Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MÈO HOLMES VÀ CHIẾC THUYỀN MA
1.

Anh quên em rồi sao?

Cô gái mỉm cười và nói.

… Quên rồi ư? Làm sao quên được.

Đúng thế. Sao có thể dễ dàng quên được cô gái chính tay mình đã sát hại.

Yoshizawa Masao hiển nhiên nhớ rất rõ mọi thứ về Aoki Eri.

Một đêm đầu thu, gió mơn man dễ chịu.

Ban ngày vẫn còn chút nắng nóng của mùa hè nhưng khi mặt trời lặn thì dường như mùa thu quả thực đã đến. Dù là ban đêm nhưng ở đây đèn vẫn sáng trưng như giữa ban trưa vậy.

Trong công viên, rất nhiều bạn trẻ đang tận hưởng tàn dư của mùa hè. Tuy thế, giờ nơi này không náo nhiệt bằng ban ngày bởi khách đến công viên đã không còn là các em học sinh tiểu học và trung học. Khi hoàng hôn buông xuống, người đến thường là những cặp đôi công sở. Tất nhiên vẫn có nhiều trẻ con, nhưng lác đác vẫn thấy sự kết hợp “mờ ám” giữa những cô nàng công sở trẻ trung cùng những gã đàn ông luống tuổi.

- … Nè, lần này em muốn lên “chiếc thuyền ma” đó!

Shimura Naomi cao giọng hào hứng.

- “Chiếc thuyền ma” à? Anh ghét mấy thứ đáng sợ lắm. Không biết chừng anh ngất luôn trên đó mất.

Yoshizawa Masao cố tình giả vờ trưng ra vẻ mặt nhăn nhó.

- Được thôi. Em sẽ bỏ anh lại.

Naomi bông đùa.

- Lạnh lùng quá đấy, em này!

Yoshizawa bật cười.

- Vẫn còn thời gian anh nhỉ?

- Ừ, từ lúc vào mới chỉ một tiếng thôi.

Yoshizawa nhìn đồng hồ đeo tay rồi đáp.

- Anh à, mình ăn gì đi. Em đói bụng quá.

- Lát nữa đi, anh sẽ đặt bàn ở nhà hàng.

- Nhưng em đói. Em bảo em đói rồi cơ mà. Ăn tạm gì bây giờ? Em không nghĩ được nha.

Naomi chu môi nhõng nhẽo.

- Biết rồi biết rồi.

Yoshizawa ôm vai Naomi và cả hai đi về phía cửa hàng bán hăm-bơ-gơ.

- Nào, đi ăn cho đỡ đói nhé, được không?

- Dạ.

Được trang trí với ánh đèn rực rỡ, quán ăn đã gần như kín chỗ với những thực khách trẻ tuổi muốn thưởng thức một bữa tối nhẹ nhàng. Tuy vậy, Yoshizawa vẫn tìm được một cái bàn trống, anh liền nói với Naomi.

- Em ngồi đi. Anh đi mua cho. Như mọi khi nhé?

- Bơ-gơ phô mai và coca nha.

- Coca à. Nhớ rồi.

Yoshizawa sải bước qua những bàn khác và đến khu vực xếp hàng trước quầy phục vụ. Ở những chỗ này thì gọi món cũng nhanh thôi, không mất nhiều thời gian chờ đợi.

Yoshizawa Masao vận comple đeo cà vạt, còn Shimura Naomi mặc chiếc váy công sở sáng màu. Mấy chữ “vừa đi làm về” phản ánh rõ qua trang phục của hai người.

Họ là đồng nghiệp làm cùng công ty, Yoshizawa hai mươi tám tuổi, Naomi mới hai mươi lăm. Hiện tại tình cảm của họ đang trong giai đoạn nồng nàn thắm thiết.

Những cặp đôi đến công viên này chơi thường cùng nhau ăn tối rồi sau đó đi khách sạn. Hai người cũng hay hẹn hò theo kiểu đó vào mỗi cuối tuần.

Dù chưa chính thức cầu hôn nhưng đồng nghiệp trong công ty đều nhận thấy chuyện Yoshizawa và Shimura Naomi cưới nhau chỉ còn là vấn đề thời gian.

Yoshizawa hơi gầy, dáng cao và dẻo dai, là tuýp đàn ông thể thao khỏe mạnh. Naomi tuy thấp hơn anh khoảng hai mươi xen-ti-mét nhưng có vóc dáng nhỏ nhắn cân đối vô cùng. Cả hai đều giữ vị trí trọng yếu trong công ty.

- Bụng mình kêu rồn rột luôn.

Ngồi bên chiếc bàn trống hiếm hoi, Naomi tự lẩm bẩm một mình.

- Meooo.

Mèo à? Chỗ này cũng có mèo sao?

Naomi bất giác nhìn xuống dưới chân, cô chợt thấy một con mèo tam thể lông mượt như nhưng đang lặng lẽ nhìn cô chăm chú.

- Ôi chao, đáng yêu quá. Em ở đâu ra vậy? Cứ như em vừa chạy ra từ phim hoạt hình ấy.

Cô mỉm cười.

- Holmes! Em ở đây à?!

Một cô gái trẻ vội vàng bước đến…

- Mèo của bạn phải không?

Naomi hỏi.

- Vâng.

Cô gái đó khom người bên con mèo tam thể.

- Em mà đi lạc thì chị không tìm được em đâu.

- Meo.

- Em nói đừng xem em như kẻ ngốc ý hả? Chị hiểu chị hiểu. Chỉ có anh hai chúng ta mới bị lạc thôi ha.

- Meooo.

Nghe vậy Naomi liền bật cười.

- Thú vị quá. Mình cũng muốn thử trò chuyện như thế.

- Vâng, đúng là thú vị thật.

Nói đoạn cô gái đứng dậy ngó quanh cửa hàng.

- Chà, tìm cái ghế nào thôi. Anh Ishizu trông như sắp ngất luôn rồi kìa.

Naomi cũng nhìn xung quanh.

- Nếu được thì ngồi chung nhé. Từng này ghế đủ rồi nhỉ? Bọn mình chỉ có một người nữa thôi.

Quanh cái bàn tròn có năm chiếc ghế.

- Bạn không phiền chứ?

- Không sao đâu. Chỉ ăn hăm-bơ-gơ thôi mà.

- Ồ, vậy cảm ơn bạn nha… A đến rồi. Anh hai! Đây nè!

Theo hướng nhìn của cô gái, một người cao gầy với bờ vai rộng cùng một người có cơ thể rắn chắn đang bước về phía này, cả hai chàng trai đều sở hữu vóc dáng cao to như Yoshizawa.

- Harumi đói chưa?

- Em có phải anh Ishizu đâu. Này, bạn này cho mình ngồi chung bàn đó.

- Ôi, làm phiền cô rồi. Katayama đi mua nhanh còn về nào.

- Cậu đúng là ham ăn nhất. Rồi, cả hai cùng đi. Harumi ăn gì?

- Em thì bơ-gơ thường. Thêm cà phê nữa ạ.

- Tớ thì bơ-gơ cỡ lớn nhé.

- Khỏi nói cũng biết mà.

Chàng trai có bờ vai rộng được gọi là Katayama đập cái bốp vào vai bạn mình và giục.

- Nào, đi thôi.

Nói đoạn hai chàng trai đi về phía quầy phục vụ để gọi đồ.

- Mình là Katayama Harumi. Vừa rồi là anh trai mình và người tên Ishizu là… bạn trai của mình.

- Một chàng trai đáng tin cậy nhỉ.

- Đúng vậy. Bạn cũng đi cùng bạn trai à?

- Ừ. Mình là Shimura Naomi. Anh ấy là Yoshizawa… à, ngay chỗ quầy phục vụ… Chàng trai cao cao đứng xếp hàng cạnh cô gái kia.

Giọng cô chợt kéo dài…

Cô gái phía trước đang gọi món.

- Cho tôi một suất bơ-gơ phô mai và coca nhé.

Gọi giống hệt Naomi. Yoshizawa vừa chờ đến lượt vừa nghĩ vu vơ như thế.

- 700 yên ạ.

Cô gái mặc đồng phục sặc sỡ trong quầy phục vụ lên tiếng.

Đột nhiên cô gái đứng trước Yoshizawa nói.

- Tôi sẽ trả cho người kế tiếp luôn.

Người kế tiếp á? Này, đừng có đùa chứ.

- Này, kế tiếp là tôi đó. Ai lại để người khác…

Nhẹ nhàng quay người lại, cô gái mỉm cười nhìn anh và nói.

- Anh quên em rồi sao?

- Anh làm gì mà lâu thế?

Trông thấy Yoshizawa quay trở lại, Naomi khẽ trách.

- Anh xin lỗi. Người ta nhầm tiền trả lại.

Yoshizawa đặt khay đựng hăm-bơ-gơ cùng đồ ăn lên bàn.

- Ấy, em đã gọi coca mà.

Naomi nhìn hai cốc cà phê đặt trên khay và nói.

- Coca hả? Thế à. Chắc anh nghe nhầm rồi. Cà phê cũng được chứ…

- Thôi không sao…

- Ăn nào. Rề rà nữa chắc hết buổi tối luôn mất.

Yoshizawa kéo ghế ra ngồi và để ý thấy Harumi.

- Ai thế em?

Harumi nhận thấy chàng trai tên Yoshizawa trở nên luống cuống một cách bất thường. Vừa bắt đầu ăn, Naomi có vẻ cũng nhận thấy trạng thái bất ổn của Yoshizawa, anh đánh mất sự bình tĩnh vốn có và mặt tái nhợt hẳn. Cô cười.

- Sao thế anh? Sắc mặt anh tệ quá. Không lẽ bị say vì cốc cà phê đó hả.

- Làm gì có chuyện đó. Không sao đâu.

Yoshizawa cố cười, nhưng nụ cười gượng gạo đó cũng chẳng cải thiện được biểu cảm thảm hại của anh.

- Thế hả? Nhìn mặt anh cứ như kiểu vừa gặp ma ấy.

Naomi vừa dứt lời, Yoshizawa đã làm đổ cả cốc cà phê của anh.

- A… thất lễ quá! Xin lỗi nhé!

Cà phê đổ về phía Harumi nên anh cuống quýt xin lỗi và vơ vội khăn giấy.

- Không, không sao đâu. Tôi không sao cả.

Harumi nhanh chóng đứng dậy.

- Nhưng… ôi tôi thật sự xin lỗi.

Yoshizawa cứ xin lỗi không ngừng.

- Sao thế? Anh ổn chứ?

Naomi nói với vẻ ngạc nhiên.

- Tay anh trơn quá. Ừm… À không, không sao đâu. Anh đi rửa tay đã nhé.

Yoshizawa vội vã đi về phía phòng vệ sinh.

- Đã để mọi người chờ lâu!

Ishizu vui vẻ quay trở lại và đặt khay đồ ăn lên bàn.

- Nhiều kinh khủng nhỉ.

- Vậy hả? Katayama một cái, Harumi một cái, còn anh ba cái mà. Holmes thì…

- Thôi được rồi, mau ăn đi.

Katayama ngao ngán.

Cả ba người không ai nói gì thêm và bắt đầu tập trung ăn uống.

Chẳng bao lâu sau, Yoshizawa quay lại và gật đầu chào cả bọn Katayama. Sau đó, anh nhanh chóng kết thúc bữa ăn rồi đứng dậy.

- Nào, đi thôi.

- Hả? Chờ em chút đã.

Naomi nhét vội miếng hăm-bơ-gơ còn lại vào miệng, lên tiếng chào Harumi rồi rời ghế.

- Tôi xin phép…

- Một cặp đôi cập rập thật đấy.

Katayama nhận xét.

- Có gì đó kỳ quặc lắm.

- Kỳ quặc à?

- Anh chàng Yoshizawa đó trông như đang hoảng sợ lắm vậy.

- Hoảng sợ á? Chỉ là mặt anh ta hơi tái thôi.

- Người gì đâu đi hẹn hò mà mặt cứ sa sầm.

- Em bơn bớt đi cho anh nhờ. Có chuyện gì vừa xảy ra hay sao?

- Chẳng biết nữa… Lúc nghe thấy từ “ma quỷ”, anh ta như muốn nhảy dựng lên vậy.

- Đấy, chắc anh ta phải ghét ma lắm.

Ishizu đưa ra một kết luận nhạt nhẽo.

- Làm gì có ai thích ma đâu.

Katayama đáp.

- Này, đi về chưa nào?

- Về hả? Vừa mới đến thôi mà. Đúng không Holmes?

Harumi tìm kiếm đồng minh.

- Meo.

- Được rồi. Vậy chúng ta làm gì tiếp theo đây?

- Chúng ta chơi trò “Chiếc thuyền ma” kia đi anh.

Harumi hào hứng rủ rê.

- “Chiếc thuyền ma” á? Ở đây chỉ có mỗi em thích mấy thứ ma quỷ đó thôi.

- Cho em xin. Cái đó chỉ giống như ngồi thuyền dạo quanh “lâu đài ma” thôi ấy. Nhưng nếu anh hai sợ thì đành không đi nữa vậy.

- Nói vớ vẩn. Toàn mấy trò trẻ con.

Katayama phủ nhận ngay lập tức.

- Mạnh miệng quá nhỉ. Nhưng em chắc chắn giờ hai người sẽ không lên thuyền đâu.

Harumi bật cười và nói.

« Lùi
Tiến »