Năm Chú Heo Con

Lượt đọc: 4338 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BẢN TƯỜNG THUẬT CỦA
ANGELA WARREN

Kính gửi ông Poirot,

Như đã hứa với ông, tôi viết lại dưới đây tất cả những gì mình còn nhớ được về khoảng thời gian khủng khiếp mười sáu năm về trước. Nhưng phải đến khi đặt bút xuống tôi mới nhận ra mình còn nhớ được ít ỏi đến mức nào. Trước khi thảm kịch thực sự xảy ra, ông biết đấy, chẳng có gì khiến tôi chú ý cả.

Tôi chỉ có ký ức mơ hồ về những ngày hè – và vài sự kiện riêng lẻ, nhưng tôi còn chẳng thể xác định chính xác chúng xảy ra vào mùa hè nào nữa! Cái chết của anh Amyas như một tiếng sấm giữa trời quang. Tôi không hề nhận thấy dấu hiệu gì, và có vẻ như cũng đã bỏ lỡ mất mọi diễn biến dẫn đến thảm kịch ấy.

Tôi cũng đã cố nghĩ, xem liệu đó có phải là một điều gì tất yếu hay không. Có phải phần lớn các cô gái mười lăm đều mù điếc và u mê giống như tôi ngày đó đã tỏ ra hay không? Có lẽ đúng vậy thật. Tôi nghĩ mình khá nhạy bén trong việc ước đoán tâm trạng người khác, nhưng lại chẳng quan tâm tới lý do vì sao họ lại cảm thấy như thế.

Vả lại, ở thời điểm đó, tôi bắt đầu khám phá ra niềm đam mê chữ nghĩa. Những thứ tôi đọc, những mẩu thơ – của Shakespeare – thường vang vọng trong đầu tôi. Giờ tôi nhớ mình đã đi dọc con đường trong vườn bên ngoài nhà bếp và lẩm nhẩm như đang trong cơn mê sảng ngây ngất dưới cơn sóng trong mờ xanh lấp lánh… Đẹp đẽ đến mức tôi cứ phải nhắc đi nhắc lại.

Cùng với những khám phá và niềm vui mới này là mọi điều tôi đã thích làm từ khi mới bắt đầu biết nhớ. Bơi lội, trèo cây và ăn trái cây, cho ngựa ăn và chọc phá thằng bé trông ngựa.

Tôi không để ý tới Caroline và Amyas. Họ là những người quan trọng nhất trong đời tôi, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về họ hay về các mối quan hệ của họ hay thậm chí cả cảm xúc cũng như suy nghĩ của họ.

Tôi đã không nhận ra Elsa Greer xuất hiện thường xuyên hơn. Tôi chỉ nghĩ chị ta ngu ngốc và còn chẳng thấy chị ta có gì xinh đẹp. Tôi coi chị ta như là một cô ả giàu có đáng chán, người anh Amyas đang vẽ.

Thật ra, mẩu thông tin đầu tiên tôi có được về toàn bộ chuyện này là điều tôi nghe lỏm được từ ngoài hiên, nơi tôi trú ẩn sau bữa trưa một ngày nọ – Elsa nói chị ta sẽ cưới Amyas! Tôi nghe mà thấy nực cười làm sao. Tôi nhớ mình có hỏi lại anh Amyas về chuyện đó. Hình như là trong khu vườn ở Handcross. Tôi nói với anh ấy. “Sao Elsa lại nói chị ta sẽ lấy anh? Làm sao được. Người ta không thể có hai vợ – như vậy là phạm pháp và sẽ bị đi tù đó.”

Amyas nổi điên lên và nói. “Làm thế quái nào mà em nghe được chuyện đó?”

Tôi đáp mình nghe được ngoài cửa sổ thư viện.

Lúc đó anh ấy còn nổi giận hơn nữa, và nói là đã đến lúc tôi nên đi học và chấm dứt cái thói nghe lỏm đi.

Tôi vẫn nhớ mình cảm thấy phẫn nộ ra sao khi nghe Amyas nói điều đó. Bởi vì điều đó thật bất công. Hoàn toàn bất công.

Tôi giận dữ gào lên rằng tôi không nghe lén, mà, dù gì thì, tại sao Elsa lại nói một chuyện ngớ ngẩn như thế?

Amyas nói đó chỉ là nói đùa.

Câu trả lời đó lẽ ra đã phải khiến tôi thỏa lòng. Gần như thôi, nhưng vẫn chưa đủ.

Tôi nói với Elsa trên đường trở về. “Em hỏi anh Amyas ý chị là sao khi chị nói mình sẽ cưới anh ấy, và anh ấy bảo đó chỉ là nói đùa.”

Tôi nghĩ điều đó phải khiến chị ta mất mặt. Nhưng Elsa chỉ cười.

Tôi không thích nụ cười đó của chị ta. Tôi lên phòng Caroline. Lúc đó chị đang thay đồ để xuống ăn tối. Tôi hỏi thẳng chị là liệu Amyas có thể cưới Elsa không?

Tôi nhớ câu trả lời của Caroline như thể nó đang văng vẳng bên tai. Chị hẳn đã nhấn mạnh từng từ một lúc đó.

“Chỉ khi nào chị chết Amyas mới cưới được Elsa,” chị nói.

Điều đó khiến tôi yên tâm hoàn toàn. Cái chết dường như vẫn còn cách chúng tôi rất xa. Dù vậy, tôi vẫn còn bực mình vì những gì Amyas đã nói hồi chiều, và đã công kích anh ấy rất dữ dội suốt cả bữa ăn, tôi nhớ chúng tôi đã tranh cãi nảy lửa, rồi tôi lao ra khỏi phòng ăn và chạy về phòng mà nức nở đến lúc ngủ thiếp đi.

Tôi không nhớ gì nhiều cái buổi chiều ở nhà Meredith Blake, dù tôi nhớ anh ấy đọc lên đoạn miêu tả cái chết của Socrates trong Phaedo. Trước đó tôi chưa từng biết tới nó. Tôi đã nghĩ đó là thứ đẹp đẽ nhất mà mình từng nghe. Tôi nhớ chuyện đó – nhưng tôi không nhớ nó xảy ra khi nào. Theo những gì tôi còn lục lại được, có thể là bất cứ thời điểm nào trong mùa hè đó cũng nên.

Tôi cũng không nhớ chuyện gì xảy ra sáng hôm sau nữa, dù đã nghĩ tới nghĩ lui. Tôi có cảm giác mơ hồ rằng mình đã đi bơi, và tôi nghĩ mình có bị bắt phải khâu vá cái gì đó.

Nhưng mọi thứ đều mơ hồ và mờ mịt cho đến cái lúc Meredith chạy hụt hơi trở lên theo lối đi, mặt mày xám ngoét kinh dị. Tôi nhớ một tách cà phê rơi khỏi bàn xuống đất vỡ tan – là Elsa đã làm rơi. Và tôi nhớ chị ta chạy – đột ngột vùng chạy hết sức bình sinh xuống lối đi ấy – và vẻ mặt kinh khủng của chị ta lúc đó.

Tôi cứ lặp đi lặp lại với chính mình. “Amyas chết rồi.” Nhưng đó dường như chẳng phải sự thật.

Tôi nhớ bác sĩ Faussett đến và vẻ mặt u ám của ông ta. Cô Williams thì lo chăm Caroline. Tôi thì buồn bã thơ thẩn khắp nơi, cản đường cản lối mọi người. Tôi có một linh cảm khủng khiếp. Bọn họ không cho tôi xuống nhìn Amyas. Nhưng chẳng mấy chốc cảnh sát cũng đến và ghi ghi chép chép vào sổ tay của họ, rồi ngay sau đó nhấc thi thể của anh ấy lên cáng và phủ khăn che lại.

Cô Williams đưa tôi vào phòng Caroline sau đó. Caroline ngồi trên trường kỷ. Mặt chị trắng bệch và mệt mỏi.

Chị hôn tôi và nói rằng muốn tôi đi xa càng sớm càng tốt, và rằng chuyện xảy ra thật kinh khủng, nhưng nếu có thể thì tôi không nên lo lắng hay nghĩ nhiều về nó. Tôi sẽ ở với Carla tại nhà của Phu nhân Tressillian vì ngôi nhà này càng vắng người chừng nào càng tốt chừng nấy.

Tôi nắm lấy Caroline và nói mình không muốn đi đâu cả. Tôi muốn ở cùng chị. Chị nói chị biết, nhưng tôi đi thì tốt cho bản thân hơn, và cũng giúp chị vơi bớt lo lắng.

Cô Williams lúc đó mới nói thêm vào. “Angela, cách tốt nhất con có thể giúp chị mình chính là làm theo những gì chị muốn con làm mà không tìm cách chống đối nữa.”

Vậy nên tôi nói mình sẽ làm theo ý Caroline. Và Caroline nói. “Phải thế chứ Angela yêu dấu của chị.” Rồi chị ôm tôi và nói không cần phải lo gì cả, càng ít nhắc và nghĩ tới chuyện này càng tốt.

Tôi phải xuống nói chuyện với một viên đại úy thanh tra. Ông ta rất tử tế, hỏi tôi lần cuối thấy Amyas là lúc nào và nhiều câu hỏi khác mà với tôi lúc đó thì khá vô nghĩa, nhưng, dĩ nhiên, giờ thì tôi đã hiểu hết. Ông ta tin rằng tôi chẳng thể bổ sung thêm bất cứ thông tin gì ngoài những cái người khác đã khai. Vậy nên ông ta bảo cô Williams rằng mình không phản đối việc tôi đến Nông trại Ferriby chỗ Phu nhân Tressillian.

Tôi tới đó, và Phu nhân Tressillian vô cùng tử tế với tôi. Nhưng dĩ nhiên chẳng mấy chốc tôi cũng biết được sự thật. Họ bắt Caroline gần như ngay lập tức. Tôi quá sốc và kinh hoàng, đến mức đổ bệnh một thời gian.

Về sau tôi nghe lại rằng Caroline rất lo cho tôi. Chính chị khăng khăng buộc tôi phải được đưa ra nước ngoài trước khi phiên tòa bắt đầu. Nhưng cái đó tôi đã kể ông rồi.

Ông thấy đấy, những gì tôi có thể kể lại được mờ nhạt một cách đáng tiếc. Từ lúc nói chuyện với ông tôi đã nghĩ tới nghĩ lui thật kỹ những điều ít ỏi mình nhớ được, lục lại ký ức để tìm lại những chi tiết ở đây ở kia hay vẻ mặt và phản ứng của mọi người xung quanh. Tôi không nhớ được gì có thể gọi là tội lỗi. Elsa nổi điên. Meredith mặt xám ngoét đầy lo lắng. Philip vừa đau buồn vừa giận dữ – những phản ứng đều có vẻ rất tự nhiên. Dù vậy, biết đâu được, có thể ai đó đã giả vờ?

Tôi chỉ biết một điều, Caroline không phải hung thủ.

Tôi chắc chắn điều này, và vẫn sẽ luôn như vậy, nhưng tôi không có bằng chứng nào để đưa ra cả ngoại trừ những hiểu biết cá nhân của tôi về con người chị.

« Lùi
Tiến »