Khi Đức vua đi khỏi, Pitơ quay sang những người đứng xung quanh và chân thành cảm ơn họ. Sau đó chàng nói với Macgaret:
- Ta đi thôi, thưa cô em họ. Nghi lễ đã kết thúc, và mong ước của cô đã được thực hiện. Cô đã nhìn thấy Đức vua. Còn bây giờ ta nên về nhà, sớm bao nhiêu tôi càng yên tâm bấy nhiêu.
- Tất nhiên! - Macgaret trả lời. - Tôi đã nhìn thấy nhiều hơn những điều muốn thấy. Nhưng trước khi đi, ta phải cảm ơn con người quý tộc Tây Ban Nha kia, xinho...
- ... Đacghila, thưa tiểu thư. Tạm thời chỉ cần biết cái tên như thế là đủ. - Đacghila lịch sự đỡ lời, đầu cúi thấp, mắt vẫn không ngớt nhìn khuôn mặt tuyệt vời của Macgaret.
- Thưa xinho Đacghila, tôi cảm ơn ông, nhân danh tôi và cả anh họ của tôi đây, người mà vừa rồi ông đã cứu sống. Có đúng thế không, Pitơ? Bố tôi cũng sẽ rất biết ơn ông.
- Vâng. - Pitơ đáp, giọng có vẻ ảm đạm. - Tôi cũng rất biết ơn ông. Còn về tính mạng tôi thì tôi tin vào đôi tay của tôi và của bạn bè tôi nhiều hơn. Chúc ông ngủ ngon, thưa ông.
- Tôi e rằng chúng ta chưa thể chia tay nhau được. - Đacghila mỉm cười đáp. - Ông quên rằng tôi đứng ra bảo lãnh cho ông, và vì thế tôi phải tiễn ông tận nhà để biết ông sống ở đâu. Vả lại làm thế chỉ có lợi thêm cho ông, vì những người đồng hương của yếu tôi có máu thích báo thù, và nếu tôi không cùng đi, họ có thể lại gây sự với ông.
Thấy Pitơ có ý cương quyết phản đối một cuộc đưa tiễn như thế, Macgaret vội vã xen vào:
- Tất nhiên, đó là giải pháp tốt nhất. Nếu là bố tôi, bố tôi cũng xử sự như vậy. Thưa ông, tôi sẽ chỉ đường cho ông. - Rồi khẽ đỡ lấy bàn tay Đacghila đang chìa cho nàng một cách lịch sự, Macgaret nhanh nhẹn đi lên phía trước, để Pitơ cùng đi với Bêti.
Trong một thứ tự như thế, họ đi ngang qua những cánh đồng đang chìm dần trong ánh hoàng hôn nằm giữa điện Oetminhxtơ và Hônbôn, rồi họ đi len lỏi giữa những đường phố chật hẹp đan quyện vào nhau. Macgaret nói chuyện với Đacghila bằng tiếng Tây Ban Nha khá thông thạo. Nàng biết thành thạo thứ tiếng này nhờ những lí do sẽ được nói ở phần sau. Pitơ đi sau họ. Chàng đang ở trong trạng thái hết sức buồn bực, một tay cầm thanh kiếm của gã Xcôtlen, tay kia đỡ Bêti.
Giôn Caxten sống ở một ngôi nhà lớn được xây dựng không theo một kế hoạch nào ở phố chính của khu Honbon. Phía sau nhà là một khu vườn có tường cao bao bọc. Phía trước nhà là cửa hàng, kho chứa và phòng làm việc. Giôn Caxten là một thương gia rất giàu, làm nghề mua bán hàng từ Tây Ban Nha sang, với sự cho phép của Đức vua. Các tàu của ông chở về đây nguyên liệu để dệt thành vải từ thứ lông cừu hảo hạng Tây Ban Nha, nhung, lụa, rượu nho từ Granađa cũng như các loại vũ khí tuyệt vời có chạm trổ các hình vẽ tinh xảo được làm từ một thứ thép đặc biệt. Có khi ông buôn bán cả vàng và đồng được khai thác ở các mỏ, vì ông không chỉ đơn thuần là một nhà buôn, mà còn là một chủ nhà băng theo nghĩa thời ấy người ta vẫn hiểu.
Không ai biết chính xác của cải của ông có bao nhiêu. Người ta đồn rằng dưới các cửa hàng là những kho ngầm chứa đầy các loại hàng hóa quý. Ngôi nhà của ông trông giống một nhà tù với những bức tường đá cao, dầy và những tấm cửa sắt nặng nề không một tên trộm nào lọt qua nổi. Ngôi nhà to lớn này, dưới thời các triều vua Plantaghênet từng là một trang trại quý tộc, được bảo vệ nghiêm ngặt. Hiện nay trong đó vẫn còn nhiều phòng kín, bí mật chỉ một mình ông chủ mới biết. Thậm chí cả con gái ông và Pitơ cũng không bao giờ được đặt chân tới đó. Trong nhà có khá nhiều đầy tớ, đó là những chàng trai khỏe mạnh luôn mang dao găm hoặc thậm chí có kiếm dưới áo khoác ngoài để bảo vệ gia đình ông chủ. Những căn phòng bên trong, nơi Caxten, Macgaret và Pitơ ở khá rộng rãi và đầy đủ tiện nghi. Chúng đã được ốp bằng các tấm gỗ sồi cho phù hợp với phong cách các triều vua Truđo và có những ô cửa sổ lõm sâu nhìn ra vườn.
Khi Pitơ và Bêti tới cửa, họ nhận thấy Macgaret và Đacghila đi nhanh hơn họ rất nhiều và đã vào hẳn trong nhà. Cửa ra vào đóng kín, Pitơ phải gõ khá mạnh, người hầu mới ra mở. Chàng đi ngang qua phần hiên rồi bước vào phòng khách, nơi đang nghe có người nói chuyện. Đó là một căn phòng đẹp, có những chùm đèn treo, thắp bằng dầu ôliu và một lò sưởi lớn có củi đang cháy. Trên chiếc bàn bằng gỗ sồi đặt trước lò sưởi, bữa ăn tối đã được dọn ra. Macgaret cởi áo khoác ngoài đứng sưởi trước ngọn lửa, còn Đacghila thì ngồi xuống một chiếc ghế bành to. Ông ta có vẻ như một người khách thường xuyên tới đây. Ông ta cầm chiếc mũ trên tay, tựa người vào lưng ghế và ngắm nhìn Macgaret.
Đứng trước ông là Giôn Caxten, một người đàn ông to lớn trạc năm mươi, sáu mươi tuổi, có khuôn mặt thông minh, với đôi mắt sắc đen và bộ râu cũng màu đen. ở đây, trong ngôi nhà của mình, ông mặc chiếc áo khoác sang trọng được làm bằng thứ lông thú đắt tiền, và trang điểm bằng một dây chuyền bằng vàng điểm những viên đá quý. Khi ngồi ở quầy hàng hoặc trong phòng làm việc, ông ăn mặc giản dị hơn bất kì một người lái buôn nào khác ở Luân Đôn. Tuy nhiên, trong thâm tâm ông rất ưa ăn diện sang trọng, và thường vào các buổi chiều, thậm chí chẳng có ai để nhìn, ông cũng tham gia cho phép mình được hưởng sự thích thú này.
Thoáng nhìn khuôn mặt của Caxten, Pitơ hiểu ngay rằng ông đang rất lo lắng. Nghe tiếng bước chân của Pitơ, ông liền quay lại và nói với chàng bằng vẻ cương quyết và cứng rắn của mình:
- Chuyện gì vừa xảy ra thế, Pitơ? Anh đã giết chết một người ngay trước cổng cung điện Đức vua phải không? Đánh nhau. Một vụ ẩu đả suýt gây ra một cuộc đổ máu lớn giữa một bên là người Anh, do anh đứng đầu, và một bên là đám lính của ngài linh mục đại sứ dơ Aiala! Đức vua ra lệnh bắt anh nhưng xinho đây đã đứng ra bảo lãnh. Có đúng thế không?
- Hoàn toàn đúng như thế, - Pitơ bình tĩnh đáp.
- Nếu như thế thì tôi sẽ chết, tất cả chúng ta sẽ chết! Ôi! Thật đáng nguyền rủa cái ngày tôi đã cho một người có máu hiếu chiến như anh bước chân vào nhà tối Anh định nói gì đây?
- Cháu muốn nói rằng cháu đã đói bụng, - Pitơ đáp. - Cứ để mọi người bắt đầu kể cho bác nghe câu chuyện này, kể tiếp những gì còn sót lại. Lưỡi họ khéo léo hơn lưỡi cháu! - Nói đoạn, chàng giận dữ nhìn về phía Macgaret, lúc này đang cười to khi thấy Đacghila mỉm cười.
- Thưa bố, - Macgaret nói xen vào, - xin bố đừng giận Pitơ. Anh ấy chỉ có một lỗi duy nhất là đôi tay quá nặng. - Con có lỗi vì muốn ở lại xem Đức vua, mặc dù cả Pitơ lẫn Bêti đều phản đối. Sau đó cái thằng thô lỗ ấy, - đôi mắt nàng bỗng ứa đầy những giọt lệ giận dữ và xấu hổ, - ôm lấy con, và Pitơ đã đánh hắn ngã. Khi hắn cầm kiếm định chém Pitơ, Pitơ đã giết hắn bằng gậy, còn sau đó thì... Sau đó xảy ra những việc còn lại.
- Ông Pitơ xử sự như thế là rất đúng1 - Đacghila nói bằng cái giọng dịu dàng pha chút âm sắc nước ngoài của mình. - Tôi đã nhìn thấy tất cả và tin chắc rằng cái gã Xcôtlen kia sẽ giết chết ông. Tôi biết ông đã chống đỡ rất giỏi, nhưng thật tài tình rằng ông đã kịp đánh hắn trước khi hắn tấn công. Điều ấy thật là...
- Thôi được! - Caxten nói. - Trước hết chúng ta ăn tối đã, rồi sau bàn tiếp. Thưa xinho Đacghila, tôi hi vọng rằng ông sẽ không từ chối tôi cái vinh dự được mời ông cùng ngồi ăn bữa tối đạm bạc này chứ? Tất nhiên, sau bữa đại tiệc của nhà vua, thật khó mà có thể ngồi xuống bàn cơm của một thương gia nghèo.
- Chính ông đang đem lại vinh dự cho tôi đấy ạ, - Đacghila nói. - Còn về bữa tiệc của nhà vua thì, đang là tuần chay, nên Đức vua không chiêu đãi gì nhiều. Tôi hầu như chẳng ăn gì, và cũng như xinho Pitơ, tôi hiện đang rất đói.
Caxten khẽ rung chiếc chuông bằng bạc, và người hầu bê ra ngay một bữa ăn rất thịnh soạn. Trong khi người hầu bầy các đĩa lên bàn, Caxten lại gần chiếc tủ lẩn sâu vào tường và lấy từ đấy ra hai chiếc chai lớn có dây bện xung quanh. Ông cẩn thận mở nút rồi tuyên bố rằng muốn chiêu đãi khách bằng thứ rượu từ quê hương của ông ta. Rồi Caxten liền đọc một đoạn kinh bằng tiếng Latinh và đưa tay làm dấu thánh. Đacghila cũng làm theo, sau khi nói rằng ông ta rất sung sướng được làm khách của một con chiên Cơ Đốc ngoan đạo như vậy.
- Thế ngoài con chiên Cơ Đốc, ông có thể nghĩ tôi là ai khác nữa? - Caxten hỏi, ném một cái nhìn rất lạnh vào Đacghila.
- Thưa ông, tôi chẳng nghĩ gì cả, - Đacghila đáp. - Nhưng than ôi, như ông biết, không phải ai cũng là con chiên đạo Cơ Đốc. Chẳng hạn ở Tây Ban Nha còn có nhiều người Mô và... Do Thái.
- Tôi biết, - Caxten nói. - Tôi đã từng buôn bán với cả hai loại người ấy.
- Nếu thế thì có lẽ ông đã từng ở Tây Ban Nha?
- Không, tôi là một nhà buôn người Anh. Nhưng mời ông hãy nếm thử thứ rượu này. Nó từ Granađa, và chỉ riêng điều ấy cũng đủ nói rằng nó ngon.
Đacghila nếm một tí rồi sau đó uống hết cả cốc.
- Đúng là ngon thât! - Ông ta nói. - Thậm chí ở nhà, trong các kho rượu của mình, tôi cũng chẳng có được thứ rượu như thế này.
- Nghĩa là ông sống ở Granađa, thưa xinho Đacghila? - Caxten hỏi.
- Thỉnh thoảng thôi, khi tôi không đi chu du đây đó. ở đó tôi có một ngôi nhà do mẹ tôi để lại. Bà rất yêu thành phố này và đã mua lại của người Mô một lâu đài cổ. Còn tiểu thư, tiểu thư có muốn tới thăm Granađa không? - Ông ta hỏi Macgaret, hình như muốn thay đổi đề tài câu chuyện. - ở đấy có một ngôi nhà tuyệt đẹp gọi là Angambra(1). Từ cửa sổ nhà tôi có thể nhìn thấy nó.
- Chắc con gái tôi khó có lúc nào đó để nhìn thấy nó, - Caxten nói. - Tôi không nghĩ cháu sẽ tới Tây Ban Nha.
- Ông đừng nghĩ thế, nhưng ai mà biết trước được? Họa may chỉ có Chúa và các thánh. - Đacghila lại làm dấu thánh rồi bắt đầu khen Macgaret xinh đẹp.
Ông ta là một người kể chuyện giỏi có giọng nói dễ chịu, làm Macgaret lắng nghe một cách chăm chú đến mức quên cả ăn. Còn Caxten và Pitơ thì ngồi im quan sát hai người. Cuối cùng bữa ăn kết thúc, người hầu thu dọn bát đĩa rồi đi ra. Lúc ấy Caxten mới quay sang nói với Pitơ:
- Nào, bây giờ thì anh kể tôi nghe câu chuyện của anh đi.
Pitơ kể tóm tắt những gì đã xảy ra, không bỏ sót một chi tiết nào.
- Tôi không cho anh là người có lỗi, - Caxten nói khi Pitơ kể xong, - và tôi hiểu anh không thể làm khác. Tôi chỉ kết tội Macgaret, vì tôi chỉ cho phép nó đi dạo cùng anh và Bêti đến bờ sông thôi, và luôn dặn phải tránh xa đám đông.
- Vâng, thưa bố, con có lỗi, con mong bố tha thứ cho - Macgaret nói một cách rất thành khẩn, đến nỗi Caxten thấy không đủ sức trách con một điều nào.
- Con phải xin lỗi Pitơ, - ông nói. - Có lẽ anh ta sẽ vào tù vì chuyện này, và còn bị đem ra xử vì tội đã giết người. Đừng quên rằng đó là tên lính hầu của dơ Aiala, người mà Đức vua của chúng ta không muốn làm mất lòng. Còn dơ Aiala thì rõ ràng là rất tức giận.
Những lời này làm Macgaret hoảng sợ. Trái tim nàng đau thắt khi nghĩ tới việc Pitơ có thể gặp tai họa. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đối mắt đầy lệ ứa.
- Ôi, bố đừng nói thế! - Nàng kêu lên. - Pitơ, anh phải trốn ngay lập tức.
- Không, không bao giờ. - Pitơ cương quyết đáp. - Tôi đã hứa với Đức vua, còn nhà quý tộc ngoại quốc này thì đứng ra bảo lãnh cho tôi.
- Biết làm thế nào bây giờ? - Macgaret nói tiếp, rồi nàng quay sang Đacghila, vừa bóp chặt những ngón tay thanh mảnh của mình, vừa nhìn ông ta với vẻ hi vọng. - Thưa ông, ông là người có quyền lực, lại kết thân với các bậc vua chúa, xin ông hãy giúp đỡ chúng tôi!
- Lẽ nào tôi đến đây không phải để làm điều đó? Mặc dù một người có thể gọi một nửa dân thành phố Luân Đôn đến giúp mình như anh họ của cô đây, tôi nghĩ chưa chắc đã cần ai giúp đỡ. Tuy nhiên, xin cứ nghe tôi nói. Nước Tây Ban Nha chúng tôi có hai đại sứ dưới triều vua Anh, là dơ Aiala, người có tên lính hầu bị giết, và dơ Puebla, bạn thân của Đức vua. Kể cũng lạ rằng dơ Puebla không thích dơ Aiala. Nhưng ông ta lại thích tiền, là cái có lẽ ta có thể kiếm được. Vì vậy, nếu người buộc tội không phải là linh mục dơ Aiala, mà là dơ Puebla, người am hiểu tòa án và luật pháp nước Anh, thì... ông hiểu ý tôi chứ, ông Caxten?
- Tôi hiểu, - Caxten đáp. - Nhưng làm sao tôi có thể hối lộ được dơ Puebla? Nếu tôi đưa tiền cho ông ta, nhất định ông ta sẽ đòi thêm.
- Tôi thấy ông cũng hiểu tính tình của Puebla, - Đacghila nhận xét một cách khô khan. - Ông nói rất đúng. Không phải đưa cho ông ta bất cứ loại tiền gì cả. Ta chỉ tặng quà, nhưng chỉ sau khi có lệnh ân xá. Vâng, dơ Puebla biết rằng lời nói của Giôn Caxten được coi trọng ở Luân Đôn chẳng kém gì trong dâm do Thái ở Granađa và trong giới thương gia ở Xêvin. ở hai thành phố ấy tôi đã được nghe nói về sự giàu có của ông.
Nghe thế, đôi mắt Caxten bỗng ánh lên tức giận, nhưng ông chỉ nói:
- Có thể là thế. Nhưng làm sao tôi tiếp xúc được với ngài đại sứ dơ Puebla, thưa ông?
- Nếu được ông cho phép, đó sẽ là nhiệm vụ của tôi. Còn bây giờ xin ông cho biết ông có thể bỏ ra bao nhiêu để cứu bạn ông ra khỏi những điều phiền toái? Năm mươi đồng tiền vàng được không?
- Thế thì nhiều quá! - Caxten nói ngay. - Mạng sống của một thằng mạt hạng như hắn không đáng cả mười đồng. Vả lại chính hắn là người gây sự, nên hoàn toàn không cần bồi thường gì cả.
- Thưa ông, trong ông, con người lái buôn đang lên tiếng. Ông sẽ gặp nguy hiểm, nếu cho rằng cai trị cuộc đời này là chân lí, chứ không phải các ông vua. Cái thằng cục súc kia không đáng giá gì thật, nhưng một lời của dơ Puebla nói với vua Henr, lại rất đắt giá.
- Thôi được, năm mươi đồng tiền vàng cũng được, - Caxten nói. - Tôi xin cám ơn trước rằng ông đã nhận làm người trung gian. Ông lấytiền ngay bây giờ chứ?
- Không! Không bao giờ! Tôi chỉ lấy tiền lúc nào mang quyết định ân xá lại đây. Thưa ông, tôi sẽ còn tới đây để báo cáo kết quả công việc. Tạm biệt, thưa tiểu thư xinh đẹp. Mong thánh thần phù hộ cho thằng lính láo lếu đã bị giết chết. Chính nhờ hắn mà tôi được làm quen với tiểu thư, và phù hộ cho cả bộ óc thông minh của ông bố cũng như bàn tay to khỏe của người anh họ tiểu thư. Hẹn gặp lại!
Đacghila cúi chào rồi đi ra, có một người hầu đi theo.
- Tômat, - Caxten nói với người hầu khi anh ta quay lại, - cậu biết giữ bí mật. Cậu hãy đội mũ, mặc áo khoác rồi đi theo xem người Tây Ban Nha kia đi đâu. Cố tìm hiểu xem ông ta ở đâu và dò la, hỏi han tất cả những điều có thể biết về ông ta. Nhanh lên!
Người hầu cúi đầu chào rồi đi ra. Caxten lắng tai nghe cho đến lúc có tiếng khóa cổng vọng lại. Rồi quay sang Pitơ và Macgaret, nói:
- Tôi không thích tất cả những việc này. Tôi có cảm giác rằng chúng ta sẽ mang lại tai họa cho chúng ta. Cả anh chàng Tây Ban Nha này tôi cũng không thích.
- Nhưng ông ta có vẻ là một người tử tế, thuộc dòng họ cao quý, - Macgaret nói.
- Vâng, rất tử tế, quá ư tử tế; và cũng rất cao quý, quá ư cao quý, nếu tôi không nhầm. Những người tử tế và cao quý như thế này... - Caxten ngừng lời một lát rồi nói tiếp. - Này con gái, bằng cái tính tự do của mình, con đã khuấy động dậy những sức mạnh khủng khiếp. Con hãy vào giường ngủ, và hãy cầu Chúa để chúng không ập xuống ngôi nhà của chúng ta, làm chúng ta khuynh gia bại sản và chết.
Macgaret đi ra, lo sợ và ít nhiều băn khoăn. - “Nàng đã làm gì đáng trách? Tại sao bố nàng lại không tin con người Tây Ban Nha đẹp trai kia?”
Khi nàng đi khỏi, từ nãy đến giờ hầu như chỉ ngồi im, Pitơ ngẩng đầu hỏi Caxten:
- Bác sợ gì, thưa bác?
- Nhiều điều, Pitơ ạ. Trước hết là nhân vụ này, chúng sẽ láy của tôi khá nhiều tiền. Chả là ai cũng biết tôi giàu. Mà moi tiền người khác không bị xem là tội lỗi. Sau nữa là nếu tôi chống lại, người ta sẽ đặt ra nhiều câu hỏi.
- Những câu hỏi gì ạ?
- Pitơ, anh có bao giờ nghe nói tới những người theo đạo Cơ Đốc mới chưa, những người mà người Tây Ban Nha gọi là maran ấy mà?
Pitơ gật đầu.
- Nếu thế thì anh phải biết rằng maran là những người Do Thái theo đạo Cơ Đốc. Nghĩa là, tôi kể anh nghe điều này vì anh là người biết giữ kín mọi chuyện - bố tôi cũng là một maran. Không cần biết tên ông là gì, nên quên đi thì hơn. Nhưng ông đã bỏ Tây Ban Nha để chạy sang nước Anh vì những lí do chỉ liên quan đến một mình ông, rồi gọi mình bằng cái tên của nơi ông bỏ chạy là Caxtili, hay Caxten. Vì luật pháp không cho người Do Thái sống ở nước Anh, nên ông nhập đạo Thiên Chúa. Đừng gạn hỏi vì sao ông làm thế, điều bí mật ấy đã được chôn xuống đất theo ông. Ông cũng bắt tôi, người con trai duy nhất của ông, nhập đạo này. Lúc ấy tôi mười tuổi. Ông chẳng quan tâm mấy tới việc tôi sẽ thờ ai - thánh Abraam hay thánh mẫu Maria. Các giấy tờ chứng nhận tôi nhập đạo Thiên chúa hiện nay tôi còn giữ trong chiếc hòm sắt. Vâng, bố tôi là một người thông minh, đã gây dựng nên sự nghiệp cho mình. Khi chết cách đây hai mươi lăm năm, ông đã để lại cho tôi một tài sản không nhỏ. Vào năm ấy, tôi lấy một phụ nữ Anh, là chị em họ của mẹ ảnh hưởng. Tôi yêu bà ấy, tôi sống hạnh phúc và đã cho bà ấy tất cả những gì mong muốn. Nhưng sau khi sinh Macgaret, cách đây 23 năm, bà ấy lâm bệnh và chẳng bao giờ khỏe lại. Tám năm sau bà ấy mất. Anh hẳn còn nhớ bà ấy, vì anh đã là một chàng trai khi bà ấy dẫn anh đến đây bắt tôi hứa sẽ giúp đỡ anh, vì ngoài bố anh, xơ Pitơ Brum, cả dòng họ quý tộc lâu đời của anh chẳng còn ai nữa. Bất chấp lời tôi khuyên, bố anh đã đem hết những gì mình có để hi sinh cho cái gã Risa tiêm quyền và lừa đảo kia; hắn hứa nâng đỡ bố anh, nhưng thực chất đã bòn rút hết tiền bạc của ông. Bố anh bị giết chết trong trận Boxvot, không để lại cho anh tiền bạc, ruộng đất, mà anh lại còn bị thù ghét. Lúc ấy tôi mời anh về ở trong ngôi nhà của tôi, và anh, một người thông minh, anh đã cởi bỏ áo giáp để mặc lên người bộ đồ dạ của thương gia. Anh trở thành bạn chung vốn với tôi trong nghề buôn bán, dù phần lời anh được hưởng nhỏ bé không đáng kể, bây giờ anh lại thay chiếc gậy gỗ bằng thanh kiếm sắt, - Caxten nhìn thanh kiếm của tên lính Xcôtlen nằm trên chiếc bàn con, - còn Macgaret thì khuấy động dậy những tà lực mà tôi vừa nhắc tới.
- Bác định nói gì, thưa bác?
- Nói về thằng cha Tây Ban Nha lúc nãy mà Macgaret đưa vào nhà này và cho là một người tốt.
- Bác biết điều gì về hắn không?
- Đợi một phút, tôi sẽ kể anh nghe.
Giôn Caxten cầm đèn đi ra khỏi phòng. Một lát sau ông quay trở lại, cầm trong tay một bức thư nội dung đã được giải mã do chính tay ông chép lại.
- Đây là bức thư, - ông nói, - của một bạn hàng và là người bà con của tôi, Hoan Becnanđex, cũng là maran, đang sống ở Xêvin, nơi có triều đình của Phecđinăng và Ixaben. Ngoài những việc khác, ông ta có viết: Tôi báo trước để những người bà con của ta ở nước Anh biết để đề phòng một việc sau đây. Tôi biết có một người mà tôi không được nhắc đến tên, thậm chí cả trong bức thư viết bằng tín hiệu mật mã này. Hắn là một người có thế lực rất lớn, chức vụ cao, và mặc dù nổi tiếng ăn chơi, thích hưởng lạc, hắn chính là một trong những giáo đồ cuồng tín và độc ác nhất Tây Ban Nha. Với tư cách một sứ thần, hắn đã được phái đi hay sắp tới sẽ được phái đi từ Granađa tới nước Anh để kí một hiệp định bí mật với vua Anh. Sẽ phải có một bảng liệt kê những maran giàu có, nổi tiếng ở đây, để khi có cơ hội tiêu diệt tất cả dân Do Thái và maran, dễ dàng bắt họ đưa sang Tây Ban Nha để tòa án dị giáo xét xử. Hắn còn có nhiệm vụ thống nhất với vua Anh để không một tên Do Thái hay maran nào được phép ẩn náu ở nước Anh. Ông hãy đem tin này báo cho tất cả những người liên quan.
- Bác cho rằng hắn chính là Đacghila à? - Pitơ hỏi khi Caxten gập thư cho vào túi áo khoác.
- Tôi nghĩ chính hắn. Tôi được báo rằng cáo đã ra khỏi hang tìm mồi, và ta phải để mắt tới đàn gà của mình. Chẳng lẽ anh không nhận thấy hắn làm dấu thánh như một linh mục, và nói rằng hắn sung sướng được ở giữa những con chiên Cơ Đốc ngoan đạo? Hơn nữa, bây giờ đang là tuần chay, thế mà thật rủi, trên bàn ăn của ta lại có thịt, mặc dù không ai động đến nó. Anh cũng biết rằng tôi không giữ đúng lắm các quy định của giáo hội, - Caxten vội nói thêm. - Hắn cũng nhận thấy điều đó và chỉ ăn các món cá, dù uống khá nhiều rượu. Tôi tin chắc rằng tin về món thịt này sẽ được gửi về Tây Ban Nha ngay chuyến tàu đầu tiên.
- Nếu thế thì đã sao? Chúng ta đang sống ở nước Anh và người Anh không phải theo luật lệ và phong tục Tây Ban Nha. Theo cháu, chính Đacghila đã được chứng kiến điều ấy hôm nay trước sân tòa Nghị viện. Hậu quả của cuộc ẩu đả vừa rồi ta chỉ lo ở đây, ở ngôi nhà này thôi. Chúng ta đang sống yên ổn ở nước Anh, không việc gì phải sợ ai từ Tây Ban Nha đe dọa.
- Tôi không là thằng hèn nhát, Pitơ, nhưng tôi hiểu rằng mối nguy hiểm to lớn hơn nhiều. Bàn tay của Đức giáo hoàng La Mã dài lắm, nhưng tay của Phecđinăng tinh khôn còn dài hơn. Tay của cả hai người ấy đều hướng về cổ họng và túi tiền của những người dị giáo.
- Nhưng chúng ta không phải là những người dị giáo.
- Quả thế, nhưng chúng ta giàu. Vả lại bố của một trong hai chúng ta là Do Thái. Thêm vào đó, trong nhà này còn có một cái có thể là mồi hấp dẫn đối với cả những tín đồ ngoan đạo nhất của giáo hội thiêng liêng. - Nói đoạn, Caxten nhìn về phía cánh cửa nơi Macgaret vừa đi qua.
Pitơ hiểu. Hai bàn tay khỏe mạnh của chàng nắm chặt thành nắm đấm, đôi mắt xám long lên giận dữ.
- Bây giờ cháu xin được đi ngủ, - chàng nói. - Cháu muốn suy nghĩ thêm về chuyện này.
- Khoan đã, - Caxten đáp. - Hãy rót đầy cốc và ngồi lại đây chút nữa. Tôi còn đôi điều muốn nói với anh. Những dịp thuận lợi thế này sẽ không có nữa. Ai biết trước chuyện gì có thể xảy ra ngày mai?