Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

Xin thứ lỗi…

Ngày hôm sau, thời tiết dễ chịu với bầu trời trong xanh, nắng vàng ấm áp. Katayama nhận lại chiếc áo đã khô cong từ Haruko. Đầu anh hơi nhức.

- Cảm ơn bà.

- Không sao. Anh nghỉ ngơi thoải mái chứ?

- Vâng. Cũng được… Nhưng tôi không ngủ được mấy. Dù sao cũng đến để điều tra mà.

- Anh không cần nghiêm túc suy nghĩ suốt vậy đâu. .

Haruko cười.

- Còn chị gái và em trai bà đâu rồi?

Harumi hỏi.

- Hai người bọn họ đều dậy muộn cả, à mời mọi người ăn sáng nhé.

Dù nói vậy nhưng đồng hồ nhà ăn đã điểm 12 giờ trưa.

- Thời tiết đẹp quá đi!

Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Harumi thốt lên.

Ánh nắng mặt trời rọi qua cửa sổ tràn vào trong phòng khiến Harumi cảm thấy ấm áp vô cùng.

- Rốt cuộc vẫn không tìm được lời giải cho câu chuyện của chồng bà.

Katayama nói.

- Vậy sao? Không tìm thấy có lẽ cũng tốt…

- Bà nói vậy là ý gì?

Katayama sửng sốt hỏi. Đột nhiên anh chợt nhận ra mình vừa thấy được bộ mặt thật của người phụ nữ này.

Bất giác, nét mặt Haruko trở nên nghiêm trọng.

- Cái chết bí ẩn của chồng tôi… Chính vì thủ phạm có thể là một trong số chúng tôi nên bây giờ, họ hàng người thân mà biết chuyện chồng tôi bị sát hại thì thể nào cũng vui vẻ ăn mừng cho xem.

Haruko nói khẽ.

- Thì ra là thế. Vậy vì sao hằng năm lại tổ chức tiệc thế ạ?

Tay cầm cốc cà phê, Harumi nói.

- Có thể do tôi cố chấp. Vì bản thân tôi vẫn muốn tin chồng mình không hề bị sát hại.

- Tại sao?

- Tóm lại… nếu chồng tôi chết vì nguyên nhân tự nhiên thì tâm trạng tôi cũng thoải mái hơn đôi chút. Chính vì vậy, đã vô số lần tôi mời người đến điều tra vụ việc xảy ra trong “chiếc thùng”. Nhưng bởi vì đã có không biết bao nhiêu chuyên gia suy luận mà vẫn mãi không tìm được lời giải, nên cũng có nghĩa đó đâu phải vụ án mạng…

- Thì ra là thế. Tôi hiểu được cảm nhận của bà.

Harumi gật gù.

- Nhưng, mặt khác tôi lại chắc chắn rằng chồng tôi đã bị giết hại… Dù hai mươi năm đã trôi qua nhưng ý nghĩ đó vẫn không hề suy suyển.

Holmes cất tiếng kêu meooo.

- Sao thế? Muốn ra ngoài à? Em muốn đi đâu? Được rồi, mình cùng đi nhé.

Harumi nói.

- Chà, mèo dẫn đường à. Thú vị thật đấy.

Haruko nói với vẻ hào hứng.

- Thỉnh thoảng con mèo này lại đào được báu vật đó.

Katayama nói. Holmes đi ra vườn, bước về hướng bên hông nhà.

- Hình như nó đi đến chỗ chiếc thùng.

Harumi nói.

- Chắc nó định vào đó lần nữa đấy.

- Nhưng mà, tối qua…

Holmes chợt cất tiếng kêu gắt, “Meo!”. Chiếc thùng lắp ghép ấy vẫn im lìm nằm đó hệt như đêm qua.

- Chẳng có gì thay đổi cả.

Holmes cất tiếng kêu ngay tại cửa vào.

- Nó bảo vào đi đấy, anh hai vào đi.

- Một mình anh á? Này Ishizu! Vào cùng nào.

Katayama và Ishizu mở cửa bước vào trong.

- Oái, đây là…

Katayama la lên.

- Anh làm sao thế? Có gì hả?

- Không phải! Nóng quá. Bên trong tự dưng nóng bất thường.

- A, thật là thế nhỉ.

Haruko nói.

- Vì chiếc thùng này được làm bằng sắt mà.

- Nóng đến mức này thì sao luyện đàn được chứ!

- Không đâu, trước đây cái thùng này vốn được đặt trong nhà mà. Không hề bị nắng nóng gì cả.

- Vậy ư?

Katayama suy nghĩ.

- Mọi người thường đến điều tra chiếc thùng này vào buổi tiệc, lần nào cũng đều là ban đêm cả. Rõ ràng điều tra thì phải tiến hành vào ban ngày chứ.

- Cái thùng này được đặt ở hướng bắc, ban ngày sẽ bị nắng chiếu vào.

Harumi nói.

- Nói vậy tức là… Vào hôm xảy ra vụ việc, cái thùng này đã bị phơi nắng đúng không? Katayama quay mặt về phía Haruko.

- Vâng. Vì nó nằm ngay ở giữa sân.

- Tóm lại, dù vào tháng Mười một đi nữa, nếu chiếc thùng bằng sắt thế này bị phơi dưới nắng, bên trong sẽ nóng vô cùng.

- Đúng thế. Tôi đã không nhận ra.

Harumi bước vào bên trong rồi mở cửa phòng. Trên bàn là chiếc hộp giấy bìa cứng.

- Ở đây càng nóng hơn nhỉ. Nếu chồng bà đi vào mà nóng thế này…

- Chà, chiếc hộp đó để làm gì nhỉ?

Katayama lên tiếng nghi vấn. Holmes cất tiếng kêu meo và bước về phía cửa ra ngoài.

- Em đi đâu đó. Dẫn chị đi cùng với.

Harumi gọi.

Holmes đi quanh bàn tiệc vẫn chưa được dọn dẹp từ buổi tiệc đêm qua. Nó thoăn thoắt nhẹ nhàng nhảy qua mấy cái ly nước đang bày trên bàn.

- Sao thế? Đây là cái bàn pha chế cocktail mà.

Harumi cất tiếng hỏi. Mở chiếc hộp đựng đá, vẫn còn đá lạnh bên trong. Holmes lại cất tiếng kêu meo.

- Chờ đã. Katayama nghi hoặc sờ cằm.

- Là vậy sao, nếu thế thì có khi…

- Có chuyện gì à?

Harumi hỏi.

- Là chiếc hộp giấy kia. Tại sao có hai tầng đáy mà còn đục thêm mấy cái lỗ chứ?

Katayama đáp.

- Em không biết.

- Để làm lạnh! Tức là đá khô cùng đá lạnh!

- Hả?

- Về chỗ cái thùng đi. Anh muốn xem lại chiếc hộp đó lần nữa.

Bốn người một lần nữa quay lại chỗ chiếc thùng ghép kia.

Katayama bước vào căn phòng oi bức và chộp lấy chiếc hộp giấy.

- Quả là vậy. Cái mùi axit cacbonic quả nhiên là mùi của đá khô. Nó được bỏ vào bên trên tấm ngăn này.

- Thế bên dưới sẽ để cái gì?

- Đá lạnh.

- Sao lại thế?

- Đá lạnh… tức là nước đó.

- Để làm gì chứ?

- Để uống đấy.

Harumi ngây ngô hỏi.

- Ai uống ạ?

- Tất nhiên là người chồng đã khuất. Được rồi, nếu ông ấy đã biết trước về chốt khóa của cái cửa này thì sao?

- Tại sao anh nói vậy?

- Ông ấy biết rõ chỗ này vào ban ngày sẽ nóng như thiêu đốt. Trong vòng một ngày không có nước mà ở trong này thì chắc chắn sẽ dẫn đến bệnh suy tim.

- Thế nên ông ấy đã chuẩn bị nước nhỉ.

- Nhưng không thể chỉ mang mỗi chai nước đi. Hơn nữa, chỉ có chừng đó nước thì chẳng mấy chốc sẽ bị bốc hơi hết. Chính vì vậy, ông ấy đã cho đá lạnh vào bên dưới còn bên trên để đá khô, tự chế dụng cụ đông lạnh.

- Nhưng làm thế để làm gì?

- Chờ đã. Theo dự định, ông ấy đã đóng cửa lại, chẳng chút hoảng loạn. Dù nóng thế nào cũng đã có đủ nước. Còn là nước đá lạnh nữa. Tiện đây tôi sẽ thử lấy ra xem…

Harumi gật đầu.

- Không có gì cả! Thế thì chắc hẳn ông ấy phải tức giận lắm nhỉ.

- Ai đó đã vứt hết đá đi. Tóm lại, ông ấy bị nhốt ở đây suốt một ngày, và ông ấy đã phát bệnh tim.

- Nhưng tại sao ông ấy phải cất công vào đây làm gì?

Harumi nói.

Đúng lúc đó có tiếng nói vang lên.

- Anh hiểu rõ quá nhỉ.

- Chị hai!

Haruko đang cúi thấp đầu, nghe vậy liền bật thốt.

- Tôi là người đã đổ đá lạnh đi.

Masako vẫn nói với chất giọng bình thản như mọi khi.

- Vì sao chứ?

- Chị không hối hận đâu. Chỉ là chồng em đã nhận sự trừng phạt thích đáng thôi.

- Chị nói trừng phạt là sao?

- Gã đó chỉ vì tài sản trước mắt mới kết hôn với em thôi. Chị đã biết ngay từ đầu rồi. Có điều chỉ vậy thì cũng không sao. Bởi chị có thể hiểu được. Nhưng không chỉ có thế.

Masako nói.

- Là chuyện gì?

- Gã đó đã định giết cả mẹ chúng ta.

- … Không thể nào!

Haruko thất thanh.

- Là sự thật đấy, nhưng mẹ cũng không hề im lặng. Ngược lại bà nghĩ bà có thể giết gã ấy. Bà cho rằng cần tiến hành nhanh chóng hơn vì hạnh phúc của em đấy.

- Người đã khóa cửa là mẹ của bà đúng không?

Katayama nói.

- Vâng. Người mẹ không thể tự đi lại của tôi đã nghĩ ra cách đó vì muốn tự giết gã ấy bằng chính tay của bà.

- Mẹ bà đã định giết ông ấy nên… Bà ấy đã cố tình nhờ ông ấy đi vào chỗ này. Nhưng ông ấy cũng có âm mưu của mình. Ông ấy biết rõ cửa sẽ khóa.

- Chà, cố tình giả vờ bị lừa sao?

- Đúng vậy. Gã đã tự đặt sẵn chiếc hộp có đá lạnh ở đây từ đêm hôm trước, rồi sửa lại chốt khóa khiến cửa có đóng lại đi nữa thì cũng không bị khóa.

- Thì ra là vậy.

Katayama gật đầu.

- Chắc hẳn mẹ tôi đã mắc bẫy gã ta, trong cái nóng bức bối này, bà đã gắng gượng đến khi mặt trời lặn. Và khi nắng tắt hẳn, khi chắc chắn rằng gã ta đã chết, mẹ tôi mới an tâm xuất hiện… Tim của mẹ tôi yếu hơn gã ta nhiều.

- Vì cú sốc đó phải không?

- Nhưng thật không may, tôi biết rõ giữa hai người đó đã xảy ra chuyện gì. Và ba người đi du lịch rõ ràng là cơ hội tốt nhất. Nhất định gã ta sẽ hành động. Và gã sẽ thông báo với chúng tôi mẹ bị bệnh qua đời.

- Bà đã phát hiện ra từ lúc nào?

- Đêm trước đó. Thật sự chỉ là tình cờ thôi. Đêm ấy, khi tôi thức dậy ra ngoài thì đã nhìn thấy gã làm gì đó với chiếc hộp rồi đi một mạch ra phía vườn. Tôi thấy kỳ lạ nên đã đi theo.

- Rồi sau đó bà đã nhìn thấy chiếc hộp.

- Đúng vậy. Lúc đó tôi vẫn chưa biết nó dùng để làm gì, nhưng dù sao nó đã được đặt sẵn như thế này.

- Kết quả chính thứ này đã giết chết ông ấy.

- Là thế đó.

Masako khoanh tay.

- Nhưng tôi không hề hối hận. Đằng nào thì gã ta không chỉ muốn kết liễu mẹ tôi mà còn định giết luôn cả Haruko.

- Tôi hiểu rồi.

Katayama gật đầu với biểu cảm phức tạp.

- Chà, tới đây thì…

Masako lập tức nắm lấy tay của Haruko và vụt chạy khỏi căn phòng, đóng sầm cửa.

- Chờ đã! Này!

Katayama tái mặt khi cánh cửa sập lại.

- Cửa khóa rồi!

- Cửa đã bị đóng sao?

Harumi trợn tròn mắt.

- Khốn kiếp! Này Ishizu, phá cửa đi!

- Được!

Cả Ishizu và Katayama cùng cúi thấp người, lấy đà lao về phía cánh cửa.

Do cái nóng thiêu đốt nên mồ hôi tuôn ra như tắm. Nhưng, cánh cửa vẫn sừng sững chẳng hề hấn gì.

- Giờ phải làm sao?

- Đừng bỏ cuộc! Đằng nào cũng là vụ việc hai mươi năm về trước, vẫn còn trong thời gian hiệu lực. Bà ta có lẽ cũng biết điều đó đấy.

- Làm lại lần nữa nào.

Ishizu cởi áo ra, lấy đà chạy, rồi nhào đến phía cửa.

Ngay lập tức cánh cửa mở bung ra, Ishizu tiếp tục lao đi theo quán tính, chạy qua một cánh cửa nữa, và xông ra ngoài trước tiên.

- Mọi người đang làm gì thế?

Tetsuji đứng đó với vẻ mặt sững sờ.

- Xin thứ lỗi, đã làm mọi người hốt hoảng.

Masako vừa đưa nước lạnh cho Katayama và nói.

- Tôi đã nói chuyện với chị ấy.

Haruko nói.

- Kẻ xấu xa là chồng tôi. Hơn nữa, câu chuyện của chị tôi nói sao cũng chỉ còn là ký ức mà thôi…

- Không có bằng chứng gì phải không?

Katayama uống một ngụm nước rồi thở dài.

- Em sẽ báo lại chuyện này với cảnh trưởng.

Harumi nói với vẻ đắc ý.

- Chẳng phải công của em đâu. Người giải quyết vụ này là Holmes còn gì.

Katayama nhắc nhở.

Còn Holmes đang vểnh râu nằm ngủ trên sô pha trong phòng khách.

- Sau này không cần tổ chức tiệc ở đây nữa rồi.

Haruko nói.

- Tiếc thật.

Đó là lời của Ishizu.

- Coi như đây là lời tạ lỗi của tôi, mọi người ăn tối cho no rồi hẵng về nhé.

- Ồ, thật hả!?

Ishizu mừng ra mặt, Katayama chỉ biết thở dài.

Harumi đi đến bên cạnh Masako, khẽ nói.

- Có thể cho tôi biết một chuyện không?

- Hử?

- Vì sao bà ly hôn chồng chỉ sau một ngày vậy?

- À, chuyện đó hả.

Masako mỉm cười và nói.

- Người đó thật ra là nữ đấy.

« Lùi
Tiến »