Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

Xin thứ lỗi.

Katayama lên tiếng.

Người phụ nữ tạm ngừng công việc, quay lại nhìn anh.

- Có việc gì…

- Bà Aoki phải không?

- Vâng.

- Là bà Aoki Kuniko đúng chứ?

- Đúng là tôi…

- Tôi là thanh tra cảnh sát.

Aoki Kuniko khó hiểu nhìn Katayama.

- Tôi đã làm gì à?

- À không, không phải vậy. Là về con gái bà, có chút chuyện liên quan đến cô ấy.

Aoki Kuniko ngẩn người, rồi bà nói.

- Xin mời. Bừa bộn quá phải không? Để tôi dọn dẹp lại đã. Chờ tôi một lát.

- Ồ không sao, chúng ta đứng nói chuyện cũng được.

- Đằng nào tôi cũng đang muốn nghỉ giải lao.

Aoki Kuniko có vẻ đã xấp xỉ năm mươi tuổi nhưng trông bà vẫn còn khá khỏe mạnh.

Katayama ngắm nhìn tảng đá hoa với chiều cao gần bằng anh đang được chạm khắc tỉ mỉ, cẩn thận gọt giũa thành hình dáng con người.

- Mời anh vào trong nhà.

Bên trong xưởng điêu khắc rộng rãi là một căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng.

Katayama ngồi xuống chiếc ghế sô pha xinh xắn và mở lời trước.

- Xin lỗi đã làm phiền trong lúc bà đang làm việc thế này.

- Không sao. Dù sao cũng không gấp.

Bà mặc quần thể thao và áo thun. Chiếc khăn đeo ở cổ chắc hẳn đã thấm đẫm mồ hôi.

Aoki Kuniko là một nhà điêu khắc khá tiếng tăm trong giới.

- Chuyện về con gái tôi là như thế nào vậy?

Aoki Kuniko hỏi.

- Con gái bà tên là Eri phải không?

- Vâng. Nó đã qua đời ba năm rồi.

- Cô Eri đã tự sát phải không?

- Đúng thế. Nó lái xe lao xuống vực… Xe đã được vớt lên nhưng không tìm được thi thể của nó.

- Dù đã tìm kiếm nhưng vẫn không thấy sao?

- Có lẽ đúng lúc dòng hải lưu chảy mạnh nên có thể con bé đã bị cuốn trôi ra ngoài biển khơi.

Katayama gật gù khi nghe giọng điệu miễn cưỡng của bà Aoki Kuniko.

- Nếu vậy, có khi nào bà từng cho rằng con gái bà vẫn còn sống không?

Aoki Kuniko ngồi vắt chéo chân và mỉm cười.

- Bậc làm cha mẹ, dù có thấy xác con mình ngay trước mắt thì cũng tự phủ nhận “biết đâu là người khác thì sao”. Nhưng riêng trường hợp của Eri, tôi buộc lòng phải chấp nhận sự thật rằng con bé đã mất. Nếu nó vẫn còn sống, không lý nào lại không liên lạc gì với tôi trong suốt ba năm qua.

- Bà nói có lý.

- Mà… Có việc gì sao, anh thanh tra?

- Bà có biết anh Yoshizawa Masao không?

Bà Aoki Kuniko đột nhiên biến sắc.

- Đó là cái tên mà tôi chẳng muốn nghe thêm lần nào nữa.

- Việc con gái bà tự sát có liên quan đến anh ta phải không?

- Đúng thế… Con bé đã bị lừa dối. Hắn ta chỉ chơi đùa nó rồi vứt bỏ… Tôi cũng chẳng thể cấm cản được nó. Cũng tại tôi đã không cảnh báo trước cho nó về bọn đàn ông…

Aoki Kuniko nhìn Katayama, chậm rãi bộc bạch.

- Anh biết không, tôi là mẹ đơn thân đấy.

- Tôi đã nghe qua rồi.

- Tôi nghĩ vì Eri muốn chống đối tôi nên nó mới đi kết giao với gã đàn ông như Yoshizawa.

- Thì ra là vậy.

- Nhưng sao anh lại hỏi về chuyện của Yoshizawa và Eri vậy?

- Thật ra anh Yoshizawa Masao đã suýt bị giết hại.

- Thế à? Chắc lại đi lừa gạt phụ nữ rồi.

Nhà điêu khắc thờ ơ đáp với vẻ chẳng lấy làm ngạc nhiên.

- Sau khi được cứu anh ta nói đã nhìn thấy mặt của hung thủ. Anh ta đã bảo người đó là cô Eri.

Katayama thuật lại.

Aoki Kuniko sững sờ, tựa hồ bà đã hóa thành tượng, chẳng hề động đậy dù chỉ một lần…

- Cô Shimura.

Bị chạm vào vai, Naomi liền ngẩng đầu lên.

- A, ngài trưởng phòng.

- Cô dùng bữa trưa một mình à? Sao lẻ loi quá vậy.

Trưởng phòng Inoue nhanh chóng ngồi vào chiếc ghế cạnh Naomi.

- Tôi thấy thoải mái khi ở một mình.

Naomi nói mà chẳng hề nhìn vào mắt Inoue.

Đã qua lúc cao điểm của giờ ăn trưa, xung quanh vẫn còn vài ghế trống. Inoue có lẽ đã nhìn thấy Naomi nên mới ghé qua bàn cô.

- Tôi đã nghe chuyện rồi.

Inoue lúc nào cũng nói năng với giọng điệu tự mãn.

- Chà, bọn đàn ông ai chẳng trải qua vài mối tình. Đàn ông mà không có kinh nghiệm tình trường thì chẳng còn thú vị nữa.

- Có cũng chẳng hay ho gì. Ông có chuyện cần nói à?

Naomi đáp cộc lốc.

- À không… Tôi nghĩ là cô đang buồn nên chỉ muốn an ủi cô một chút.

- Cảm ơn lòng tốt của ông, nhưng mà tôi không buồn phiền gì cả.

Tất nhiên sự thật thì không chỉ có mỗi “buồn” thôi đâu.

Cái tin chấn động kia đã lên cả mặt báo rồi. Lại thêm chuyện Yoshizawa náo loạn lúc xếp hàng, thế nên mọi thứ đã bị phanh phui.

“Hồn ma báo thù?” “Chấp niệm của cô gái bị phản bội!” “Trời trừng phạt kẻ ăn chơi!”… Rất nhiều tít bài như thế được đăng lên tuần báo và nhật báo, thậm chí nó còn được phát trên một vài chương trình ti vi. Dù cho không muốn biết bất cứ điều gì về quá khứ yêu đương của Yoshizawa, Naomi vẫn vô tình nghe được.

Lần đầu tiên cô nghe chuyện về cô gái tên Aoki Eri là qua tin tức ti vi. Chẳng rõ họ tìm được ở đâu mà đăng cả ảnh cô ấy trên sóng truyền hình. Có lẽ do tấm hình cũ rồi nên Naomi cũng không rõ liệu đây có phải là cô gái cùng lên thuyền khi đó hay không. Nhưng chắc đúng là cô ấy, vì chính Yoshizawa đã xác nhận rồi.

Tuy hiện giờ Yoshizawa hoàn toàn bị xem là kẻ xấu, lập trường của Naomi vẫn khá vững vàng khi cha mẹ cô yêu cầu “hãy hủy hôn đi”… Dù sao với các bậc phụ huynh thì chuyện hủy hôn ước là điều tất yếu rồi.

Nhưng Naomi vẫn một lòng tin tưởng Yoshizawa. À không, nói đúng hơn thì cô muốn tin vào anh. Giờ Yoshizawa đã nghỉ việc ở công ty vì anh luôn bị bàn tán và cười cợt. Quả thực Naomi cảm thấy nặng nề vô cùng, chuyện anh nghỉ việc còn mang đến một sự tra tấn khác cho cô. Trước đây cô đã quen đi ăn trưa cùng ai đó, vậy mà nay lại phải cô đơn ngồi ăn một mình.

- Chà, không cần phải tỏ ra mạnh mẽ thế đâu.

Trưởng phòng Inoue đột ngột đặt bàn tay thô kệch của ông ta lên tay Naomi.

- Ông hãy ngừng lại đi. Bỏ tay ra.

Mặt Naomi đỏ bừng.

- Hãy để tôi giúp em đi, được không? Thử hẹn hò với tôi một lần nhé?

Chuyện Inoue bất nhã với Naomi đã có từ trước rồi nhưng trong hoàn cảnh này mà cũng làm ra được hành động trơ trẽn như thế thì… Naomi chỉ muốn đá gãy chân tên Inoue này, nhưng ngặt nỗi gã lại là sếp trực tiếp của cô.

Và rồi đột nhiên có tiếng mèo kêu.

- Meo…

Mèo ư?… Không chừng đó là…

- Gì thế?

Inoue nhìn thấy một con mèo tam thể bỗng dưng xuất hiện ngay trên bàn ăn như một trò ảo thuật.

- Mày muốn kiếm gì ăn à? Phiền quá! Đi ra chỗ khác mau.

Ngay khi gã định xua tay đuổi đi, móng vuốt của Holmes nhanh như cắt cào xước bàn tay bẩn thỉu của gã.

- Đau quá!

Gã nhảy dựng lên.

- Mày…

- Xin lỗi nha. Holmes, em lại nghịch rồi à, sao hư quá vậy?

Một cô gái trẻ tiến lại gần.

- Meooo.

- Gì thế, cô là ai?

Inoue ngạc nhiên hỏi.

- Đừng có xen vào chuyện của người khác…

- A, bạn là em gái của anh thanh tra đúng không?

Naomi vừa dứt lời, Inoue bỗng giật mình và vội vàng lỉnh mất.

- Cảm ơn nhé.

Naomi nói lời cảm ơn với Harumi.

- Có gì đâu. Mình ngồi cùng được chứ?

Harumi ngồi vào chỗ bên cạnh Naomi.

- Tất nhiên! Em là Holmes phải không? Cảm ơn nhé. Gã trưởng phòng đó thật đáng ghét.

- Meo.

- Nó bảo nhìn cũng đủ biết rồi.

Naomi bật cười.

- Đã lâu rồi mình mới được cười. Kể từ hôm đó mình suy sụp lắm.

- Rồi sẽ ổn thôi. À, mau ăn trưa nào.

Nói đoạn Harumi gọi món.

- Anh Yoshizawa sao rồi?

- Anh ấy nghỉ suốt. Vì xấu hổ nên không thể xuất đầu lộ diện mà.

Naomi nhún vai.

- Tuy chuyện đã qua rồi nhưng không thể đổ hết tội lỗi lên đầu người sống được… Rõ ràng cô gái kia cũng không vừa đâu.

- Bạn có nhớ rõ về cô gái lên thuyền cùng ngày hôm đó không?

- Không… Bởi vì cửa lên thuyền tối mù. Hơn nữa người đó còn ngồi phía sau bọn mình.

- Vậy bạn có nhớ đã xảy ra chuyện gì khi đến “Hồ tử hình” không?

Naomi vừa dùng bữa trưa vừa kể lại.

- À, cái đó thì… dù sao thì mình cũng đã rất sốc. Con thuyền đột ngột chòng chành dữ dội, mình liền đứng dậy. Mình chợt linh cảm có chuyện chẳng lành và định ngoảnh lại xem. Đúng lúc đó, con thuyền chợt rung lắc mạnh hơn, mình bị ngã nhào xuống nước. Cái kênh đó khá là cạn đấy. Rồi hình như có ai đó đánh mạnh vào đầu mình, mình ngất lịm, hoàn toàn mất đi ý thức… Lúc đó mình còn nghĩ mình sẽ chết đuối nữa cơ.

- Khi tỉnh táo lại bạn đã ở trên bờ phải không?

- Đúng thế. Anh Yoshizawa thì bị treo lơ lửng ở đằng kia. Có vài chiếc thuyền khác đi qua nhưng chắc chắn không ai có thể ngờ rằng đó là người thật đâu nhỉ. Nếu đúng là cô Eri kia trở về thì vì sao vẫn còn giữ lại mạng sống cho anh Yoshizawa chứ?

Naomi thở dài.

- Bạn nói có lý. Chỉ còn cách hỏi chuyện anh ấy thôi. Ăn xong mình sẽ đi gặp anh Yoshizawa, bạn muốn đi cùng không?

Bữa trưa của Harumi đã được mang ra, cô bắt đầu ăn ngon lành.

- Nhưng mình vẫn còn công việc.

Naomi lúng túng muốn từ chối, nhưng ngay sau đó cô liền đổi ý.

- Được, mình đi!

Cô gật đầu một cách chắc chắn.

- Ai vậy?

Sau một hồi lâu mới có tiếng trả lời, nhưng giọng nói không lớn, chỉ vừa đủ nghe.

- Anh Yoshizawa, là em. Naomi đây ạ.

Cô nói vào điện thoại nội bộ.

- À… em vào đi.

Yoshizawa hoàn toàn nhốt mình trong căn hộ.

Dù khu chung cư mà anh ta sống không đến mức sang trọng xa xỉ nhưng ở đây cũng có trang bị cả khóa tự động. Sau khi cửa khóa tự động được mở ra, hai cô gái bước vào trong rồi đi thang máy lên tầng ba.

Chẳng bao lâu sau khi gõ cửa, hai cô nghe thấy một loạt tiếng đồ vật va vào nhau, rồi giọng của Yoshizawa vang lên, chỉ cách bọn họ một cánh cửa.

- Ai đấy? Em đi cùng ai thế?

- Là Harumi. Em gái của anh thanh tra hôm nọ.

- À rồi…

Cuối cùng cửa đã mở ra.

- Em hay đến thăm anh quá.

- Sao tự dưng anh lại nói thế? Em vào nha?

Naomi nói.

- Vào đi. Anh cứ ngỡ mình bị bỏ rơi rồi.

Trong phòng tối tăm vô cùng. Ngay cả rèm cửa cũng không được kéo ra.

- Sao anh cứ đóng rèm suốt thế?

- Anh bị nhìn trộm mà. Người của đài truyền hình, và cả phóng viên nữa. Không thể bất cẩn để lộ sơ hở nào được.

- Vậy à… Em thấy đã ổn rồi mà. Mấy người đó chẳng thể lúc nào cũng rình mò anh mãi được.

Naomi đi về phía cửa sổ rồi đặt tay lên tấm rèm.

- Đừng có làm thế!

Yoshizawa chợt hét toáng lên.

- À không, anh xin lỗi. Thực ra anh thấy an tâm hơn khi che rèm.

- Vậy thì thôi… Nhưng mà, anh thật sự không sao chứ?

Naomi quan tâm hỏi han.

- À. Tất nhiên. Anh vẫn khỏe mà.

Nhưng dáng vẻ anh ta chẳng chỗ nào chứng minh anh ta vẫn ổn. Dưới mắt có quầng thâm, mặt tái nhợt và hai má thì hốc hác.

- Anh bị mất ngủ à?

Naomi nói.

- À không… Chỉ là thiếu ngủ chút thôi. Nhưng… anh hết cách rồi. Làm thế nào cũng không vượt qua chuyện này được.

Yoshizawa để lộ nụ cười bất lực yếu ớt.

- Mấy ngày nay có gì bất thường xảy ra không?

Harumi hỏi.

- Chuyện bất thường à? Hầu như chẳng có gì cả. Chỉ là vào ban đêm thường có điện thoại từ một cô gái tự xưng là Eri thôi.

- Vậy sao…

- Ồ không, là giọng của cô gái khác. Tôi vẫn nhớ giọng của Eri mà.

Dường như đang hoài niệm quá khứ, Yoshizawa nói và dõi mắt nhìn xa xăm.

- Eri… nếu thật là Eri thì chỉ cần một tiếng thở dài tôi cũng biết ngay là cô ấy.

- Anh Yoshizawa…

- À không, Naomi à, anh xin lỗi. Anh thật sự thích em. Nhưng Eri đã muốn dẫn anh theo rồi.

Yoshizawa nói với giọng yếu ớt.

- Dẫn anh theo?

- Cùng cô ấy sang thế giới bên kia. Anh cũng cảm thấy nếu sang đó biết đâu lại tốt hơn không chừng.

- Anh này! Tỉnh táo lại đi! Anh quẫn trí rồi à?

Naomi lớn tiếng.

- Anh sao? Không phải thế đâu. Eri đến để cứu rỗi anh mà. Đúng không? Trước đây anh là thằng khốn nạn, vậy mà cô ấy vẫn thật lòng yêu anh. Anh thật ngu xuẩn khi vứt bỏ cô ấy…

Yoshizawa bật khóc.

Naomi và Harumi không hẹn mà cùng lặng người nhìn nhau.

Đúng lúc đó, tiếng chuông của hệ thống cửa khóa vang lên. Yoshizawa nhảy dựng người và thét lên.

- Tới rồi! Cô ấy đến đón anh đi đó!

- Anh bình tĩnh nào, nghe như tiếng chuông cửa mà.

Harumi bước đến mở cửa ra, một người phụ nữ với cơ thể chắc khỏe đứng ngay đó.

- Anh Yoshizawa có nhà không?

- Cho hỏi bà là ai ạ?

- Tôi là mẹ của Aoki Eri.

- Bà Aoki… Kuniko phải không?

- Vâng.

Và nhà điêu khắc bước vào trong nhà.

- Yoshizawa à, lâu quá không gặp.

- Xin chào…

Yoshizawa cúi đầu.

- Tôi đã nghĩ sẽ không phải gặp lại anh thêm lần nào nữa. Nhưng dù sao cũng phải làm rõ mọi chuyện. Anh thật sự đã thấy Eri sao?

Aoki Kuniko điềm tĩnh hỏi chuyện.

- Vâng. Không thể nhầm được. Nhưng việc cô ấy có còn sống hay không thì cháu cũng không biết rõ…

Yoshizawa thừa nhận.

- Tôi là người thực tế. Nhìn bộ dạng của anh chắc đó là sự thật rồi. Nếu anh quả thực đã nhìn thấy Eri, tức là nó vẫn còn sống. Tôi chỉ đến để xác nhận chuyện đó thôi. Vậy, tôi xin phép.

Lúc ra cửa, nhìn thấy Harumi, Aoki Kuniko tiện miệng hỏi.

- Cô là vợ sắp cưới của Yoshizawa à?

- Ồ không, cháu là em gái của anh thanh tra Katayama đã đến làm phiền bà. Người vợ sắp cưới là Shimura Naomi, cô ấy đây.

Cô đưa mắt về phía Naomi.

Aoki Kuniko chăm chú nhìn Naomi, bỏ lại một câu rồi ra về.

- Gã này có vẻ đã đủ trưởng thành để xứng với tình cảm của cô rồi đấy.

« Lùi
Tiến »