Ngày Mai Tôi Sẽ Khác

Lượt đọc: 927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Buổi sáng hôm đó trôi đi siêu nhanh. Như thường lệ, thứ Bảy luôn nặng nề, vậy mà sáng hôm đó, hẳn là do không khí mùa hè và do tâm trạng của tôi nữa, mọi chuyện trôi đi nhẹ nhàng. Mortagne vắng mặt "vì lý do riêng tư"; Géraldine hớn hở nắm quyền làm chủ. Tôi có thể ra về sớm mười lăm phút và chỉ nhún nhảy vài bước là tôi đã về tới nhà, sẵn sàng hoàn thành nốt ý đồ đen tối của mình.

Trong lúc leo lên cầu thang, tôi chỉnh lại chiếc áo sơ mi của mình. Tôi hít thở thật sâu, rồi gõ cửa căn hộ của Ric. Có tiếng động và anh ấy mở cửa gần như ngay tức thì.

- Xin chào, tôi rất tiếc vì làm phiền anh...

- ... Ta quên chưa trao đổi số di động.

- Vâng! Nhưng tôi còn muốn qua để hỏi liệu anh có thể giúp tôi một chút được không. Chả là, tôi thấy ngại quá khi hỏi anh, nhưng cái máy vi tính của tôi đang bị hỏng và tôi có một bài thuyết trình vào thứ Hai tới đây. Liệu có cơ may nào...

- Cô muốn tôi qua xem giúp không? Không vấn đề gì. Bây giờ liệu có tiện cho cô không?

"Julie, ngươi phải lấy làm hổ thẹn khi lợi dụng sự tử tế của anh chàng này. Tội ác chưa phải trả giá. Của phù vân không chân cũng chạy. Đi đêm lắm sẽ có ngày gặp ác quỷ."

- Tôi không muốn lợi dụng anh chút nào.

- Đừng lo. Tôi lấy chìa khoá rồi sẽ xuống ngay.

Anh ấy biến vào nhà rồi quay trở lại ngay tắp lự với chùm chìa khoá trên tay. Tôi hỏi anh:

- Anh không cần mang đồ nghề theo sao?

Tôi sợ là mình vừa bị hớ. Làm sao tôi biết được là anh ấy sẽ phải tháo bỏ các thứ? Đặc vụ JT có thể sẽ bị lộ tẩy...

- Trước khi kiểm tra bo mạch chủ, chúng ta sẽ xem chuyện gì xảy ra đã... Thông thường, không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu.

"Đừng hòng, chàng trai của em..."

Cánh cửa căn hộ của tôi mở ra, tôi mời anh bước vào lần đầu tiên. Tôi cố ra vẻ càng tự nhiên càng tốt. Thành công hay thất bại là ở chỗ phải giữ được thái độ điềm nhiên. Để vào đúng vai diễn của mình, tôi cố thuyết phục mình rằng cái sự gọn gàng như thế này là chuyện thường ngày ở nhà tôi. Nhưng tôi không thành công. Sự thành thực hẳn nằm ở đó...

- Con bệnh nằm ở đâu nhỉ?

- Bên tay phải, trong phòng ngủ, trên bàn làm việc.

"Tao xin mày, Toufoufou, đừng nói gì nếu không kế hoạch của tao sẽ đổ bể mất!"

Ric đến thẳng chỗ máy tính. Anh ấy không nhìn bất kỳ thứ gì khác. Anh đã phủi bỏ toàn bộ công sức bốn tiếng dọn dẹp nhà cửa của tôi. Đúng là đàn ông, thế đấy. Giả như tôi có viết dòng chữ "Hãy cưới em đi" thật to trên tường lối đi vào và "Hãy lột quần áo của em đi" trên tường phòng ngủ, chắc anh ấy cũng không nhận ra.

Anh bắt đầu bằng kiểm tra ổ cắm điện. Luôn là những động tác chính xác. Anh ngồi xuống không chút ngại ngần, như thể anh đang ở nhà của chính mình vậy, rồi anh nhấn nút khởi động máy. Tôi tiến lại gần.

- Làm thế nào cô biết là nó bị hỏng?

- Tối qua, tôi đang soạn bản giới thiệu của mình thì đột nhiên, không còn gì nữa cả. Nó cũng không thể khởi động lại được.

"Và giải Oscar cho kẻ nói dối xuất sắc đã được trao cho Julie Tournelle! Cả khán phòng đồng loạt đứng dậy, tôi cảm ơn công chúng và òa khóc trước hàng tỷ người xem đang theo dõi chương trình truyền hình trực tiếp."

Ric đang đợi để xem "bộ xử lý trung tâm", như anh ấy nói, có phản ứng gì không. Anh ấy thật bình tĩnh. Tôi lại gần thêm một chút nữa. Tôi làm như thể đang quan tâm đến cái màn hình tối đen, nhưng tôi chỉ nghĩ đến cái cằm của mình đang cách vai anh chừng hai đốt ngón tay. Anh ấy thơm quá.

- Đúng là có vấn đề, anh vừa nói vừa thực hiện một loạt thao tác kỳ lạ trên bàn phím.

"Đương nhiên phải có vấn đề rồi. Tôi mới hài lòng làm sao! Tôi sẽ không bao giờ nói xấu máy vi tính nữa. Tin học thật diệu kỳ, ngay cả khi đã bị hỏng, nó vẫn kết nối mọi người. Như thế sẽ kéo dài hàng giờ. Tôi hạnh phúc biết bao nếu chiếc máy tính của mình bốc cháy."

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ má của anh đang lan toả sang má mình. Anh không nhận ra rằng đầu tôi gần như đã đặt lên vai anh. Đàn ông thật quá tuyệt vời, họ chẳng nhận ra điều gì hết.

Anh lại gõ thử một tổ hợp bàn phím khác. Có vẻ như một đứa trẻ bốn tuổi đang cố chơi một bản Chopin đầy vụng về trên cây đàn piano quá to so với mình. Vấn đề ở đây chính là anh ấy lại chơi thành công. Máy vi tính đã được khởi động. Tôi đứng phắt dậy, kinh ngạc khi cỗ máy có thể hoạt động sau khi đã bị tôi mổ xẻ.

"Không thể thế được! Chính tay tôi đã tự nhổ chân một con chíp ngay tối qua cơ mà! Tôi không thể tin nổi..."

Tôi choáng váng, nhưng tôi không thể nói gì hết. Ric bắt đầu chơi một bản piano trên bàn phím.

- Xong rồi, không có gì nghiêm trọng cả, anh nói. Tôi nghĩ là do có một vụ chập mạch nhỏ làm máy ngừng chạy. Có vẻ như việc cài đặt không có vấn đề gì. Nó sẽ được giải quyết trong năm phút nữa.

Cơn phẫn nộ đang giày vò tôi, lòng tôi đang giận điên lên. Tôi sẽ phóng hoả đốt chiếc máy tính này. Khi muốn nó chạy thì nó ngừng, còn khi muốn nó ngừng thì nó lại chạy. Thật không thể chịu nổi! Có đến cả vạn thứ trong cái máy này vậy mà tôi đã phá hỏng một thứ duy nhất chẳng dùng để làm gì.

Trong lúc tôi đang cố kiềm chế bản thân, Ric kiểm tra một lô phần mềm. Anh đang "cho chạy", cũng là từ mà anh ấy nói. Anh có vẻ yên lòng thay cho tôi. Còn tôi thì không biết nói gì với anh hết. Tôi phải mỉm cười, phải tỏ vẻ thờ phào nhẹ nhõm, thậm chí có thể phải nhảy lên vui sướng. Tôi còn không có thời gian để mang cho anh ấy một cốc nước, không có thời gian để ngắm nhìn anh ấy giúp tôi. Một chút hơi ấm, một chút hương thơm, đó là tất cả những gì tôi có được.

- Được rồi, anh vừa đứng dậy vừa nói. Tất cả đều OK rồi.

- Anh muốn uống chút gì chứ?

- Không, tôi rất tiếc, tôi phải chuẩn bị xong cho mấy ca hỗ trợ trong hôm nay, nếu không ngày mai tôi không có thời gian để chạy bộ nữa.

- Anh chạy bộ sao?

- Thường xuyên nhất có thể. Nó giúp tôi thấy bình tâm. Nó làm đầu óc tôi trống rỗng, vào thời điểm này, tôi cần như vậy.

"Julie, đôi khi, trong cuộc sống, một vài cơ hội đến và hơn bao giờ hết ta không được bỏ lỡ. Nhào vô!"

Tôi thấy mình thốt lên:

- Tôi cũng chạy đấy. À, ấy là khi tôi không đi khập khiễng!

- Thật chứ? Cô chạy được bao xa?

- Tôi không rõ lắm, thực tế là khung cảnh xung quanh sẽ quyết định thay cho tôi. Khi tôi thấy xung quanh trở nên xấu đi thì tôi về!

"Thi vị quá nhỉ cô gái. Đồ ngốc thảm hại. Ngươi chỉ cần kể cho anh ấy là ngươi đã chạy bộ đến tận Thuỵ Sĩ và rằng, bởi vì ở đó rất đẹp, nên ngươi tiếp tục chạy tới tận Áo và xuyên qua phía Bắc Ý bởi khung cảnh thật tuyệt vời."

Anh ấy cười. Tôi thấy anh thật đẹp. Tôi chắc chắn rằng chính bởi nụ cười ấy của anh mà tôi mới dám nói thêm:

- Anh có phiền không nếu tôi chạy cùng anh?

Vào thời điểm nói ra những điều đó, tôi biết rằng mình sẽ phải trả giá đắt, nhưng lý lẽ chẳng còn cơ hội lên tiếng trong vụ này. Từ ngay lúc này, câu chuyện đã trở thành một tác phẩm ngụ ngôn có tiêu đề: "Anh chàng điển trai, cô nàng ngốc nghếch và lời nguyền chết tiệt". Bài học đạo lý sẽ thấy ngay thôi...

Anh ấy cười nhiều hơn. Có vẻ như ý định này không khiến anh ấy khó chịu. Tôi sướng điên.

- Rất hân hạnh, anh đáp. Ở chỗ tôi sống trước đây, tôi cũng hay chạy cùng một người hàng xóm. Nhưng cô xinh đẹp hơn anh ấy rất nhiều! Thông thường, tôi bắt đầu xuất phát từ 8 giờ sáng. Khá là sớm. Như vậy ổn với cô chứ?

- Tuyệt vời.

- Tôi xuống đón cô lúc 8 giờ kém 5 nhé?

- Tôi sẽ đợi.

Anh ấy quay trở ra hành lang. Anh ấy sẽ bỏ tôi ở lại.

- Chúc cô làm tốt bài giới thiệu nhé.

Đến đó, anh ấy lưỡng lự. Tôi tin rằng anh ấy định vươn ra hôn tôi, nhưng anh lại không dám. Tôi biết một con mèo sẽ làm gì khi ở vào địa vị của anh. Anh mở cửa và bước ra. Anh quay lại một lần chót:

- Vậy là sáng mai nhé?

- Hẹn gặp lại ngày mai, và cảm ơn vì đã một lần nữa cứu tôi.

- Không có gì.

Anh khẽ vẫy tay rồi trở lên nhà. Tôi đóng cửa lại. Tôi nghĩ là mình sẽ khóc mất. Vì quá nhiều lý do.

« Lùi
Tiến »