếc hộp bìa cứng vuông góc bình thường. Nhưng bên trong không hoàn toàn trống rỗng.
- Có hai lớp đáy nhỉ.
- Không phải, nói hai lớp đáy thì không đúng lắm.
Dưới đáy hộp được gắn thêm một thứ như thể tấm ngăn. Trên đó lại đục thêm nhiều lỗ nhỏ.
- Hình như là lỗ thoát khí.
- Ừ, anh cũng nghĩ thế.
Katayama nói.
- Chà, có con gì mà rơi vào thì nhất định…
Holmes nhẹ nhàng bước tới. Cả bọn ngửi thấy mùi trong hộp rất rõ.
- Mùi nặng đến mức nào thì cũng hai mươi năm rồi còn gì, sao có thể sót lại được chứ.
Harumi bật cười.
- Có điều sao phòng ốc lại rỗng tuếch thế này.
- Phải đấy… nhưng thấy bảo có mấy con chim nhỏ hay bay lạc vào đây mà.
- Có thể lắm. Nhưng nếu có thì phải sót lại vài chiếc lông hay gì đó chứ?
- Ừ, nhất định là có đó.
- Kiểm tra cẩn thận hết nhé, đừng bỏ sót cái gì.
Sau khi ngẫm nghĩ một hồi lâu, Ishizu chợt nêu lên một giả thiết rất kỳ quặc.
- Có ai từng bị sốc rồi đột tử vì nhìn thấy chim chóc chưa nhỉ?
Cả Katayama và Harumi đều không sao cười nổi. Holmes ủ rũ ngáp dài.
- Hình như có người đã bỏ thứ gì đó vào cái hộp này.
- Rắn, bọ cạp, nhện độc…
- Nhưng có thể dễ dàng cho mấy thứ đó vào hộp như thế sao?
- Chúng ta nên hỏi xem người chồng đã khuất của bà ấy có mắc bệnh sợ thứ gì không.
Cả đám Katayama kiểm tra khắp mọi ngóc ngách trong phòng nhưng chẳng thể tìm thấy bất kỳ chứng cứ gì.
Vốn đã là chuyện hai mươi năm về trước. Không tìm ra được gì cũng là điều dễ hiểu.
Vừa bước ra khỏi chiếc thùng, cả bọn nhìn thấy Haruko quay trở lại.
- Xin chào. Thế nào rồi?
- Vâng, tôi đã xem qua một lượt.
Katayama chỉ đáp ngắn gọn.
Holmes hờ hững đi tới, ngáp rõ to, quấn quýt quanh chân Haruko.
- Ôi chao, buồn ngủ rồi nhỉ. Xin mời mọi người trở lại phòng khách nghỉ ngơi nhé.
Katayama và Harumi lặng lẽ nhìn nhau.
- Holmes có gì đó là lạ.
Harumi vừa đi vừa thầm thì.
- Ừ, rất kỳ quặc.
- Ăn nhiều quá là buồn ngủ đó mà.
Ishizu nói.
Không phải vậy. Nhất định Holmes đang “diễn”.
Bước vào phòng khách, Masako và Tetsuji đã chờ ở đó.
- Ồ, thế nào rồi?
Tetsuji có vẻ hơi say.
- Cái hộp đó tại sao lại được lót thêm tấm ngăn vậy?
Katayama hỏi.
- À, cái đó hả?
Haruko thì thầm.
- Lúc đó cảnh sát cũng đã điều tra rất kỹ xem có con vật gì nguy hiểm nấp bên trong hay không.
Ai cũng có suy nghĩ tương tự như vậy cả.
- Thế thì…
- Kết luận là chẳng hề có con vật nào chui vào.
- Chà, vậy những cái lỗ trên tấm ngăn đó để làm gì vậy?
- Tôi không biết.
Haruko lắc đầu.
- Nhất định là do ma quỷ xâm nhập. Nào, uống gì đi. Anh thanh tra nữa…
Tetsuji nói.
- Ồ không, tôi không thể uống đồ uống có cồn.
- Chà, vậy nước soda thì sao?
- Cho tôi thế đi.
Tetsuji vừa trao ly soda cho Katayama vừa nói.
- Không hiểu sao tôi chợt nhớ ra hôm đó tôi đã ngửi thấy mùi soda [11] .
- Ngày hôm đó?
- Là ngày xảy ra vụ việc.
- Tại sao thế?
Harumi hỏi.
- Tôi cũng chẳng hiểu. Không biết mùi đó có liên quan đến vụ án không nữa.
Tetsuji nhún vai.
- Hay là mùi của axit cacbonic nhỉ?
- Cũng có thể. Tôi thật sự không biết rõ.
Tetsuji khoanh tay lắc đầu.
Là axit cacbonic sao. Nhưng không thể giết người chỉ với nước soda được.
Katayama cầm ly soda trên tay, mới uống vài ngụm thì Holmes có vẻ đã nghĩ ra gì đó, nó vội vàng từ trên bàn nhảy vào người Katayama.
- Oái!
Phản xạ thần kinh của Katayama khá chậm.
Vì Katayama bị giật mình nên Holmes đã hứng trọn cốc soda vào người.
- Này, Holmes!
Katayama xấu hổ hét lên.
- Ối chà!
Haruko nói.
- Thế này không ổn rồi.
- Xin thứ lỗi. Tôi sẽ rửa lại ở đâu đó rồi ra về.
- Không được đâu. Cái này là… Chà, tối nay mọi người trú lại đây đi, qua một đêm sẽ khô thôi.
- Nhưng, nếu vậy…
Katayama đang nói dở thì Holmes cất tiếng như muốn ngăn anh lại.
- Meooo…
Ờ ha, Katayama nghĩ. Đúng rồi.
Dường như chuyện này đã xảy ra đúng như dự tính của Holmes. Cuối cùng, cả bọn đã ở lại tòa biệt thự.
- Chà, thật ngại quá. Bọn tôi sẽ ở trọ lại theo lời của bà vậy.
- Ồ xin mời. Thế thì anh cảnh sát đây cũng thế nhỉ?
- Ha…
Mắt Ishizu sáng rỡ.
- Ở trọ một ngày hai bữa hết bao nhiêu tiền thế?
- Muốn ăn tráng miệng quá.
Ishizu kêu ca.
- Đừng có đòi hỏi.
Katayama cười khổ.
- Nhưng mà tại sao phải ngủ lại đây thế hả?
- Hỏi Holmes ấy.
Harumi nói rồi nhìn quanh căn phòng ngủ dành cho khách.
- Rộng quá đi! Chỗ này phải cỡ căn hộ ấy.
- Suy nghĩ vụ án đi, đừng chỉ mải để ý linh tinh.
Harumi nhún vai.
- Nói thật em chẳng tìm hiểu thêm được gì. Chỉ ngửi thấy mỗi mùi axit cacbonic thôi…
- Kem soda cũng ngon đó.
Ishizu luôn miệng nói về món ăn ưa thích của mình, cả đồ ngọt lẫn đồ cay.
- Thèm đồ ngọt quá, cả kem nữa.
- Trong tiệc có còn gì, đừng kêu ca vớ vẩn nữa.
Katayama bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Này, có bày ngoài đó mà anh.
Harumi nói với Ishizu.
- Vậy ư? Anh đâu thấy gì đâu.
- Em ăn món đó rồi.
- Thật hả?
Ishizu ngạc nhiên hết mức.
- Anh không để ý! Có thiệt đó à?
- Được bỏ trong hộp đựng đá khô ấy …
Harumi đang nói dở thì đột nhiên hét lên.
- Á!
Katayama giật bắn, đến mức nhảy dựng rồi ngã lăn ra.
- Này! Em tính giết anh hả?
- Em biết rồi! Là đá khô!
- Là sao?
- Cái mùi axit cacbonic đó! Giả sử là mùi của một thứ vô hình vô dạng thì sao? Hoàn toàn có thể là đá khô còn gì.
- Đá khô à…
Katayama nghiền ngẫm ý kiến của em gái mình.
- Nhưng sao có thể chết vì đá khô được chứ?
Harumi lặng thinh.
- Cái đó… hay là nghẹt thở?
- Không lý nào! Giả sử trong cái hộp đó có chứa đá khô có độc, đá khô bay hơi giải phóng khí độc và dẫn đến cái chết. Nhưng độc đến mức tử vong thì số lượng phải cực kỳ nhiều.
Harumi xoay mặt đi với vẻ khó chịu.
- Chị đã nghĩ ra suy luận hay thế mà. Holmes, em thấy sao?
Holmes cất tiếng meo.
- Đấy, nghe chưa? Nó vừa cất tiếng kêu đồng tình đó.
Harumi nói rất hùng hồn.
- Chắc không đó? Anh chỉ nghe nó bảo ai đó đang xạo thôi.
Katayama nói.
- Anh thì cũng chỉ nghe thấy nó đang kêu “đói bụng rồi”.
Ishizu nói…