Pitơ ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế bành bằng gỗ sồi trước lò sưởi đang tắt dần, và theo thói quen của mình, chàng im lặng chờ Caxten lên tiếng:
- Anh hãy nghe tôi nói, - Caxten bắt đầu. - Mười lăm tháng trước anh có nói với tôi đôi điều, phải không?
Pitơ gật đầu.
- Lúc ấy anh nói gì?
- Nói rằng cháu yêu cô em họ của cháu là Macgaret, và xin bác cho phép nói với Macgaret điều ấy.
- Lúc đó tôi trả lời như thế nào?
- Bác cấm cháu làm điều đó, vì bác chưa thử thách cháu đủ mức cần thiết và Macgaret cũng chưa thật hiểu mình. Và cả vì việc Macgaret sẽ rất giàu, và với sắc đẹp hiện có, có thể chọn được một người chồng có địa vị cao hơn nhiều, dù nó chỉ là con gái của một thương gia.
- Rồi sau thì sao?
- Rồi sau thì chẳng có gì nữa. - Pitơ chậm rãi uống hết một cốc rượu của mình rồi đặt cốc xuống bàn.
- Anh thực là một người ít lời, cả khi câu chuyện liên quan đến tình yêu, - Caxten nói và nhìn chàng chăm chăm bằng đôi mắt mở to của mình.
- Cháu im lặng vì chẳng còn gì thêm để nói. Bác ra lệnh cho cháu phải im lặng, thế là cháu im lặng.
- Thậm chí cả khi anh nhìn thấy những nhà quý tộc hào nhoáng cầu xin tình yêu của nó, và nó tức giận vì anh không hề tỏ tình với nó, khiến nó có thể sẵn sàng vì bực mình mà lấy một người trong đám quý tộc kia?
- Vâng, cả những lúc ây cũng thế. Thật đau khổ, nhưng cháu vẫn im lặng. Chẳng phải cháu đang ăn bánh mì của bác đấy sao? Không lẽ cháu phải lừa dối bác và làm những điều bác ngăn cấm?
Giôn Caxten lại nhìn chàng, lần này cái nhìn của ông bộc lộ tình yêu thương và lòng kính trọng.
- ít lời, nghiêm khắc nhưng ngay thẳng, - ông lẩm bẩm như thể nói với chính mình, rồi nói thêm liền ngay lúc ấy: - Đó là một thử thách nặng nề, nhưng tôi rất hiểu và cố giúp anh một cách tốt nhất. Tôi đã xua đuổi bọn người đến cầu hôn Macgaret - chúng là những thằng không xứng đáng. Bây giờ anh còn giữ ý định lấy Macgaret làm vợ nữa không?
- Cháu ít khi thay đổi quyết định của mình, còn trong những việc như thế này thì không bao giờ.
- Tốt lắm! Thế thì tôi cho phép anh được biết ý kiến của Macgaret về chuyện này như thế nào.
Khuôn mặt của Pitơ rạng rõ vì niềm hạnh phúc chàng không giấu nổi. Sau đó, như thể xấu hổ vì đã để lộ tình cảm, chàng cầm lấy cốc rượu, uống mấy ngụm trước khi trả lời.
- Cảm ơn bác. Cháu thậm chí không dám nghĩ tới điều đó. Nhưng thành thực mà nói, cháu quả không xứng đôi với Macgaret. Phần đất đáng lẽ thuộc về cháu, bây giờ cháu không có và cháu cũng chẳng tích góp được gì từ số tiền bác trả cho cháu vì đã góp phần khiêm tốn giúp đỡ bác trong việc buôn bán. Còn Macgaret thì giàu, hay sẽ rất giàu.
Đôi mắt của Caxten ánh lên long lanh, vì ông lấy làm thích câu trả lời của Pitơ.
- Nhưng để bù lại, anh có trái tim chân thât, - ông nói. - Trong những trường hợp thế này, có người đàn ông nào đủ can đảm nói xấu về mình? Hơn nữa, anh xuất thân từ một dòng họ cao quý, và bề ngoài trông cũng không đến nỗi. ít ra thì cũng có những cô gái nghĩ như thế. Còn về sự giàu có thì, như một ông vua thông minh của dân tộc chúng tôi đã nói, những người giàu thường hay chắp cánh cho mình rồi bay đi. Vả lại tôi đã đem lòng yêu mến, kính trọng anh, và sẵn sàng trao đứa con gái duy nhất của tôi cho anh, hơn bất kì một huân tước nào khác ở nước Anh này.
- Cháu quá cảm động đến mức không biết phải nói gì bây giờ, - Pitơ ngắt lời ông.
- Chẳng cần nói gì cả. Im lặng là thói quen của anh, và không phải là một thói quen tồi. Anh hãy nghe tôi nói đây. Lúc nãy anh có nhắc tới số đất của anh ở Êxec, trong thung lũng Đêthem tuyệt đẹp, mà hiện nay anh không còn được hưởng. Nhưng bây giờ chúng lại thuộc về anh. Cách đây hơn một tháng tôi đã mua chúng, thậm chí với giá cao hơn cái giá tôi mong đợi, vì lúc ấy cũng có nhiều người khác muốn mua chúng. Ngay ngày hôm nay tôi vừa thanh toán xong bằng tiền vàng, và đã nhận được giấy chứng nhận sở hữu. Giấy chứng nhận đứng tên anh, Pitơ Brum, và dù anh có lấy con gái tôi hay không, sau khi tôi chết, số đất ấy vẫn thuộc về anh, vì tôi đã hứa với người vợ quá cố của tôi rằng sẽ giúp anh. Một thời, lúc còn bé, vợ tôi đã từng ở trong lâu đài của bố anh.
Quá cảm động, Pitơ vụt đứng dậy, và như thời ấy người ta vẫn làm, chàng hướng về bức ảnh của vị thánh mà chàng mang tên, và thốt lên:
- Lạy thánh Pitơ, con xin cảm ơn Người.
- Tôi đã yêu cầu anh im lặng, - Caxten ngắt lời chàng. - Vả lại, ngoài Đức Chúa Trời, anh chỉ cần cảm ơn một người nữa là Giôn Caxten, chứ không phải thánh Pitơ. Đối với số đất đó, thánh Pitơ không có liên quan gì hơn Đức cha Abraam hay Iôva. Thôi, cảm ơn hay không thì số đất này vẫn thuộc về anh, mặc dù hôm nay tôi chưa định nói với anh điều đó. Còn bây giờ tôi muốn đề nghị với anh đôi điều. Trước hết hãy cho tôi biết Macgaret nghĩ gì về khuôn mặt lạnh lùng như đá và đôi môi luôn mím chặt của anh?
- Làm sao cháu biết được? Cháu chưa bao giờ hỏi Macgaret về điều ấy, vì bác cấm mà.
- Ha ha! Sống cùng một nhà, lại cùng một tuổi với nhau, nếu là tôi, tôi sẽ tự đoán biết tất cả mà vẫn giữ được lời hứa. Tuy nhiên mỗi người một tính, mà tính anh thì quá thật thà để có thể trở thành một người yêu say đắm. Thế nào, hôm nay nó có hoảng sợ lắm không, khi thằng lính lếu láo ấy cầm kiếm nhảy bổ vào anh?
Pitơ ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:
- Dạ, cháu không biết. Lúc ấy cháu chẳng nhìn Macgaret. Cháu chỉ chú ý tới gã Xcôtlen và thanh kiếm của hắn, nếu không chính cháu chứ không phải hắn bị thiệt mạng. Nhưng tất nhiên Macgaret đã vô cùng hoảng sợ khi bị thằng mất dạy ấy tìm cách ôm vào lòng. Chính Macgaret đã kêu lên rất to, gọi cháu tới giúp.
- Nhưng thế thì đã sao? Trong những trường hợp tương tự có người đàn bà nào ở Luân Đôn này lại không nhờ một chàng trai như Pitơ Brum tới giúp đỡ? Thôi được, anh sẽ phải hỏi Macgaret về điều đó, và càng sớm càng tốt, nếu anh biết tìm đủ từ để hỏi. Anh phải học ít nhiều ở nhà quý tộc Tây Ban Nha kia. Anh phải miết đế giày thật mạnh, cúi thấp mình và tỏ ra lịch sự, phải kể cho người yêu nghe đủ các chuyện nhảm nhí về chiến tranh và tặng những bài thơ nói về đôi mắt và mái tóc của nó. Pitơ, nào anh có phải một thằng ngốc. Chẳng lẽ ở cái tuổi này, tôi phải còn dạy anh cách tán tỉnh phụ nữ nữa hay sao?
- Có thể như thế thật, thưa bác, cháu không biết làm tất cả những điều ấy, còn thơ thì đến đọc cháu cũng không đọc nổi, chưa nói là viết. Nhưng cháu có thể hỏi và chờ được trả lời.
Giôn Caxten khẽ lắc đầu một cách sốt ruột:
- Cứ hỏi, nếu anh muốn, nhưng đừng bao giờ chịu chấp nhận một câu trả lời phủ định. Trong những trường hợp ấy, tốt hơn hết là cứ chờ đợi và hỏi một lần nữa...
- Và nếu cần, - Pitơ tiếp tục nói, không nhận thấy rằng chàng vừa bị ngắt lời, - cháu có thể bẻ gãy xương cổ cái gã Tây Ban Nha kia.
- Cũng có thể có lúc anh phải làm cả điều ấy, trước khi tất cả kết thúc một cách tốt đẹp. Còn riêng tôi thì tôi nghĩ rằng bẽ gãy xương hắn là điều cần thiết. Còn anh, anh cứ hành động như anh nghĩ, cứ hỏi những điều anh muốn hỏi. Cứ hỏi đi! Từ giờ cho tới chiều mai tôi muốn được nghe câu trả lời. Tuy nhiên bây giờ đã muộn, mà tôi thì còn cần phải nói với anh một đôi điều nữa. Tôi đang bị một mối nguy hiểm đe dọa. ở nước ngoài, người ta đã được nghe nói về sự giàu có của tôi, mà trên đời này không ít người đang mơ ước làm giàu bằng tiền của người khác. Trong số đó, tôi nghĩ có cả một số người quyền cao chức trọng. Vì vậy, Pitơ ạ, tôi muốn đóng cửa hàng của mình và trốn đi thật xa, nơi không ai có thể tìm thấy tôi, tức là đến sống ở lâu đài Đêthem của anh, nếu anh cho tôi trốn ở đó. Đã hơn một năm trôi qua, kể từ ngày anh nói với tôi về Macgaret. Tôi thu thập tiền bạc của tôi ở Tây Ban Nha và nước Anh, chia chúng thành từng món tiền nhỏ, gửi gắm ở những nơi tin cậy. Tôi mua đồ trang sức vàng bạc hay cho một số lái buôn vay, những người mà tôi tin là không bao giờ ăn cắp của tôi cũng như những người thân của tôi. Pitơ, trong thời gian sống với tôi, anh đã làm việc tận tụy, nhưng anh không phải là một lái buôn, trong dòng máu của anh thiếu chất đó. Chúng ta có nhiều tiền. Tôi sẽ đem sự nghiệp của mình giao cho người khác, họ sẽ tiếp tục công việc của tôi dưới tên họ, nhưng chỉ hướng theo phần đóng góp. Vì nếu được Đức Chúa cho phép, chúng ta sẽ cùng đón ngày lễ Phục sinh sắp tới ở Đêthem.
Đúng lúc ấy cửa mở, và người hầu được Caxten phái đi theo dõi Đacghila bước vào phòng.
- Thế nào? - Caxten hỏi.
- Theo lệnh ngài, con đã theo ông ấy tới căn nhà mà không hề bị phát giác. Ông ấy sống không xa điện Oetminhxtơ, cũng trong ngôi nhà lớn, nơi đại sứ dơ Aiala đang sống. Thấy ông ta, những người đứng canh nhà cởi mũ cúi chào, sau đó con thấy một số người trong bọn họ đi vào một quán hàng. Con cũng đi theo, gọi cho mình một cốc rượu và để tai lắng nghe họ nói chuyện. Con biết thông thạo tiếng Tây Ban Nha, vì trước đây con đã từng làm việc năm năm trong văn phòng của ngài ở Xêvin. Họ bàn bạc với nhau về cuộc ẩu đả hôm nay, và nói rằng nếu bắt được chàng trai có cặp giò dài ngoẵng kia, tức là ý họ muốn ám chỉ ông Pitơ Brum, thì họ sẽ thẳng tay trừng trị, vì ông ta đã làm nhục họ bằng cách dùng gậy đánh chết thủ lĩnh của họ là gã Xcôtlen kia. Con đóng giả một thủy thủ Anh từng nhiều lần tới Tây Ban Nha để bắt chuyện với họ. Họ quá say rượu nên không hỏi con điều gì. Còn con thì hỏi họ về nhà quý tộc người cao dong dỏng đã đứng ra dàn xếp cuộc ẩu đả trước khi nhà vua tới. Họ nói rằng đó là một người giàu có tên là Đacghila, và rằng phục vụ ông ta trong tuần chay thật vất vả, vì ông ta rất nghiêm khắc trong những gì liên quan tới tôn giáo, còn trong các chuyện khác thì ngược lại. Con nói rằng con tưởng ông ta là một nhà quý tộc nổi tiếng. Lúc ấy một người trong bọn họ đáp rằng con đã nói đúng, và ở Tây Ban Nha không có dòng họ nào cao quý hơn dòng họ của ông ta, nhưng thật tiếc dòng họ ấy cũng không phải thuần khiết hoàn toàn. Trong máu của ông ta có pha lẫn ít nhiều mực đen.
- Thế có nghĩa là gì? - Pitơ hỏi.
- Đó là cách nói của người Tây Ban Nha, - Caxten giải thích, - có nghĩa rằng hắn là một đứa con bất hợp pháp, và trong máu có pha lẫn máu của người Mô.
- Sau đó con ướm hỏi ông ta ở đây làm gì. Tên lính đáp rằng điều ấy nên hỏi Đức Chúa hay hoàng hậu Tây Ban Nha thì hơn. Cuối cùng, sau khi uống xong một cốc rượu nho nữa, người lính cho con biết rằng phần lớn thời gian ông ta sống ở Granađa, và nếu có dịp tới đó, con sẽ thấy không ít những người phụ nữ xinh đẹp. Tên ông ta là hầu tước Nighen. Con nói rằng thế có nghĩa là hầu tước Không Ai Cả. Nghe thế, người lính bảo rằng con quá tò mò, và rằng quả đúng thế thật - tên ông ta là Không Ai Cả. Liền lúc ấy người lính nói to với bọn bạn rằng con là một tên gián điệp, và con nghĩ đến lúc rút lui, nếu không đang say, chúng có thể đánh con thành thương tích suốt đời.
- Tốt lắm, Tômat, - Caxten nói. - Hôm nay đến phiên anh gác chứ? Phải cẩn thận để lúc nào cửa cũng đóng chặt, và chúng ta có thể ngủ yên mà không sợ lũ trộm Tây Ban Nha. Còn anh, Pitơ, anh đi nghỉ đi. Tôi ở lại thêm chút nữa. Tôi phải viết thư sang Tây Ban Nha để gửi theo chuyến tàu sẽ rời bến vào chiều mai.
Khi Pitơ đi khỏi, Giôn Caxten thổi tất cả các ngọn nến, chỉ chừng lại một ngọn. Với ngọn nến trong tay, ông đi vào một căn phòng nhỏ mà ngày xưa, khi ngôi nhà này thuộc về một nhà quý tộc nổi tiếng, là nơi được dùng làm chỗ thờ cúng của gia đình. ở đây có một chiếc bàn thờ, phía trên là một cây thánh giá. Giôn Caxten quỳ gối trước bàn thờ, thậm chí cả vào giờ này trong đêm, ông cũng không thật tin rằng không có cặp mắt của ai đó đang theo dõi ông. Rồi ông đứng dậy, đi ra phía sau bàn thờ, nâng tấm vải che ngoài và khẽ ấn vào một chiếc lò xo được giấu kín trong một tấm gỗ. Cánh cửa mở vào một chiếc phòng bí mật nhỏ bé, không cửa sổ, nằm gọn giữa những bức tường dày. Có lẽ ngày xưa đây là nơi các linh mục cất giấu trang phục và các quà tặng mang tính chất tôn giáo của mình.
Bây giờ trong căn phòng nhỏ bé ấy chỉ có một chiếc bàn gỗ sồi giản dị, trên đó có mấy ngọn nến, một chiếc hòm bằng gỗ không lớn lắm và mấy tờ giấy được làm từ da dê. Giôn Caxten cúi sụp người trước chiếc bàn nhỏ và bắt đầu cầu Đức cha Abraam một cách thành khẩn. Mặc dầu bị bố bắt nhập đạo Thiên Chúa từ nhỏ, Giôn Caxten vẫn trung thành với tôn giáo của mình. Chính vì thế ông lo lắng cho căn phòng bí mật này. Nếu bị phát hiện, ông và gia đình sẽ phải chết, vì thời ấy không có tội lỗi nào lớn bằng tôn thờ một vị thần khác với vị thần mà giáo hội thiêng liêng cho phép tôn thờ. Tuy thế, trong nhiều năm liền ông đã dám làm cái hành động liều lĩnh ấy, tức là tôn thờ vị thần của tổ tiên mình. Cầu nguyện xong, Caxten ra khỏi căn phòng bí mật, đóng chặt cánh cửa bí mật rồi đi xuống phòng làm việc. ở đấy, ông ngồ cho đến rạng sáng. Lúc đầu ông viết thư gửi bạn mình ở Xêvin, sau ông chuyển bức thư ấy thành những kí hiệu mật mã. Ông dán phong thư, đốt bản nháp, tắt nến rồi đi tới đứng bên cửa sổ ngắm mặt trời mọc. Trong vườn, ngay dưới cửa sổ nơi ông đứng, có những bông hoa chuông nhợt nhạt đã nở, có tiếng chim sáo đang hót.
- Kể cũng lạ, - ông nói lên thành tiếng, - không biết rồi có lúc nào đó ta được nhìn những bông hoa này không, khi chúng nở lại. Ta cứ có cảm giác như thòng lọng đã bắt đầu siết chặt cổ ta. Ta cảm thấy điều ấy khi cái thằng Tây Ban Nha đáng nguyền rủa kia giơ tay làm dấu thánh bên bàn ta. Thôi được, điều gì đến cứ để nó đến, còn ta, ta sẽ cố che giấu sự thật chừng nào còn có thể. Nếu chúng khám phá ra, ta sẽ không chối. Phần lớn số tiền của ta đã được cất giữ một cách an toàn, chúng không bao giờ sờ tay tới được. Bây giờ ta lo việc gia đình cho con gái - bên Pitơ, nó sẽ chẳng còn điều gì lo sợ. Đáng lẽ ta không nên để chuyện này kéo dài như thế, nhưng quả thực ta đã từng mơ ước tìm cho nó một đám thật xứng đáng, vì với tư cách là một tín đồ đạo Thiên Chúa nó có thể tìm được một người như vậy. Lúc này ta đang sửa chữa lại khuyết điểm của mình. Chậm nhất là sáng mai nó sẽ phải đính hôn với Pitơ và trở thành vợ của anh ta trước tháng Năm. Hỡi vị thần của tổ tiên tôi, hãy cho chúng tôi được sống yên ổn thêm một tháng nữa, rồi sau đó hãy bắt tôi chết, vì ngay trước mặt người khác, tôi đã công khai từ bỏ Ngài.
Trước khi Giôn Caxten đi vào phòng ngủ của mình, Pitơ đã thức dậy, hay nói đúng hơn suốt đêm ấy chàng không chợp mắt. Lẽ nào chàng có thể ngủ yên, khi vào quãng giữa thời gian giữa mặt trời lặn và mặt trời lại mọc, số phận đời chàng đã thay đổi một cách nhanh chóng và tốt đẹp như thế? Mới hôm qua chàng còn là người giúp việc cho một thương gia - thích hợp hay không công việc ấy đối với một người được dạy dỗ để lớn lên cầm vũ khí và cầm vũ khí một cách xứng đáng? Hôm nay Pitơ đã là một nhà quý tộc, ông chủ của một vùng đất rộng lớn từng là sở hữu của tổ tiên chàng trong nhiều thế hệ. Hôm qua chàng còn là một kẻ si tình đáng buồn, vì sâu trong lòng, chàng không bao giờ tin rằng Giôn Caxten giàu có lại có thể cho phép chàng, một thằng nghèo không nhà cửa, tiền bạc, được phép yêu con gái mình, một cô gái giàu và đẹp nhất thành Luân Đôn. Đã một lần chàng thử hỏi ông điều đó, nhưng đã bị từ chối đúng như chàng chờ đợi. Là một người biết giữ lời hứa, Pitơ chưa lần nào nói với Macgaret một lời dịu dàng, chưa bắt tay nàng, thậm chí không nhìn vào mắt nàng. Thực ra đôi lúc chàng có cảm tưởng rằng nàng sẽ không phản đối, nếu chàng làm một điều gì đó tương tự. Hình như đôi lúc Macgaret còn lấy làm ngạc nhiên rằng chàng đã không làm thế. Hơn thế, bây giờ chàng mới hiểu rằng cả bố nàng cũng ngạc nhiên trước sự kiềm chế của chàng. Đó là một phẩm chất quý nay đã được đền bù xứng đáng.
Pitơ yêu Macgaret. Từ ngày còn là cậu bé chơi với nhau, chàng chẳng yêu ai ngoài nàng. Chỉ một mình nàng xâm chiếm toàn bộ ý nghĩ của chàng ban ngày và cả giấc mơ ban đêm. Nàng là hi vọng, là ngôi sao dẫn đường của chàng. Đối với chàng, bầu trời là nơi chàng luôn được ở bên Macgaret, còn mặt đất thiếu nàng chỉ là địa ngục. Chỉ vì nàng mà chàng chịu đứng trong quầy hàng của Caxten, đưa cái đầu kiêu hãnh của mình vào chiếc gông của ông, để làm các công việc buôn bán, nhận tiền, mặc cả, nghe các lời tục tĩu của đám lái buôn và những người khách giàu có. Và làm tất cả những điều ấy, chàng không hề cảm thấy khó chịu một chút nào, dù không ít khi chàng có cảm tưởng không chịu thêm được nữa, và rằng một cuộc sống kinh tởm như thế sẽ làm chàng chết ngạt. Nhưng vì nàng mà chàng ở đây, chứ không phải ở xa đâu đó với thanh kiếm trong tay, tự mở đường cho mình đi tới vinh quang và thắng lợi hay cũng với thanh kiếm ấy, chàng sẽ tự đào mộ chôn mình. ở đây, chàng được ở gần bên Macgaret, được chạm vào tay nàng buổi sáng và buổi tối, được chiêm ngưỡng đôi mắt long lanh kì diệu của nàng, và đôi lúc, khi nàng cúi trên đầu chàng, chàng có thể cảm thấy hơi thở của nàng trên mái tóc mình. Và bây giờ mọi thử thách đã kết thúc - cánh cửa thiên đường bỗng được mở rộng cho chàng.
Nhưng nếu Macgaret là một thiên thần với thanh gươm lửa trong tay không cho chàng bước vào thiên đường thì sao? ý nghĩ này làm Pitơ hoảng sợ. Thôi được, gì thì gì nhưng chàng sẽ không dùng sức lực để ép buộc nàng hay cầu cứu bố nàng giúp đỡ. Chàng sẽ làm tất cả những gì có thể để được nàng yêu mến. Còn nếu không, chàng cũng sẽ cầu phước cho nàng, và không vì thế mà tức giận.
Bình minh vừa hé rạng, nhưng Pitơ đã không thể nằm thêm trên giường được nữa. Chàng nhỏm dậy, nhanh chóng mặc quần áo. Bên cánh cửa sổ đã mở chàng đọc kinh cầu nguyện, cảm ơn Đức Chúa vì những điều tốt lành chàng được nhận, và cầu xin Ngài ban phước cho chàng. Mặt trời xuất hiện và Pitơ bỗng có một mong muốn không cưỡng lại nổi, là được ra đứng giữa lòng thiên nhiên, một mình với bầu trời, chim chóc và cây cối, vì chàng vốn sinh ra ở chốn đồng quê và không yêu thành phố, thế mà ở đây, ở Luân Đôn, đi đâu chàng cũng thấy toàn người là người. Liền lúc ấy chàng sực nhớ rằng là nay chàng không được đi ra phố một mình mà không có người bảo vệ, vì người Tây Ban Nha có thể rình đâu đó và bất chợt bắt cóc chàng. Chỉ còn lại khu vườn là nơi chàng có thể đi dạo.
Pitơ bước xuống theo chiếc cầu thang rộng bằng gỗ sồi, mở cửa và bước đi ra vườn. Dù không được chăm sóc cẩn thận lắm, nhưng đối với Luân Đôn khu vườn này tương đối rộng. Nó được bao quanh bằng một bức tường ca. Một trong số những con đường nhỏ dẫn tới những chiếc bình cổ trồng cây cảnh. Dưới những chiếc bình là một ghế dài nhỏ đứng từ nhà không nhìn thấy. Vào mùa hè, đó là chỗ yêu thích nhất của Macgaret, là người cũng rất yêu thiên nhiên. Khu vườn mang lại cho nàng sự vui thích không thể thay thế được. Hầu như tất cả hoa trong vườn đều tự tay nàng trồng.
Pitơ đi dạo quanh vườn một lát. Ngẫu nhiên đêm ấy Macgaret cũng khó ngủ và dậy rất sớm. Qua tấm mành che cửa sổ, nàng nhìn thấy Pitơ. Nàng lấy làm tò mò không hiểu chàng đang làm gì trong vườn vào lúc sáng sớm thế này, mà lại diện bộ quần áo đẹp nhất. Hay bộ quần áo chàng vẫn mặc bị rách hoặc ố bẩn sau cuộc ẩu đả hôm qua chăng? - Nàng nghĩ. Và rồi Macgaret liền nhớ lại việc Pitơ đã tỏ ra dũng cảm thế nào trong suốt thời gian xảy ra sự kiện hôm qua. Lại một lần nữa hiện lên trong đầu nàng những gì nàng được chứng kiến - đôi tay to khỏe của Pitơ túm lấy thằng lính tóc hung lực lưỡng, xô hắn ngã xuống đất. Rồi Pitơ chỉ bằng một chiếc gậy gạt ngang lưỡi kiếm lấp lánh của đối thủ, sau đó là cú đánh của chàng, và gã kia ngã xuống đất chết.
Vâng, Pitơ, người anh họ của nàng, đúng là một người đàn ông chân chính, dù hơi ít nhiều khó hiểu. Nhớ lại một vài lần cư xử lạ lùng của chàng, Macgaret nhún vai và khẽ cắn môi. Trong vòng một giờ, chàng quý tộc Tây Ban Nha kia nói với nàng nhiều lời dịu dàng hơn Pitơ đã nói trong suốt hai năm. Thêm vào đó, Đacghila đẹp trai và có diện mạo cao quý. Nhưng suy cho cùng, con người Tây Ban Nha kia chỉ là một người Tây Ban Nha, và tất cả những người đàn ông khác chỉ là đàn ông mà thôi. Còn Pitơ là một người đặc biệt, quan tâm đến phụ nữ cũng ít như tới việc buôn bán.
Nhưng thế thì tại sao chàng lại sống ở đây, nàng nghĩ, khi chàng là người không quan tâm tới phụ nữ và buôn bán? Để kiếm lợi làm giàu ư? Điều ấy có thể đặt ra. Hình như chàng cũng chẳng quan tâm đến tiền bạc. Trong tất cả những điều này phải có một bí mật nào đó. Macgaret rất muốn được biết cái gì giấu sâu trong đó. Không một người đàn ông nào được phép trở thành bí ẩn đối với nàng. Vâng, rồi có ngày nàng sẽ làm điều đó, cho dù phải trả giá đắt thế nào.
Macgaret sực nhớ rằng nàng vẫn chưa cảm ơn Pitơ sau vụ hôm qua, hơn thế nữa, nàng còn bắt chàng đi về nhà với Bêti, là điều không mang lại chút thích thú nào cho cả Bêti lẫn chàng. Qua câu chuyện sôi nổi của Bêti khi cởi áo cho nàng, nàng đã hiểu ra như vậy. Chuyện này có thể giải thích bằng việc Bêti đang bực mình với Pitơ, vì có lần chàng đã gọi cô ta là một con ngốc xinh đẹp, nghĩ về đàn ông thì nhiều mà nghĩ về công việc thì ít. Macgaret nghĩ bụng rằng chốc nữa, một ngày mới sẽ đến với đủ các loại công việc của mình, nàng sẽ không có dịp nói chuyện với Pitơ, nên bây giờ nàng quyết định đi xuống để cảm ơn chàng và thử bắt chàng nói chuyện, dù chỉ lần này.
Thế là Macgaret khoác chiếc áo lông thú lên người, đội chiếc mũ chụp vì lúc đó là tháng Tư trời khá lạnh, và đi xuống vườn. Tuy nhiên, khi tới nơi, Pitơ không còn ở đấy nữa. Macgaret lấy làm bực rằng nàng đã ra vườn quá sớm như thế, trong khi trong vườn khá ẩm lạnh. Nàng đã nghĩ tới chuyện quay lại. Nhưng vì sợ người nào đấy nhìn thấy sẽ bất tiện, nàng liền đi theo con đường nhỏ, như thể đang tìm hái những bông hoa tím. Nàng không thấy loại hoa này. Cứ thế, nàng đi tới những chiếc bình cổ trồng cây cảnh, và sâu trong vườn, giữa những thân cây cổ thụ, nàng nhìn thấy Pitơ. Bây giờ thì nàng hiểu vì sao không thấy hoa tím - chúng đã bị Pitơ hái trước. Lúc này Pitơ đang hí hoáy một cách vụng về cố dùng một sợi cỏ còn lá bó những bông hoa tím thành một bó nhỏ. Tay trái cầm hoa, tay phải kéo một đầu sợi cỏ, và vì không còn tay để cầm đầu kia, chàng đã phải dùng đến răng của mình. Cuối cùng chàng cũng bó được, nhưng sợi cỏ bỗng đứt và những bông hoa tím rơi xuống đất. Lúc ấy Pitơ vô tình buột ra một tiếng không lấy gì lịch sự lắm mà chàng không được buột ra cả khi xung quanh không có ai.
- Tôi biết trước thế nào cũng đứt, - Macgaret nói, - nhưng không bao giờ nghĩ rằng anh có thể bực mình đến mức ấy vì một chuyện vặt vãnh như thế.
Pitơ ngẩng đầu và nhìn thấy Macgaret, lúc này được mặt trời chiếu sáng xinh đẹp và tươi mát như chính bản thân mùa xuân. Nàng lắc đầu có vẻ trách móc, và vì chiếc mũ rơi xuống đất, đôi môi và đôi mắt nàng mỉm cười. Macgaret xinh đẹp đến mức nhìn thấy nàng, trái tim Pitơ rộn lên thổn thức. Nhưng sực nhớ tới cái tiếng vừa thốt ra cùng những lời Caxten nói hôm trước, chàng đỏ mặt một cách thảm hại, làm đôi má của Macgaret ửng lên vì thương hại. Nàng biết như thế là ngốc nghếch nhưng không tự kiềm chế nổi. Hôm nay trông Pitơ có vẻ lạ lùng thế nào ấy, và điều đó làm nàng xúc động.
- Anh hái hoa tím cho ai mà sớm thế? - Nàng hỏi. - Đáng lẽ bây giờ anh phải cầu nguyện cho linh hồn của tên lính Xcôtlen kia mới đúng.
- Tôi hoàn toàn không quan tâm tới linh hồn của hắn, - Pitơ khó chịu lầm bầm. - Nếu thằng khốn nạn ấy có linh hồn, thì tự hắn phải chăm lo tới nó. Còn những bông hoa tím này thì tôi hái cho cô.
Macgaret ngạc nhiên mở to mắt, Pitơ chưa bao giờ có thói quen tặng hoa cho nàng. Chẳng trách gì mà trông chàng có vẻ lạ lùng như vậy.
- Nếu thế thì tôi sẽ giúp anh bó chúng lại. Anh có biết vì sao tôi dậy sớm như thế này không? Vì anh đấy. Hôm qua tôi đã xử sự không đúng. Tôi bực mình vì bị anh ngăn cản khi tôi muốn nhìn Đức vua. Thế mà cho đến giờ tôi vẫn chưa cảm ơn anh vì tất cả những việc anh làm, dù trong thâm tâm tôi rất biết ơn anh. Trông anh thật cao thượng khi anh cầm kiếm đứng giữa những người Anh. Lại đây, để tôi có thể cảm ơn anh một cách xứng đáng.
Quá bối rối, Pitơ để rơi những bông hoa còn lại xuống đất. Liền lúc ấy một ý nghĩ xuất hiện trong đầu chàng. Chàng nói:
- Cô thấy đấy, tôi không thể lại gần cô được. Nếu cô thật sự muốn cảm ơn tôi vì một việc nhỏ nhặt như thế, cô hãy lại đây giúp tôi nhặt những bông hoa này. Cuống hoa ngắn quá! Quỷ tha ma bắt chúng đi!
Macgaret hơi lưỡng lự một chút rồi đi lại gần, cúi xuống bắt đầu nhặt hết bông hoa này đến bông hoa khác, Pitơ đã để chúng rơi vung vãi khắp nơi, nên lúc đầu hai người còn ở xa nhau. Nhưng dần dần, khi hoa còn lại ít, họ xích lại gần nhau hơn. Cuối cùng chỉ còn lại một bông, cả hai người cùng chìa tay ra nhặt. Macgaret cầm bông hoa, còn Pitơ thì cầm tay nàng. Họ đứng thẳng dậy, hai khuôn mặt kề sát nhau - đôi mắt Macgaret ánh lên long lanh, mắt của Pitơ bỗng cháy lên ngọn lửa mãnh liệt. Họ nhìn nhau trong giây lát rồi thật bất ngờ, Pitơ khẽ hôn lên môi nàng.