Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

Em khá thích những thứ đáng sợ. Tại lúc sợ quá thì có thể ôm nhau mà… Nhưng trò chơi ở công viên này không đáng sợ đến mức đó, anh nhỉ?

Tay trong tay với Yoshizawa, Naomi huyên thuyên không ngừng.

- Này! Anh có nghe em nói không?

- Hả?

Yoshizawa vẫn chưa bình tĩnh lại được.

- A! Anh đang nghe mà.

- Anh sao thế, nãy giờ cứ đứng ngồi không yên.

Naomi bắt đầu mất kiên nhẫn.

- Không có gì đâu.

- Nói dối. Thái độ anh thay đổi từ lúc đi ăn rồi.

- Không có chuyện đó mà.

Anh gượng cười cho cô yên tâm nhưng khuôn mặt cười ấy của Yoshizawa lại nhăn nhó vô cùng.

Hai người đứng trước cổng vào, xếp hàng lên “Chiếc thuyền ma”. Ở phía trước tấm biển “Cửa lên” một chút là tấm biển “Lối ra”, một cặp đôi vừa xuống thuyền, nắm tay nhau bước ra ngoài.

Cả hai chỉ chờ khoảng mười lăm phút đã tiến gần đến trước cửa lên thuyền. Những khi đông đúc, có thể phải chờ đến một tiếng là chuyện bình thường.

- Lên ngồi ghế phía trước nhé. Ở phía sau chán lắm.

Naomi rủ người yêu.

Mỗi con thuyền nhỏ có chỗ cho bốn người ngồi. Có hai ghế đôi, xếp một trước một sau.

- Xin mời, người tiếp theo.

Anh chàng mặc đồng phục lên tiếng với vẻ mặt khá mệt mỏi.

- Cho tôi xem vé.

Yoshizawa đã mua hai tấm vé trò chơi không giới hạn. Anh đưa vé ra để kiểm tra.

- Mời quý khách lên phía trước.

- Ồ, đi lên nào.

Naomi hăng hái leo lên con thuyền nhỏ. Con thuyền được trang trí theo phong cách tàu hải tặc cổ.

- Ối chao! Bập bềnh quá. Chúng mình đang trôi nổi trên nước phải không?

Yoshizawa đến gần bên cô.

Nhân viên kiểm soát cất tiếng gọi nhóm bạn trẻ đang xếp hàng.

- Mời hai người tiếp theo lên phía sau thuyền.

- Nhóm tôi có bốn người, để bọn tôi cùng lên một thuyền được chứ?

Một cô gái lên tiếng.

- Thế à? Vậy thì người tiếp theo lên trước đi.

Tiếp theo vẫn là nhóm bốn người.

- Tôi chỉ đi một mình thôi. Tôi có thể lên ngồi trước được không?

Một cô gái ở đằng sau lướt nhanh lên phía trước và đề nghị.

- Vậy mời cô vào ghế sau.

Anh kiểm soát viên đưa tay ra mời.

- Không được!

Đột nhiên, Yoshizawa đứng dậy và hét lên.

- Naomi, chúng ta ra khỏi đây mau!

- Ơ kìa! Có chuyện gì vậy, tự dưng anh sao thế? Ngồi xuống đi đã, anh cứ đứng thế bị ngã bây giờ!

Naomi siết lấy bàn tay Yoshizawa.

- Chỉ hai người thôi! Anh không muốn có người lạ lên cùng!

Yoshizawa lớn tiếng nói.

- Quý khách nói vậy khiến tôi khó xử quá. Chiếc thuyền kế tiếp sắp đến rồi, nếu mọi người nhỡ chuyến thì tiếc lắm đấy.

Anh nhân viên nhíu mày.

- Vậy ạ. Mình lên thuyền thôi anh.

Naomi sốt ruột.

Yoshizawa đành ngồi xuống với vẻ miễn cưỡng.

- Tôi xin phép.

Cô gái ấy bèn đi lên ngồi phía sau đôi Yoshizawa.

- Nè. Hai người đó kia kìa.

Katayama nói.

- Đúng thế nhỉ.

Harumi gật đầu.

- Ở nơi công cộng mà lớn tiếng thì phiền quá nhỉ? Có nên gô cổ anh ta lại không?

- Hay là thế. Nhưng mà kỳ lạ quá.

Harumi đưa mắt về phía dòng người đang xếp hàng trước mặt cô.

Chiếc thuyền mà cái gã tên Yoshizawa và cô Shimura Naomi đã lên phát ra âm thanh chuẩn bị khởi hành, rồi cô thấy nó lướt đi rất nhanh, biến mất trong đường hầm tối.

Vẫn còn một người nữa, có thể thấy bóng lưng của cô gái ngồi ghế sau nhưng rồi bóng dáng ấy cũng nhanh chóng mất hút vào màn đêm.

- Sao anh ta lại làm ầm lên thế không biết?

- Chắc để nhân viên nghe cho rõ.

- Vâng. Nhưng anh ta có nhất thiết phải dùng cách nói gay gắt thái quá như thế không?

- Ừ… Cũng đúng. Nghiêm trọng hóa vấn đề quá rồi.

Katayama cũng gật gù.

- Meo…

Cả Holmes cũng đang để ý đến cặp đôi kia.

Lại nói, lý do tại sao thanh tra thuộc Phòng điều tra số 1 của Sở Cảnh sát lại đến những nơi thế này thì… thật ra cũng chẳng có nguyên nhân gì to tát cả. Chỉ vì Harumi nhận được vé mời tham quan công viên này ở chỗ làm của cô nên đã rủ anh cùng đến, hơn nữa “miễn phí thì đi thôi”.

- Anh bận lắm.

Katayama đã viện cớ như thế nhưng rồi vẫn đi cùng Harumi.

Còn phía cảnh sát Ishizu thì dĩ nhiên lý do là “đi cùng Harumi thì nơi nào anh cũng đến”. Có thể được ở bên cô thì đi đâu anh ta cũng gật đầu.

- Nếu bị cảnh trưởng bắt gặp thì anh biết giải thích sao đây!

Katayama thở dài.

- Thì anh nói đi theo bảo vệ cho Holmes, quá được còn gì.

Harumi chẳng phải cảnh sát hay thanh tra nên cô rất thoải mái.

- A, sắp đến lượt rồi.

Ishizu trông có vẻ háo hức lắm.

Hàng người cứ dần dần tiến lên, cuối cùng cũng đến lượt nhóm Katayama.

- Mà anh có một thắc mắc.

Katayama chợt nói.

- Gì vậy anh?

- Bốn người chúng ta ngồi kiểu gì?

Harumi quên khuấy mất chuyện đó. Dù nghĩ thế nào thì việc mất cân bằng là điều không thể tránh khỏi.

- Anh Ishizu và Holmes ngồi phía sau nhé. Đằng trước nên nặng hơn.

Harumi đưa ra phương án.

Nếu Katayama và Harumi ngồi trước, còn đằng sau là Ishizu và Holmes thì nhất định chiếc thuyền sẽ cân bằng hơn một chút, đây là cách sắp xếp tối ưu nhất trong trường hợp này.

- Khởi hành nhé.

Anh nhân viên hời hợt thông báo, chắc hẳn anh ta đã mệt nhoài, con thuyền nảy lên, hơi chòng chành rồi bắt đầu chuyển động.

Trên thuyền không gắn động cơ mà nó được lôi đi bởi dây thừng hay thứ gì đó dưới mặt nước.

Con thuyền nhanh chóng tiến vào trong đường hầm tối mịt, chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Không khí mát mẻ dễ chịu, con thuyền thỉnh thoảng đung đưa và không ngừng tiến lên phía trước. Âm thanh mơ hồ của tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền văng vẳng bên tai.

- Chẳng thấy có gì nhỉ.

Katayama vừa nói xong thì một con cá mập với cái miệng há lớn bất ngờ xuất hiện trước mắt.

- Oái!

Katayama ôm lấy đầu.

- Bình tĩnh đi anh. Mới bắt đầu thôi mà.

Harumi nhăn mặt.

- Nhưng… tại sao cá mập lại là “con ma” chứ? Em không thấy kỳ quặc hả?

- Giờ anh nói mấy chuyện đó cũng đâu có tác dụng gì.

Trong lúc hai anh em đang tranh cãi thì con thuyền đã vào trong “Vùng đất chết” với những ngọn lửa trắng toát như ma trơi phủ đầy trên mặt nước.

Từ dưới làn nước, những cánh tay bất ngờ thò lên túm chặt mạn thuyền và cố bám víu vào khiến mặt nước liên tục phát ra tiếng bì bõm.

- Lạnh quá! Có gió thổi đấy à?

Katayama phàn nàn.

- Suỵt! Anh mà nói nhiều quá con ma nó cười vào mặt đó.

- Còn khuya ma quỷ mới cười.

Con thuyền sắp tiến vào địa điểm kế tiếp.

Khi thì người chết đuối nổi lên, lúc lại xuất hiện búp bê mang hình dạng bị thủy trách [12] thời Trung cổ.

Katayama đã quen với mấy thứ này rồi (có vẻ thể) nên anh cố gắng lờ đi các trò bịp bợm đó khá tốt.

- Còn một đoạn nữa thôi. Anh vẫn ổn chứ?

Nghe Harumi hỏi thế, Katayama liền cố tỏ ra mạnh mẽ.

- Hầy, rốt cuộc cũng chả có gì thú vị cả. Này Ishizu, thấy sao? Sọ không?

- Không hề. Một chút cũng không.

Anh ta lên tiếng đáp.

- Thế hả?

Và khi hai người quay lại thì thấy Ishizu đang nhắm tịt cả hai mắt…

Dòng chữ “Hồ tử hình” trên tấm bảng phía trước phát ra ánh sáng trắng toát đang bay lơ lửng giữa không trung.

Chui qua một cánh cửa thấp bé là căn phòng rộng với trần nhà cao, hai bên bờ có gắn giá treo cổ, án tử hình đang được thi hành ngay lúc này.

- Ghê quá, nhìn cứ như thật ấy. Anh ghét mấy kiểu này lắm.

Katayama nhăn nhó không muốn nhìn thêm.

- Chậc, đồ giả thôi mà.

Harumi nhún vai.

- Nhưng công nhận trông giống thật quá chừng.

Trên một chạc cây to (tất nhiên cũng là đồ giả) đang treo lòng thòng xác người đàn ông, vật vờ trong gió. Dây thừng siết chặt quanh cổ anh ta.

- Nhưng mà… Tại sao riêng hình nộm kia lại mặc com-lê nhỉ.

Harumi nói.

Ngay lúc đó, Holmes cất tiếng kêu như gắt lên.

- Meo!

- Sao thế?

Katayama quay lại nhìn.

- Anh hai, nhìn kìa!

Nhìn theo hướng Harumi chỉ, anh nghe thấy tiếng nức nở, “Cứu tôi với…”. Từ góc tối của giá treo cổ, một cô gái ướt sũng từ đầu đến chân tập tễnh bước ra.

- Hình nộm xịn quá nhỉ. Không khác gì người thật luôn.

Ishizu trầm trồ.

- Đó… đó là người lúc nãy mình gặp ở tiệm hăm-bơ-gơ mà!

Harumi bật thốt.

- Thế thì…

Katayama lập tức nhìn lên người đàn ông vận com-lê đang treo lơ lửng trên cành cây.

- Chính là anh ta.

- Đúng thật rồi. Nguy quá! Ishizu, mau dừng con thuyền lại!

Ishizu vội vã đứng dậy.

- Dừng kiểu gì bây giờ?

- Đến chỗ nông kia thì nhảy lên bờ đi. Nhấn cả chuông báo khẩn cấp nữa.

- Tớ hiểu rồi!

Nhưng mà cả người ra lệnh lẫn người nhận lệnh đều suy xét chưa chu toàn.

- A lê hấp!

Ishizu đặt một chân lên mạn thuyền, chuẩn bị nhảy sang phía bờ.

Con thuyền vốn dĩ đã không cân bằng đột nhiên nghiêng về phía ngược lại, khiến Ishizu không thể nhảy được đến một nửa khoảng cách mà anh đã dự tính.

- Á…

Harumi hét lên. Nước bắn tung tóe, Ishizu rơi tõm xuống nước.

- Anh Ishizu! Không sao chứ?

- Không sao!

Ishizu trả lời, dù vẫn có sao một chút nhưng cuối cùng cũng lên được bờ.

Ngay sau đó, anh chạy thật nhanh đến nơi dòng chữ “Khẩn cấp” đang phát sáng và ấn nút. Tiếng còi báo động réo vang, chiếc thuyền đã dừng lại.

- Người đó… là anh Yoshizawa. Xin hãy mau chóng cứu lấy anh ấy!

Shimura Naomi bám vào Ishizu mà nghẹn ngào trong nước mắt.

Ishizu trèo lên trên cái cây giả, cố xoay xở tìm cách mang anh chàng Yoshizawa bị treo lơ lửng xuống. Cành cây có vẻ không hề chắc chắn như bề ngoài. Ishizu trèo lên đến chạc cây có dây treo cổ, âm thanh răng rắc liền phát ra rồi cả cây đổ nhào, gốc cũng bật tung.

- Oái!

Ishizu la lên và rơi theo xuống dưới.

Sau khi con thuyền dừng lại, cả bọn Katayama chật vật mãi mới lên được bờ.

- Anh Ishizu! Không sao chứ?

Harumi chạy đến.

- Không sao đâu…

Anh gật đầu thật mạnh cho cô yên tâm, nhưng khi cô nhấn vào hông thì anh không thể không rên rỉ.

- Đau quá…

Và rồi…

- Đau quá…

Lại thêm một người nào đó cũng rên rỉ.

- Này! Anh ta vẫn còn sống đấy!

Katayama kêu lên.

Anh chàng Yoshizawa tưởng đã bị siết cổ chết kia vừa rên rỉ vừa gắng gượng ngồi dậy.

- Anh Yoshizawa! Anh cố cầm cự thêm chút nữa! Xe cấp cứu sắp đến rồi.

Naomi la lên.

- Xe cấp cứu? Đã xảy ra chuyện gì vậy em?

Yoshizawa khẽ chớp mắt vài cái, kinh ngạc hỏi.

- Nhìn đây này. Anh ta không bị treo cổ. Dây thừng được quấn quanh ngực. Hung thủ đã tròng bộ com-lê vào người anh ta từ trên cao rồi quấn cổ anh ta bằng một sợi dây ngắn đặc biệt. Làm vậy sẽ đánh lừa thị giác, khi người khác nhìn vào sẽ thấy anh ta như đang bị treo cổ lơ lửng trên cây.

Katayama cầm trên tay sợi dây thừng đã treo Yoshizawa lên cây và giải thích.

- Tôi… bị treo cổ ư?

Yoshizawa thử chạm tay lên cổ, ngay lập tức anh ta định giật phắt cái dây xuống.

- Oái!

- Bình tĩnh nào! Đã nhấn còi báo động rồi, hiện giờ nhân viên phụ trách đang đến. Bất luận thế nào lúc này đừng làm gì cả, sau khi ra ngoài tôi sẽ hỏi chuyện.

Katayama ngăn lại hành động của Yoshizawa.

- Anh nói hỏi chuyện là sao…

- Tôi là thanh tra cảnh sát.

Katayama cho họ nhìn qua thẻ ngành của mình.

Cả Yoshizawa và Shimura Naomi đều bàng hoàng. Chẳng hiểu đi đường tắt kiểu gì mà anh nhân viên ban nãy ở cửa lên đã nhanh chóng xuất hiện từ sau chỗ giá treo cổ.

- Cô gái kia! Chính là cô ta! Anh đã bảo không muốn đi cùng mà…

Yoshizawa buột miệng thốt ra.

- Là cô gái đã đi cùng thuyền với anh và bạn gái phải không? Cô ấy đi đâu rồi? Một mình cô ấy lên thuyền ra ngoài à?

Katayama truy hỏi.

- A… Nhưng, không thể có chuyện đó.

Yoshizawa lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.

- Anh nói vậy là sao?

- Không thể. Bởi vì cô gái ấy đã chết rồi. Không thể nào còn sống được…

Yoshizawa vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều lặng người nhìn nhau.

Còn Holmes đang ngồi một mình ngay mép bờ, chăm chú quan sát làn nước tối tăm lay động bên dưới con thuyền ma kỳ lạ đó…

« Lùi
Tiến »