Năm Chú Heo Con

Lượt đọc: 4345 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KẾT CỤC

Theo sau đó là một khoảng lặng – một khoảng lặng kinh hãi, đáng sợ, bên ngoài hoàng hôn đang dần tắt, tia sáng cuối cùng đã rút khỏi ô cửa nơi lúc trước nó đậu lên mái tóc đen và lớp áo lông nhạt màu của người phụ nữ ngồi ở đó.

Elsa Dittisham cục cựa và nói. “Meredith, nhờ anh dẫn họ ra ngoài. Tôi muốn nói chuyện với ông Poirot.”

Phu nhân Dittisham ngồi bất động cho đến khi cánh cửa khép lại sau lưng họ. Rồi cô nói. “Ông quả là rất thông minh nhỉ, ông Poirot?”

Poirot không trả lời.

Cô tiếp tục. “Ông muốn tôi làm gì đây? Thú tội à?”

Ông lắc đầu.

“Bởi tôi không đời nào làm thế đâu! Và tôi sẽ không thừa nhận gì cả. Những gì chúng ta nói ở đây, với nhau, không có ý nghĩa gì. Vì tất cả chỉ là lời nói của ông chống lại tôi.”

“Chính thế.”

“Tôi muốn biết ông định làm gì?”

Hercule Poirot nói. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để thuyết phục các nhà chức trách tuyên bố ân xá sau khi chết cho Caroline Crale.”

Elsa bật cười, thốt lên. “Ngớ ngẩn làm sao! Ân xá cho một tội mình không phạm. Thế còn tôi?”

“Tôi sẽ trình bày kết luận của mình cho những người có thẩm quyền. Nếu họ thấy rằng có khả năng khởi tố phu nhân thì họ có thể hành động. Tôi xin nói luôn, theo tôi thấy, sẽ không đủ chứng cứ – chỉ có suy luận, không phải thực tế. Hơn nữa, họ sẽ dè chừng khi đối đầu với một người ở địa vị phu nhân, trừ phi có đủ lý do để làm như vậy.”

Elsa nói. “Tôi chẳng quan tâm. Nếu phải đứng ở chỗ bị cáo, đấu tranh cho bản thân – biết đâu tôi sẽ tìm thấy điều gì đó – điều gì đó kích thích – đầy sức sống. Biết đâu… tôi còn thích thế cũng nên.”

“Chồng phu nhân thì không đâu.”

Cô nhìn ông. “Ông cho rằng tôi mảy may quan tâm chồng tôi sẽ thấy thế nào sao?”

“Không, không hề. Tôi không nghĩ phu nhân có bao giờ quan tâm đến việc người khác cảm thấy thế nào. Nếu có, phu nhân hẳn đã hạnh phúc hơn.”

Cô gằn giọng. “Ông thương hại tôi làm gì?”

“Bởi vì, cô gái ơi, cô còn phải học nhiều.”

“Tôi còn phải học gì?”

“Tất cả những cảm xúc ở tuổi trưởng thành – tình thương, lòng trắc ẩn, sự hiểu biết. Cô chỉ biết có hai thứ – từ đó đến nay – là yêu và ghét thôi.”

Elsa nói. “Tôi thấy Caroline lấy coniine. Tôi những tưởng chị ta sẽ tự sát. Như thế sẽ khiến mọi chuyện đơn giản hơn bao nhiêu. Và rồi, sáng hôm sau, tôi phát hiện ra. Anh ấy bảo với chị ta là anh chẳng mảy may quan tâm đến tôi – đã từng, nhưng hết rồi. Khi vẽ xong anh ấy sẽ cho tôi cuốn gói. Chị ta không cần lo gì cả, anh ấy đã nói thế.

“Còn chị ta, chị ta thương hại tôi… Ông có hiểu điều đó khiến tôi thấy thế nào không? Tôi tìm thấy chất độc và bỏ vào bia của anh ấy và ngồi đó nhìn anh chết. Tôi chưa từng cảm thấy hả hê, đầy sức sống, và đầy quyền lực hơn thế. Tôi nhìn anh ấy chết…”

Cô vung tay. “Nhưng tôi không biết là tôi đã giết chính mình – không phải anh ấy. Sau đó tôi chứng kiến chị ta sập bẫy – nhưng việc đó cũng không khiến tôi thấy khá hơn. Tôi không thể làm tổn hại đến chị ta – chị ta không quan tâm – chị ta đã thoát – chị ta gần như không còn ở đó nữa. Chị ta và Amyas đã thoát – bọn họ đã đến một nơi tôi không thể chạm đến. Nhưng họ không chết. Mà là tôi chết.”

Elsa Dittisham đứng dậy. Cô băng ngang phòng đến chỗ cánh cửa. Cô lặp lại. “Là tôi chết…”

Ngoài hành lang Elsa đi ngang hai con người trẻ trung với cuộc sống lứa đôi đang chờ phía trước.

Tài xế giữ cửa mở. Phu nhân Dittisham bước vào và tài xế đắp tấm chăn lông lên chân cô.

Chú Thích

← K.C. – King’s Counsel (hoặc Queen’s Counsel) – là danh hiệu được Hoàng gia ban tặng cho những luật sư ưu tú.

← Charles Kingsley (1819–1875), nhà văn người Anh, tác giả của tiểu thuyết lịch sử Westward Ho! (1855) viết về cuộc phiêu lưu của cướp biển Amyas Leigh.

← Một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết về Poirot khác của Agatha Christie – Three Act Tragedy (Bi kịch ba hồi).

← Phaedo (tác phẩm của Plato) là đối thoại thứ tư trong số bốn đối thoại ghi lại những ngày cuối cùng của Socrates.

← Socrates bị kết án tử bằng việc uống thuốc độc cũng được bào chế từ cây độc cần.

← Bức tranh sơn dầu năm 1883 Dante và Beatrice của họa sĩ Henry Holiday. Bức tranh dựa trên tác phẩm Cuộc đời mới – La Vita Nuova của Dante, viết về tình yêu của nhà thơ với nàng Beatrice.

← Bức Hy vọng – Hope của họa sĩ người Anh George Frederic Watts. Bức tranh về một cô gái mù ôm cây đàn hạc chỉ còn một dây, nhưng cô vẫn tiếp tục đàn.

← Sir Jacob Epstein (1880–1959) là nghệ sĩ điêu khắc người Anh, ông là một trong những người tiên phong trong điêu khắc hiện đại. Các tác phẩm của ông thường gây tranh cãi vì những chủ đề được xem là không phù hợp đối với một tác phẩm đại chúng. Ngoài điêu khắc, ông còn vẽ tranh.

← Truyện cổ tích Thụy Điển kể về một người vợ được ban cho ba điều ước. Điều ước đầu tiên bà ước có món gì ngon lành cho bữa tối, và một cây xúc xích lớn xuất hiện trên bàn. Chồng bà về biết chuyện và nổi giận vì tiếc một điều ước quý giá, nên đã ước cho cây xúc xích đó dính vào mũi bà. Cuối cùng họ đành phải dùng luôn điều ước thứ ba để ước cho cây xúc xích rời ra.

← Bò tót và gấu (But and Bear) được dùng để miêu tả diễn biến của thị trường chứng khoán. Bò tót tấn công bằng cách húc cặp sừng lên, thể hiện giá cổ phiếu đang tăng. Còn con gấu sẽ vật xuống, thể hiện giá cổ phiếu giảm.

« Lùi
Tiến »