Holmes dừng chân trước một khu chung cư nọ.
- Có chuyện gì sao?
Harumi hỏi.
- Này, căn hộ này hả?
Katayama nhìn lên.
- Đúng là sang trọng quá.
- Đâu phải cái này. Holmes à, có phải em nhầm lẫn gì không?
- Meo.
Holmes kêu một tiếng như muốn nói, “Tiếc ghê” rồi vội vã bước đi.
- Chờ chị với! Em chảnh mèo quá đấy!
Harumi vừa lẩm bẩm vừa đuổi theo.
Katayama và Ishizu cũng theo sát ngay phía sau.
- Hình như nó muốn ám chỉ gì đó.
Katayama phán đoán.
- Chắc nó muốn chuyển vào đó sống đấy mà.
Ishizu bông đùa.
- Không thể sống nổi ở mấy chỗ này chỉ với đồng lương thanh tra đâu.
Holmes dường như cực kỳ đồng tình với ý kiến của Katayama.
- Đây rồi.
Harumi dừng chân.
Đã khuya lắm rồi, lúc này vừa đúng 12 giờ đêm.
- Có ma xuất hiện thật hả? Biết sao giờ? Thôi cứ vào thử xem sao.
Ishizu đề nghị.
Cả bọn Katayama bước vào bên trong khu chung cư.
Harumi gọi vào căn hộ của Yoshizawa từ hệ thống liên lạc ở sảnh.
- Tôi xin nghe!
Là giọng của Shimura Naomi.
- Naomi phải không? Là Katayama Harumi đây.
- Bạn đến rồi à! Nhưng anh Yoshizawa đi ra ngoài mất rồi.
- Ra ngoài sao? Đi đâu thế?
- Bây giờ mình xuống ngay đây.
Naomi khá sốt ruột, cô nhanh chóng đi thang máy xuống sảnh.
- Bọn mình đã đợi suốt từ nãy! Anh Yoshizawa vừa mới có điện thoại!
- Là ai gọi thế?
- Một người tự xưng là Eri. Cô ấy bảo chắc chắn cô ấy là người thật.
- Rồi sao?
- Cô ấy nói đang chờ ở “Chiếc thuyền ma” trong công viên đó, rồi yêu cầu anh ấy phải đến ngay. Mình đã can anh ấy, bảo đợi đến khi mọi người đến rồi đi nhưng anh ấy không nghe mình.
- Được rồi, đi nào. “Chiếc thuyền ma” à? Sắp được gặp ma thật rồi đấy.
Katayama nói.
- Meo.
Holmes cất tiếng kêu như đang muốn thúc giục mọi người.
Cả bọn Katayama đến lúc đêm muộn thế này, là bởi Yoshizawa đã nói vào lúc 12 giờ đêm Aoki Eri sẽ đến đón anh. Naomi khi nghe vậy đã rất lo lắng nên cô bèn gọi cho Katayama từ căn hộ của Yoshizawa.
- Anh đã bảo nên chờ ở công viên ngay từ đầu rồi.
Khi đã yên vị trong xe, Katayama nói.
- Không biết oan hồn đi bộ có mệt không nhỉ?
Ishizu nói với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng cho dù là đùa đi nữa cũng chẳng ai cười nổi.
- Giờ này công viên vẫn còn mở cửa sao?
Harumi hỏi.
- Đúng thế. Cuối tuần mở suốt đêm. Vẫn có những người leo lên vòng đu quay chơi cả đêm mà. Chả thể hiểu nổi.
Katayama lắc đầu.
Chẳng mấy chốc đã đến công viên giải trí. Ánh đèn chiếu sáng cả một góc trời đêm.
Cả bọn Katayama nhanh chóng vào trong và thẳng tiến về phía “Chiếc thuyền ma”.
- A, là anh thanh tra hôm trước đúng không?
Một anh chàng mặc đồng phục chợt hỏi. Là người phụ trách kiểm soát ở cửa lên của “Chiếc thuyền ma”.
- À, là anh à.
- Lúc nãy anh chàng bị treo cổ đã lên thuyền rồi đấy.
Người nhân viên đó nói.
- Bây giờ vẫn ở trong đó à. Có ai đi cùng không?
- Có một người phụ nữ. Cả hai cùng lên thuyền.
- Cùng là người lúc trước lên phải không?
- Không, người này hoàn toàn khác, rõ ràng đã đứng tuổi rồi. Hơn nữa bà ấy còn có một thân hình lực lưỡng khỏe mạnh.
Người nhân viên ngay lập tức lắc đầu và miêu tả đối tượng cho cả bọn nghe.
- Là Aoki Kuniko.
Harumi kết luận.
- Chúng ta cũng đi thôi. Chắc chắn bên trong đã xảy ra chuyện gì rồi.
Katayama vừa dứt lời thì có tiếng còi thông báo inh ỏi vang lên.
- Thuyền dừng rồi!
Nhân viên phụ trách vội chạy về phía phòng điều khiển.
- Quả nhiên giống hệt lần trước. Có người đã ấn nút khẩn cấp ở “Hồ tử hình”.
- Có đường vào bên trong đúng không? Dẫn đường cho tôi với.
Katayama đề nghị.
- Đi theo tôi. Khá tối nên hơi nguy hiểm đấy.
Harumi nhìn Naomi và nói.
- Bạn hãy ở lại đây nhé.
- Nhưng…
- Đừng lo, hãy giao cho bọn mình.
Naomi gật đầu, cô tin tưởng Harumi.
- Mình hiểu rồi.
Cả bọn Katayama mất hút trong đường hầm cùng nhân viên phụ trách.
Naomi chờ đợi trong tâm trạng vô cùng bất an. Tuy không có nhiều khách nhưng vì thuyền đã dừng lại nên những người đang xếp hàng có vẻ đã bỏ sang chơi những trò chơi hấp dẫn khác.
Ở khu vực cửa lên thuyền, không có bất cứ ai ngoài Naomi.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau, ngay khi Naomi định quay người lại, một túi vải lập tức trùm lên đầu cô, đồng thời đối phương dùng tay kẹp cổ khiến cô không thể lên tiếng kêu cứu.
Naomi phản kháng quyết liệt. Cô thoát khỏi cái túi và vung tay nhưng không thể đánh tới đối phương ở phía sau.
Cô chật vật muốn gỡ cánh tay đối phương đang siết cổ mình, nhưng sức lực kẻ đó vô cùng lớn khiến cô mất dần ý thức…
Đúng lúc đó…
- Oái!
… Có tiếng người thét lên và cánh tay đang siết chặt cổ Naomi chợt nới lỏng.
Naomi khuỵu gối ngã xuống đất. Có tiếng bước chân vội vã bỏ chạy. Rồi lại có tiếng mèo kêu…
Đây là giấc mơ sao? Là ảo giác sao?
Naomi chẳng thể nhận thức được gì nữa. Cứ thế cô gục xuống ngất đi.
- Sao rồi, ổn chứ?
Trong lúc mơ hồ, cô đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng.
Ai thế? Lo lắng cho mình nữa…
Chẳng bao lâu sau, tâm trí Naomi dần tỉnh táo trở lại, cô đang nằm ngủ ở phòng bệnh trong bệnh viện, cô biết Harumi đang ngồi bên mình.
- Harumi à…
Cô gắng gượng nói rồi ho không ngừng.
- Đừng cố sức quá. Tại bạn bị siết cổ đấy mà.
Harumi giải thích.
- Ổn cả rồi. Thủ phạm đã bị bắt giữ.
- Thủ phạm là…
- Là Yoshizawa.
Naomi cảm thấy những lời cô vừa nghe được cứ chầm chậm lửng lơ trong tâm trí.
- Anh Yoshizawa… định sát hại mình à? Tại sao?
- Là vì tiền bảo hiểm. Bạn có bảo hiểm sinh mạng đúng không?
- Bảo hiểm sinh mạng… À, đúng rồi mình đã được bạn anh ta nhờ mua, mình đã để anh ta là người thụ hưởng. Nhưng nó chỉ giống như trò đùa thôi mà. Nhưng…
- Chính thế đấy. Hắn định giết bạn rồi dàn dựng như một vụ tự sát. Vụ oan hồn trả thù kia cũng do hắn tự biên tự diễn vì mục đích này.
- Vụ trước đó ư? Vậy tức là không phải anh ta bị đe dọa sao?
Naomi hoang mang hỏi.
Bỗng có tiếng cửa mở.
- Ồ, cô không sao chứ?
Katayama bước vào phòng bệnh.
- Meo.
Holmes cũng đi cùng, nhưng vì nó thấp quá nên cô nằm trên giường bệnh không thấy được.
- Sao rồi?
- Ừ. Yoshizawa khai nhận rồi.
Katayama gật gù.
- Nói gì thì nói, dù chơi đùa với phụ nữ nhưng hắn cũng cần tiền, nhất là với mức sống đó. Hắn đã bị dồn đến đường cùng, và ngay lúc túng quẫn, hắn bất ngờ gặp lại một cô bạn gái cũ.
- Ở công viên đó à?
- Không phải là Aoki Eri đấy chứ?
- Tất nhiên rồi. Aoki Eri chắc chắn đã qua đời rồi.
Tội nghiệp quá. Có điều vào đêm trước đó, Yoshizawa đã bất ngờ mơ thấy Aoki Eri. Hôm sau hắn đã gặp cô gái kia. Cô gái đó đã có nhiều tiền án, Yoshizawa hợp tác cùng cô ả, nghĩ ra việc giết hại cô Naomi đây.
- Thế rồi đã xảy ra vụ oan hồn trả thù kia.
- Ừ, hắn đã giả vờ cho chúng ta thấy mình bị treo cổ, cố tình lấy chuyện trong quá khứ làm cái cớ. Sau đó hắn giả vờ mắc chứng rối loạn rồi giam mình trong phòng.
- Meo.
- Đúng thế. Do trong phòng cũng tối quá nên mình đã không nhận ra lớp hóa trang vẻ tiều tụy mệt mỏi của hắn, nhưng Holmes đã ngửi được mùi phấn trang điểm.
- Hắn sẽ bóp cổ giết cô Naomi rồi treo thi thể cô lên một cái cây nào đó trong công viên và dàn dựng như cô đã tự sát. Rồi thiên hạ sẽ cho rằng đó là lời nguyền của oan hồn.
- Hắn liều lĩnh đến mức thậm chí đã tạo chứng cứ ngoại phạm khi cùng mẹ của Eri lên thuyền, rồi mua chuộc nhân viên phụ trách, làm cho con thuyền dừng ngay tại đó. Tiếp đó hắn tự gào thét kêu cứu rồi theo lối tắt mà thoát ra ngoài.
- Sau đó hắn đã tấn công cô Naomi từ phía sau. Thật may là chúng tôi đến kịp thời.
Harumi khẽ mỉm cười.
- Nhưng… dù sao Naomi vẫn gặp chuyện không may.
Cánh tay của Naomi đau nhói. Nhưng mà…
- Mình không sao đâu. Mẹ của cô gái Aoki Eri kia còn đáng thương hơn. Chỉ với những việc vừa rồi mà mình đã vĩnh viễn không thể tha thứ cho Yoshizawa, huống hồ… Bà ấy còn ôm hy vọng con gái đáng thương của mình vẫn còn khả năng sống sót.
Naomi đau khổ nói.
Harumi nắm lấy tay Naomi, an ủi cô.
- Không đâu. Mình nghĩ gã Yoshizawa đó không xứng với cậu.
- Meo.
Holmes bỗng nhảy lên trên giường bệnh, rồi dùng cái lưỡi ram ráp khẽ liếm má Naomi. Có lẽ nó còn nếm được chút vị mặn của nước mắt.
- Cảm ơn nhé…
Naomi cảm động vô cùng.
- Holmes biết hết phải không? Việc Yoshizawa đã tự biên tự diễn ấy.
- Chuyện giả vờ treo cổ à?
- Ừ. Thử nghĩ mà xem. Lúc Ishizu cứu Yoshizawa, cái cây dễ dàng bị đổ nhào. Tức là cành cây ấy chẳng thể nào chịu được sức nặng của một người, nên không thể treo cổ chết trên đó được.
- À, ra là vậy. Còn cô ả đồng phạm thì sao?
- Tất nhiên đã bị bắt rồi. Nếu Yoshizawa thực hiện trót lọt vụ này, biết đâu lại cùng cô ả cấu kết làm chuyện xấu với người khác nữa. Từ giờ tôi sẽ phải tra khảo nhiều lắm.
- Anh muốn tra khảo bao lâu cũng được hết.
Naomi nói và chạm nhẹ vào đầu mũi Holmes.
- Cả em cũng cùng đi bắt hung thủ cứu chị phải không?
- Meo.
Holmes trả lời.
Aoki Kuniko đã ngắm tảng đá cẩm thạch đó suốt một thời gian dài. Trên đó bà đang khắc tượng con gái. Nhưng cuối cùng bà đã hạ được quyết tâm rồi.
Vụ án đó đã chạm đến một điều gì đó sâu trong Kuniko. Đến bây giờ, nếu đã quyết định từ bỏ hy vọng mong manh ấy, bà cũng không cần cố chấp việc khắc tượng đứa con gái đáng thương của bà nữa.
Đã quá đủ rồi. Mặc dù Eri rất tội nghiệp, nhưng lúc này bà đã quyết tâm.
Kuniko thở dài, quay lưng về phía miếng đá cẩm thạch.
Đúng lúc đó có tiếng chuông reo, Kuniko nhíu mày, bước ra mở cửa.
- Ai thế?
- Mẹ…
Cánh cửa vừa hé, một giọng nói thân thuộc vang lên.
- Hả?
Kuniko ngây người.
- Là con đây. Eri mà.
Cô gái xúc động nghẹn ngào.
- Ba năm trước, con hoàn toàn mất đi ký ức khi được thuyền vớt lên. Nhưng lúc con xem tin tức về vụ việc lần này đã nhớ ra tất cả… Mẹ ơi, là con đây. Eri đây mà.
Kuniko không ngừng chớp mắt sững sờ.
- Con thay đổi lắm sao?
Eri nhoẻn cười.
Cuối cùng Kuniko cũng hồi thân. Bà chậm rãi lên tiếng.
- Tốt quá, mẹ chẳng cần phải khắc tượng con nữa. Con đó, hình như mập lên rồi.